Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 494 Chương 483 Hóa ma chỉ (1)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1842 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, chụp vào hư không một cái. Tiên kiếm lập tức xuất hiện trên tay hắn. Vương Lâm tay cầm tiên kiếm, ngưng tj tiên lực, đột nhiên chém về phía trước một cái. Một đạo kiếm quang lớn cỡ mấy trượng ầm ầm gào thét, xé gió đánh tới, trực tiếp lao vào trong dung nham nóng chảy. Một tiếng ầm vang lên.

Âm thanh này cực lớn, truyền khắp cả ngọn núi. Nham thạch nóng chảy kia không ngờ lại bị chém hổng một lỗ. Thân thể Vương Lâm nhoáng lên, lao ra khỏi lỗ hổng nọ, tay phải điểm một cái về phía trước.

Dưới cái điểm này, thiên địa biến sắc. Dường như tất cả ánh sáng trong thiên địa đều bị ngón tay này thu hút. Cả thiên địa chỉ còn một cái ngón tay này!

Đây là một trong những thần thông sát thủ mà Tư Đồ Nam trước khi đi dạy cho Vương Lâm!

Tịch Diệt Chỉ!

Tam thức sát chiêu chính là ma thuật hung ác nhất mà Tư Đồ Nam tổng kết ra sau mấy vạn năm, uy lực vô cùng. Cả đời hắn chỉ truyền cho mỗi mình Vương Lâm!

Một chỉ này khiến sắc mặt nữ tử tái nhợt, vẻ điên cuồng trong mắt biến mất. Nàng đang muốn thuấn di, nhưng lại kinh hãi phát hiện không gian bốn phía đang cực kỳ yếu ớt, không thể thuấn di nổi.

Một khi thuấn di, sợ rằng chẳng cần đối thủ ra tay, bản thân sợ rằng sẽ rơi vào trong hư vô.

Hai mắt Vương Lâm hàn quang dày đặc, một chỉ này nhanh như chớp ấn vào mi tâm của nữ tử kia.

Tử y nữ tử cắn răng, thân thể nhoáng lên một cái, không ngờ từ trong cơ thể thoát ra một khối phân thân. Phân thân này lao đầu vào ngón tay của Vương Lâm, rên khẽ một tiếng, thân thể liền héo rũ đi, hóa thành từng đốm sáng, bị ngón tay Vương Lâm hấp thu hoàn toàn.

Lúc này uy lực của ngón tay Vương Lâm lại càng lớn hơn!

Sắc mặt tử y nữ tử càng tái nhợt, phun một ngụm máu tươi, thân thể nhoáng lên, lại một khối phân thân nữa hiện ra.

- Bạo!

Nữ tử cao giọng quát.

Phân thân tự bạo, một cỗ khí tức điên cuồng lập tức tràn ra, gió rít ào ào bốn phía, trên mặt đất tràn ngập khe nứt, thậm chí bên ngoài Tử Lâm Các cũng đã có một số chỗ sụp đổ.

Trong lúc phân thân này tự bạo, nữ tử kia lập tức nhận thấy không gian bốn phía dường như được buông lỏng. Nàng không nói một lời, vội vã lui lại phía sau.

Nhưng ngay lúc này, trong sương mù phía trước lại xuất hiện một ngón cái yêu dị lại xuất hiện.

Ánh mắt nữ tử lộ vẻ kinh hãi và tuyệt vọng.

Theo sự xuất hiện của ngón cái kia chính là cặp mắt lạnh như băng của Vương Lâm. Hắn nhìn nữ tử này như nhìn một kẻ đã chết!

- Dừng tay!

Lúc này đột nhiên từ phía xa bay tới mấy đạo cầu vồng. Một tiếng gầm từ đó truyền tới.

Vương Lâm hừ lạnh. Hắn chờ chính là những kẻ này tới đây. Lúc này ngón cái của hắn chẳng những không thu hồi mà tốc độ còn nhanh hơn gấp mấy lần, trong nháy mắt điểm lên mi tâm của nữ tử.

Hai mắt nữ tử này liền mở ***c, thân thể run rẩy, thân thể sau khi bị ngón cái của Vương Lâm điểm trúng liền rơi xuống mặt đất, nhưng nguyên thần của nàng đã bị Vương Lâm giam cầm!

Lúc này sương mù bốn phía đã tiêu tan, Vương Lâm đứng giữa không trung, ngón cái tay phải đặt ở khóe miệng, hút một cái liền đưa nguyên thần của nữ tử kia vào trong tôn Hồn Phiên.

Mấy đạo cầu vồng xoẹt qua ngang trời, sau đó bốn nhân ảnh đột nhiên xuất hiện cách Vương Lâm ngoài trăm trượng.

Bốn người này có ba nam một nữ.

Trong ba nam, Vương Lâm nhận ra được hai người, trong đó một người có vẻ mặt hòa thiện là Triệu Tinh Sát, một người còn lại hắn biết chính là người đã giao dịch với hắn - Bạch Vi!

Còn nam tử cuối cùng là một trung niên, tướng mạo bình thường, nhưng lúc này lửa giận ngập trời tỏa ra từ trên người hắn. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, nghiến răng quát:

- Đồng môn tương tàn, hôm nay ta sẽ thay sư tôn thanh lý môn hộ!

Sau ba nam nhân kia còn có một nữ tử. Nữ tử này tướng mạo xinh đẹp, đứng ở nơi nào là nơi đó liền tràn ngập hương thơm. Lúc này sắc mặt nàng hơi cổ quái, có vẻ như là đang muốn xem trò vui, nhẹ nhàng liếc nhìn Vương Lâm.

Một lúc sau lại có vô số đạo cầu vồng tới đây. Thần thức Vương Lâm đảo qua liền nhận thấy những người này đều là đệ tử của Tử tông, chắc là thấy sự dị thường ở nơi này nên tới xem xét.

Những người này không tới gần mà đứng ở ngoài ngàn trượng.

Dần dần người tới càng lúc càng nhiều, cuối cùng cả bầu trời dày đặc đệ tử của Tử tông. Ánh mắt của tất cả bọn họ đều đặt trên người Vương Lâm.

Trong ánh mắt này có đủ loại thần thái nhưng nhiều nhất là khiếp sợ.

Nam tử trung niên vừa quát kia đang muốn tiến lên thì bị Triệu Tinh Sát ngăn lại. Ánh mắt hắn sững lại, nhìn chằm chằm vào Triệu Tinh Sát nói:

- Đại sư huynh, ngươi có ý gì!

Triệu Tinh Sát lúc này sắc mặt nghiêm túc, không để ý tới nam tử trung niên mà nhìn về phía Vương Lâm trầm giọng nói:

- Vương sư đệ, ngươi đứng thứ bảy, ta gọi ngươi một tiếng thất sư đệ. Ngươi nói xem chuyện hôm nay là thế nào đây?

Thần sắc Vương Lâm bình thản. Những người này xuất hiện đều nằm trong dự đoán của hắn. Nói đúng hơn hết thảy mọi chuyện đều là do Thiên Vận Tử âm thầm thúc đẩy. Vương Lâm cũng không đoán nổi ý nghĩ của Thiên Vận Tử nhưng lúc này hắn cũng chẳng chút e dè.

Triệu Tinh Sát, Anh Biến trung kỳ! Bạch Vi, Anh Biến trung kỳ! Nam tử trung niên kia cũng là Anh Biến trung kỳ nhưng chính thức khiến Vương Lâm để ý chính là nữ tử kia. Tu vi của nàng rất mạnh!

- Anh Biến hậu kỳ....

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên.

- Tôn Vân là ai!

Đối với câu hỏi của Triệu Tinh Sát, Vương Lâm chỉ bình thản nói.

Lời này nói ra liền khiến bốn người kia biến sắc. Triệu Tinh Sát nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, một lúc sau mới lắc đầu nói:

- Lão thất, việc này ngươi sai rồi, sư huynh không giúp được ngươi!

Nói xong hắn liền buông cánh tay của nam tử trung niên ra.

Nam tử trung niên nhìn Vương Lâm, bước nhanh một bước liền vượt qua trăm trượng, đứng cách Vương Lâm mười trượng lạnh lùng nói:

- Loại dân bản xứ của một tinh cầu vút đi, để hôm nay ta cho ngươi biết thế nào là thần thông chân chính!

Trên người kẻ này truyền ra một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm. Vương Lâm nhìn chằm chằm vào hắn, tay phải đặt lên túi trữ vật.

Ngay lúc đang giương cung bạt kiếm này, trong ánh mắt Bạch Vi lộ vẻ phân vân, đột nhiên nói:

- Sư huynh, đồng môn đấu pháp không được dùng cấm thuật, như vậy là xúc phạm môn quy!

Nam tử trung niên liếc nhìn Bạch Vi một cái, lạnh giọng nói:

- Hắn giết ngũ sư muội chẳng lẽ ngươi còn bao che cho hắn hả Bạch Vi?

Ánh mắt Bạch Vi lộ vẻ kỳ dị, nhìn chằm chằm vào nam tử trung niên khẽ cười nói:

- Sư huynh nói thế là đã động vào điều húy kị của sư đệ, ta sẽ nhớ kỹ!

Nam tử trung niên kia hừ nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, tiếng nói lạnh lùng:

- Ra tay đi. Ta cho ngươi thi triển ba pháp thuật trước! Cho phép ngươi dùng pháp bảo cũng được!

Vương Lâm bình tĩnh nhìn người này. Tu vi của hắn là Anh Biến trung kỳ, tiên lực vượt xa mình, nhưng Vương Lâm có rất nhiều pháp bải, lại có tam thức sát chiêu của Tư Đồ Nam, đối phó với Anh Biến trung kỳ hắn có bảy thành nắm chắc!

- Ba pháp thuật.......

Khóe miệng Vương Lâm nở nụ cười, tay phải giơ lên, ngón cái hướng người này, trong miệng thốt lên:

- Tốt!

Trong nháy mắt tiên lực trong cơ thể hắn điên cuồng vận chuyển. Bên ngoài ngón cái tản mát ra ánh sáng yêu dị, dường như hấp thu toàn bộ ánh sáng xung quanh. Hơn nữa Vương Lâm đồng thời bước về phía trước nửa bước, ngón cái đột nhiên ấn một cái. Nam tử trung niên trước đó cũng đã chú ý tới thần thông của Vương Lâm, lúc này thấy Vương Lâm lại thi triển thứ thần thông này không khỏi cười lạnh, hít sâu một hơi. Hai tay hắn mạnh mẽ hợp lại, lập tức một cỗ khí tức màu vàng từ mi tâm hắn phát ra. Thứ kinh quang này cực kỳ chói mắt, vừa xuất hiện lập tức đã bao phủ toàn thân hắn.

Một cỗ lực lượng mênh mông như biển từ trên thân thể hắn tràn ra!

Nói thì chậm như chuyện chỉ trong chớp mắt. Ngón cái của Vương Lâm nhấn tới, trong nháy mắt đã đặt trên kim quang này. Đại hán nọ quát lên:

- Cấm thuật thần thông. Quy khư!

Đột nhiên kim quang trên thân thể đại hán như sống lại, nhúc nhích điên cuồng, ngay khi ngón cái của Vương Lâm chạm vào liền hình thành một cái ngón tay màu vàng giống như đúc, đánh lên ngón tay Vương Lâm.

Khóe miệng Vương Lâm lộ ra một nụ cười kỳ dị, ngón cái đột nhiên thu lại, cùng lúc đó tay trái vuốt lên túi trữ vật một cái. Côn Cực Tiên lập tức xuất hiện trên tay vung ra. Chỉ nghe một tiếng chát vang lên, kim quang toàn thân đại hán huyễn hóa thành ngón cái kia liền tan biến, thậm chỉ cả kim quang trên người hắn dưới một roi này cũng liền tan nát.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 363

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự