Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 484 Chương 475 Bạch Vi (1).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Phiên bản Dịch · 1894 chữ · khoảng 6 phút đọc

Khi đi qua từng gian hàng, Lý Đan Nam nói rất cặn kẽ với Vương Lâm những chuyện có liên quan đến phường thị tự do. Lý Đan Nam không biết có vội vàng hay không nhưng lời nói lại rất dí dỏm. Hắn nói xong vài câu lại giới thiệu cho Vương Lâm rõ ràng:

-Tiền bối! Ngài thấy tên tu sĩ đầu láng kia không! Vài năm hắn mới đến đây một lần. Mà những thứ hắn bán ra đều là đồ quý hiếm.

-Tiền bối! Người mặc áo bào đen trắng kia đến đây chưa lâu nhưng những vật bán ra đều là hàng thứ phẩm. Hắn đã lừa được rất nhiều người không biết nhìn hàng. Trước đây vài ngày ta còn thấy có người truy sát hắn, không ngờ hôm nay vẫn còn thấy ngồi bán ở đây. Có lẽ người truy sát hắn không phải thất bại thì cũng chết rồi.

Vương Lâm cũng đảo mắt nhìn theo lời nói của Lý Đan Nam. Một lúc sau, Lý Đan Nam dừng chân ở một cửa hàng lớn bên hông phường thị. Hắn ôm quyền nhìn người chủ hàng, nói:

-Trương tiền bối còn nhớ tại hạ không?

Người chủ hàng kia là một lão già mặt đỏ, hắn liếc mắt nhìn Lý Đan Nam khóe miệng lộ ra một nụ cười, nói:

-Tiểu hoạt đầu! Ngươi trúng ý món bảo bối nào của lão phu sao?

Lão già nói xong thì liếc mắt về phía Vương Lâm. Nhưng ánh mắt hắn lập tức trở nên ngưng trọng, đồng tử khẽ co rút lại.

Với tu vi của lão chỉ liếc mắt qua đã nhìn thấy Vương Lâm không tầm thường. Lão vội vàng đứng dậy rồi cung kính nói:

-Tiền bối! Vãn bối là Trương Hóa Lâm, không biết tiền bối muốn mua vật gì?

-Khôn Mộc Thạch! - Vương Lâm nhìn lão già mặt đỏ rồi trầm giọng nói. Lão già mặt đỏ ngẩn người ra, nói:

-Vật đó rất xa xỉ, vãn bối cũng chỉ bán dùm cho bạn bè mà thôi. Trước khi đi hắn nói thứ này không được trả giá, không được trao đổi, chỉ bán bằng năm khối cực phẩm linh thạch. - Lý Đan Nam cười khổ, nói:

-Năm khối cực phẩm linh thạch...Giá này quá cao. Cực phẩm linh thạch ngoại trừ thất cấp Tu Chân Quốc, từ lục cấp Tu Chân Quốc trở xuống có thể nói là thứ hiếm có...Mà ở thất cấp Tu Chân Quốc vật này cũng là một loại tài liệu có hiệu quả tốt. Vì vậy mà người ta sẽ không bỏ ra cái giá đó để mua thứ này. - Lão già mặt đỏ thở dài nói:

-Vật này chào giá quá cao chỉ vì tên bằng hữu kia quá ngang ngược không chịu hạ xuống. Tại hạ cũng đành chịu. Tiền bối! Ngài xem... .... - Vương Lâm hơi trầm ngâm, nói:

-Lấy ra cho ta xem thử.

Lão già mặt đỏ có chút do dự. Lão vỗ vào túi trữ vật, trên tay lập tức xuất hiện một tảng đá màu xanh. Hòn đá này chỉ bằng gan bàn tay, trên mặt có rất nhiều đường vân giống như những vết nứt, nhìn qua giống như có một thân cây đang sống ở trong đó.

Trên tảng đá có một vầng sáng khá mỏng bao phủ bên ngoài. Đó là một loại pháp thuật bắt buộc phải học để buôn bán ở chỗ này, nó tên là Khốn Phong Chú. Sau khi thi triển có thể đề phòng người mua dùng sức cướp vật phẩm.

Trừ khi tu vi của đối phương cao hơn người làm phép quá nhiều, bằng không muốn trừ bỏ pháp thuật này phải cần hơn mười lần hít thở. Nhưng mười tức đó cũng đủ để thu hồi vật phẩm.

Vương Lâm vung tay phải lên, vật kia lập thức bay khỏi tay lão già mặt đỏ vào tay Vương Lâm. Vòng sáng mỏng không có bất kì phản ứng nào, nó lóe lên rồi bị phá bỏ.

Mặt lão già biến sắc rồi âm thầm hít vào một hơi thật sâu. Lão đã biết người thanh niên trước mặt tu vi rất cao nhưng không nghĩ tới vẫn còn đánh giá quá thấp. Tu vi của người này ít nhất cũng phải là Anh Biến kỳ!

Vương Lâm lấy Khôn Mộc Thạch ra cẩn thận quan sát vài lần. Sau khi hắn xác định đúng là vật cần mua thì vung tay lên thu hồi vào túi trữ vật.

-Tiền bối... .... - Sắc mặt lão già mặt đỏ trở nên khó coi.

Không đợi lão nói xong, năm khối linh thạch hình thoi tỏa ra bạch quang đã hiện ra rồi bay lơ lửng trước mặt.

Lão già mặt đỏ liếc mắt qua đã nhận ra đây chính là cực phẩm linh thạch. Lão vội vàng thu hồi rồi cẩn thận nhìn khắp bốn phía. Thấy không có mấy người chú ý mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi lão nhìn lại thì chỉ nhìn thấy được bóng lưng Vương Lâm đang khuất xa trong đám người.

Lão già mặt đỏ do dự, nửa ngày sau lão lập tức thu dọn quầy hàng rồi nhanh chóng rời khỏi Minh Hồng thành. Lão biết mình mang ngọc mắc tội, năm khối cực phẩm linh thạch đã đủ cho đám tu sĩ Hóa Thần chạy đến truy sát mình.

Từ trước đến nay lão không bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày bán được Khôn Mộc Thạch.

Khi Vương Lâm đi ra khỏi phường thị ánh mắt lại đảo ra phía sau, vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Vừa rồi khi mua Khôn Mộc Thạch hắn lập tức cảm thấy có ba luồng ánh mắt như tia chớp nhìn lại.

-Lý Đan Nam!

Vương Lâm bình thản nói.

-Tiền bối! Có vãn bối!

Lý Đan Nam vội vàng bước lên phía trước rồi cung kính nói. Bộ dạng của hắn trở nên cung kính hơn lúc trước rất nhiều. Khi Vương Lâm cầm lấy Khôn Mộc Thạch làm cho nội tâm hắn chấn động.

-Mua bán ở đây nếu là bảo vật quan trọng sẽ dẫn đến ánh mắt của bọn trộm cướp. Nếu đã như vậy thì tại sao ở đây vẫn còn tấp nập? - Vương Lâm hỏi.

Lý Đan Nam vội vàng nói:

-Tiền bối còn có điều chưa biết! Người mua bán trong phường thị đều là những tu sĩ đại thần thông, mà cũng không phải chỉ đi đến một mình nên sẽ không sợ kẻ khác để ý.

-Còn những người lo lắng chuyện này sẽ tìm đến bán ở những cửa hàng lớn có uy tín. Sau khi bán xong hàng, tiền vào đến tay sẽ tránh được một số phiền phức không cần thiết.

-Thậm chí còn có thể đến chỗ thành chủ bỏ linh thạch ra thuê vài tu sĩ bảo vệ. Nhưng từ trước đến nay những người thấy lợi tối mắt vẫn còn nhiều lắm.

-Cho nên khi giao dịch chắc chắn sẽ có nguy hiểm, tất cả đều phải xem số mệnh thôi.

Vương Lâm cười. Lần đầu đến đây nên hắn có chút bỡ ngỡ nhưng những chuyện thế này cũng biết rất rõ. Ngày xưa ở Tu Ma Hải không phải chỉ vì hắn là người thủ hộ đan lô mà bị người ta truy sát cướp đoạt sao?

-Nơi đây có Mặc Tuyết Dịch không? - Vương Lâm nhìn lên bầu trời, hỏi.

-Mặc Tuyết Dịch... ....

Lý Đan Nam suy nghĩ một hồi lâu, hắn hình như chưa từng nghe qua vật này, đành phải cười khổ nói:

-Tiền bối! Vãn bối không biết!

Sau khi nói xong, mắt Lý Đan Nam lại đột nhiên sáng lên, nói:

-Tiền bối! Tuy ta không biết Mặc Tuyết Dịch là vật gì nhưng cửa hàng Thương Thức trong Minh Tư thành tự xưng là có tất cả mọi vật, có lẽ sẽ có thứ này!

-Sao? Nói cho rõ ràng một chút. - Vương Lâm thu hồi ánh mắt, hắn bình thản nói.

-Thương Thức là cửa hàng lớn nhất trong Minh Tư thành. Nghe nói sau khi được sự ủng hộ của thất cấp Tu Chân Quốc, thì có rất nhiều cửa hàng của nó mọc lên trên Giao Dịch Tinh.

-Hễ là người đến cửa hàng mua bán hay đổi chác đều được bảo vệ cho đến khi đi ra ngoài tinh cầu trăm vạn dặm. Nếu như người nào có yêu cầu sẽ được đưa trở về tinh cầu sở tại! - Lý Đan Nam lập tức nói. Vương Lâm sau khi nghe xong thì gật đầu nói:

-Dẫn đường!

Lý Đan Nam cảm thấy hưng phấn trong lòng. Hắn ở Minh Tư thành rất nhiều năm mà chỉ đi qua thành bắc có hai lần, hơn nữa cũng chẳng thể đi vào cửa hàng mà chỉ dám đứng quanh quẩn ở bên ngoài mà thôi. Chỗ đó chỉ có những tu sĩ đại thần thông mới dám bước vào. Người nào không có nhiều tiền đi vào cũng chẳng mua được bất kỳ cái gì.

Dưới sự dẫn đường của Lý Đan Nam, hai người bay nhanh đến thành bắc. Vương Lâm liếc mắt đã nhìn thấy chín cửa hàng rộng rãi và cao chót vót giống như hoàng cung tọa lạc ở nơi đây.

-Tiền bối! Tòa nhà ở sâu bên trong chính là cửa hàng Thương Thị. Đây không phải là chỗ những tu sĩ bình thường có thể đi vào, sẽ có người kiểm tra…

Không đợi Lý Đan Nam nói xong, chỉ thấy những cơn sóng màu xanh da trời đột nhiên xuất hiện trong hư vô rồi khuếch tán thẳng về phía Vương Lâm.

-Người đang đến xin dừng bước! - Một giọng nói ngạo nghễ và lạnh lùng từ trong hư vô truyền ra.

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn khẽ nâng tay phải vỗ nhẹ về phía trước. Một luồng quái phong lập tức bay thẳng ra rồi nhanh chóng khếch tán về bốn phía. Cuối cùng, trước mặt Vương Lâm khoảng trăm trượng, lam quang lấp lánh rồi hóa thành một người thanh niên mặc đồ màu lam. Người này vẻ mặt khó chịu, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.

Ánh mắt Lý Đan Nam chợt lóe lên. Hắn sống ở Minh Hồng thành nhiều năm, tuy chỉ ghé qua thành Bắc hai lần và cũng từng thấy có người đi ra kiểm tra nhưng chưa bao giờ gặp tình cảnh mới bước vào đã có người trực tiếp phóng ra ngăn cản.

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình thường, tu vi của người này tuy không đạt đến Anh Biến sơ kỳ như hắn nhưng chỉ còn nửa bước chân là tiến vào Anh Biến. Hắn đang ở trong quá trình hấp thụ tiên ngọc.

Tiên lực ở trong cơ thể người này cũng đủ để hắn tiến lên Anh Biến, nhưng hắn cũng đang chuẩn bị giống như Vương Lâm, chọn phương pháp thứ hai. Nếu như một khi có đủ tiên ngọc thì tiến lên Anh Biến kỳ sẽ rất dễ dàng. Người thanh niên này nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, hắn hừ lạnh một tiếng, nói:

-Cút!

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 142

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự