Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 552 Rời đi. (1)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1983 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vì vậy để mở rộng trận pháp, Vương Lâm mất ba ngày nghiên cứu rốt cục mở rộng phạm vi trận pháp thêm hai mươi dặm. Như vậy bộ lạc Luyện Hồn có phạm vi bốn mươi dặm lập tức nhanh chóng trở thành một trong những bộ lạc hùng mạnh trong vòng vạn dặm nơi đây.

Người trong tộc tăng khiến cho người tu hành thuật Luyện Hồn càng nhiều. Vương Lâm biết rõ, Hồn phách trong Hồn phiên cần phải tế dưỡng nhiều lần mới có thể phát huy uy lực của nó đến mức lớn nhất.

Phương pháp tế dưỡng này hắn không tiện dạy cho những người này. Vì thế hắn lấy ra Tôn Hồn phiên, thi triển thần thông. Hồn phiên lập tức hóa thành một màn sương đen lớn bao trùm phạm vi bốn mươi dặm.

Màn sương đen vừa xuất hiện lập tức khiến cho mọi người bộ lạc Luyện Hồn kinh hãi đều từ trong phòng đi ra. Một số người tu vi có điểm thành công trực tiếp khống chế hồn phiên bao vây bản thân bay lên, muốn xem xét nội tình trong màn sương đen.

- Mỗi ngày thả hồn phách tiến vào trong màn sương đen vài lần có thể làm cho uy lực hồn phách tăng cường! - Thanh âm Vương Lâm từ bên trong thung lũng truyền ra, vang vọng phạm vi bốn mươi dặm.

Trong nháy mắt khi thanh âm của hắn truyền ra, tất cả tộc nhân trong phạm vi bốn mươi dặm đều quỳ trên mặt đất. Trong mắt bọn họ tràn ngập cực kỳ sùng kính, quỳ hướng về phía Vương Lâm ở trong thung lũng.

Sau khi màn sương đen xuất hiện, cả ngày trong phạm vi bốn mươi dặm thường thường sương đen lượn lờ. Trong màn sương đen này, vô số hồn người, thú gào thét thành đàn.

Người bộ lạc Luyện Hồn dần dần quen với việc thả hồn phách vào trong màn sương đen luyện hóa. Màn sương đen này cũng trở thành dấu hiệu độc đáo của bộ lạc Luyện Hồn.

Ở trong bộ lạc Luyện Hồn, trừ mọi người tu hành thuật Luyện hồn, cũng có một số căn bản không thể tu luyện. Bọn họ chỉ có thể làm thợ săn ra ngoài săn thú cung cấp thực vật.

Thập Tam là một trong số những thợ săn đó.

Từ sau khi tu vi hắn bị phế, hắn liền không nói một câu gần như thành một người câm điếc. Ở trên người hắn không có một chút linh động, dường như chỉ có thể xác. Đêm khuya mỗi ngày, hắn vô số lần thử thổ nạp, lúc đó mới có thể nhìn thấy loại biểu tình khác trên mặt, chẳng qua loại đó là một sự đau đớn và không cam lòng.

Hắn không cam lòng bởi vì trong tộc hiện tại có nhiều người tu hành tới giai đoạn thứ bốn, cũng có rất nhiều người có hơn mười hồn phiên. Thậm chí xuất hiện vài người tư chất thông minh, hoàn toàn thay thế được vị trí của hắn năm xưa, trở thành người mạnh chỉ sau Âu Dương Hoa trong bộ lạc. Tất cả những điều này không lúc nào không như kim châm trong lòng hắn.

Chính vì như vậy, ngày thường ra ngoài săn thú, hắn thường không để ý sinh mạng, dùng sức vật lộn. Lâu ngày, nhiều lần suýt mất mạng. Nếu không phải có nhiều người cùng tộc chiếu cố, chỉ sợ hắn sớm đã chết đi.

Trong số người chiếu cố hắn, có một số biết được địa vị năm xưa của Thập Tam trong bộ lạc, giờ phút này nhìn hắn biến thành như vậy chỉ có thể thầm than trong lòng.

Những ngày này, Vương Lâm ở trong thung lũng chăm chú nhìn một khối gỗ trong tay. Khối gỗ màu đen, toàn thân tỏa ra chút ánh sáng mờ.

Khối gỗ này chính là lúc một người trong tộc tấn công một bộ lạc nhỏ mặc dù không tìm thấy yêu tinh, nhưng phát hiện một nơi tế bái của bộ lạc có đặt khối gỗ này. Vì thế liền lấy trở về hiến cho Vương Lâm.

Đang xem xét, Vương Lâm bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía ngoài thung lũng.

Ít lâu chỉ nghe bên ngoài truyền vào giọng nói già nua của Âu Dương Hoa:

- Vãn bối có việc muốn gặp lão tổ! - Danh xưng lão tổ này tự nhiên từ trong miệng mọi người truyền ra. Vương Lâm cũng yên lặng nhận không từ chối.

- Vào đi! - Vương Lâm cúi đầu nhìn khối gỗ trong tay.

Thân hình Âu Dương Hoa từ bên ngoài thung lũng nhoáng cái vào trong. Hai tay hắn ôm một người, người này toàn thân máu chảy đầm đìa, sắc mặt tái nhợt.

Âu Dương Hoa nhanh chóng đi tới bên người Vương Lâm, quỳ trên mặt đất, đặt người trên tay xuống bên cạnh, thấp giọng nói:

- Lão tổ. Lúc Thập Tam săn thú gặp được một con dã thú bị yêu hóa hiếm có, sau khi vãn bối phát hiện lập tức đi đến, nhưng mà chậm mất một bước.

Tất cả sinh linh ở đất Yêu linh, nếu yêu lực trong cơ thể tích lũy quá nhiều sẽ xuất hiện yêu hóa. Một khi yêu hóa thực lực tăng lên gấp bội. Vương Lâm đặt khối gỗ trong tay xuống bên cạnh, ngẩng đầu nhìn Thập Tam.

So với một năm trước, Thập Tam già nua đi rất nhiều. Giờ phút này nhìn hắn không giống thanh niên, mà trông như ông già.

- Ngươi lui ra đi! - Vương Lâm trầm giọng nói.

Âu Dương Hoa đứng dậy, cung kính lui ra.

Sau khi đi ra thung lũng, hắn thầm than một tiếng, quay đầu lại nhìn thung lũng, trong lòng thầm nói: “Thập Tam, chúc ngươi may mắn!

Vương Lâm nhìn Thập Tam, trầm ngâm.

Tay phải Vương Lâm phất nhẹ một cái vào không trung. Thân thể Thập Tam lập tức bay lên, lơ lửng trước người Vương Lâm. Hai ngón tay phải hắn đặt ở mi tâm Thập Tam, một đạo yêu lực tức thì chảy vào trong cơ thể Thập Tam.

- A! - Vương Lâm vẻ mặt ngưng đọng.

Một năm trước hắn nói kinh mạch trong cơ thể Thập Tam đứt từng khúc, không thể thổ nạp yêu lực. Nhưng hiện tại hắn vừa tìm hiểu lập tức phát hiện chỗ kỳ dị.

Trong cơ thể Thập Tam, kinh mạch vẫn đứt từng khúc như một năm trước, thậm chí rất nhiều nơi còn xuất hiện khô héo, nhưng không biết vì sao cũng tích lũy một lượng lớn yêu lực.

Những yêu lực này cũng không phải ở trong tĩnh mạch mà tồn tại bên trong xương cốt máu thịt. Nếu cứ tiếp tục như thế, thân thể Thập Tam sẽ tự nhiên đạt tới một loại luyện thể hiệu quả.

Chẳng qua hắn không hiểu thuật luyện thể, lãng phí rất nhiều yêu lực. Hắn cũng không biết di chuyển, như thế mặc dù là bước lên con đường luyện thể, nhưng cũng không đi quá xa mà sẽ bị toàn thân hoàn toàn xơ cứng mà chết.

- Kỳ quái, một năm trước trong cơ thể hắn không có một chút yêu lực nào, nhưng hiện tại lại gần đạt tới tiêu chuẩn nhị tinh. - Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt Vương Lâm. Từ trong trí nhớ của La Vân, hắn biết được tại Yêu linh chi địa thì tam tinh là một giáp, ba giáp tương đương với tu sĩ Trúc Cơ.

Hắn nâng tay phải khoanh chân ngồi xuống. Hồi lâu sau, từ hai mắt hắn bỗng nhiên tuôn ra một luồng ánh sáng, Nguyên thần từ Thiên linh nháy mắt bay ra hóa thành một ánh sáng tím chui vào mi tâm Thập Tam.

Thập Tam và Vương Lâm giống như đom đóm so với mặt trăng vậy. Nguyên thần Vương Lâm sau khi tiến vào mi tâm Thập Tam, nhẹ nhàng liền biết được từ trong đầu hắn những chuyện xảy ra trong thời gian một năm qua.

Khi Vương lâm nhìn thấy Thập Tam trong một năm này, mỗi tối đều chịu đựng nỗi đau đớn mà người thường không thể chịu nổi. Chịu đựng sự vất vả hấp thu yêu lực vào trong cơ thể, rồi cái loại đau đớn vô cùng như toàn thân bị ngàn con sâu bọ cắn nuốt khi dung nhập vào máu thịt.

Những thống khổ này, hắn đã kiên trì hơn một năm hơn nữa chưa từng gián đoạn.

Tất cả những điều này đều bởi vì hắn không cam lòng, hắn trở nên mạnh mẽ, hắn muốn ánh mắt Vương Lâm lại đặt trên người hắn!

Vương Lâm thu hồi nguyên thần, có chút xúc động. Ánh mắt hắn ngưng trọng nhìn Thập Tam đang lơ lửng trên không, lặng im suy nghĩ.

Sự kiên nghị của Thập Tam chiếm được hảo cảm của Vương Lâm, chẳng qua phương pháp để Thập Tam khôi phục chỉ có bí quyết Cổ Thần. Thứ này Vương Lâm sẽ không dễ dàng truyền cho bất kỳ kẻ nào.

Nghĩ ngợi hồi lâu, tay phải Vương Lâm điểm ở ngực Thập Tam, yêu lực vừa chuyển động thân hình Thập Tam lập tức run rẩy, miệng khẽ nhếch lên. Đúng lúc này Vương Lâm vỗ túi trữ vật lấy ra một viên thuốc trực tiếp ném vào miệng Thập Tam. Sau khi giúp cho thuốc tan, hắn thu hồi ngón tay khoanh chân ngồi xuống.

Thân thể Thập Tam cũng chậm rãi từ trên không hạ xuống, nằm thẳng xuống đất.

Một nén nhang sau, thân hình Thập Tam run lên, ho khan dữ dội. Cuối cùng hắn nhổm dậy há mồm phun ra một ngụm máu đen thật to. Sau khi phun ra ngụm máu, cả người hắn lập tức trở nên thoải mái.

Cho tới bây giờ hắn mới chú ý tới nơi mình đang nằm không ngờ là ở bên trong thung lũng. Thập Tam giật mình một cái vội vã quay người, sau khi nhìn thấy Vương Lâm ngay tại bên cạnh mình. Hắn lập tức trở nên kích động, nhổm người lên cực kỳ cung kính quỳ trên mặt đất.

- Thập Tam bái kiến lão tổ! - Nét mặt Vương Lâm bình thản liếc mắt nhìn Thập Tam một cái, ánh mắt chợt lóe, quát:

- Yêu lực trong cơ thể ngươi là từ đâu tới?

Thân hình Thập Tam run lên, trong lòng hắn đối với Vương Lâm cực kỳ kính sợ lập tức nói rõ việc trải qua trong một năm này ra. Lời nói giống hệt như Vương Lâm lúc nãy xem được trong trí nhớ, không có chút che giấu.

Vương Lâm âm thầm gật đầu, nhưng vẻ mặt thủy chung vẫn bình thản, chậm rãi nói:

- Thập Tam, kinh mạch ngươi đứt từng khúc, cho dù là hấp thu yêu lực nhiều thế nào cũng là vô dụng. Những yêu lực này không có kinh mạch lưu chuyển, tích lũy ở trong cơ thể ngươi nhiều ngươi chắc chắn phải chết.

Sắc mặt Thập Tam tái nhợt, cười thảm. Hắn hít sâu một hơi rồi nói:

- Lão tổ, Thập Tam không muốn trở thành một người vô dụng. Trong cơ thể tích lũy yêu lực, Thập Tam cũng biết việc này chỉ sợ không có lợi. Nhưng chỉ có như vậy mới khiến cho Thập Tam cảm thấy mình không phải là một người vô dụng, con cũng có yêu lực…

Nói xong lời cuối, giọng hắn thấp hẳn lại, nắm chặt tay.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật KoLove
Lượt thích 4
Lượt đọc 223

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự