Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 700 Kinh thối Thiên Quỳ Tử (1).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2037 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trên Thiên Huyễn Tinh, Huyễn gia Lão Tổ dĩ nhiên đã hạ lệnh buộc toàn bộ trực hệ tộc nhân phải trở về, tập trung ở phía Nam của Thiên Huyễn Tinh, không được ra ngoài. Hắn lại mở ra Huyễn gia hộ tộc đại trận. Một đạo quầng sáng đã bao trùm cả phía Nam của Thiên Huyễn Tinh.

Chỉ là số lượng tộc nhân của Huyễn gia quá nhiều. Chỉ trong thời gian ngắn không thể toàn bộ đều trở về, còn có một bộ phân đang trên đường về. Huyễn gia Lão Tổ lo lắng nên đã phái ra đại lượng tu sĩ bậc cao của gia tộc phân tán ra thu thập tộc nhân trở về.

Thiên Huyễn Tinh có ba đại gia tộc tu chân, phân ra Thiên, Huyễn và Hứa gia.

Trong ba nhà này, Thiên gia tộc là lớn nhất, Huyễn gia đứng thứ hai, Hứa gia đứng sau cùng.

Bên trong Thiên gia có ba người bước vào bước thứ hai tu đạo. Với thực lực khổng lồ này trở thành bá chủ Thiên Huyễn Tinh, chiếm cứ phương Bắc và phương Đông của tinh cầu.

Còn Huyễn gia chỉ có hai người bước vào bước thứ hai, trong đó có một người đã tử vong khi một lần mở ra Lôi Tiên giới, một người còn lại chính là Huyễn gia Lão Tổ.

Lẽ ra với thực lực như thế này của Huyễn gia không thể xếp thứ hai trên Thiên Huyễn Tinh nhưng ngược dòng nhìn lại thì năm đó một người thuộc Huyễn gia cũng là một vị Tiên nhân của Lôi Tiên giới.

Nghe đồn rằng khi Lôi Tiên giới vẫn chưa sụp đổ thì tiên nhân của Huyễn gia vẫn lưu lại một kiện Tiên bảo truyền thừa cùng với một miếng ngọc giản hộ tộc.

Trong ngọc giản này có lưu lại một đạo thần thông của riên nhân này.

Như thế mới khiến cho Huyễn gia vẫn thuỷ chung bảo trì được địa vị dù cho lão yổ ra ngoài mấy ngàn năm.

Còn Hứa gia thì rất thần bí khiến cho hai nhà Thiên và Huyễn gia kiêng kị. Thậm chí có rất nhiều manh mối và dấu hiệu cho thấy Hứa gia ở Thiên Huyễn Tinh và Đông Lâm Tinh đại danh đỉnh đỉnh trong La Thiên Tinh Vực có rất nhiều mối liên hệ.

Uy danh của Đông Lâm Tinh quá lớn. Do đó Hứa gia hoàn toàn có thể xứng đáng trở thành thế lực thứ ba trên Thiên Huyễn Tinh. Cũng may Hứa gia tương đối khiêm tốn, bình thường cũng không tham dự những chuyện tình diễn ra trên Thiên Huyễn Tinh, cũng khiến cho ba phương thế lực khá là hoà hợp, ít có xung đột.

Một ngày nọ, một trong ba người đã đạt tới bước thứ hai, một vị đang có tu vi Âm Dương hư thật cảnh giới rời đi khỏi Thiên gia, bay thẳng vào tinh không.

Mục tiêu của hắn đúng là người đang tới nơi này, Vương Lâm !

Thiên Quỳ Tử là một trong ba lão tổ của Thiên gia, cũng đã tu đạo được vạn năm. Hắn từng là bạn tốt của Huyễn gia lão tổ thời niên thiếu, rất tâm đầu ý hợp. Lúc này đây hắn đạp tinh quang rời khỏi Thiên Huyễn Tinh, khoanh chân ngồi bên ngoài tinh không của Thiên Huyễn Tinh, đôi mắt lạnh lẽo nhìn xa xa, lẳng lặng chờ đợi.

Lần xuất hành này hắn không dùng danh nghĩa của Thiên gia mà lấy tư cách cá nhân trợ giúp Huyễn gia Lão Tổ. Chẳng qua hắn cũng không phải không công xuất thủ mà là nhìn trúng một bảo vật của Huyễn gia.

- Chỉ cần giết được tên to gan làm loạn kia liền có thể đạt được kiện bảo vật kia. Việc này cũng thật lắm phiền phức. Tên Huyễn Vô Tình kia vốn rất keo kiệt, lần này không ngờ lại hào phóng như thế…

Thoạt nhìn Thiên Quỳ Tử chỉ độ bốn mươi tuổi, khuôn mặt trắng trẻo, có chút anh tuấn. Lão mặc một bộ đạo bào màu trắng trên người, lại làm tăng thêm vẻ tiên phong đạo cốt.

- Chỉ sợ tên tiểu bối cả gan làm loạn này cũng tương đối khó giải quyết. Trước đó kiếm khí từ phía Huyễn gia truyền ra rất có thể có liên quan tới tiểu bối này. Việc này ta cũng không thể kích động, chờ khi tiểu bối kia tiến đền cần phải quan sát thật kỹ một phen. Nếu là có thể ra tay thì trực tiếp giết đi, đổi lấy pháp bảo. Nếu không thể xuất thủ… vì một pháp bảo cũng không đáng để tạo nên một ẩn họa cho ngày sau.

Thiên Quỳ Tử đã hạ quyết định liền nhắm hai mắt lại, lơ lửng giữa tinh không, không chút cử động.

Nhiều ngày sau, ngân quang gào rít trong không trung, giống như sao băng xông thẳng tới nơi này. Trong ngân quang, thần sắc của Vương Lâm lạnh lùng. Hắn đứng đó nhìn chằm chằm vào Thiên Huyễn Tinh đang biến ảo ra đủ loại ánh sáng ở xa xa.

Hắn đến với mục đích giết người. Ai ngăn cản liền trở thành kẻ thù của hắn !

Ngân quang xông thẳng đến, Thiên Quỳ Tử giương đôi mắt lên, bình tĩnh nhìn lại.

Vương Lâm đồng dạng cũng nhìn thấy Thiên Quỳ Tử, đồng tử trong hai mắt co rút lại, lóe ra hàn mang.

- Quả nhiên có người trợ giúp !

- Người tới dừng lại !

Thanh âm của Thiên Quỳ Tử rất nhỏ, khi nói ra còn có chút mỏng manh. Nhưng ngay sau đó liền như hoá thành một đám pháp ấn, ầm ầm hướng về bốn phía mạnh mẽ khuếch tán, nghe như tiếng sấm đánh.

Ngân Long do Tinh La bàn của Vương Lâm hóa thành dưới âm thanh như tiếng sấm này dường như hào quang bị ảm đạm xuống. Ánh mắt của Vương Lâm lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Thiên Quỳ Tử phía trước. Nếu lấy thần thức của hắn thì không thể nhìn ra được tu vi thực tế của hắn. Nhưng sau khi dung hợp với Tiên vệ khôi lỗi thì chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhìn ra đối phương đã đạt tới cảnh giới Âm Hư trong Âm Dương hư thật !

- Tiên vệ khôi lỗi tuy cũng là Âm Hư cảnh giới nhưng không thể nào có thể so sánh với tu sĩ chân chính, còn kém không ít !

Vương Lâm biết được điểm yếu của khôi lỗi. Nhưng Tiên vệ có thần thông chuyên dùng nên thực lực của nó cũng không kém.

- Ngươi tới là vì Huyễn gia !?

Ánh mắt của Thiên Quỳ Tử bình tĩnh, chậm rãi nói. Giọng điệu của lão hơi có chút kiêu căng.

Vương Lâm đứng trên Tinh La bàn, nhìn chằm chằm vào đối phương, âm thanh lạnh như băng nói :

- Đúng thế !

- Tuổi còn nhỏ cũng học đòi theo người ta đi diệt tộc nhà khác. Trưởng bối của gia tộc ngươi không quản hay sao? Ngươi nói tục danh của Tộc trưởng gia tộc ngươi ra đi, không chừng lão phu cũng quen biết, miễn cho ngươi một tràng sát kiếp !

Thiên Quỳ Tử nhìn về phía Vương Lâm, cẩn thận đánh giá một phen.

Hắn xem ra người này không có chỗ nào thần kỳ, tu vi cũng rất yếu, chưa đạt tới Vấn Đỉnh trung kỳ. Khi ánh mắt Thiên Quỳ Tử dừng lại đạo hư ảnh dưới chân Vương Lâm thì đôi mắt trở nên ngưng trọng.

- Khôi lỗi cảnh giới Âm Hư !? !

Dù thần sắc của Thiên Quỳ Tử vẫn như thường nhưng nội tâm cũng phải hít sâu một hơi.

- Đây là người của gia tộc nào? ! Không ngờ lại mạnh bạo như thế, đem tu sĩ có cảnh giới Âm Dương hư thật luyện thành khôi lỗi đưa cho vãn bối, này… Điều này quả thật đáng sợ ! !

Thiên Quỳ Tử nhìn chằm chằm vào hư ảnh dưới chân Vương Lâm, ánh mắt lộ ra lòng tham.

Ánh mắt của Vương Lâm lạnh lùng, bình thản nói :

- Tiền bối, ân oán giữa tại hạ và Huyễn gia mong rằng ngươi đừng có tham dự vào !

Đáy lòng của Thiên Quỳ Tử do dự, vừa muốn có khôi lỗi này, lại có chút cố kỵ về thế lực của gia tộc đối phương. Nhưng cuối cùng lòng tham đè được lý trí.

Dù sao, đối với hắn, một khôi lỗi cảnh giới Âm Hư có giá trị quá lớn ! Hơn nữa hắn là vì Huyễn gia mới ra tay. Trước không nói làm sao gia tộc tên này biết được hắn là kẻ giết người. Dù là biết được cũng có thể đổ hết lên đầu của Huyễn gia. Đến lúc đó hai nhà Thiên, Huyễn gia liên thủ, dù gia tộc của đối phương cũng phải cẩn thận, cân nhắc một hai.

- Giao khôi lỗi của ngươi ra đây, việc này lão phu cũng không quản nữa !

Ánh mắt của Thiên Quỳ Tử lóe lên, chậm rãi nói.

Hàn mang trong mắt của Vương Lâm càng lúc càng dày đặc, kiếm khí của Lăng Thiên Hậu chỉ còn lại hai đạo. Kiếm khí của Lăng Thiên Hậu, trước khi hắn chưa tiến vào Vực sâu triều tịch, vốn có hai đạo. Trợ giúp Cổ Yêu đã dùng mất một đạo, sau đó dưới Vực sâu triều tịch hắn lại đạt được hai đạo, tổng cộng có ba đạo.

Hư ảnh dưới thân Vương Lâm nhoáng lên một cái, biến ảo thành Tiên vệ khôi lỗi đứng trước người Vương Lâm. Chiến ý trong mắt nó lóe ra, nhìn chằm chằm vào Thiên Quỳ Tử.

- Giết !

Vương Lâm quát khẽ một tiếng. Đôi mắt của Tiên vệ sáng rực lên, bước tới một bước, trực tiếp lao ra. Cùng lúc đó hai tay xé một cái, bỗng nhiên giữa tinh không không ngờ bị xé ra mấy đạo cái khe.

Đôi mắt của Thiên Quỳ Tử co rụt lại. Thân mình lão vẫn chưa đứng lên, vẫn khoanh chân ngồi như cũ. Tay phải hắn bấm quyết, trong miệng lẩm bẩm. Từng đạo phù văn bay ra, bốn phía lập tức tràn ngập đại lượng phù văn. Những đám phù văn này tản mát ra những cỗ khí tức khổng lồ, mạnh mẽ ép về phía Tiên vệ.

Tiên vệ là do Tiên Đế Thanh Lâm phỏng theo Cổ Thần mà luyện chế ra, tuyệt đại bộ phận thần thông thể hiện ở trên cường độ của thân thể. Lúc này đây tay phải Tiên vệ bấm quyết, một đạo kim quang từ trong lòng bàn tay loé ra, bỗng nhiên tràn ngập toàn thân. Khoảnh khắc này, toàn bộ thân mình nó hoá thành một kim nhân, đạp mạnh xuống, đánh ra một quyền tấn công về phía trước.

Một quyền này hình thành âm thanh bạo hưởng liên tiếp nhau, ầm ầm vang ra, khiến cho tinh không xuất hiện vô số cái khe rất nhỏ. Một quyền này đánh ra khiến cho đại lượng phù văn phía trước lập tức sụp đổ.

Ánh mắt của Thiên Quỳ Tử lộ ra quang mang kỳ dị, cười lớn nói :

- Không ngờ lại là tế luyện ra một khôi lỗi có thân thể Âm Hư. Nó phải thuộc về lão phu rồi !

Hắn nói xong, chú ngữ trong miệng lại phun ra, thay đổi ngữ điệu, trở nên leng keng rất có lực, như tiếng kim loại ma sát vào nhau.

Trong phút chốc, những ký hiệu hiện có bỗng loé ra lôi quang, nháy mắt đã hoá thành vạn tiếng sấm đánh. Điện quang phóng đến như các viên Thiên lôi, lao thẳng về phía Tiên vệ khôi lỗi.

Quyển 3: Danh chấn La Vân

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 212

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự