1140
960
720

Chương 673: Gỡ bỏ bí mật của bức tranh.(2)

Nguyên thần Vương Lâm cũng dần dần dưới tác dụng của lực hút này, dường như có dấu hiệu bị hút ra ngoài. Nhưng lúc này, lớp màng đã quấy nhiễu Vương Lâm rất lâu lại xuất hiện, khiến cho nguyên thần thủy chung bị nhốt ở bên trong cơ thể, không thể thoát ra.

Ngoài nguyên thần bị hút xé, sát lục chi ý trong thần thức của Vương Lâm cũng giống như vậy, dần dần bị hút ra một ít. Sát lục chi ý này được sinh ra từ sát lục chi tâm, hóa thành một sợi tơ màu đỏ, từ dưới da của Vương Lâm lộ ra.

Hồi lâu sau, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, lại tiến về phía trước ba thước. Bảy thành kiếm bốn phía cũng theo hắn chuyển động, lực hút lại một lần nữa tăng lên, tơ đỏ trên da Vương Lâm dần dần hiện ra.

Một lực hút rất lớn tác động lên bảy thanh kiếm quanh người Vương Lâm, lập tức khiến cho chúng phát ra từng trận tiếng kêu vang, những Kiếm Hồn trên đó rít gào chui ra, dung hợp với nhau, giống như là ngưng hóa hình thể, không ngừng biến hóa thành các loại hình dáng, chống cự lại lực hút.

Ngoài ra, điện quang trên bảy thanh kiếm lại phát ra thanh âm bùm bùm, càng lôi kéo chặt chẽ hơn, khiến cho bảy thanh bảo kiếm hiên ngang như hòa thành một thể với mặt đất.

Vương Lâm càng tiến về phía trước, tơ đỏ trên làn da của hắn ngày ngàng nhiều, rậm rạp chi chít, không ngờ khiến cho cả người Vương Lâm giống như biến thành màu đỏ.

Những sợi tơ màu đỏ này số lượng rất nhiều, nếu đếm có thể lên tới trăm vạn!

So với số lượng Sinh Mệnh Lạc Ấn hoàn toàn bằng nhau!

Tơ đỏ từ dưới làn da lóe ra, tâm thần Vương Lâm bình tĩnh, hắn thở sâu, giờ phút này đã tới bên cạnh cái khe, nhưng ở nơi này, vẫn như cũ không thể bức sát lục chi ý xuất ra ngoài cơ thể, chỉ có thể khiến cho nó hiển lộ mà thôi.

- La Thiên tinh vực!!!

Hai đồng tử trong mắt Vương Lâm co rụt lại. Trong trí nhớ của hắn không có bất cứ thứ gì liên quan tới La Thiên tinh vực, dù là trong trí nhớ truyền thừa của cổ thần Đồ Ti cũng không có tinh vực này. Thân thể nữ tử trong bức tranh lúc này run rẩy. Nàng dường như muốn xoay người nhưng thủy chung vẫn bị một cỗ lực lượng vô hình khiến nàng không thể quay đầu lại.

- Quê hương.

Vương Lâm trầm mặc, một lúc sau nhìn chằm chằm vào nữ tử trong tranh, trầm giọng nói.

- Ta đã đưa ngươi tới nơi đây rồi, giờ tới phiên ngươi!

Nữ tử than nhẹ, tiếng nói mờ ảo hư vô truyền tới:

- Muốn nghe một chuyện xưa không ....

Vương Lâm nhướng mày, thần sắc âm trầm, tiếng nói lạnh lùng cất lên:

- Không hứng thú!

Nữ tử sững lại, cười khổ rồi buồn bã nói:

- Rất rất lâu trước đây, trong khoảng tinh không kia có một tinh vực thần bí. Nơi này là thánh địa của tất cả tu sĩ, được gọi là tiên vực.... Có rất nhiều tin đồn về tiên vực, nói rằng nó đã biến mất theo năm tháng. Thậm chí rốt cuộc có tiên vực hay không cũng không có người nào có thể khẳng định. Chỉ có một truyền thuyết vẫn còn lưu truyền tới ngày nay. Truyền thuyết này nói rằng tiên vực đã bỏ rơi tu sĩ, rời khỏi tinh không, chỉ lưu lại những thông đạo đi tới tiên vực năm đó. Những nơi này trở thành chỗ của những tu sĩ cao giai phi thăng, biến thành những mảnh tiên giới, phân ra làm .... Phong, Vũ, Lôi, Điện.... Tứ đại tiên giới. Tứ đại tiên giới đều là phân theo đường đi tới những thánh vực..... La Thiên tinh vực của ta chính là Lôi tiên giới. Thiên Nghịch châu không thuộc về Liên Minh Tinh Vực mà nó xuất hiện sớm nhất trong La Thiên tinh vực của chúng ta. Chẳng ai biết hạt châu này xuất hiện ra sao, chỉ biết là trong tích tắc khi hạt châu này xuất hiện, tất cả những tu sĩ đỉnh phong trong La Thiên tinh vực đều cảm nhận được sự tồn tại của tiên vực thời viễn cổ.

Ánh mắt Vương Lâm sững lại, lạnh lùng nhìn vào bức tranh, không nói gì.

- Có thể tưởng tượng ra một tia khí tức của tiên vực viễn cổ khiến cho tất cả những tu sĩ đỉnh phong của La Thiên tinh vực như điên cuồng. Nhưng cuối cùng hạt châu này lại quỷ dị biến mất..... Vô số năm sau, chúng ta tìm được một chút đầu mối. Hạt châu này không biết vì sao lại xuất hiện trong Vũ tiên giới của Liên Minh Tinh Vực....

Hàn mang trong mắt Vương Lâm lóe lên, chỉ một ngón tay lên phía trên, nói:

- Truyền tống trận cổ này là do ngươi thiết lập sao?

Nữ tử trong bức tranh trầm ngâm, sau một hồi lâu lắc đầu nói:

- Ta không phải từ nơi này tiến vào Liên Minh Tinh Vực. Chẳng qua truyền tống trận này đích xác là do tu sĩ của La Thiên tinh vực thiết lập. Truyền tống trận nọ đã coi như bỏ đi, trừ phi có La Yêu thạch thì mới có thể sử dụng, cho dù dùng tiên ngọc cũng vô dụng. Những gì ta biết về lai lịch Thiên Nghịch châu ta đều đã nói cho ngươi. Còn về tàn hồn xinh đẹp kia thì tổ tiên ta có thể giúp. Ngươi chỉ cần giúp ta thông qua dòng xoáy này trở về La Thiên tinh vực, ta chắc chắn sẽ cầu xin tổ tiên giúp ngươi cứu sống tàn hồn này!

Ánh mắt Vương Lâm lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào nữ tử trong tranh. Một lúc sau hắn mới thu lại ánh mắt. Tất cả những lời nói của nữ tử này đều là muốn mình tiến vào La Thiên tinh vực.

- Tại La Thiên tinh vực, ngươi là đệ tử của tông phái nào?

Vương Lâm không biểu hiện gì hỏi.

- La Thiên tinh vực không giống như Liên Minh Tinh Vực các ngươi, không có tông phái, chỉ có gia tộc tu chân. Gia tộc của ta là Hướng gia ở Đông Lâm tinh.

Vương Lâm trầm ngâm một chút, lại nói:

- Dòng xoáy này sợ rằng với tu vi của ta không thể thông qua....

Nử tử trong tranh lắc đầu, nhẹ giọng nói:

- Ngươi có Thiên Nghịch châu nhất định có thể qua được.

Ánh mắt Vương Lâm lại lóe lên hàn mang khó nhận thấy. Nữ tử này khẳng định như vậy nhất định có rất nhiều chuyện còn che dấu. Vương Lâm không nói nhảm với nàng nữa, thân thể bay lên, nhưng không phải nhằm vào dòng xoáy kia mà là bay lên trên.

- Ngươi.....ngươi không muốn để tàn hồn kia khôi phục sao?

Nữ tử trong bức tranh lập tức nói. Vương Lâm trầm ngâm, không nói một lời, hòa vào lực hút bay thẳng lên trên. Dọc đường đi mặc cho nữ tử này nói gì đi nữa hắn cũng không mở miệng. Chẳng biết trải qua bao lâu, Vương Lâm thấy có một tảng đá lớn. Đối diện với nó là một cái khe. Thân thể Vương Lâm nhoáng lên, bay lên đứng trên tảng đá, cúi đầu cẩn thẩn nhìn vào truyền tống trận. Nguyên thần hắn chuyển động, lập tức lan ra điện quang theo hai chân tiến vào trong tảng đá. Trong tảng đá liền truyền ra những tiếng răng rắc, bên ngoài có một tầng điện màu xanh chạy loạn lên. Sau đó ầm một tiếng, tảng đá vỡ vụn, bị lực hút xé tan, rơi xuống phía dưới. Đã không còn tảng đá lớn này, nơi này cũng không còn có chỗ nào thần kỳ nữa. Lập tức Vương Lâm cầm lấy bức tranh, thân thể nhoáng lên tiến vào trong cái khe. Sau khi vào trong đó, tay phải Vương Lâm ném một cái, bức tranh lập tức bay đi, cắm thật sâu vào trên vách đá. Hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn mang, đôi tay bắt quyết đánh ra từng đạo cấm chế, lần lượt rơi vào bốn phía xung quanh bức tranh.

- Ngươi vì sao phải làm thế...... Không có ta trợ giúp, tàn hồn trong Thiên Nghịch châu của ngươi sẽ không thể sống lại.....

Trong bức tranh truyền ra âm thanh hơi lo lắng của nữ tử.

- Im miệng!

Trong mắt Vương Lâm như lóe lên điện quang, ấn quyết trong tay càng ngày càng nhiều, hầu như bao phủ dày đặc cả cái khe. Bức tranh này hắn đã xem xét rất lâu, với sức hắn không thể hủy diệt nổi. Nhưng nữ tử trong tranh này lại biết quá nhiều bí mật, nếu không thể giết thì chỉ có thể phong ấn vĩnh viễn!!!!

- Vương Lâm, nếu không có ta, tàn hồn trong Thiên Nghịch châu của ngươi cả đời này vĩnh viễn không có cơ hội sống lại!!!

Tiếng nói ác độc trong bức tranh truyền ra, giống như đang gào thét.

Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, phong ấn trên hai tay thi triển càng nhanh hơn. Dần dần âm thanh độc ác kia truyền tới càng ngày càng yếu, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Việc phong ấn này trong vòng mấy tháng Vương Lâm hầu như không đình chỉ. Vô số phong ấn cấm chế tổ hợp một chỗ, hình thành một cái phong ấn lớn tới mức cực kỳ đáng sợ.

Mấy tháng sau, thân thể Vương Lâm bước ra khỏi cái khe, ánh mắt lóe lên, tay phải vỗ vào phía ngoài cái khe một cái. Cái khe liền lập tức sụp xuống, chôn sâu bức tranh đó.

Từ bên ngoài nhìn vào nơi này chẳng còn có gì dị thường. Chẳng ai có thể biết được trong này có một bức tranh vẽ nữ tử đã bị phong ấn.

Cho dù có người tới đây thì dưới tình huống phải chống lại lực hút cũng không còn thời gian thăm dò bốn phía vách đá giống hệt nhau này.

Sau khi phong ấn xong xuôi, thân thể Vương Lâm nhoáng lên, không rời khỏi ngay lập tức mà ở cách đó xa xa, nhắm mắt không nói.

Thời gian chầm chậm trôi qua. Mấy ngày sau, trong chỗ phong ấn của bức tranh truyền ra những ba động yếu ớt. Từ đó lộ ra một cái khe. Vương Lâm vẫn nhắm mắt ở phía xa bỗng nhiên mở mắt, khóe miệng nở một nụ cười âm trầm.

Hai tay hắn bắt quyết, lập tức từ trong hư vô xuất hiện một bóng đen, trực tiếp lao tới trước cái khe kia.

- Phong!

Vương Lâm khẽ quát một tiếng, lập tức con rối Tiên Vệ hai tay bắt quyết, một đạo phong ấn mênh mông từ trong tay nó xuất hiện, ngay khi ba động truyền ra liền đặt lên nó.

Trong mơ hồ, Vương Lâm nghe thấy một tiếng hừ thảm. Ánh mắt hắn liền lóe sáng, đồng thời với con rối Tiên Vệ đánh ra một đạo phòng ấn thẳng vào trong vách đá, đi sâu vào trong.

Làm xong việc này, Vương Lâm thu hồi Tiên Vệ, tiếp tục nhắm mắt không nói.

Mấy tháng sau, ba động kia lại xuất hiện. Chờ đợi nàng chính là một lần phong ấn hoàn toàn triệt để. Sau đó Vương Lâm trầm ngâm một chút rồi không ở nơi này nữa mà bay đi.

Quyển 3 : Danh chấn La Vân

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
208 Xem
5 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền