Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 618 Yêu vệ (1).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2558 chữ · khoảng 9 phút đọc

-Đây...Điều này là không thể...Tên kia chỉ là một tu sĩ Vấn Đỉnh, vì sao lại có đạo niệm đáng sợ như vậy? Hắn lại dùng đạo của chính mình để mở ra một dòng sông hoàng tuyền!

Loại tu vi này đã đạt đến bước thứ hai bên rìa thiên đạo.

Dùng đạo để hóa hoàng tuyền, tự tạo thành luân hồi, đây chính là Vương Lâm ngịch thiên mà thành. Mười năm tiến lên Vấn Đỉnh đã gặt hái những thành công lớn! Đạo niệm này vốn chỉ là một khái niệm mơ hồ trong tâm thần Vương Lâm, dù sao thì mười năm cảm ngộ cũng là quá ít.

Nhưng lúc này hắn bị Thăng Tiên Quả kích thích nên tâm thần đã đạt đến sự điên cuồng không thể tưởng tượng, phối hợp với luồng tiên lực khổng lồ đang vận chuyển trong cơ thể làm ý niệm mơ hồ trong tâm thần hắn lần đầu tiên trở thành thực chất.

Đây là một bước quan trọng nhất đối với một đời tu đạo của Vương Lâm. Hắn tiến một bước đã tự tạo ra đạo của chính mình! Từ nay về sau, hắn không tu thiên, không tu đất, không tu tiên, không tu thần...Hắn là đạo nhân, là người tu đạo.

Dòng Hoàng tuyền cuốn thẳng xuống đất rồi mang theo mười tên Yêu Tướng trở về. Những Yêu Tướng ở bên trong liên tục giãy dụa, lực phản kháng của tất cả Yêu tướng cực kỳ mạnh, nó làm cho Hoàng Tuyền mới được hình thành trở nên rung động.

Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, hắn lập tức hóa thành một đạo tàn ảnh trực tiếp phóng vào dòng sông hoàng tuyền do đạo niệm của chính mình tạo ra. Khi hắn ở trong hoàng tuyền, dòng sông lập tức vững như núi Thái Sơn.

-Người nào muốn giết ta, rơi vào hoàng tuyền sẽ theo luân hồi của ta, không chịu sự quản lý của trời đất!

Giọng nói của Vương Lâm truyền ra theo đạo niệm rồi dung nhập vào trong Hoàng Tuyền hóa thành lực luân hồi.

Hoàng Tuyền cuốn lại rồi biến mất giữa trời đất, hơn mười Yêu tướng kia cũng tan biến theo.

Lúc này trong thành, con bọ cạp do Yêu lực của Yêu binh tạo ra cũng lập tức tan vỡ, ba vạn đạo khí sát lục vận chuyển bên trong, mang đi một sinh mệnh và mang về từng luồng khí xám.

Những đạo khí xám này bay khỏi thành hướng thẳng về phía Vương Lâm rồi quấn quanh lấy hắn. Lúc này những luồng khí xám giống như hóa thành một chiếc áo khoác màu xám khổng lồ tràn ngập khắp mặt đất.

Vẻ mặt người đàn ông trung niên trên tường thành trở nên tái nhợt, miệng khô khốc rồi không ngừng lùi về phía sau. Tình cảnh hiện ra trước mặt làm hắn sinh ra một loại cảm giác không thể phản kháng.

-Tu vi của ta và người này đều là Vấn Đỉnh sơ kỳ. Người này trọng thương ta có thể nắm chắc mười phần có thể giết chết đối phương, nhưng bây giờ một phần thành công ta cũng không có...Người này đã có đạo của chính mình, Hoàng Tuyền kia thật là đáng sợ! Yêu Đế bảo ta ở lại chỗ này, đã hại ta... ....

Người đàn ông này lập tức thuấn di chạy đi.

Khúc xương đen này là vật truyền tống trực tiếp trở về đô thành. Nó cực kỳ quý giá, chỉ có những vị soái mới có.

Hồng quang trong mắt Vương Lâm lại càng trở nên nồng đậm, hắn vung tay phải về phía trước, mười vạn khí sát lục do mười vạn Yêu binh hóa thành cộng thêm ba vạn khí sát lục trước đó trở thành mười ba vạn, tất cả điên cuồng phóng đi.

Trong nháy mắt khi cơ thể người đàn ông trung niên biến mất, mười ba luồng khí sát lục đột nhiên đuổi sát theo phía sau.

Trên một tòa truyền tống trận cực kỳ xa hoa ở Đế Đô của Hỏa Yêu quận, trận pháp này chỉ có những vị soái mới có thể sử dụng. Tổng quản Đế Đô Hỏa Yêu quận đang ngồi khoanh chân ở bên cạnh lẳng lặng tĩnh tọa.

Đột nhiên mắt hắn mở ra, khóe miệng lộ ra một nụ cười. Trận pháp mở ra, hắn biết đã có một vị soái trở về.

-Không biết là vị Yêu soái nào quay về đây?

Hắn đứng thẳng người lên rồi nhìn về phía trận pháp. Nhưng sắc mặt hắn lại lập tức có biến đổi lớn, hắn nhìn chằm chằm vào trận pháp, trong ánh mắt lộ ra vẻ đờ đẫn.

Khi hào quang vừa lóe ra, trong trận pháp xuất hiện một cái xác khô. Ầm một tiếng, cái xác rơi từ trên hư vô xuống. Hai mắt của xác khô trợn trừng giống như hắn không muốn chết.

Phó soái chết là chuyện đại sự đối với một quận trên lãnh thổ Yêu Linh. Yêu Đế của Hỏa Yêu quận phẫn nộ gầm rống vang vọng khắp Đế Đô:

-Kiểm tra! Tra xem tên tu sĩ này ở nơi nào! Giết hắn! Mặc kệ hắn có thân phận gì, ta muốn giết hắn!

Vương Lâm rời khỏi thành trì giáp ranh với Thiên Yêu quận mang theo mười vạn khí sát lục.

Uy lực của Thăng Tiên Quả trong cơ thể hắn vẫn còn được kéo dài. Vương Lâm liên tục chém giết nhưng không làm cho chiến ý sút giảm, ngược lại nó càng lúc càng kịch liệt! Sát khí của hắn cũng càng ngày càng đậm.

Vương Lâm hóa thành một đạo lưu tinh tràn ngập hung quang, hắn trực tiếp vượt qua Vạn Yêu sơn rồi phóng thẳng về phía địa phương mà mình đã cảm nhận được.

Mấy ngày nay tiếng hừ lạnh cũng không còn xuất hiện, thân thể Vương Lâm đã được đã được rất nhiều sinh linh bồi bổ rồi khôi phục trở lại. Thậm chí dưới sinh cơ của khí sát lục, tất cả những cơn gió đều phải liên tục tản ra.

Trong bảo tháp trên chiến trường viễn cổ, áo giáp đã thiếu đi một hộ uyển lúc này lại lóe lên u quang, trước mắt nó có một lão già đang quỳ!

Lão già này mặc hắc y, hắn chính là người năm xưa đã cứu Hổ Bào!

-Ta ban cho ngươi ba kiện ma giáp để đi ngăn cản bước tiến của hắn, không thể để hắn đi đến chiến trường này!

Trong luồng thần niệm vang vọng, một cái hộ uyển trên áo giáp, một mảnh hung giáp, một khối kiên giáp lập tức bay ra.

Ba mảnh áo giáp này vừa mới bay ra đã hóa thành những sợi tơ màu đen chui vào trong quần áo của lão già rồi vận chuyển trên lớp da của lão. Từng đạo hoa văn màu đen lập tức hiện rõ khắp toàn thân lão già. Những đạo hoa văn này không ngừng chuyển động giống như những vật sống. Cuối cùng nó cũng ngừng lại, một bộ giáp màu đen đột nhiên xuất hiện trên người lão già.

Áo giáp này tương đối đơn giản nhưng có một luồng lửa ma bao phủ. Trong ma diễm có huyễn hóa ra một hắc ảnh như nắm tay. Trên đầu hắc ảnh này có một sừng, nó giống hệt như vật mà trước đó Vương Lâm đã tiêu diệt.

Sau khi nó xuất hiện, lập tức chui vào trong mi tâm lão già. Tên này giống như đang chịu đựng nổi đau đớn khổng lồ, gân xanh nổi lên khắp toàn thân. Âm thanh đau đớn của lão truyền ra rất xa bên ngoài bảo tháp.

Một lúc lâu sau cơ thể lão già chợt run lên, trong mắt lão lóe ra một tia u quang rồi cung kính nói:

-Người hầu Tôn Ma xin nghe lệnh!

-Ngươi đi đi!

U quang trên áo giáp lúc này đã tương đối ảm đạm, trong thần niệm ẩn giấu một tia mệt mỏi.

Lão già không nói thêm câu nào mà đứng dậy bước ra bên ngoài. Sau khi đi ra khỏi bảo tháp, lão nhìn về phía hư không ở phương xa, hơi trầm ngâm, quát:

-Yêu Vệ đi ra!

Lời nói vừa dứt thì trong chiến trường viễn cổ đột nhiên nổi lên một luồng cuồng phong. Ngọn gió này rất âm hàn, nó thổi qua mặt đất làm cho tất cả mọi vật giống như đông cứng lại.

Luồng gió yêu ma này bay vòng quanh thân thể lão già rồi hóa thành một người con gái mặc áo giáp. Trên mặt cô gái này có một hình xăm kéo dài khắp toàn thân, nhưng đã bị áo giáp che đậy không thể nhìn thấy được toàn bộ.

Sau khi xuất hiện nàng lập tức quỳ một chân xuống đất, khẽ nói:

-Yêu Vệ Phong Ngâm, có mặt!

Nếu có mặt Vương Lâm ở đây thì nhất định có thể nhận ra người con gái này và Yêu Tướng Tà Liên cực kỳ giống nhau.

Ngay sau đó mặt đất đột nhiên trở nên chấn động, những tiếng nổ ầm ầm liên tục truyền ra. Mặt đất trước người lão già mười trượng đột nhiên sụt lún, một cánh tay màu đen kịt đột nhiên vươn ra.

Một lão già toàn thân gầy gò từ dưới mặt đất phóng lên. Cả người lão này quỳ rạp trên mặt đất giống như dã thú, người này nghiêng đầu dùng ánh mắt âm trầm nhìn về phía lão già trước mặt, nói:

-Yêu Vệ Địa Ma, có mặt!

Lúc này ở chân trời xa từng luồng linh hồn dày đặc đang liên tục gầm rống. Những linh hồn này bao phủ khắp trời đất tạo thành một đám mây đen nồng đậm. Tất cả linh hồn bên trong không dưới mười vạn.

Những linh hồn hóa thành một đám mây màu đen hình phễu, ở đầu dưới mặt đất của đám mây có một người thanh niên với vẻ mặt âm trầm đang tiến từng bước đi ra. Hàng loạt linh hồn ở phía sau đột nhiên gào lên vang vọng.

-Yêu Vệ Hổ Bào, có mặt.

Vương Lâm bay qua Vạn Yêu sơn, thần thức của hắn tập trung truy tìm vị trí của ngươi phát ra tiếng hừ, càng ngày càng gần. Vài ngày sau trước mặt hắn xuất hiện một cánh đồng hoang vắng dài tít tắp.

Trong cánh đồng hoang này đầy hài cốt, khắp mặt đất đều nứt nẻ, trong gió còn mang theo một mùi rất khó chịu.

Trong mắt Vương Lâm đầy tơ máu. Nhiều ngày qua tác dụng kích thích kỳ diệu của Thăng Tiên Quả đã xâm nhập vào toàn bộ tâm thần hắn, tất cả cảm giác được tăng lên rất nhiều lần, chỉ cần có kích thích sẽ bùng nổ.

Lúc này trong đầu Vương Lâm chỉ còn duy nhất một ý niệm là giết!

Cơ thể hắn giống như tia chớp phóng thẳng vào trong cánh đồng.

Đúng lúc này đột nhiên mặt đất trên cánh đồng truyền ra những tiếng nổ ầm ầm. Ngay sau đó một khối đất màu vàng đột nhiên từ dưới đất phóng lên rồi đâm thẳng về phía Vương Lâm.

Trong nháy mắt khi khối bùn đất này xuất hiện thì có rất nhiều đất phóng ra giống như những cây kim nhọn điên cuồng đâm lên trên. Trong nháy mắt tất cả vị trí ở bốn phía quanh cơ thể Vương Lâm đều bị những khối đất này đâm tới.

Thần thức Vương Lâm cực kỳ nhạy cảm. Lúc này hắn cũng không lui lại mà tiên lực khắp toàn thân đột nhiên bùng nổ tạo thành một vòng xoáy quét xuống bên dưới, tất cả những khối đất nhọn lập tức vỡ vụn.

Một thân ảnh đen kịt đột nhiên từ trong mặt đất vọt thẳng lên rồi rơi lên trên một khối đất nhọn ở phương xa. Người này rất gầy, toàn thân đều là một màu đen. Đầu gối người này khụy trên đỉnh khối đất nhìn qua giống như đang nằm sấp xuống. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Vương Lâm ở bên ngoài mười trượng rồi thè đầu lưỡi ra liếm liếm môi.

Hai mắt Vương Lâm đỏ bừng, ngón cái tay phải ấn thẳng về phía trước. Trong nháy mắt, một luồng Tịch Diệt Chỉ lao ra rồi hóa thành hắc quang phóng thẳng về phía lão già gầy gò kia.

Lão già nhếch mép cười, nụ cười hết sức âm trầm. Đối mặt với Tịch Diệt Chỉ, lão không những không tránh né ngược lại còn há mồm ra. Trong nháy mắt phía sau người này đột nhiên xuất hiện một đạo hư ảnh cao mười trượng, có hình dạng của một cái kén với bề ngoài đen kịt, cũng không biết chứa gì bên trong.

Khi lão già gầy gò kia há miệng ra thì hư ảnh hình kén ở phía sau cũng há miệng ra rồi hút vào. Trong nháy mắt hắc quang tịch diệt bị lão già này hút vào trong miệng, cổ họng lão già khẽ động rồi nuốt xuống.

Khoảnh khắc khi lão già nuốt xuống, hư ảnh ở phía sau cũng nuốt luồng hắc quang tịch diệt theo, bụng nó gồ cao lên, toàn thân nhúc nhích. Những lớp bọc bên ngoài cái kén lập tức bị xé rách, một dòng nước có mùi tanh hôi phun ra ngoài.

Lão già vung tay tạo thành một trảo trên hư không, hư ảnh đang phun nước ở phía sau lập tức biến thành hình ngưng tụ trong tay hắn rồi trở thành một quả cầu đậm đặc.

Lão âm u nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, lần đầu tiên mở miệng nói:

-Nhóc con! Chỉ phong của ngươi rất ngon. Ta cũng muốn tặng ngươi một cái.

Nói xong lão cầm quả cầu trong tay ném xuống mặt đất.

Tốc độ của quả cầu này rất nhanh, trong nháy mắt đã rơi lên mặt đất rồi ầm một tiếng vỡ vụn ra, những chất dịch bên trong chảy ra rồi dung nhập vào trong mặt đất.

Trong nháy mắt, mặt đất trong chu vi nghìn trượng đột nhiên run rẩy tạo nên những tiếng nổ ầm ầm. Ngay sau đó một số lượng lớn chất dịch từ trong những khe nứt trên mặt đất tuôn ra, chỉ trong khoảnh khắc đã tạo thành một vòng tròn bao quanh chỗ này lại. Tầng nước ở ngoài cùng lập tức phóng lên không tạo thành một bức tường vây kín bốn phía.

Lão già liếm liếm môi, cơ thể lóe lên dung nhập vào bên trong chất dịch rồi biến mất. Trong nháy mắt khi lão biến mất, những bước tường lập tức từ bốn phương tám hướng co rút về phía Vương Lâm.

Trên tường là trời, phía dưới là đất, khoảng không bốn phía nhanh chóng co lại tạo thành một quả cầu thật lớn.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 309

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự