Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 592 Kiếm khí của Lăng Thiên Hậu.(2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2017 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vương Lâm lắc đầu, bình thản nói.

Nam tử Đại La Kiếm Tông cười ha hả, tay phải bấm quyết. Một đạo kiếm khí lập tức từ trong cơ thể bỗng nhiên mạnh mẽ hiện ra, một hóa hai, hai hóa bốn, trong nháy mắt liền hóa thành sáu mươi tư đạo kiếm khí, gào thét hướng về phía Vương Lâm phóng tới.

Vương Lâm thần sắc như thường, cũng không nhìn đến sáu mươi tư đạo kiếm khí kia, trong khoảnh khắc, toàn bộ kiếm khí đâm tới người Vương Lâm. Nhưng lúc này, trong nháy mắt, trên thân người hiện lên dấu ấn, kiếm khí đâm vào người toàn bộ tiêu tan.

- Uy lực chỉ có vậy thôi sao? Xem ra ngàn năm tu hành của ngươi không chỉ làm cho người ta thất vọng, mà còn thấy chán nản nữa!

Vương Lâm lắc đầu.

Nam tử Đại La Kiếm Tông sắc mặt đại biến, không dám tin vào mắt mình. Sáu mươi tư đạo kiếm khí này uy lực tuy không phải là mạnh nhất, nhưng đối phương đón đỡ một cách hời hợt như thế, cũng khiến cho hắn nội tâm chấn động.

- Đây là thần thông gì!! Người này không hề sử dụng pháp bảo, nhưng kiếm khí của ta đâm vào cơ thể người này lập tức tiêu tan. Cho dù là một trong Kiếm Tiếu Thập Nhị Tử cũng quyết không thể nào làm được điều này!

Vương Lâm trong khi lắc đầu, lại tiến về phía trước.

Nam tử Đại La Kiếm Tông theo bản năng lui ra phía sau vài bước, hít sâu, tay phải đặt lên thanh đại kiếm sau lưng.

Vương Lâm nhướn mày, lạnh lùng liếc mắt nhìn người này một cái, lại nói:

- Cút. Hôm nay ngươi đến để đưa chiến thư, ta không muốn giết ngươi!

- Ngươi chỉ là Anh Biến Hậu Kỳ viên mãn, bản lãnh cũng chỉ tương đương với ta, cho dù thần thông của ngươi hùng mạnh, chắc chắn cũng không có khả năng tiếp được một kiếm này của ta!

Nam tử Đại La Kiếm Tông sắc mặt dữ tợn, không nói nhiều lời, tay phải vung lên, bảo kiếm sau lưng lập tức bay ra.

Trên không trung ầm ầm như có sét đánh. Chỉ thấy một thanh cự kiếm màu tím bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung phía trên người này. Kiếm này phát ra kiếm khí nồng đậm, gần như khi nó vừa xuất hiện, lập tức khắp bốn phía bị bao trùm bên trong kiếm quang. Phía trên kiếm này có khắc một hoa văn kỳ dị.

Hư ảnh một con dê màu tím lập tức từ bên trong hoa văn biến ảo ra. Con dê này thân mình cao lớn, toàn thân tràn ngập một luồng khí bạo ngược. Nó và thanh kiếm này hợp thành một thể, lập tức, uy lực của kiếm ngày càng nặng.

- Mạt Dương kiếm trảm!

Nam tử trong lúc gầm nhẹ, toàn thân phát ra tiên lực, tay phải trong nháy mắt hướng về Vương Lâm chém xuống. Ngay lúc đó, thanh đại kiếm giữa không trung kia cũng theo đó chuyển động, mang theo một luồng kình khí khó có thể tưởng tượng hướng về Vương Lâm gào thét bay đến.

Mạc Lệ Hải biến sắc, thân mình lập tức đạp đạp lui ra phía sau, mấy người bên cạnh hắn cũng không chút do dự lui lại, trong nháy mắt, đã ở cách trăm trượng.

Cự kiếm chém xuống giống như một tia sét từ trên trời giáng xuống, ầm ầm truyền ra sấm sét cuồn cuộn.

Vương Lâm thần sắc như thường, khẽ lắc đầu. Cự kiếm này thật sự là có uy lực, nhất là sau khi dung hợp với Tà Dương Chi Hồn kia, uy lực lại càng kinh người. Nhưng nam tử này hiện giờ cũng chưa thể phát huy hết được toàn bộ uy lực của dương hồn.

- Lãng phí mất một thanh bảo kiếm!

Vương Lâm nói xong, nâng tay phải lên, ngay lúc thanh cự kiếm kia chém xuống, trước ánh mắt vô cùng khiếp sợ của nam tử Đại La Kiếm Tông, bắt lấy thanh kiếm này!

Trong khoảnh khắc hắn đưa tay phải lên đón đỡ, trên tay phải hắn dấu ấn điên cuồng lóe ra, trong nháy mắt liền có cả ngàn dấu ấn bao trùm. Từ trong cự kiếm kia truyền ra từng trận tiếng rít gào, Tà Dương Chi Hồn trên đó trong mắt lộ vẻ hung ác, điên cuồng giãy giụa, muốn xé rách tay phải Vương Lâm. Nhưng tay phải Vương Lâm giống như là bàn tay của cổ thần, ẩn chứa một sức mạnh vô tận, cho dù cự kiếm kia giãy giụa như thế nào, tay phải hắn cũng không hề có một chút sứt mẻ!

Tà Dương Chi Hồn trên cự kiếm gào thét vang trời, trong ánh mắt hung ác lộ ra một vẻ không chịu khuất phục, giống như một con thượng cổ mãnh thú há miệng nuốt lấy Vương Lâm.

Nó tuy là kiếm hồn hư ảo hóa thành, nhưng lúc này người ở xung quanh khi nhìn thấy Dương Hồn này há miệng ra nuốt, đều cảm thấy có một mùi tanh ập vào mặt.

- Nghiệt súc, ngươi dám!

Vương Lâm ánh mắt ngưng lại, trong mắt lập tức lóe lên hồng quang, sát lục chi khí từ trong mắt lao ra, trực tiếp tiến vào bên trong cơ thể Dương Hồn.

Dương Hồn rên rỉ một tiếng, thân mình lập tức bị sát lục chi khí này đánh tan, hóa thành rất nhiều điểm sáng, nhanh chóng quay về cự kiếm. Kiếm này ngừng giãy giụa, cũng không phản kháng nữa.

Hành động này của Vương Lâm so với cảnh tượng năm đó Thiên Vận Tử một chỉ làm cho Thú Hồn bên trong Xạ Thần Xa tan vỡ gần như giống nhau y hệt!

Cảnh tượng này hiện ra trước mắt Mạc Lệ Hải, hắn không khỏi hít một hơi thật sâu, nhìn ánh mắt của Vương Lâm, lộ ra một vẻ cực kỳ phức tạp.

- Chỉ sau có ba tháng, không ngờ hắn đã đạt tới trình độ như thế này… … Liên phó soái cũng không phải là đối thủ của hắn, hôm nay lại hàng phục kiếm hồn đáng sợ này. Nếu ba tháng trước hắn có loại thần thông này, thì hôm đó ta chắc chắn sẽ không bại.

Mạt Dương của Đại La Kiếm Tông thân mình lại nhoáng lên một cái, sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi. Thanh kiếm bản mệnh bị người ta đoạt đi lập tức khiến cho tâm thần hắn bị hao tổn.

Hắn chẳng thể nghĩ tới Vương Lâm này không ngờ lại mạnh như vậy. Nếu sớm biết như thế, nói thế nào hắn cũng sẽ không dám một mình tiến đến. Hắn cắn răng một cái, tay phải điểm vào mi tâm, ánh mắt lộ ra một vẻ kiên định. Sát chiêu tối hậu của hắn là một đạo kiếm khí do sư tôn Lăng Thiên Hậu ban cho!

Kiếm khí này có mười hai đạo, mỗi người một đạo, chính là thần thông bảo mệnh cuối cùng, không thể tùy tiện sử dụng. Nếu không, tại vùng đất Yêu Linh đầy hiểm nguy này, bốn trăm năm còn lại sẽ vô cùng khó khăn!

Nhưng giờ phút này nếu không sử dụng, sợ rằng sẽ không thể rời khỏi!

- Ngươi đi đi!

Vương Lâm liếc mắt nhìn Mạt Dương một cái, ánh mắt lóe lên, chậm rãi nói.

Mạt Dương ngẩn ra.

- Ta với Đại La Kiếm Tông không thù không oán, hôm này nếu người không hết lần này đến lần khác bức bách, thì ta cũng sẽ không ra tay. Ngươi hãy thay ta chuyển lời đến Kiếm Tiếu Thập Nhị Tử, tại vùng đất Yêu Linh này, ta không muốn cùng các ngươi đối địch!

Vương Lâm nói xong, vung kiếm trong tay ném cho Mạt Dương, đi qua bên cạnh người này, đi về chỗ ở phía trước.

Bóng lưng hắn rơi vào trong mắt Mạt Dương, người này hoàn toàn đứng ngây ra. Trải qua trận đấu vừa rồi hắn suýt nữa đã buộc phải sử ra sát chiêu bảo mệnh cuối cùng, đến lúc này, trong lòng lập tức mạnh mẽ dâng lên một cảm giác không thể tin nổi.

Hắn hít sâu, tiếp nhận cự kiếm, thần thức đảo qua, xác định là đối phương không có dùng thủ đoạn, nghi hoặc bất định nhìn Vương Lâm không ngừng tiến ra xa.

- Lời ngươi nói, nhất định ta sẽ chuyển!

Mạt Dương thân mình khẽ động, bay thẳng lên giữa không trung, nhanh chóng rời khỏi Mạc phủ.

Ra ngoài Mạc phủ nghìn trượng, tốc độ hắn chậm lại, nhưng thần thức vẫn âm thầm đề phòng, phát hiện Vương Lâm kia thủy chung vẫn không có hành động gì, cứ như thật sự thả cho mình đi khỏi.

- Vương Lâm hôm nay sỉ nhục ta, ta chắc chắn phải hoàn trả gấp trăm lần. Thần thông của ngươi tuy mạnh, nhưng lần sau ta sẽ liên thủ với một vài vị sư huynh, cùng nhau vây công, ta không tin ngươi còn có thể ung dung được như thế! Hừ, nếu Tham Lang tiền bối hôm nay không đi Hỏa Yêu Quận, chỉ cần tiền bối xuất thủ, ngươi sẽ chết không còn nghi ngờ gì!

Ánh mắt Mạt Dương lộ ra một tia sát khí, hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn Mạc phủ một cái, xoay người nhanh chóng rời khỏi.

Tốc độ của hắn ngày càng nhanh, càng rời xa Mạc phủ trong lòng càng thư giãn. Trong đầu hắn hồi tưởng lại trận chiến vừa rồi, không khỏi vẫn còn rùng mình.

- Tên Vương Lâm này rất mạnh!! Tuy nhiên nếu ta sử dụng kiếm khí của sư tôn, người này sẽ không thể chống cự!

Khóe miệng Mạt Dương lộ ra một tia cười lạnh.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên trên cự kiếm phía sau lưng hắn, từng đạo khí màu xám lẳng lặng từ trong kiếm tràn ra, như một con linh xà nhắm thẳng vào đầu người này.

Một cảm giác nguy hiểm trong nháy mắt mạnh mẽ bao phủ toàn thân Mạt Dương. Nhưng lập tức, đạo khí màu xám kia cũng như một tia chớp, trực tiếp chui vào trong đầu người này.

Tốc độ của đám khí màu xám quá nhanh, khoảng cách quá gần, gần như ngay khi Mạt Dương phát hiện ra nguy cơ liền lập tức kêu thảm lên một tiếng, thân mình từ trên không trung rơi xuống. Trong khi rơi xuống, thân thể hắn nhanh chóng héo rũ, kêu gào thảm thiết, xẹt qua bầu trời.

Nguyên thần của hắn hoàn toàn không thể trốn thoát. Sau khi đám khí xám kia tiến vào trong cơ thể, trước tiên liền hóa thành một loạt ấn chú, cắt đứt liên hệ giữa nguyên thần và thân thể hắn, đồng thời nhanh chóng hấp thu tinh hoa huyết nhục cũng như tiên lực, không ngừng bổ sung vào trong đạo khí xám, khiến cho uy lực của ấn chú này càng nặng.

Sau khi rơi xuống đất, hai mắt Mạt Dương mở trừng giận dữ, hóa thành một cái thây khô. Ý niệm duy nhất trong đầu hắn chính là thanh cự kiếm kia, hắn rõ ràng đã kiểm tra rồi, hơn nữa tâm thần tương liên, tại sai lại có đám khí màu xám này ẩn núp ở trong đó.

Ở phía trước thi thể của hắn, một khoảng không gian bị bóp méo, Vương Lâm đi ra, tay phải liên tiếp điểm lên thi thể Mạt Dương, sau đó túm lấy thi thể người này, bước một bước, biến mất tại chỗ.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 322

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự