Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 488 Chương 478 Vấn đạo (1)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2005 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chỉ thấy màn sương phía trước cứ như bị một bàn tay vô hình khuấy động, từ chính giữa phân làm hai, tản ra hai bên. Cùng lúc đó, một thanh niên mặc áo choàng lụa màu đen từ bên trong ung dung bay ra. Người này tướng mạo tầm thường, ánh mắt bình tĩnh, quét mắc liếc Vương Lâm một cái, bình thản nói:

- Có thông điệp không?

Giọng điệu hắn tuy bình thản, ánh mắt tuy bình tĩnh, cả thân người mặc dù làm cho người khác cảm thấy xấu xí, nhưng trên hết, trong mắt người này kỳ dị phát ra một luồng khí tức cuồng ngạo còn hơn cả ngạo ý trên thân thể.

Cái ngạo mạn của hắn không cần phải thể hiện ra mà thật sự đã ăn sâu vào trong xương tủy.

Vương Lâm liếc mắt nhìn người này một cái, lắc đầu nói:

- Không có!

Thanh niên kia sắc mặt như thường, không có chút biến đổi, nói:

- Có được mời không?

Vương Lâm trầm ngâm ít lâu, vẫn lắc đầu như cũ.

Thanh niên kia nhìn Vương Lâm, chậm rãi nói:

- Không có thông điệp, không có lời mời. Xin hãy rời khỏi!

Nói xong hắn xoay người, đi vào trong màn sương, phía sau hắn, màn sương dần dần khép lại.

- Mời ta là Thiên Vận Tử tiền bối!

Vương Lâm ánh mắt lóe lên, chậm rãi nói.

Thanh niên kia dừng chân lại, xoay người, nhìn Vương Lâm, ánh mắt trở nên cổ quái. Ít lâu sau, hắn bỗng nhiên nói:

- Ngươi đến từ Chu Tước Tinh?

Vương Lâm ngẩn ra, liếc nhìn người này một cái, gật gật đầu.

Thanh niên kia khóe miệng mỉm cười cổ quái, vung tay phải lên, sương mù bốn phía lập tức cuộn lên dữ dội, giống như xúc tu của giao long liên kết với nhau tạo ra từng trận gào thét xé gió, lập tức hướng về Vương Lâm phóng tới.

Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, thu hồi ngân long Tinh La Bàn, bước về phía trước. Chỉ thấy những xúc tu của giao long này trong nháy mắt đã xông đến Vương Lâm, lập tức dung nhập với nhau ở trước người Vương Lâm. Chỗ hắn vừa bước tới bỗng nhiên hóa thành một thanh trường kiếm màu xanh.

Một bước này của Vương Lâm đã giẫm lên trên chuôi kiếm.

- Đa tạ!

Vương Lâm thần sắc như thường, bái tạ.

Thanh niên kia ánh mắt lại càng kỳ quái nhìn Vương Lâm, sau đó ánh mắt hắn nhìn thanh kiếm dưới chân Vương Lâm, ôm quyền, nói:

- Tiến vào đi, Thiên Vận Tử tiền bối đã chờ ngươi đã lâu!

Người này nói xong, chỉ thấy màn sương xanh kia lập tức tản ra, hình thành một thông đạo rất dài, chạy thẳng vào sâu bên trong.

Vương Lâm thân mình khẽ động, thanh kiếm dưới chân hắn chợt lóe lên, đưa Vương Lâm hướng về Thiên Vận Tinh phía xa bay tới.

Trong khi bay, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm.

Người này biết được ta đến từ Chu Tước Tinh, còn nói Thiên Vận Tử tiền bối đã chờ ta lâu ngày, phải chăng Thiên Vận Tử tiền bối biết được thiên địa thần thông, tính được ta sắp đến… Nếu đúng như vậy, bản lãnh của tiền bối có thể nói là thông thiên.

Trong khi Vương Lâm trầm ngâm, thanh kiếm dưới chân hóa thành một đạo cầu vồng, hướng về phía Thiên Vận Tinh bay đi.

Ít lâu sau, Thiên Vận Tinh trong mắt Vương Lâm càng ngày càng lớn, càng ngày càng gần, cả người hóa thành một đạo thanh quang xuyên qua khoảng không tiến vào Thiên Vận Tinh.

Gió mạnh như một lưỡi dao sắc quét vào mặt. Tuy nhiên thanh kiếm dưới chân Vương Lâm cũng tỏa ra từng luồng thanh quang dịu dàng khiến cho gió mạnh được giữ ở một mức độ nhất định.

Cả người Vương Lâm được thanh quang bao phủ, lóe lên xuyên qua gió mạnh tiến vào Thiên Vận Tinh.

Ở giữa không trung, Vương Lâm thả mắt nhìn xuống. Khắp nơi trên mặt đất đều bị một loài thực vật màu tím bao phủ, loài thực vật này có lá cây to, lay động theo gió, truyền ra từng trận tiếng động rầm rầm.

Một cảm giác xa lạ dâng lên trong tim Vương Lâm, Hắn than nhẹ một tiếng, thanh quang dưới chân lóe lên, hướng về phía xa bay đi.

Trường kiếm do màn sương xanh hóa thành không phải do Vương Lâm khống chế, mà tự động bay đi, nó mang theo Vương Lâm bay nhanh mà đi. Quãng đường đến Thiên Vận Tông không xa lắm, chỉ sau ba nén hương, Thiên Vận Tông đã xuất hiện ở trước mắt Vương Lâm.

Vương Lâm ánh mắt chớp động, thân mình từ trên thanh kiếm nhảy xuống, đứng trên mặt đất. Thanh kiếm kia chợt lóe lên rồi biến mất.

Thiên Vận Tông ở giữa một vùng đất hồng hoang phía đông của Thiên Vận Tinh.

Thập Vạn Đại Sơn bị bao phủ dày đặc, tràn ngập mây mưa sương mù, từ xa nhìn lại giống như bị một chiếc khăn che mặt, làm cho người ta không thể thấy rõ diện mạo.

Một tòa cung điện rất lớn lơ lửng ở giữa không trung, lẳng lặng sừng sững tỏa ra kim quang dịu dàng.

Ở dưới cung điện là hàng loạt những khối đá tạo thành những bậc thềm lơ lửng uốn lượn trực tiếp hạ xuống bên trong ngọn núi lớn phía dưới.

Nơi đây chính là sơn môn bên ngoài Thiên Vận Tông.

Lúc này, từng đạo kiếm quang từ trong Thiên Vận Tinh không ngừng bay qua bay lại, tới lui cực kỳ náo nhiệt.

Vương Lâm đứng ở bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn, nhìn cung điện lơ lửng giữa không trung ở phía xa, lẳng lặng hồi lâu, hít sâu, nâng chân bước về phía trước.

Cả người hắn hóa thành một đạo bạch quang, chợt lóe lên bay nhanh về phía trước.

Không lâu sau, Vương Lâm đi tới phía trên một ngọn núi lớn. Đang lúc hạ xuống bỗng nhiên thần sắc hắn khẽ động, thân mình dừng lại, lơ lửng giữa không trung, nhìn về phía xa xa.

- Người đang đến hãy dừng lại!

Một thanh âm nhẹ nhàng từ xa theo hư không truyền lại. Thanh âm này rất nhẹ, không có một chút nóng giận, truyền vào tai nghe không ra là nam hay nữ.

Vương Lâm cung kính ôm quyền, cất cao giọng nói:

- Vương Lâm từ Chu Tước Tinh đến bái kiến Thiên Vận Tử tiền bối!

- Vương Lâm, tôn giả đại nhân đã biết được việc ngươi đến đây. Nhưng muốn gia nhập Thiên Vận Tông ta, cho dù là đệ tử tầm thường cũng phải qua

Tam Quan Chi Lễ. Ngươi có chấp nhận không?

Vương Lâm vẻ mặt nghiêm túc, không trực tiếp trả lời mà hỏi:

- Không biết tam quan là những cửa gì?

Cửa thứ nhất là Nhân Giá Quan, cửa này khảo nghiệm đạo tâm của ngươi. Cửa thứ hai là Địa Chi Quan, khảo nghiệm bản lãnh của ngươi. Cửa thứ ba là Thiên Chi Quan, khảo nghiệm ý cảnh của ngươi! Chỉ có qua được ba cửa này thì ngươi mới có đủ tư cách trở thành đệ tử của Thiên Vận Tông! Ngươi có dám không?

Thanh âm kia trước sau vẫn bình thản, từ từ truyền đến, không có một chút nóng giận.

Tiếng nói vừa dứt, hàng vạn đạo tinh quang từ hư không bốn phía lập tức lóe ra, nhanh chóng ngưng kết với nhau thành một vòng sáng hình bầu dục.

Vòng sáng này bay trước người Vương Lâm.

Vương Lâm mỉm cười, thong dong nói:

- Có gì không dám!

Nói xong, hắn bước về phía trước, trực tiếp bước vào bên trong vòng sáng.

Phía trên một ngọn núi lớn bên trong Thiên Vận Tông có một cây bồ đề.

Tán cây này rất lớn, từ xa nhìn lại giống như một cái ô cực lớn, làm cho người ta nhìn thấy liền dâng lên một cảm giác sùng bái.

Lúc này, bên dưới cây đại thụ có ba người đang đứng.

Người đứng trước là một lão già, người này mặt mũi hiền lành, đầu bạc phất phơ, nhưng trông cũng không có vẻ già lắm, ngược lại có cảm giác hai mắt người này so với một vài người tráng niên lại càng sáng hơn.

Nhất là lông mày cứ như hai con bạch long từ đuôi mắt rủ xuống, theo gió thổi qua chậm rãi đung đưa.

Ánh mắt hắn nhìn ra xa, lộ ra một vẻ sâu sắc.

Có hai người cung kính đứng phía sau hắn. Hai người này thoạt nhìn ước chừng trên dưới ba mươi tuổi, trong đó có một người vẻ mặt tươi cười, nhìn qua cực kỳ hiền lành. Người còn lại vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng, đứng ở đó không hề nhúc nhích.

- Sư tôn, người này chẳng qua chỉ là ký danh đệ tử, cần gì phải qua ba cửa ải nhập môn?

Người có vẻ hiền lành liếc nhìn lão già đứng trước, thấp giọng nói.

Lão già ánh mắt như điện, nhìn vào khoảng không phía xa, ít lâu sau, từ từ nói:

- Đây là người mà năm đó vi sư động lòng, có ý muốn thu nhận. Qua mấy trăm năm có thể đạt tới được bản lãnh như thế này quả là không đơn giản!

Nam tử vẻ mặt hiền lành kia, mỉm cười, nói:

- Có thể lọt vào mắt của tôn sư, đó chính là phúc phận của hắn.

- Nếu hắn qua được ba cửa ải, hãy dẫn hắn tới Tử Vân Các!

Lão già lại thoáng nhìn vào khoảng không, thân mình khẽ động, bước về phía trước, biến mất tại chỗ.

Người có tướng mạo hiền lành cùng với thanh niên vẻ mặt lạnh như băng hai người đồng thời vâng mệnh, cúi đầu cung kính tiễn lão già rời khỏi.

- Tử Vân Các… Thú vị!

Thanh niên vẻ mặt lạnh như băng kia khóe miệng cười lạnh, nói.

- Chu sư đệ, tại sao lại thú vị?

Người hiền lành kia xoay người nhìn thanh niên họ Chu.

- Đại sư huynh, huynh đang thử đệ phải không? Tử Hệ Các đâu phải là nơi những ký danh đệ tử tầm thường có thể đến. Huynh ở Tử Thiên Các, đệ ở Tử Mộng Các, đều là những nơi chỉ có đệ tử chân chính của sư tôn mới có thể ở! Chỉ sợ dùng không được bao lâu, Tử Vân Các ngày trước sẽ đổi tên thành Tử Lâm Các mới đúng!

Thanh niên họ Chu lạnh lùng nói.

Người có vẻ mặt hiền lành kia mỉm cười nói:

- Vương Lâm này cũng thật sự tài giỏi, có thể làm sư phụ động lòng thu làm đồ đệ cũng là hợp lý. Sư huynh đệ chúng ta lại có thêm một người chẳng phải là chuyện vui hay sao.

- Đại sư huynh không nên nghĩ một đằng nói một nẻo mới phải!

Thanh niên họ Chu hừ nhẹ một tiếng, vung tay áo, xoay người rời khỏi.

Giờ phút này chỉ còn lại một mình thanh niên hiền lành. Hắn bình thản nhìn về phía xa xa, ánh mắt lộ ra một vẻ khó hiểu, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Tử Vân Các… Sự sắp xếp của sư tôn thật sự rất thú vị… Tôn Vân sư đệ à, xem ra tấm lòng sư tôn đối với ngươi thật sự không còn chút nào… …

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 248

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự