Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 485 Chương 475 Bạch Vi (2).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1946 chữ · khoảng 7 phút đọc

Gần như chỉ trong nháy mắt, Vương Lâm đã vọt qua khoảng cách trăm trượng, hữu quyền đấm thẳng về phía trước. Một luồng sức mạnh khổng lồ được ngưng tụ trên nắm đấm.

Nắm đấm không tạo ra tiếng xé gió nhưng không gian tĩnh lặng lại xuất hiện một vài vết nứt rất nhỏ, giống như muốn sụp đổ.

Mặt người thanh niên biến sắc, hắn không nghĩ tới đối phương chỉ là Anh Biến sơ kỳ mà một quyền lại có uy lực cỡ này. Một quyền này đừng nói là hắn, ngay cả những tu sĩ Anh Biến sơ kỳ đỉnh phong muốn đỡ cũng phải tốn một luồng tiên lực khổng lồ, nếu vô ý sẽ trọng thương ngay.

Hắn muốn lui về phía sau nhưng cơ thể lại bị một sức mạnh khó tin trói buộc lại khiến cho hắn căn bản không thể di chuyển được, chỉ giương mắt nhìn nắm đấm đang càng ngày càng lớn ở trước mặt.

Mồ hôi lạnh từ chóp mũi hắn chảy xuống, nhưng ánh mắt hắn lại không chút hoảng loạn. Hắn rõ ràng nhìn thấy tu vi của Vương Lâm là Anh Biến kỳ mà còn dám nói những lời ngông cuồng, vậy thì ở đây chắc chắn sẽ có người tu vi cao hơn có thân phận kinh người.

- Dừng tay!

Một giọng nói thản nhiên từ gian hàng thứ ba từ từ truyền ra. Theo sau còn có một đạo thanh quang, nó chẳng qua chỉ là một chén trà nhưng tốc độ lại cực nhanh. Trong chén trà ẩn chứa một luồng tiên lực khổng lồ, nó vừa xông ra đã phóng thẳng về phía Vương Lâm.

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải hắn bấm pháp quyết, một đạo tiên lực lập tức ngưng tụ trên đầu ngón tay rồi lập tức vẽ ra một đường cong phóng thẳng đến chén trà. Vương Lâm khẽ hô trong miệng:

- Tinh Chuyển!

Đạo tiên lực từ ngón tay Vương Lâm thoát ra lập tức ngưng tụ lại rồi nhanh chóng xoay chuyển. Nó trở thành một vòng tròn hoàn chỉnh phóng thẳng tới rồi xuyên qua chén trà.

Tốc độ của chén trà lập tức khựng lại, nhưng sau đó nó lại xoay tròn rồi tạo thành một đường cong bao quanh trước người Vương Lâm ba trượng.

Một tiếng “A!” từ trong cửa hàng truyền ra.

Một quyền như tia chớp của Vương Lâm lập tức rơi vào hư không. Nhưng tên thanh niên ngông cuồng sắc mặt lại đỏ hồng một cách khác thường. Hắn phun ra một ngụm máu màu nâu, hai mắt trở nên ảm đạm rồi chầm chậm thối lui về phía sau mấy bước. Cơ thể hắn lại run lên, rồi phun ra một ngụm máu tươi.

Thân hình hắn chấn động liên tục, từng đạo tiên khí bạch sắc từ những lỗ chân lông trên thất khiếu điên cuồng bay ra. Chỉ trong nháy mắt, trong cơ thể hắn đã không còn một chút tiên lực nào nữa.

- Ngươi…Ngươi phế tiên cơ của ta!

Sắc mặt người thanh niên không đỏ hồng mà trở nên trắng bạch như người chết.

Một quyền của Vương Lâm không giết chết được tên kia nhưng lại tiêu hủy tiên cơ mà hắn vất vả lắm mới ngưng tụ được. Điều này chẳng khác gì trực tiếp làm cho tu vi của hắn đang ở bên rìa Anh Biến quay trở về Hóa Thần kỳ.

Vương Lâm thu quyền rồi chắp tay sau lưng. Hắn dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía cửa hàng đã ném ra chén trà.

Pháp thuật Tinh Chuyển là của Tư Đồ Nam. Nếu như trước đó ở Chu Tước Tinh, Vương Lâm đấu pháp với người khác thì pháp bảo là quan trọng nhất. Còn bây giờ sau khi trải qua một tháng rèn luyện với Tư Đồ Nam, hắn đã bắt đầu không còn ỷ lại vào pháp bảo giống như trước.

- Đối với tu sĩ đại thần thông chân chính, pháp bảo chỉ là những vật phụ trợ mà thôi. Thần thông pháp thuật mới là đáng sợ. Tất nhiên nếu có pháp bảo cực mạnh từ trung giai trở lên thì ngoại lệ! - Đây là những gì Tư Đồ Nam từng nói qua với Vương Lâm.

- Vị huynh đài này bản lĩnh thật cao cường, không biết tính danh là?

Một giọng nói bình thản từ trong cửa hàng truyền ra, một bóng người cao ráo chợt hiện ra theo giọng nói.

Đây là một người thanh niên mặc áo bào màu tím. Hắn mày kiếm mắt sáng, ánh mắt rất thâm thúy làm cho người khác không thể nhìn thấu được. Không gian bốn phía xung quanh nơi hắn đứng đột nhiên xuất hiện những cơn sóng dao động, rõ ràng hắn đã đạt đến cảnh giới phóng ra tiên lực của Anh Biến trung kỳ đỉnh phong.

Vương Lâm quét mắt nhìn người này, vẻ mặt hắn vẫn như thường, chậm rãi nói:

- Vương Lâm.

- Vương Lâm… Tại hạ là Bạch Vi!

Người thanh niên vung tay phải về phía trước, một cây quạt lông trắng đột nhiên xuất hiện trong tay, nhìn qua cũng có khí chất của một công tử.

Người thanh niên bị một quyền của Vương Lâm phá hủy tiên cơ đang đứng cách đó không xa. Vẻ mặt hắn tái nhợt, tập tễnh đi vài bước đến bên cạnh Bạch Vi. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ác độc nói:

- Công tử! Giết hắn đi!

Bạch Vi nhướng mày, hắn xoay người rồi bình thản nói:

- Chỗ này không có phần ngươi nói! Lui ra!

Tên thanh niên kia ngẩn người. Hắn nhìn Bạch Vi rồi lại nhìn Vương Lâm, trong mắt lộ ra vẻ kỳ lạ. Sau đó hắn hừ nhẹ một tiếng nhưng không nói thêm lời nào.

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường. Hắn thấy tên của người kia tuy có chút nữ tính, nhưng liếc mắt đã nhìn thấy người này là nam chứ không phải nữ.

- Vương huynh! Hạ nhân vô lễ xin huynh đừng trách. Bạch mỗ đến từ Thiên Vận Tinh, sư môn là Thiên Vận Tông, không biết Vương huynh là người nơi nào?

Bạch Vi nhã nhặn cười nói, giống như tất cả mọi chuyện không vui trước đó đều tan thành mây khói. Trong mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kỳ dị, nói:

- Là một người lưu lạc, không có môn phái!

Bạch Vi mỉm cười rồi lắc đầu nói:

- Nếu Vương huynh đã không muốn nói thì tại hạ cũng không miễn cưỡng. Nếu Vương huynh có thời gian rãnh thì đến Thiên Vận Tinh một chuyến để tại hạ tận tình địa chủ!

Vương Lâm gật đầu rồi tiến tới trước một bước trực tiếp xuyên qua hai người phóng thẳng về phía trước. Lý Đan Nam cảm thấy kinh hoàng vội theo sát ở phía sau, sợ tai họa ập xuống đầu mình.

Bạch Vi vẫn nhìn theo hình bóng Vương Lâm, trong mắt hắn lộ ra ánh sáng kỳ dị. Hắn thu cây quạt trong tay lại rồi đập nhẹ lên tay trái, miệng khẽ nói:

- Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri… ….

(Trên núi có cây, cây có cành. Lòng thiếp yêu chàng, chàng biết chăng)

Người thanh niên bị phế tiên cơ liếc nhìn Bạch Vi một cái, vẻ cổ quái trong ánh mắt lại càng đậm.

Mãi đến khi hình bóng của Vương Lâm khuất hẳn trong cửa hàng cuối cùng, Bạch Vi mới thu hồi ánh mắt. Hắn nhìn sang người hầu ở bên cạnh khẽ cười nói:

- Không phải chỉ là tiên cơ thôi sao, khi bản công tử trở về Thiên Vận Tinh sẽ cho ngươi! Đi thôi! Ngày mừng thọ một vạn năm của sư tôn lão nhân gia đã tới, ta cũng không thể đến muộn được!

Hắn nói xong thì đi thẳng vào trong cửa hàng thứ ba ở phía trước. Vật hắn muốn mua không cần quý giá nhưng phải đặc biệt tinh xảo. Hắn đã đi hết tất cả các cửa hàng ở đây, chỉ còn lại cửa hàng này là chưa tìm thử.

Những nơi Bạch Vi đi qua thì ngoại nhân thường không được đi vào, kiểu cách ngang ngược như vậy truyền cả lên người tôi tớ, nên mới có cảnh tượng ngăn cản Vương Lâm tiến vào thành Bắc.

Vương Lâm bước chân vào cửa hàng Thương Thị. Đây là một toà cung điện khổng lồ và vô cùng xa hoa. Trong đại điện đập vào mắt là chín mươi chín bức tượng được điêu khắc từ linh thạch.

Một luồng linh khí nồng đậm đập thẳng vào mặt, khiến cho Lý Đan Nam trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng ở trước mắt. Từ khi hắn được sinh ra đến giờ chưa từng thấy luồng linh lực nồng đậm thế này ở bất kỳ địa phương nào.

Lý Đan Nam do dự một chút, hắn cắn răng ngồi xuống thổ nạp mặc kệ Vương Lâm muốn làm gì thì làm.

Vương Lâm nhìn một loạt tượng người được sắp xếp chỉnh tề trước mặt. Tất cả đều là tượng con gái dịu dàng và xinh đẹp như tiên, mỗi bức tượng có một vẻ khác nhau nhưng đều xinh đẹp tuyệt vời.

Trong tay mỗi bức tượng đều cầm một hộp gấm, bên trên đặt đủ loại linh đan pháp bảo kỳ lạ, nói chung là cái gì cũng có.

Lúc này một tiếng cười thanh như chuông bạc từ trong hư vô truyền ra. Ngay sau đó, một người phụ nữ xinh đẹp động lòng người từ trên cầu thang đi xuống. Nàng đảo đôi mắt đẹp qua rồi dừng lại trên người Vương Lâm.

Người phụ nữ này mặc một bộ đồ trắng như tuyết và một chiếc váy dài chấm đất, dưới tà váy có rất nhiều tầng được thiêu những đóa hoa cà độc dược, hiện ra rất rõ trên nền trắng.

Mái tóc giống như những sợi tơ mềm mại được thả dài xuống phía sau lưng. Trên mái tóc có cài ba cái trâm thủy tinh có hai màu tím và trắng. mỗi lần bước đi suối tóc lại uốn lượn giống như những con sóng nhấp nhô. Ba miếng màu tím nhạt mỏng như cánh ve cở ngón tay út ở bên dưới mắt trái chốc chốc lại chớp động ánh sáng làm khuôn mặt trở nên xinh đẹp như tranh.

- Hoan nghênh đạo hữu đến với cửa hàng Thương Thị.

Giọng nói của cô gái ngân nga và du dương như chim Hoàng Anh. Vẻ đẹp của nàng có thể nói là tuyệt luân, nhưng ánh mắt của Vương Lâm chỉ đảo qua những miếng dán mỏng màu tím dưới mắt trái của nàng.

Với nhãn lực của hắn có thể dễ dàng nhìn thấy những mảnh nhỏ đó là một loại pháp bảo.

Ngay cả chín đóa hoa cà độc dược trên quần áo của nàng cũng là một loại pháp bảo hiếm có.

Ba cái trâm cài tóc trên đầu nàng chắc chắn cũng là pháp bảo. Trên người cô gái này đều là bảo vật, có thể thấy rõ mức độ xa hoa ở chỗ này như thế nào.

- Ở đây có Mặc Tuyết Dịch không?

Ánh mắt Vương Lâm nhìn thẳng, bình thản nói.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 244

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự