Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 495 Chương 483 Hóa ma chỉ (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1944 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vương Lâm vừa nói, Côn Cực Tiên trong tay hắn lại quất một cái. Ngọn roi này như giao long điên cuồng gầm thét, giáng xuống với thế đánh kinh người!

Chát một tiếng lại vang lên. Sắc mặt đại hắn liền tái nhợt. Nguyên thần của hắn dưới một roi này không ngờ lại suýt bị đánh ra khỏi cơ thể. Kim quang trên thân thể hắn lúc này toàn bộ đã tan nát.

Mắt thấy roi thứ ba sắp quất xuống, đại hán lập tức lui lại mười trượng, vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào cây roi trên tay Vương Lâm, sắc mặt khó coi nói:

- Đây là pháp bảo gì!!!

Vương Lâm nhìn đối phương cười khẽ nói:

- Còn một roi nữa!

Sắc mặt đại hán âm trầm, hừ nhẹ một tiếng, vỗ túi trữ vất, trong tay liền xuất hiện một thanh trường kiếm rất lớn. Hắn cầm trường kiếm trong tay, một cỗ kiếm ý lập tức dâng lên.

- Tính cả thủ ấn kia là ba đòn, tại sao lại còn một roi? Hôm nay ta tới là để thay sư tôn thanh lý môn hộ. Vương Lâm, nhận lấy cái chết đi!

Vừa nói thân thể hắn đột nhiên cúi xuống, trường kiếm trong tay ném thẳng lên, miệng quát:

- Thập phương bát la trận!

Kiếm vừa bay lên lập tức một hóa hai, hai hóa bốn, trong nháy mắt liền biến thành vô số từ trên trời trút xuống, lao thẳng tới Vương Lâm.

Cùng lúc này nam tử trung niên ngồi xuống bắt quyết, trong miệng lẩm bẩm. Một đạo hắc vụ từ thiên linh cái của hắn nhanh chóng thoát ra, ở giữa không trung rất lâu không tiêu tan. Chú ngữ càng ngày càng nhiều, hắc vụ cũng càng ngày càng đậm đặc, từ xa nhìn lại trông như một đám mây đen.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải điểm lên tiên kiếm một cái. Tiên kiếm lập tức bay lên hướng thẳng vào đám kiếm đang từ trên trời đánh xuống. Theo sát nó là loan đao, thế như sấm sét lao đi.

Những tiếng nổ ầm ầm vang lên không ngừng. Phi kiếm trên bầu trời trút xuống vỡ tan tành, hóa thành vô số mảnh vụn tung tóe bốn phía.

Sau đó, tay trái Vương Lâm vung lên, chiến phủ bất ngờ xuất hiện. Giờ phút này trông hắn giống như một chiến thần viễn cổ, từng bước từng bước đi tới, chiến phủ trong tay đột nhiên nhằm thẳng vào nam tử trung niên đang ngồi chém xuống.

Nam tử trung niên mở trừng hai mắt. Lúc này trong mắt hắn đen kịt. Hắn cười ác độc một tiếng, thân thể đứng bật dậy. Hắc vụ trong không trung như khói sương điên cuồng phân thành bảy luồng chui vào trong thất khiếu của hắn!

- Thần thông cấm thuật, Tiên Ma thể!

Nam tử trung niên hét lớn một tiếng, thân thể bước về phía trước một bước, chiến phủ trong tay Vương Lâm trong nháy mắt chém xuống thân thể hắn.

Chỉ thấy một loạt tiếng vang như kim loại chạm vào nhau truyền khắp thiên địa. Thân thể đại hắn nọ không có một chút vết thương. Còn về Vương Lâm hắn có cảm giác từ chiến phủ truyền tới một loạt chấn động khiến tay hắn tê dại.

Đại hán cười hung ác, thân thể nhoáng lên, cả người nháy mắt hóa thành một luồng hắc vụ, điên cuồng hướng về phía Vương Lâm cuộn tới, những nơi hắn đi qua, mặt đất liền nứt nẻ, cỏ cây hóe rũ.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thân thể lùi lại phía sau. Cùng lúc đó hắn vung tay phải lên, Khu Thú Quyển trên tay hắn lập tức bay ra, hóa thành Xạ Thần Xa!

Sát khí chợt lóe lên trong mắt Vương Lâm. Cấm thuật thần thông của người này thực sự có uy lực rất lớn, nếu không phải Vương Lâm có rất nhiều pháp bảo thì e rằng không thể chống nổi.

Nam tử trung niên hóa thành hắc vụ, điên cuồng lao tới trước người Vương Lâm. Lúc này tiên kiếm trên bầu trời chợt lóe lên, phóng thẳng vào hắc vụ. Loan đao theo sát phía sau, cơ hồ chỉ trong nháy mắt đã xuyên qua hắc vụ.

Trong hắc vụ truyền ra một tiếng hừ nhẹ của nam tử kia. Hắn vẫn cuồn cuộn lao tới, chẳng để ý tới đao kiếm kia.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên hàng mang, tay phải bấm quyết, miệng khẽ quát:

- Hóa Ma chỉ!

Thức thứ hai của Tư Đồ Nam truyền dạy được triển khai!

Một ngọn lửa màu tím từ trong ngón trỏ tay phải Vương Lâm đột nhiên lan ra. Lúc này ngọn lửa tím này chập chờn lúc sáng lúc tối, dường như có thể tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng ngọn lửa này Tư Đồ Nam phải dùng một tháng mới có thể dạy được Vương Lâm miễn cưỡng dùng được nói. Ngọn lửa này là Ma hỏa!

Lấy tiên lực trong cơ thể thiêu đốt, nghịch hóa liền sinh ra ma hỏa. Uy lực của nó theo Tư Đồ Nam nói thì Anh Biến tu sĩ bình thường gặp phải nhất định mất mạng.

Ánh mắt Vương Lâm lạnh lẽo nhìn ngọn lửa lượn lờ xung quang đầu ngón tay. Lúc này hắn dưới ánh sáng của ma hỏa trông có một thứ uy thế tà dị. Tay phải hắn chỉ về phía trước!

Trong nháy mắt hắc vụ lao tới, ma hỏa trên đầu ngón tay bắn ra, dung nhập vào trong hắc vụ.

Trong khoảnh khắc, bên trong hắc vụ truyền ra những tiếng như nước sôi, sau đó đột nhiê quay cuồng ở trước người Vương Lâm ba thước, sau đó nhanh chóng lui lại phía sau, bên trong liên tiếp truyền ra những tiếng kêu kinh ngạc.

Khóe miệng Vương Lâm lộ một nụ cười lạnh, thân thể hướng về phía trước, tay phải vung lên. Côn Cực Tiên hiện ta, hung hăng đánh xuống. Chỉ nghe chan chát mấy tiếng, chiếc roi trong tay Vương Lâm điên cuồng quất xuống.

Hắc vụ càng quay cuồng kịch liệt, dường như sắp tan nát, lui lại rất nhanh. Vương Lâm theo sát không tha, Côn Cực Tiên trong tay vẫn vụt lia lịa.

Lúc này trong ba người đang quan sát, Triệu Tinh Sát biến sắc, thân thể nhoáng lên, lao ra, miệng quát:

- Lão thất, dừng tay!

Trong miệng Triệu Tinh Sát vừa nói, tay phải đã vỗ túi trữ vật. Lập tức một cái vòng sáng màu trắng xuất hiện trên tay hắn. Trong mắt hắn hiện lên một tia quỷ dị, đang muốn vung ra.

Ngay lúc này Vương Lâm quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào Triệu Tinh Sát, quát lớn:

- Ngươi xéo ngay cho ta!

Triệu Tinh Sát biến sắc, cười lạnh, chẳng những không lùi ngược lại còn tăng tốc, vòng sáng trong tay vung lên, lao thẳng tới Vương Lâm.

Trong mắt Vương Lâm lộ vẻ khinh miệt, tay trái điểm vào hư không một cái về hướng Xạ Thần Xa, lạnh giọng nói:

- Giải phong!

Hai chữ này vừa phát ra, một tiếng ầm vang chấn động đất trời, rung chuyển cả ngọn núi truyền đi. Thậm chí trong vòng mấy vạn dặm cũng nghe thấy tiếng động kinh thiên từ Xạ Thần Xa truyền ra này.

Trong âm thanh này lộ ra vẻ bất khuất. Không khuất phục trời, chẳng chịu đất, không phục tiên, chẳng phục mà. Tiếng gầm bất khuất này ầm ầm vang lên, điên cuồng truyền tới.

Thân thể Triệu Tinh Sát trong nháy mắt sững lại. Sắc mặt hắn tái nhợt, xoay người ngơ ngác nhìn Xạ Thần Xa ở phía xa, thân thể lập tức lui lại thật nhanh.

Trên Xạ Thần Xa, một đầu quái thú khổng lồ khoảng hơn trăm trượng đang ngẩng cao đầu, lộ đôi mắt băng hàn tới cực điểm, chứa đầy u quang khiến người ta nhìn vào mà run rẩy.

Đầu cự thú này vừa xuất hiện, Bạch Vi lập tức không do dự lui lại phía sau, ở xa hơn ngàn trượng mới dừng lại, nhìn chằm chằm vào cự thú, trong mắt lộ vẻ hoảng sợ.

Về phần nữ tử Anh Biến hậu kỳ nọ cũng biến sắc, thân thể lui lại hơn trăm trượng mới dừng lại, nhìn đầu cự thú, trong mắt lộ ra vẻ suy tư. Nhìn bộ dáng của nàng hiển nhiên là cũng e ngại con thú này.

Bọn họ còn như thế thì không nói tới những đệ tử của Tử tông ở bên ngoài. Đám người này lúc này đều lộ vẻ hoảng sợ. Tiếng gầm bất khuất vừa rồi khiến cho hơn phân nửa số đệ tử tâm thần chấn động mãnh liệt, thậm chí một số còn không thể tiếp tục phi hành, linh lực trong cơ thể loạn động.

Trong đám đệ tử bốn phía cũng có chấp pháp trưởng lão. Bọn họ lúc này cũng âm thầm kêu khổ, thầm nghĩ chuyện tranh đoạt của đệ tử của thủy tổ đại nhân tuyệt đối mình không được dây vào. Người có thể được thủy tổ đại nhân nhìn trúng thì đâu phải là kẻ yếu. Đừng coi thường người này mới chỉ là Anh Biến sơ kỳ nhưng tổng thực lực thì ngay cả Anh Biến hậu kỳ cũng phải e dè.

Đệ tử bốn phía đều tản ra, ánh mắt nhìn về Vương Lâm ngoài vẻ khiếp sợ, còn có một tia kính nể.

Cường giả thì ở đâu cũng đều được mọi người kính sợ. Điểm này đã là quy luật của tu chân giới!

Ánh mắt Vương Lâm âm hàn, nhìn chằm chằm vào Triệu Tinh Sát đang lui nhanh, trong miệng nhẹ giọng nói:

- Giết hắn. Ta cho phép ngươi thôn phệ hồn phách hắn để tẩm bổ!

Hồn thú trên Xạ Thần Xa quay mạnh đầu nhìn Vương Lâm một cái, lại gầm lên một lần nữa. Lúc này thân thể nó nhoáng lên, rầm một tiếng liền kéo ra một dải xích sắt gắn trên thân thể, nối với Xạ Thần Xa. Lúc này nó lao đi, sợi xích bị kéo thẳng tắp, phát ra những tiếng rắc rắc, dường như có thể đứt bất cứ lúc nào.

Thậm chí Xạ Thần Xa cũng bị thú hồn này kéo mạnh theo sau.

Sắc mặt Triệu Tinh Sát đại biến, điên cuồng lùi lại, trong miệng quát:

- Lão tam, lão tứ, ra tay đi!

Vương Lâm cười lạnh, không để ý tới hắn nữa mà tiếp tục vung roi quất vào hắc vụ. Tiếng kêu trong hắc vụ càng lúc càng kịch liệt, cuối cùng chỉ sau ba khắc liền tan nát, hóa thành nam tử trung niên.

Lúc này sắc mặt hắn tái nhợt không còn chút huyết sắc, vừa rơi xuống đất hai chân liền run rẩy, suýt ngã xuống. Lúc này Vương Lâm lại quất thêm một roi lên ngực hắn. Nguyên thần của hắn liền bị đánh bay ra khỏi cơ thể, rơi ngoài ba thước.

Vương Lâm thu hồi Côn Cực Tiên, tay phải vung lên. Tôn Hồn Phiên liền xuất hiện trong tay hắn. Hắn phất lên một cái, mấy chủ hồn liền lập tức lóe lên, đuổi theo nguyên thần của nam tử trung niên kia.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 250

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự