Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 585 Sát lục tiên quyết.(2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2004 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vương Lâm nhướng mày.

Vương Lâm vẫn luôn quan sát khi khí sát lục tiến vào trong người kẻ này, lập tức điên cuồng hấp thu toàn bộ sinh cơ của thân thể hắn, bao vây hồn phách, hút sạch cả tinh khí thần.

- Lấy sát lục chi khí để sát nhân chỉ có thể dưỡng khí. Còn muốn nó có thể biến ảo phân chia thì hẳn còn cần một vài thứ khác mà ta chưa hiểu.

Vương Lâm trầm ngâm trong chốc lát, nhìn thoáng qua cái thây khô kia. Người này khi còn sống tu vi không cao, trong cơ thể lại có không ít cấm chế khiến không thể phát huy toàn bộ thực lực. Cũng không phải chỉ có người này như vậy mà trong lao ngục này hầu như phạm nhân nào cũng đều thế cả.

Sau khi người này tử vong, toàn bộ lao ngục trở nên cực kỳ yên tĩnh. Chẳng qua yên tĩnh chẳng được bao lâu, lập tức tiếng gào thét lại vang lên, hơn nữa so với lúc trước càng thêm bạo ngược.

Vương Lâm đi tới phòng giam tiếp theo. Trong phòng này có một người hướng về Vương Lâm cười khát máu. Hắn liếm liếm môi, lui lại phía sau vài bước, cách xa Vương Lâm, miệng nói:

- Tiểu tử, ngươi cứ tu luyện đi. Ngươi giúp ta một chuyện, giết chết kẻ ở phòng giam đối diện, ta liền toàn lực phối hợp với ngươi, được không?

Người ở phòng giam đối diện là một tráng hán. Đôi mắt hắn trợn trừng quát:

- Lão tử cũng đã gai mắt với ngươi rồi. Tiểu tử, ngươi giết hắn đi, ta sẽ toàn lực phối hợp với ngươi! Dù sao lão tử đã ở địa phương này quá lâu rồi, đáng lẽ cũng nên sớm đi đầu thai mới phải!

Vương Lâm không nói gì, tay phải điểm vào khoảng không hai cái. Trên mi tâm của hai người này đồng thời xuất hiện hai điểm đỏ tươi, không ngừng lan ra. Cơ hồ bọn họ ngã xuống cùng một lúc. Chăng qua trong ánh mắt bọn họ có vẻ được giải thoát.

Từ lúc tiến vào đây, Vương Lâm liền cảm nhận được rõ ràng sát khí và oán khí nơi này còn ẩn chứa một cỗ tử khí! Tử khí này vốn là do vì quá nhiều người chết nên mới sinh ra. Nhưng khi chính thức đi trong ***g giam này hắn bỗng nhiên phát hiện ra tử khí này lại phát ra từ đám phạm nhân!

Một lòng tìm chết nhưng lại rất nhiều người không có dũng khí tự kết liễu cuộc đời!

Trong một khắc khi hai người kia ngã xuống, ánh mắt Vương Lâm dừng lại, cẩn thận quan sát. Giết hai người này hắn không dùng sát lục khí, bảo tồn hoàn hảo thi thể của họ, không xảy ra tình trạng bị khô héo.

Nhưng khí tức kỳ dị trên người bọn lại biến mất.

Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng. Hắn mơ hồ cảm thấy đã nắm được điều gì đó, nhưng suy nghĩ lại thì lại thấy mê hoặc.

- Sát lục tiên quyết, luyện sinh cơ, hóa lạc ấn. Từ khi ta tu luyện công tác này đến nay đã suy nghĩ rất nhiều, chung quy vẫn cảm thấy giống mà không phải, có khi như đã hiểu rõ, lúc lại thấy mơ hồ.

Tay phải Vương Lâm chụp một cái. Thân thể tráng hán nọ bị đưa tới bên cạnh song sắt. Vương Lâm ngồi xổm xuống, tay phải điểm vào lỗ máu trên mi tâm người này, cẩn thận xem xét.

Hai hàng lông mày của hắn càng ngày càng nhíu chặt. Một lúc lâu sau, Vương Lâm thầm than một tiếng, đứng dậy, đi tới phòng giam kế tiếp. Cứ mỗi lần Vương Lâm dừng bước là lại có một phạm nhân tử vong.

Cứ mỗi khi giết một người, Vương Lâm đều xem xét thi thể hồi lâu, cẩn thận suy tư, xem xét.

Sau năm ngày, một ngàn người trong nhà giam này đã bị giết hơn một nửa!

Một cỗ tử khí nồng đậm tràn ngập nơi này, dày đặc không tan.

Vương Lâm quan sát một cỗ thi thể khô héo bên cạnh, trong lòng dần dần có một tia minh ngộ nhưng lại rất mờ ảo, thủy chung vẫn cách hắn một tầng giấy mỏng, thấy rõ mà không thể sờ tới.

- Rốt cục là còn thiếu điều gì nhỉ?

Vương Lâm trầm ngâm.

- Bởi vì ngươi giết không đủ, bởi lẽ sát tâm của ngươi không đủ!

Nam tử họ Hứa từ trong căn phòng đen kịt đi ra, ánh mắt nhìn Vương Lâm đã có sự bất đồng so với trước.

Vương Lâm ngẩng đầu nhìn về phía nam tử họ Hứa, không nói câu gì.

- Công pháp ngươi tu luyện tuy ta không biết cụ thể những hẳn là liên quan tới sát lục, cho nên ngươi mới muốn tới nơi này tu luyện. Chẳng qua ngươi chọn sai địa phương rồi. Nếu giết chóc ở nơi này thì ngươi không thể sinh ra đủ sát tâm, do vậy sẽ không có sát khí. Ta thấy năm ngày nay ngươi giết người tuy nhiều nhưng mục đích đều phần nhiều là nghiên cứu. Có đôi khi nghiên cứu nhiều cũng không thể so với việc hoàn toàn dung nhập trong giết chóc, cảm nhận khoái cảm, hiểu được thứ sát tâm đó!

Nam tử họ Hứa bình thản nói.

Ánh mắt Vương Lâm sững lại.

- Ta tu luyện chính là sát lục yêu đạo!

Nam tử họ Hứa nhìn Vương Lâm nói:

- Trong Hồng lao có mười người, chỉ có ta là tu luyện sát lục yêu đạo dùng tâm hóa yêu. Ta sẽ để cho ngươi thấy sát tâm của ta!

Nam tử họ Hứa nói xong, đôi mắt đột nhiên trở nên âm hàn. Tuy rằng không hề có một chút sát khí tỏa ra nhưng lúc này Vương Lâm lại cảm thấy con người trước mắt này đã hoàn toàn biến đổi. Dù không có sát khí nhưng lông tóc toàn thân Vương Lâm đã dựng ngược, nguyên thần trong cơ thể hắn không tự chủ được phải chuyển động. Một cảm giác cực kỳ nguy hiểm tràn ngập trái tim hắn.

Người trước mặt này có một cỗ khí tức không rõ ràng, cũng không tán phát ra nhưng lại cực kỳ đáng sợ.

- Kiếm xuất ra khỏi vỏ tuy rằng hàn khí bức người, cũng có sát khí nhưng so với kiếm chưa rời vỏ lại thiếu đi sự thu liễm. Sát tâm chính thức chính là thanh kiếm chưa ra khỏi vỏ! Nếu ngươi tu luyện sát lục thì ta sẽ đưa ngươi tới một nơi. Nơi này ngươi hẳn sẽ cảm nhận được sát lục chân chính!

Nam tử họ Hứa chậm rãi nói.

- Điều kiện!

Vương Lâm nhìn người này nói.

Ánh mắt nam tử họ Hứa lộ vẻ tán thưởng, nói:

- Giúp ta giết yêu tướng Thạch Tiễn! Ngươi không cần hỏi nguyên nhân. Với sát tâm của ta nếu đối mặt trực tiếp có thể đánh ngang tay với hắn nhưng âm thầm giết hắn thì hoàn toàn nắm chắc. Chẳng qua ta đã bị hạn chế, không thể rời khỏi Hồng lao này. Mà hắn cả cuộc đời này tuyệt đối không có cơ hội bước vào nơi này. Vì vậy ngươi giúp ta giết hắn, ta giúp ngươi tu luyện sát lục. Chẳng qua ta còn có một điều kiện, đó là muốn ngươi dùng thần thông sát lục ngươi tu luyện để giết hắn!

Trong mắt nam tử họ Hứa hiện lên vẻ hận thù.

- Ta nếu thực sự có thể tu thành sát lục thì điều kiện của ngươi nhất định ta sẽ hoàn thành.

Vương Lâm bình thản nói. Hắn tất nhiên là không nhận lời ngay được.

- Đi theo ta!

Nam tử họ Hứa cười âm trầm, xoay người đi về phía xa.

- Trong thập ngục của Hồng lao chỉ là biểu hiện bề ngoài mà thôi. Tác dụng chính thức của nó là cung cấp sát lục khí cho yêu kiếm của yêu đế!

Vì thế tầng dưới cùng của nhà lao này mới là nơi ngươi cần tới. Cũng chỉ có ở nơi này ngươi mới hiểu thế nào là sát tâm!

Vương Lâm đi theo sau nam tử họ Hứa, đi tới một cầu thang, hướng xuống phía dưới. Cầu thang này dường như không có điểm cuối. Hai người đi mãi, ngang qua rất nhiều nhà lao nhưng nam tử họ Hứa không dừng lại, đi vượt qua cả.

Một lúc lâu sau, Vương Lâm đang tiếp tục đi xuống thì một cỗ khí tức huyết tinh nồng đậm phả vào mặt. Mùi máu tanh này còn có một cỗ sát khí mãnh liệt gấp cả chục, cả trăm lần, ngàn lần phía trên kia.

Cầu thang ở chỗ này không còn màu đen như trước mà đỏ như máu.

- Ta mang ngươi tiến vào nơi này đã coi như là vi phạm quy định ở đây. Việc này ngươi không nên nói với người ngoài. Dù là Mạc Lệ Hải cũng không được nói. Nơi này là do đế quân tự mình chế tạo, sau nhiều năm tích lũy, ẩn hàm sát lục khí có thể ảnh hưởng tới nhân tâm. Ngươi sau khi tiến vào không nên chống cự, chỉ cần dùng tâm linh cảm ứng sát tâm ngưng tụ là được!

Nam tử họ Hứa nhẹ giọng nói.

Vương Lâm trầm ngâm, một lúc sau hắn nhìn nam tử họ Hứa. Hắn có thể cảm thấy được nơi này đích thực là có khí tức sát lục ngập trời. Ở chỗ này đối với sát lục khí của hắn đúng là có lợi rất lớn.

Giờ phút này hắn chưa tới gần, tốc độ xoay chuyển của mấy đạo sát lục khí xuất ra trên tay phải đã nhanh hơn rất nhiều. Thứ khí xám này mơ hồ run rẩy. Sự run rẩy này không phải là sợ hãi mà là sát niệm!

Cảm thụ được sự biến hóa của khí xám, Vương Lâm bước tới, tiến vào trong thông đạo màu máu kia, theo từng bậc cầu thang đi xuống. Vương Lâm tâm cơ hơn người. Lời của nam tử họ Hứa này hắn chỉ nghe theo hai phần. Hắn sở dĩ lựa chọn bước vào nơi này nguyên nhân chủ yếu là do sát lục khí của hắn đang run rẩy vì sát niệm.

- Có thể dẫn động sát lục khí biến hóa như vậy, nơi này nhất định có thể khiến cho Sát lục tiên quyết có thành tựu!

Vương Lâm không quay đầu lại, thân ảnh biến mất sâu trong cầu thang.

- Chuyện trên đời này nếu có cơ hội phải nhanh chóng chớp lấy, tới lúc mất đi rồi thì có hối cũng không kịp. Việc này cần phải làm!

Vương Lâm đi xuống cầu thang. Khoảng chừng sau một nén nhang, huyết quang trước mắt trở nên dày đặc.

Ở chỗ sâu nhất nơi cầu thang này là một thế giới màu máu. Nơi này rất lớn, trên mặt đất dày đặc vết máu, nhìn vào phải giật mình.

Đưa mắt nhìn nơi này, Vương Lâm nhận thấy đây dường như là một thế giới độc lập tồn tại, không phải là dưới thiên yêu thành.

Cái thế giới này trên mặt đất rất nhiều hồ máu. Trong mỗi một hồ máu lại có một số lớn người. Nửa thân thể bọn họ đều chìm trong hồ máu, nhắm mắt ngồi thổ nạp.

Trên người bọn họ có những vết thương kinh khủng, quỷ dị chuyển động.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 288

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự