Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 701 Kinh thối Thiên Quỳ Tử (2).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1989 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vương Lâm đứng trên Tinh La bàn, ánh mắt chợt loé lên, vỗ túi trữ vật. Xạ Thần xa lập tức bay ra, ầm một tiếng giữa không trung, hoá thành Lôi Thú. Con thú này gầm lên một tiếng, lao mạnh về phía trước.

Nó gầm rống. Nháy mắt khi âm thanh này truyền ra, ngàn vạn Lôi phù văn bỗng nhiên dừng lại. Ngay sau đó, khi Thiên Quỳ Tử đang ngẩn ra, phù văn bên trên lôi quang lập tức thoát ly ra, nhất tề hướng về phía Lôi Thú, bị nó há miệng nuốt vào trong miệng.

Thân mình của Lôi Thú bỗng nhiên bành trướng to hơn gấp đôi, làm ra một động tác như đã ăn no, lôi quang trong mắt cực kỳ nồng đậm.

- Đây… Đây là… Lôi Thú ! ! !

Thiên Quỳ Tử đứng phắt dậy, thần sắc lập tức đại biến, nhìn chằm chằm vào Lôi Thú, hít vào một hơi thật sâu.

- Đúng rồi ! Vì sao ngươi lại có kiếm khí sắc bén kia, vì sao có Khôi lỗi cảnh giới Âm Hư hộ thân !? Hết thảy là bởi vì ngươi chính là người của Lôi Tiên Điện ! ! !

Thiên Quỳ Tử thở mạnh một hơi, vội vàng thu hồi những phù văn hiện có, đáy lòng không còn chút tham niệm nào nữa !

- Tiểu hữu, thứ lỗi ! Vừa rồi là do lão phu lỗ mãng ! Đây là do hiểu lầm, một việc hiểu lầm mà thôi !

Sắc mặt của Thiên Quỳ Tử tái nhợt. Giờ phút này hắn không có điệu bộ của một tu sĩ đại thần thông như vừa rồi nữa !

- Ta không ngờ lại muốn đoạt vật của Lôi Tiên Điện…

Vẻ mặt của Thiên Quỳ Tử chua xót !

Lão có thể trêu chọc bất kỳ một gia tộc tu chân nào trong La Thiên Tinh Vực nhưng cũng không dám có nửa điểm bất kính đối với Lôi Tiên Điện. Ba chữ Lôi Tiên Điện này chính là thứ không thể trêu chọc vào được !

Nguyên với tu vi, tâm trí của lão, không thể chắc chắn Vương Lâm chính là người của Lôi Tiên Điện. Hết thảy điều này chính là ở chỗ Lôi Thú.

Ở La Thiên Tinh Vực, chỉ Lôi Tiên Điện mới có được Lôi Thú. Điều này gần như là một điều chắc như đinh đóng cột ! Đồng thời Lôi Thú cũng chính là dấu hiệu của Lôi Tiên Điện.

Thiên Quỳ Tử đã tu luyện được vạn năm, chưa từng nghe nói có người nào không phải thuộc Lôi Tiên Điện mà lại có được Lôi Thú. Lôi Thú chỉ thuộc về Lôi Tiên Điện. Trong ý thức hắn điều này đã luôn tồn tại chắc nịch.

Thần sắc của Vương Lâm không có nửa điểm biến hoá, nhìn chằm chằm vào Thiên Quỳ Tử, bình tĩnh nói :

- Chỉ là hiểu lầm sao? !

Thiên Quỳ Tử cười khổ, đáy lòng tuy có khó chịu nhưng dù lấy tu vi của hắn nếu không đắc tội trước thì dù biết người này chính là người của Lôi Tiên Điện thì cũng không đáng phải nói như thế ! Chỉ có sứ giả của Lôi Tiên Điện đã bước vào bước thứ hai thì hắn mới có thể như thế.

Nhưng lúc này đây là do hắn chủ động trêu chọc trước, hơn nữa còn có âm mưu chiếm đoạt vật của Lôi Tiên Điện. Nhất là khi hắn cho rằng người này ở trong Lôi Tiên Điện cũng còn có một thân phận đặc thù, nếu không cũng sẽ không được Lôi Tiên Điện bố trí cho một khôi lỗi cảnh giới Âm Hư để bảo hộ.

Do dự một lúc, Thiên Quỳ Tử cười khổ nói :

- Tiểu hữu, ta không thể giúp ngươi đối phó với Huyễn gia được, dù sao chúng ta là cùng thuộc một tinh cầu. Hơn nữa bản thân ngươi là người của Lôi Tiên Điện, cũng không cần đến sự trợ giúp của lão phu. Tuy nhiên tiểu hữu cứ yên tâm, Thiên gia ta tuyệt không tham dự vào việc này, chặt đứt tất cả quan hệ đối với Huyễn gia !

- Ta muốn Tiên ngọc !

Vương Lâm bình tĩnh nhìn Thiên Quỳ Tử !

Thiên Quỳ Tử ngẩn ra, nói :

- Lôi Tiên Điện các ngươi còn thiếu Tiên ngọc sao? ! Được ! Lão phu cho ngươi !

Đáy lòng hắn cười khổ, thầm nhủ đây là sự trừng phạt đối với lòng tham của mình. Lôi Tiên Điện không thể chọc vào. Mỗi người bọn họ đều có một thần thông bảo mệnh bậc nhất. Ngoài điều này ra, dù chính mình thực sự ra tay giết người này thì sợ là không được bao lâu, toàn bộ La Thiên Tinh Vực không có chỗ nào để cho Thiên gia ta đặt chân !

- Người này muốn Tiên ngọc, sợ rằng số lượng rất nhiều ! Ôi, hắn không nói cụ thể nhất định là khiến cho mình phải tự cân nhắc, này…

Thiên Quỳ Tử cắn răng một cái, từ trong lòng ngực xuất ra một cái túi trữ vật, có chút đau lòng ném cho Vương Lâm. Sau đó hắn ôm quyền, xoay người bay trở lại Thiên Huyễn Tinh.

Sắc mặt của hắn cực kỳ âm trầm, vừa tiến nhập vào trong Thiên Huyễn Tinh, thần thức của hắn liền quét ra, trực tiếp bao phủ lấy Huyễn gia, âm trầm truyền ra một đạo thần niệm !

- Huyễn Vô Tình, ngươi làm cho Thiên mỗ đi trêu chọc người của Lôi Tiên Điện, Thiên mỗ nhớ kỹ ! Ngày mà Huyễn gia diệt tộc, Thiên mỗ nhất định báo ơn cho ngươi trên người của hậu nhân ngươi !

- Hắn không phải người của Lôi Tiên Điện mà cũng giống như nghĩa nữ Huyễn Mi của ta, đều đến từ Liên Minh Tinh Vực !

Trong Nhà Tổ của Huyễn gia, Huyễn gia Lão tổ cau mày, truyền ra thần niệm.

- Thúi lắm ! Thần thức của ngươi vừa rồi có nhìn thấy Lôi Thú không? ! Lôi Thú chỉ có tại Lôi chi Tiên giới, là dấu hiệu của sứ giả Lôi Tiên Điện. Việc này ai mà không biết !? !

Thiên Quỳ Tử giận dữ, thầm nghĩ Huyễn Vô Tình quả thật là Huyễn Vô Tình, tới thời khắc này mà còn muốn dấu diếm ta. Việc này Thiên mỗ nhớ kỹ trong lòng !

- Lôi Tiên Điện !

Cái tên này Vương Lâm đã nghe không chỉ một lần. Hắn nhìn thoáng qua Lôi Thú bên người, hơi suy nghĩ một chút, rồi thân mình bước về phía trước, tiến vào trong Thiên Huyễn Tinh.

Hắn thu hồi Tinh La bàn, xuyên qua cương phong ngoài Thiên Huyễn Tinh. Hiện ra trước mặt Vương Lâm là một đại lục. Thần thức hắn đảo qua lập tức tập trung về phía Nam, rồi thân mình như sao băng xé gió lao đi !

Phía Nam Thiên Huyễn Tinh, bên trong Nhà Tổ của Huyễn gia, Huyễn gia Lão Tổ Huyễn Vô Tình ngẩng đầu nhìn về chân trời, thần sắc âm trầm. Bên cạnh hắn chính là những tộc nhân trực hệ, phân làm hai hàng, không phát ra câu nào.

Nhưng thần sắc của bọn họ cũng nhiều ít lộ ra đôi chút bất mãn, chẳng qua cũng là ẩn nhẫn không thốt ra điều gì.

Liễu Mi cũng đứng bên cạnh Huyễn gia Lão Tổ, trầm mặc nhìn không trung trung, không biết đang suy nghĩ điều gì !

Về phần những tộc nhân còn lại thì ở trong những phòng ốc xung quanh. Không phải tất cả tộc nhân đã trở về, vẫn còn một bộ phận không kịp về !

- Huyễn Mi, lão phu hỏi lại ngươi một lần. Ngươi chắc chắn người này cũng như ngươi đến từ Liên Minh Tinh Vực?

Huyễn gia Lão Tổ nhìn không trung, trầm giọng nói.

Liễu Mi nhẹ nhàng gật đầu không nói.

- Người của Liên Minh Tinh Vực làm sao có thể có Lôi Thú…

Chuyện này thì dù là Huyễn Vô Tình cũng thấy rất khó hiểu.

Hắn cũng không biết, năm đó người chế tác ra Xạ Thần xa giao lưu rất rộng. Vì luyện chế ra Thú hồn của Xạ Thần xa, đã dám chạy tới cả Lôi Tiên giới, không biết dùng cách gì mà từ Lôi Tiên Quân thu được mấy đầu Lôi Thú.

Giờ phút này trong ánh mắt của Huyễn gia Lão Tổ, từ phía chân trời xa xa truyền đến từng trận âm thanh sấm đánh, một đạo sao băng phá không lao đến, bên trong chính là Vương Lâm ! Bên cạnh hắn là Lôi Thú. Con thú này hít vào thở ra, toàn thân điện quang lưu chuyển, một đôi mắt hung hãn nhìn về phía đám người Huyễn gia.

Tinh quang tiêu tan, chỗ Vương Lâm bước ra chính là ngay trên đại trận của Nhà Tổ Huyễn gia.

Nhà Tổ của Huyễn gia rất lớn. Từ xa nhìn lại giống như một toà thành trì, toàn thân màu đen, phảng phất một con mãnh thú từ thời thượng cổ.

- Giao Liễu Mi ra đây !

Thanh âm của Vương Lâm lạnh như băng, trong mắt chứa đầy hàn khí, nhìn thẳng vào Liễu Mi bên cạnh Huyễn gia Lão Tổ trong đại trận.

Ánh mắt của Liễu Mi lộ ra vẻ phức tạp, quay đầu đi, như không muốn đối mặt với Vương Lâm.

- Không biết tự lượng sức !

Trong mắt Huyễn gia Lão Tổ hiện lên tinh mang, trầm giọng nói :

- Tiểu bối, ngươi nếu có thể phá được Huyễn gia đại trận của lão phu thì hãy nói câu này !

Thần sắc của Vương Lâm thuỷ chung vẫn lạnh như băng, tay phải vỗ lên trên đầu Lôi Thú. Nó lập tức ngửa mặt gầm rít. Thanh âm này ầm ầm giống như lôi đình. Cả thiên địa đều hoá thành những trận lôi đình !

Không trung lập tức trở nên âm hàn, hình thành những đám mây u ám. Theo tiếng gầm rít kịch liệt của Lôi Thú, từ trong những đám mây u ám này, điện quang lưu chuyển, phát ra những âm thanh ba ba !

Bốn vó của Lôi Thú bước tới, lôi quang loé ra toàn thân. Bỗng nhiên theo tiếng gầm rít này càng thêm kịch liệt, tiếng sấm sét giữa không trung càng thêm dày đặc. Từng đạo lôi đình điên cuồng đánh xuống đại trận.

Những âm thanh ầm ầm bùng bùng, nháy mắt đã vang khắp thiên địa. Lôi đình như giáng xuống từ Cửu Thiên, từng đạo từng đạo đánh xuống.

Huyễn gia đại trận lập tức loé lên quang mang chói mắt, xuất hiện rất nhiều vết như sóng gợn. Khi lôi đình đánh xuống, chúng như bị hấp thu, nhanh chóng tiêu tan.

Ánh mắt của Vương Lâm càng thêm âm hàn, phá đầu ngón tay phải, bắn ra một giọt máu tươi rời vào trên mi tâm của Lôi Thú.

- Phong ấn, mở !

Âm thanh lạnh như băng của Vương Lâm vang lên, thân mình Lôi Thú lập tức trở nên chấn động. Cùng với đó là một cỗ lôi uy từ trên người hắn bạo phát ra, hình thành một cơn lốc lôi điện.

Cơn lốc này quá lớn, nháy mắt khi nó xuất hiện đã dẫn động những đám mây trên không trung. Từng đạo lôi đình gào rít xuất hiện, hình thành một tấm lưới lôi điện bên ngoài thân thể nó.

Quyển 3: Danh chấn La Vân

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 212

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự