Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 632 Tiên đế Thanh Lâm (2).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Phiên bản Dịch · 1920 chữ · khoảng 6 phút đọc

- Những chuyện xung quanh động phủ đó là phụ thân nói cho ta biết. Ông ấy năm đó ở vùng đất Yêu Linh này cùng đám người Thiên Vận tử, Lăng Thiên Hậu phát hiện một… Một bí mật!

Ánh mắt Vương Lâm đọng lại, vẻ thản nhiên nói:

- Bí mật gì?

- Vùng đất Yêu Linh này trên thực tế là một tòa động phủ. Điểm này chắc ngươi cũng đoán được. Ta có thể nói cho ngươi vùng đất Yêu Linh này chính là một tòa động phủ, động phủ rất lớn đến mức không thể tin được. Nhưng nó không phải là một, mà là năm. Trong năm động phủ, bốn hư một thật!

Vương Lâm vẻ mặt như thường, chậm rãi nói:

- Nói vậy động phủ ngươi mang ta đi kia, đó là hư phủ!

Diêu Tích Tuyết chua xót gật gật đầu, nói:

- Đúng vậy, đó đích thật là một hư phủ.

- Mục đích ngươi tiến vào hư phủ kia là gì?

Vương Lâm hỏi.

- Phụ thân từng nói, bên trong hư phủ có rất nhiều vật như pháp bảo, linh dịch. Nếu tìm được đối với tu vi của ta có lợi thật lớn.

Diêu Tích Tuyết hạ giọng nói, chỉ có điều không đợi nàng nói xong, liền thấy khóe miệng Vương Lâm lộ ra nụ cười lạnh.

Vương Lâm lẳng lặng nhìn Diêu Tích Tuyết, hắn không nói gì nhưng ánh mắt hắn cũng khiến nội tâm Diêu Tích Tuyết run lên. Nàng trầm ngâm hồi lâu, chua xót nói:

- Những lời ta vừa nói đều là thật. Ngươi không cần phải coi đây là cái cớ để ngày sau không cho ta rời đi!

Vương Lâm giọng điệu âm trầm, nói:

- Hay cho câu “đều là thật”. Ngươi nói có lẽ là ý nghĩ trong lòng ngươi. Nhưng Vương mỗ hỏi không phải chuyện này! Bốn hư phủ kia, có liên hệ gì với động phủ cuối cùng!

Diêu Tích Tuyết lại trầm ngâm, thầm than một tiếng, nói:

- Được rồi. Bốn hư phủ kia, trên thực tế là một cánh cửa để đi vào động phủ cuối cùng!

- Đám người phụ thân ngươi phát hiện bí mật, không chỉ đơn giản như vậy chứ.

Hai mắt Vương Lâm khẽ híp lại.

- Ta chỉ biết là, trong động phủ cuối cùng kia phụ thân đoán có thể có cơ hội bước vào bước thứ ba đạo cảnh. Bởi vì động phủ này là động phủ của Thanh Lâm, Tiên đế đầu tiên trước khi Tiên giới sụp đổ.

- Tiên đế Thanh Lâm là người mạnh nhất tiên giới. Nghe đồn lúc tiên giới sụp đổ, Tiên đế Thanh Lâm cũng chưa chết, mà sau khi dốc sức chiến đấu, bị thương bỏ chạy!

- Đám người phụ thân phát hiện bí mật này là ở trong động phủ cuối cùng đó có khí tức bế quan của Tiên đế Thanh Lâm. Ta không biết được làm sao bọn họ biết điều này. Điểm này ngươi cũng không nên hỏi ta.

Diêu Tích Tuyết nói xong, nhìn về phía Vương Lâm. Năm xưa nàng từ miệng phụ thân nghe được tin tức này, khiếp sợ gần như không thể tưởng tượng được. Mặc dù hiện tại nhớ lại việc này, tâm thần vẫn chấn động không ngừng.

Nàng thật muốn nhìn với tâm cơ của Vương Lâm này, khi mới nghe tin tức này sẽ có biểu tình thế nào. Đáng tiếc nàng nhìn thấy thủy chung là bộ dạng trầm tĩnh không thay đổi. Thần sắc Vương Lâm như thường, không có biến hóa gì, nhưng con ngươi của hắn cũng co rút lại.

Ở trong đáy lòng Vương Lâm, những lời này làm nổi lên một hồi sóng to gió lớn!

Lời nói Diêu Tích Tuyết hắn tin bảy phần. Tất cả cũng không phải là bởi vì Diêu Tích Tuyết nói êm tai bao nhiêu, mà bởi vì hai chữ Thanh Lâm mà nàng nói ra.

Vương Lâm vĩnh viễn cũng không quên, lúc cùng Diêu Tích Tuyết mới tiến vào động phủ kia. Khoảnh khắc hắn đánh ra phủ văn chồng chất, bên tai truyền đến tiếng nói như từ hư vô.

- Ta là Thanh Lâm…

- Nơi này rốt cuộc là động phủ gì… Có Cổ Yêu, có Tán ma… Cổ Yêu lại bị chia thành chín phần, không thể dung hợp lẫn nhau. Mà Tán ma ta biết được tin tức cũng không nhiều, nhưng theo những lời này thì Tán ma cũng là thuộc hạ Cổ ma. Chẳng lẽ ở trong đất Yêu Linh này, còn có Cổ ma tồn tại…

Biết được càng nhiều tin tức, Vương Lâm càng cảm thấy trước mắt có một tầng sương mù thủy chung không thể mở ra. Hắn không chút biểu tình nhìn Diêu Tích Tuyết một cái, nói:

- Bốn tòa Hư phủ, năm đó phân phối thế nào?

- Thiên Vận tử và Lăng Thiên Hậu mỗi người chiếm một cái, còn có một động phủ bị Vân Tiên đạo lữ chiếm cứ! Năm đó phụ thân tu vi không đủ, không thể cướp đoạt cùng bốn người này, nhưng hắn thật may gặp kỳ duyên biết được sự tồn tại của động phủ thứ tư. Trên thực tế trừ phụ thân ta ra, mọi người còn lại thủy chung cho rằng động phủ ở đây là ba hư một thật!

- Vân Tiên đạo lữ?

Vương Lâm nhướn mày, tên này là lần đầu tiên hắn nghe nói.

- Hai người Vân Tiên đạo lữ là người của mấy vạn năm trước, năm xưa cũng không rời khỏi cùng đám người Thiên Vận tử mà lựa chọn ở trong động phủ tu đạo. Cho nên trừ số ít những người này, cho đến ngày nay người biết được không nhiều lắm. Ta cũng từ phụ thân ta mà biết được đôi đạo lữ này.

Diêu Tích Tuyết nói tới đây ánh mắt lộ ra vẻ hâm mộ. Năm đó nàng nghe tới đôi đạo lữ này đúng là lúc tình yêu chớm nở, trong lòng thủy chung có một giấc mộng. Hiện tại nhớ tới, khó tránh khỏi buồn bã.

Vương Lâm trầm ngâm một lát, ánh mắt bỗng nhiên lóe lên, nhìn chăm chú Diêu Tích Tuyết nói:

- Phụ thân ngươi Huyết Tổ, chắc sắp đến đây.

Tiếng nói vừa dứt, đáy lòng Diêu Tích Tuyết chấn động mạnh, nhưng sắc mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nói:

- Ta không biết lời này của ngươi có ý gì!

Vẻ mặt nàng cực kỳ tự nhiên, không lộ ra chút đầu mối nào.

- Mấy vạn năm tuần hoàn vùng đất Yêu Linh này mở ra nhiều lần. Ta không biêt trước kia ngươi có đi vào nơi đây hay không, nhưng với thần thông của Huyết Tổ không khó để làm chậm lại thời hạn tuổi thọ của ngươi. Như vậy nhưng ngươi lại cố tình không tiếc bị người khác biết bí mật của động phủ đó, cũng phải mạo hiểm tiến vào trong. Chuyện này nếu không có việc gì bí ẩn, chỉ sợ ngươi cũng không sốt ruột như thế!

- Mấy vạn năm này, phụ thân ngươi Huyết Tổ chỉ sợ là vì một số nguyên nhân cho nên thủy chung không thể tiến vào. Cho nên ngươi mới tới đây. Ngươi rất sốt ruột muốn đạt được quyền hạn khống chế động phủ kia, sợ là vì đợi phụ thân ngươi đến, thì đã có chuẩn bị sẵn sàng.

Tiếng nói Vương Lâm nhẹ dần, ánh mắt thâm thúy từ từ nói hết.

Diêu Tích Tuyết lẳng lặng nhìn Vương Lâm, hồi lâu nàng nhoẻn miệng cười gật đầu nói:

- Ngươi rất thông minh. Không sai, cha ta sắp tới rồi. Trên thực tế không chỉ có cha ta, chỉ sợ sư phụ Thiên Vận tử của ngươi, Đại La Kiếm Tông Lăng Thiên Hậu, còn có một số lão quái ở trên Thiên Vận tinh đều rất nhanh sẽ tới nơi đây!

Vương Lâm híp hai mắt, chỉ lộ ra một khe hở, từ từ nói:

- Có phải là lệnh bài màu vàng trong Triều tịch kia?

Ánh mắt Diêu Tích Tuyết nhìn về phía Vương Lâm mơ hồ lộ ra một tia khiếp sợ. Nàng cho tới bây giờ mới chính thức cảm nhận được sự đáng sợ của Vương Lâm.

- Người này tâm cơ quá sâu, hắn hỏi xem ra thì đơn giản nhưng ta vừa trả lời liền lập tức rơi vào sự tính toán của hắn. Từng bước một vô tình bị người này nắm giữ nhiều tin tức. Như vậy nếu ta nói dối hắn lập tức có thể từ trong nhiều tin tức rườm rà này phát hiện ra sơ hở. Ngươi này thật là đáng sợ!

Diêu Tích Tuyết cũng không biết, Vương Lâm tu luyện thuật cấm chế. Sự thôi diễn ở bên trong tâm thần so với hiện tại phức tạp gấp mười, gấp trăm lần. Nói chuyện với Diêu Tích Tuyết thật sự không tính là gì.

Vương Lâm chỉ sợ Diêu Tích Tuyết không mở miệng, chỉ cẩn mở miệng hắn có cách lần từng đầu mối hỏi ra nội dung chân chính. Hắn chỉ sợ Diêu Tích Tuyết giống như trước không mở miệng.

Diêu Tích Tuyết cúi đầu, theo bản năng tránh nhìn hai mắt Vương Lâm, nói:

- Lệnh bài đó, tên là Thanh Lâm Tiên lệnh, là chìa khóa cổng hư phủ thông với động phủ chân chính. Chỉ có cầm vật ấy mới có thể vào!

- Chẳng qua, phải cần bốn lệnh bài đồng thời mở ra, bốn cửa hư phủ đồng thời mở ra mới có thể mở hoàn chỉnh. Thiếu một cũng không được!

- Theo lời ngươi nói, ở trong lòng đám người Thiên Vận tử, bọn họ thủy chung cho rằng ba lệnh bài là toàn bộ. Chỉ có phụ thân ngươi Huyết Tổ mới biết được, ba cái lệnh bài mở không được cửa chân chính. Đúng vậy không?

Vương Lâm hỏi.

Diêu Tích Tuyết trầm mặc chút ít, gật gật đầu.

- Huyết Tổ này thật giỏi tính toán. Chỉ cần Hư phủ kia trong tay mặc dù hắn không có lệnh bài cũng tương đương nắm giữ chủ động. Chỉ cần sắp xếp khéo một khi lệnh bài thứ tư xuất hiện hắn liền tự nhiên đạt được tư cách tiến vào động phủ chân chính kia.

Vương Lâm trầm ngâm một lát, ánh mắt hơi lóe lên, hỏi:

- Lệnh bài kia, sau khi bị hút vào nơi đây sẽ xuất hiện ở đâu!

- Vực thẳm triều tịch, lối vào ở trong quận Hỏa Yêu!

Diêu Tích Tuyết do dự một chút nói.

Vương Lâm không hề hỏi nữa tay phải hư không chộp một cái, Diêu Tích Tuyết lập tức lại bị hắn phong ấn thu vào trong túi trữ vật. Lúc này trong tháp chỉ còn một mình Vương Lâm, hai mắt hắn lộ ra ánh sáng yêu dị, thì thào:

- Ở đất Yêu Linh này hóa ra tồn tại bí mật này. Tu vi của ta cùng những lão quái này kém nhau rất lớn. Nhưng Thiên Vận Tử vì sao nhất định phải khiến ta tiến vào đất Yêu linh này đây…

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 133

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự