Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 586 Sát lục tiên quyết.(3)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1984 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hắn hít sâu một hơi, mùi máu tanh trong không khí lập tức tiến vào trong miệng, hóa thành một luồng sát niệm dung nhập toàn thân. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thân thể bước về phía trước một bước, trực tiếp đi tới bên cạnh hồ máu, hơi do dự một chút. Sau đó hắn bước vào bên trong, ngồi xuống.

Trong nháy mắt khi nửa thân thể vừa tiến vào hồ máu, từ trong làn máu huyết có một cỗ sát khí mãnh liệt lao vào cơ thể hắn, tản ra khắp toàn thân.

Mỗi một lần hô hấp, sát ý trong người Vương Lâm lại càng đậm. Mỗi một lần thổ nạp, trong hồ máu lại có nhiều sát khí hơn dung nhập trong thân thể hắn.

Dần dần hai mắt Vương Lâm đỏ bừng lên. Bốn đạo sát lục khí xung quanh thân thể hắn truyền ra những tiếng rít gào chưa từng thấy.

Sát khí trong lòng Vương Lâm càng ngày càng đậm. Lúc đầu hắn còn vận tiên lực chống cự, nhưng sau đó hắn hơi trầm ngâm một chút, cuối cùng thả lỏng tiên lực, chỉ vây tâm thần bản thân lại, để cho sát niệm tùy ý di chuyển khắp toàn thân.

Cũng không biết là đã qua bao lâu, đột nhiên trong cái thế giới này, hầu hết tất cả mọi người trong hồ máu đều mở bừng hai mắt, sát khí không thể tưởng tượng, đột nhiên bộc phát.

Sát khí bạo phát lực tức khiến toàn bộ thế giới này bao phủ bởi một màu máu. Đám người trong hồ máu bay lên, trong không trung liền không ngừng vang lên những tiếng gào thét tràn ngập sát khí.

Những người này không có ai là ngoại lệ, đôi mắt đều đỏ bừng!

- Sát!

- Sát!!

- Sát!!!

Một tiếng gào gần như đồng thời phát ra. Chỉ thấy những người này lập tức hướng về người bên cạnh tấn công, ra tay với sát khí vô cùng. Trong thế giới này có rất nhiều người, thần thức Vương Lâm mới đảo qua đã đếm được tới gần mấy ngàn người.

Lúc này tiếng chém giết vang khắp nơi, sát khí ngập trời.

Hai mắt Vương Lâm cũng đỏ như máu. Lúc này hắn đã khóa chặt tâm thần, cả thân thể giống như không tự chủ được, hoàn toàn bị vây trong sát niệm.

Cả người hắn ào một tiếng liền bay khỏi hồ máu, ngửa mặt lên trời rống lên một tiếng, giống như một cơn lốc màu máu lao thẳng vào nơi chém giết.

Một hồi chém giết cứ như vậy diễn ra!

Vương Lâm đã mất hoàn toàn ý thức. Hắn đã dung nhập trong sát niệm, ra tay là toàn sát chiêu. Tịch Diệt Chỉ, Hóa Ma Chỉ, các loại pháp bảo không ngừng biến hóa xuất ra.

Nơi hắn đi qua hầu như chỉ cần giơ tay là có người mất mạng.

Hai mắt Vương Lâm đã đỏ sòng sọc. Lúc này hắn chỉ biết mỗi một chuyện, đó là giết!

Ở chỗ này hắn không giết người khác thì sẽ bị người khác giết chết.

Toàn thân Vương Lâm ướt đẫm máu tươi. Hắn dường như không biết mệt, chỉ cần thấy địch nhân là lao vào chém giết, thậm chí một số thần thông đồng quy vu tận cũng được hắn không do dự thi triển ra.

Tất cả những người bị giết ở nơi này cũng không tử vong thực sự mà bị trận pháp ở đây ảnh hưởng, lại sống lại trong hồ máu. Những người này thực tế không thể gọi là người -- Phải gọi là công cụ sinh ra để giết chóc mới đúng!

Sát lục khí sinh ra trong lúc bọn họ giết chóc sẽ bị bầu trời nơi này hút lấy, không biết đưa về đâu.

Rất lâu sau, trận chém giết cũng dần dần chấm dứt. Những người sống sót cuối cùng toàn thân sát khí ngập trời. Hai mắt bọn họ đỏ bừng, không còn có chút lý tính nào. Kể cả Vương Lâm trong số đó là hơn một trăm người.

Sát lục vô thanh vô tức chấm dứt. Những người còn sống sót này toàn thân nồng nặc sát khí, bên ngoài thân thể đều có sát vụ quẩn quanh.

Bọn họ cũng không nhìn đến đối phương, đều tản ra trong không trung, sau đó tìm hồ máu chìm vào. Mỗi một người sau khi lựa chọn hồ máu nào, những người mới sống lại ở hồ máu đó đều lập tức rời đi, để cả hồ máu ấy cho người thắng sử dụng.

Hai mắt Vương Lâm đỏ như máu, mang theo sát vụ dày tới hơn ba trượng rơi vào trong một hồ máu. Thân thể hắn vừa rơi vào liền khiến sóng lớn nổi lên. Hơn mười người mới sống lại trong hồ này lập tức đứng lên, nhanh chóng rời đi. Đôi mắt đỏ như máu của họ không ngờ lại hiện ra vẻ kính sợ.

Vương Lâm một mình khoanh chân ngồi trong hồ máu. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, một lúc lâu sau lại mở ra, màu máu trong mắt dần dần biến mất, thay vào đó là vẻ tỉnh táo.

- Sát tâm theo lời của nam tử họ Hứa kia nói theo ta thấy chính là sát lục chi tâm. Có được sát lục chi tâm mới có thể luyện hóa sát lục khí! Nếu không có sát lục chi tâm thì luyện hóa sát lục khí quá khó khăn. Trước đây mấy lần ta thành công chẳng qua chỉ là trùng hợp mà thôi!

Vương Lâm hít sâu một hơi, lại nhắm hai mắt lại, cả người chìm đắm trong huyết sắc, tìm hiểu sát lục chi tâm.

Rất lâu sau đó, trong thế giới huyết sắc này lại bắt đầu chém giết một lần nữa, mọi người lại bay lên không trung, bắt đầu sát lục.

Cứ như vậy, trong thế giới này mỗi ngày lại chém giết mấy lần. Mỗi lần như vậy lại có rất nhiều người tử vong, lại có một bộ phận rất nhỏ trên người tràn ngập sương mù sát khí.

Thời gian trôi qua mau chóng. Cứ một ngày lại chém giết bốn lần. Vương Lâm bao giờ cũng kiên trì tới cùng, nhưng sát vụ trên người hắn nhiều nhất chỉ đạt tới mười trượng, tuy hơn những người khác không ít nhưng so với một người tóc đen thì không bằng. Huyết sát khí trên người hắn dày tới hơn trăm trượng.

Hắn lơ lửng giữa không trung, trông chẳng khác gì một bậc vương giả.

Sau khi hồi chém giết cuối cùng kết thúc, thanh niên giống vương giả kia đột nhiên ngẩng đầu gào thét chấn động bầu trời. Dưới tiếng gào thét, sát vụ quanh người hắn lập tức quay cuồng mạnh mẽ.

Đúng lúc này, trên bầu trời đột nhiên lóe lên một tia sét, giống như một con ác long màu bạc xuất hiện. Đôi mắt nó lạnh như băng, vô tình nhìn xuống, sau đó hút mạnh một cái!

Sau cái hút này, sát vụ trên người này lập tức thoát khỏi thân thể, nhanh chóng bay về phía bầu trời, bị ác long kia hút vào bụng.

Thanh niên kia gầm lên một tiếng, thân thể lao thẳng tới ác long. Chẳng qua khi hắn mới bay cao hơn ngàn trượng thì ngân long liền xoay người lại, trong ánh mắt lóe lên một tia sáng bạc. Thân thể thanh niên nọ liền tan nát, huyết nhục mơ hồ, từ bầu trời rơi xuống. Huyết sát vụ của hắn bị ngân long hấp thu, sau đó ngân long biến mất.

Trong nháy mắt khi ngân long biến mất, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ tỉnh táo. Hắn thấy rõ ràng ngân long này hẳn phải là yêu kiếm của đế quân. Huyết sát vụ do sát lục khí của nơi này hóa thành chính là thức ăn của nó.

Còn thanh niên tóc đen kia, hắn dù tử vong nhưng lại sống lại từ trong một hồ máu khác. Lúc này sát khí toàn thân hắn biến mất, trở lại thành một kẻ bình thường. Nếu lại muốn đạt tới trình độ như trước kia thì lại phải lần lượt chiến đấu như cũ.

Mỗi ngày giết chóc trôi qua, nơi này lại yên lặng trở lại. Vương Lâm ngồi trong hồ máu, tìm hiểu sát lục chi tâm.

- Năm đó khi ta học Sát lục tiên quyết này người nọ từng nói, bởi vì ý cảnh của ta là sinh tử luân hồi nên có thể tu luyện sát lục tiên quyết này. Đến giờ ta đã hiểu rõ câu nói này rồi!

Bên ngoài thân thể Vương Lâm, từng trận sát khí từ trong hồ máu nhanh chóng chui vào thân thể hắn.

- Chẳng qua vẫn còn một chút mơ hồ.... Sát lục tiên quyết và sinh tử luân hồi liên hệ với nhau.....

Vương Lâm lại trầm ngâm.

Một đêm trôi qua, ngày thứ hai, chém giết lại diễn ra.

Ở chỗ này, Vương Lâm chìm đắm trong chém giết. Hắn cũng không biết đã trải qua bay lâu, sát niệm trên người hắn ngày càng nhiều, ngày càng ngưng trọng.

Không ngừng giết chóc, không ngừng hấp thu sát niệm, thể xác và tinh thần Vương Lâm dần dần hiều được sát tâm!

Sau khi trận chém giết kết thúc thường có hơn trăm người còn sống sót lơ lửng trong không trung. Vương Lâm hôm nay một chỉ điểm tới là có một người mất mạng, đôi mắt tỏa ra tia sáng rực đỏ khát máu. Trong khoảng không hôm nay chỉ còn không tới năm mươi người.

Năm mươi người này không chém giết tiếp mà tản ra tìm một hồ máu ngồi xuống thổ nạp. Lúc này Vương Lâm sau khi trải qua một ngày giết chóc, huyết sát vụ trên người đã dày tới hơn năm mươi trượng!

Thời gian lại trôi qua, chẳng biết đã bao lâu, một trận chém giết lại bắt đầu. Lần này sau khi kết thúc, Vương Lâm ngửa đầu lên trời gào thét. Trên bầu trời lúc này còn không tới hai mươi người. Huyết vụ bên ngoài cơ thể Vương Lâm đã dày tới bảy mươi trượng. Không chỉ có hắn, những người còn lại cũng đều dày tới hàng chục trượng.

Một ngày, lại một ngày trôi qua, trong thế giới này mặc dù Vương Lâm vẫn thỉnh thoảng tỉnh lại nhưng hắn cũng không rõ đã trải qua bao lâu. Nếu không có năm đạo sát lục khí hóa thành sinh mệnh lạc ấn trên người hắn thì hắn tin chắc rằng mình đã chết ở nơi này không biết bao nhiêu lần rồi.

Có sinh mệnh lạc ấn trải khắp toàn thân, Vương Lâm như hổ thêm cánh, lại càng nổi bật trong chém giết.

Một ngày nọ, sau khi chém giết kết thúc, trong khoảng không hôm nay chỉ còn có hai người!

Trong hai người này, một trong số đó là Vương Lâm. Huyết sát vụ trên cơ thể hắn đã rất nồng nặc, tỏa ra trên trăm trượng. Từ xa nhìn lại, cả người hắn trông như một mặt trời màu đỏ máu.

Trước người hắn chính là thanh niên tóc đen lần trước. Lần này sát vụ trên người hắn vẫn chẳng hề kém Vương Lâm, ngược lại còn nhiều hơn.

Lúc này trên bầu trời lại xuất hiện ngân quang, ngân long hiện ra, ánh mắt lạnh lùng quét tới, ngừng lại trên người Vương Lâm và thanh niên tóc đen kia, sau đó hút mạnh.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 243

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự