Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 476 Chương 467 Sứ Giả Tu Chân Liên Minh (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1974 chữ · khoảng 7 phút đọc

Lúc này không chỉ có hắn mà ánh mắt của tất cả mọi người ở khắp bốn phía đều tập trung lên người này.

Trong mắt Vân Tước chỉ có một sự sợ hãi. Tu vi của người này hắn không thể nhìn thấu được.

Phải biết rằng nếu là Vấn Đỉnh hậu kỳ hắn cũng có thể nhìn ra được chút đầu mối. Nhưng người này hắn nhìn không thấu, vậy tu vi phải vượt hẳn Vấn Đỉnh… …. Nghĩ đến đây,Vân Tước cảm thấy run rẩy.

Ánh mắt Chu Tước trở nên ngưng trọng. Hắn nhìn chằm chằm vào người đó, đặc biệt là viên pha lê màu trắng. Nhớ lại quá trình vừa rồi đối phương ngưng tụ từ trong hư vô rồi tạo ra vật này, cơ thể Chu Tước chấn động, mắt hắn lộ ra vẻ khó tin, thất thanh nói:

-Ngươi…Ngươi là… ….

Người đàn ông đeo mặt nạ than nhẹ một tiếng, hắn đảo mắt nhìn qua Chu Tước, bình thản nói:

-Chu Tước! Ngươi cũng biết sai rồi sao?

-Diệp Vô Ưu?

Vân Tước nhìn người này, lẩm bẩm nói.

-Không phải Nhất Đại Chu Tước, không được đoán bừa!

Chu Tước lập tức cắt ngang lời Vân Tước. Hắn cung kính nhìn về phía người đàn ông đeo mặt nạ, nói:

-Vãn bối tham kiến Liên Minh Sứ Giả! Vãn bối đã biết sai.

-Liên Minh Sứ Giả…Tu Chân Liên Minh Sứ Giả!

Vân Tước hít vào một hơi lãnh khí.

-Chu Tước! Tuổi thọ của ngươi đã hết, nên quay trở về không cần phải cưỡng cầu nữa! Mưu đồ hủy diệt Tu Tinh Chi Tinh là việc tối kỵ của Tu Chân Liên Minh. Niệm tình ngươi đi ra lần này có nguyên nhân nên ta tạm thời không truy cứu. Ngươi quay về đi!

Người đàn ông đeo mặt nạ nói một cách hết sức ung dung. Vẻ mặt Chu Tước đau khổ. Hắn lặng lẽ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn lại đột nhiên lóe lên, nói:

-Sứ Giả đại nhân! Ta quay trở về cũng được, nhưng Tiên Di tộc… ….

-Ta sẽ xử lý! - Người đàn ông đeo mặt nạ nói.

Chu Tước hít vào một hơi thật sâu, hắn khoanh chân ngồi xuống đất, hai mắt nhắm chặt lại. Khóe miệng hắn điểm một nụ cười khổ rồi quay trở về… ….Tuổi thọ của hắn vốn sắp bị cắt đứt, nên phải lấy tạm tuổi thọ của Kiền Phong. Lần này lại nhìn thấy Tu Chân Liên Minh Sứ Giả, bắt buộc phải buông bỏ tất cả… ….

Lúc hắn nhắm mắt thì lờ mờ nhớ lại trong điển tịch mà Nhất Đại Chu Tước Diệp Vô Ưu để lại từng nói, trên Chu Tước tinh từ đầu đến cuối đều có một vị Tu Chân Liên Minh Sứ Giả đồn trú, luân phiên thay thế vầ ẩn nấp rất kỹ…Rất sâu… ….

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hắn chậm rãi lui về phía sau. Đúng lúc này, người đàn ông đeo mặt nạ xoay người nhìn về phía Vương lâm, cười nói:

-Đại Ngưu huynh! Không nhận ra ta sao?

Vương Lâm ngẩn người, nhìn chằm chẳm vào người này. Sau một lúc lâu, hai mắt hắn chợt lóe lên tinh quang. Người đàn ông đưa tay phải lên trên mặt nạ, hắn chậm rãi dùng tay lấy mặt nạ xuống để lộ ra bộ mặt thật.

-Là ngươi! - Hai mắt Vương Lâm trở nên ngưng trọng.

-Nhiều năm không gặp, Đại Ngưu huynh phong thái vẫn như xưa. Nhưng tại hạ có một chuyện không rõ, vừa rồi vì sao huynh lại từ chối trở thành đời Chu Tước tiếp theo?

Ở Tu Ma Hải thuộc Chu Tước tinh, trên một tảng đá khổng lồ trong Huyết Hải của Cổ Thần chi địa, Thác Sâm ngẩng phắt đầu lên. Trong mắt hắn lộ ra một tia không cam chịu, nhưng nó lại biết mất ngay lập tức để nhường chỗ cho ánh hồng quang ngập trời.

-Ngươi có thể cắt đứt phân thức của ta, nhưng không thể ngăn cản ta thoát khỏi chỗ này!

Một giọt máu hồng chậm rãi xuất hiện trước mặt hắn. Thác Sâm nhìn chằm chằm vào giọt máu, trong mắt hắn lộ ra vẻ âm trầm.

-Có nó thì không lâu sau ta có thể thoát khỏi chỗ này. Vương Lâm! Lần này ta tha cho ngươi một mạng, lần sau ta nhất định sẽ không để ngươi chạy thoát!

-Mặc Trí! - Đồng tử trong mắt Vương Lâm co rút lại, hắn bình tĩnh nói.

-Chính là Mặc mỗ! Đại Ngưu huynh! Huynh còn chưa trả lời câu hỏi của ta. - Người đàn ông kia tháo mặt nạ xuống, chính là người năm xưa ở Cổ Miếu trong một đêm mưa gió đã cùng Vương Lâm nói về đạo sinh tử.

-Chí hướng của Vương mỗ không dừng ở Chu Tước! - Vương Lâm bình thản nói. Lúc này lòng hắn đã trở nên tĩnh lặng. Đạo tinh thạch màu trắng trước đó bay về phía hắn, sợ rằng có quan hệ rất lớn tới người này.

Mặc Trí liếc mắt nhìn Vương Lâm, hắn lắc đầu nói:

-Đáng tiếc…Nếu Đại Ngưu huynh đã quyết, Mặc mỗ sẽ không ngăn cản… ….

Trong mắt hắn đột nhiên lộ ra vẻ ngơ ngẩn, một lúc sau thần thái mới khôi phục trở lại.

Lúc này ánh mắt của hắn lại đặt lên người Vân Tước.

-Một phần ba lãnh thổ của Chu Tước tinh có thể để cho Tiên Di tộc các ngươi. Nhưng mỗi một nghìn năm các ngươi phải đưa ra một xương sọ của tộc nhân từ cửu diệp trở lên. Vân Tước! Ngươi đồng ý không?

Vân Tước cảm thấy cay đắng trong lòng. Lúc này hắn không có tư cách cự tuyệt. Người ở trước mặt đại diện cho Liên Minh Tu Chân, Tiên Di tộc căn bản không thể chống lại được.

Vân Tước gật đầu thật mạnh. Hình như chỉ trong chớp mắt hắn đã trở nên già nua, hai mắt ảm đạm.

Đúng lúc này đột nhiên dưới đáy biển cuộn trào lên một ngọn sóng lớn. Toàn bộ Chu Tước mộ lại một lần nữa chuẩn bị sụp đổ, những ngọn sóng lớn ở trên mặt biển dâng lên ngập trời. Mặc Trí giơ bàn tay phải lên, tinh thạch màu trắng lập tức xuất hiện trong tay hắn rồi phát ra từng luồng bạch quang cao vạn trượng. Luồng bạch quang này trong nháy mắt đã chiếu sáng khắp Chu Tước mộ. Sau đó chùm sáng lại tràn ra một lần nữa giống như vạn mã hành không, tỏa ra khắp Chu Tước mộ.

-Hợp! - Mặc Trí khẽ nói.

Một chữ vừa dứt quá trình sụp đổ lập tức ngừng lại, đất đai hóa thành hư vô lập tức được ngưng tụ, tất cả những vết nứt nhanh chóng khép lại. Sau mười lần hít thở, toàn bộ Chu Tước mộ đã hoàn toàn phục hồi trở lại.

Mặc Trí nhìn thoáng qua tinh thạch màu trắng trong tay, rồi ném nó về phía mặt biển. Tinh thạch lập tức chìm vào bên trong rồi biến mất. Sau đó tay phải hắn khẽ điểm về chỗ Chu Tước đang ngồi tạo hóa. Chỉ thấy một tinh thạch hình trái tim từ trên đỉnh đầu Chu Tước chậm rãi bay ra. Trên tinh thạch có nhiều vết nứt rất sâu, giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể vỡ vụn. Nhưng lúc này những vết nứt lại khép lại một cách quỷ dị. Sau ba lần hít thở, tinh thạch hình trái tim này lập tức khôi phục trở lại bình thường, không còn bất kỳ vết nứt nào nữa.

-Chu Tước tiếp theo đưa cho… … - Ánh mắt Mặc Trí đảo qua một vòng, từ trên người Vương Lâm chuyển đến Chu Vũ Thái rồi dừng lại. Trái tim Chu Vũ Thái đập thình thịch. Hắn cực kỳ kích động, cơ thể run lên.

-Thanh Long huyết mạch, đúng là một lựa chọn thích hợp...Đáng tiếc! Tu vi chưa đạt đến Anh Biến… …. - Ánh mắt Mặc Trí lại rời khỏi người Chu Vũ Thái. Lúc này hai mắt hắn nhìn về phía Tử Tâm đang ngồi bên cạnh Chu Vũ Thái.

-Lô Đỉnh…Dưới cơ duyên xảo hợp cũng đạt được do nghịch thiên, cũng rất hiếm thấy… …. - Hai mắt Mặc Trí lóe lên, đang muốn hạ quyết định.

Chu Vũ Thái nở nụ cười đau khổ rồi thầm than một tiếng. Hắn biết tu vi của mình không đủ, không có hi vọng đạt được tước hiệu Chu Tước.

-Lô Đỉnh…Chuyện này có chút quái dị!

Ánh mắt Vương Lâm chớp động. Hắn và Tử Tâm có chút xích mích, giữa hai người thì phần địch lớn hơn phần bạn. Biến cố trong cơ thể Tử Tâm, hắn liếc mắt qua đã hiểu ra vấn đề. Giữa Tử Tâm và Kiền Phong không biết đã có sự cố gì xảy ra, nàng là Lô Đỉnh của Kiền Phong.

Mình giết chết Kiền Phong, không biết vì sao lại thành toàn cho nàng, chuyện này Vương Lâm nhìn không ra. Thời gian Tu Chân của hắn cũng rất dài, nhưng không nhớ rõ loại phát thuật thần thông gì có thể đạt được hiệu quả thay xà đổi cột thế này. Những hành vi như vậy quá mức quỷ dị và khó lường, nhưng những thần thông kiểu này nhất định sẽ có kẽ hở trí mạng. Ánh mắt Vương Lâm nhìn lướt qua Vân Tước, trong lòng thầm khẳng định tất cả mọi chuyện chắc chắn có liên quan tới người này.

-Sứ Giả đại nhân… …. - Vương Lâm hơi trầm ngâm, nói. Mặc Trí nhìn về phía Vương Lâm.

-Chưa đến Anh Biến, cũng không phải cả đời này không bứt phát lên Anh Biến… …. - Vương Lâm trầm ngâm nói.

Hắn vừa nói dứt lời thì Tử Tâm đang nhắm mắt ngồi tĩnh tọa đột nhiên mở to mắt. Nàng dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm chằm vào hắn. Trên người nàng, Vương Lâm có thể cảm nhận được rõ ràng khí tức nồng đậm của Kiền Phong.

-Vương Lâm! Ngươi nói lời này có ý gì! - Tử Tâm lạnh lùng nói. Vương Lâm nhìn về phía nàng, ánh mắt hắn bình tĩnh, nói:

-Tiểu bối! Lúc Vương mỗ ta tu luyện, ngươi còn chưa ra đời, miệng còn hôi sữa, câm miệng cho ta!

Ánh mắt Tử Tâm lóe lên hàn quang. Nàng đứng thẳng người lên, khí tức Anh Biến trung kì trên người lập tức điên cuồng khếch tán ra bên ngoài. Nàng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, nói:

-Vương Lâm! khi ngươi đưa ta vào trong khe nứt không gian, suýt nữa làm ta bỏ mạng, chuyện này ta vẫn ghi tạc trong lòng. Trước đó tu vi của ngươi quá cao thâm, nhưng bây giờ Thập Ức Hồn Phiên của ngươi đã bị hủy mà tu vi chỉ là Anh Biến sơ kỳ. Ta muốn giết chết ngươi thì dễ như trở bàn tay!

Vương Lâm lạnh lùng liếc mắt nhìn về phía Tử Tâm. Trong ánh mắt hắn lộ ra một nụ cười châm biếm. Hắn bình thản nói:

-Nếu ta đồng ý trở thành Chu Tước … ….

Lời này vừa nói ra, Tử Tâm lập tức ngẩn người. Nàng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong lòng cố gắng đấu tranh. Một lúc sau, nàng lại cúi đầu không nói câu nào. Nếu Vương Lâm thật sự trở thành Chu Tước. Hắn lấy Chu Tước Ấn để giết nàng, nàng sẽ không có cách nào phản kháng… ….

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 236

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự