Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 468 Chương 461 Sát khí.(2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1931 chữ · khoảng 7 phút đọc

Bằng sự thông minh, Liễu Mi lập tức biết được ý đồ của Kiền Phong, trong mắt có chút do dự nhưng rồi vẻ lạnh lùng chợt hiện ra, không vội tiến lên mà ở phía sau tiếp ứng.

Nàng vốn là người vô tình, nếu Kiền Phong có thể giết Vương Lâm đồng nghĩa khiến cho Thiên Huyễn đạo tâm của nàng không còn khí tức đối phương, sau này đối với đại đạo của nàng cũng bớt đi một tâm ma.

Thời điểm này, kiếm quang đã tới trước người, chính xác là ở trên đỉnh đầu Vương Lâm, tiếp tục phá không tiến đến.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, khóe miệng lộ ra một chút trào phúng. Hắn đề xuất mình là người đầu tiên chống lại kiếm quang sao có thể lại không tính đến trường hợp Kiền Phong đổi dạ.

Hết thảy chuyện này đúng như hắn suy nghĩ, hoàn toàn nằm trong dự đoán của hắn.

Lúc Kiền Phong bay như luồng gió tiến đến, giữa không trung kiếm quang gào thét trong nháy mắt sẽ chém xuống, Vương Lâm âm thầm tính toán thân ảnh của Kiền Phong. Lúc thân ảnh này xuất hiện ở trong vòng mười trượng bên cạnh người hắn, trong nháy mắt ấy, Vương Lâm cười dài một tiếng, vỗ túi trữ vật, lập tức một tòa bảo tháp từ trong túi trữ vật theo tay hắn bay ra, nhoáng lên cái liền trực tiếp đứng chắn trước người hắn.

Trên bảo tháp lập tức một tia thần thức Vấn Đỉnh sơ kỳ của Chu Dật tỏa ra. Luồng kiếm mang kia bị tia thần thức này đánh trúng không khỏi bị trì hoãn một chút. Mượn lúc trì hoãn này, Vương Lâm cười to ha hả, triệu hồi bảo tháp lại rồi thân hình nhoáng lên một cái, bỗng nhiên hướng về phía mặt biển phóng tới. Thế nhưng tốc độ của hắn không nhanh lắm, luôn luôn bảo trì khoảng cách mười trượng với Kiền Phong.

Đại hán Kim giáp ánh mắt ngưng lại, không tiếp tục truy kích Vương Lâm mà là nhìn về phía Kiền Phong. Chỉ thấy kiếm mang kia không có thần thức Vấn Đỉnh kỳ đối kháng liền khôi phục lại uy lực rồi bỗng nhiên hướng về phía người Kiền Phong giáng xuống.

Kiền Phong sắc mặt đại biến, hắn không rảnh để đoán vì sao kiếm quang này của đại hán Kim giáp không đi công kích Vương Lâm mà là công kích chính mình. Lúc này, hắn vội hét lớn một tiếng, vỗ túi trữ vật, trong tay lập tức xuất ra một cái dùi màu đỏ, nhoáng lên một cái các tia chớp trên cái dùi trở nên dày đặc điên cuồng nhằm hướng luồng kiếm mang đánh tới.

Trong mắt Vương Lâm hiện lên một vẻ trào phúng. Lúc trước vào thời điểm lão già âm trầm và con khỉ nhỏ kia đối kháng kiếm quang, hắn liền cảm giác có chút nghi hoặc. Phân tích việc này hắn có thể khẳng định rằng đại hán kim giáp này nhất định là phán đoán một người một khỉ kia là cùng một nhóm cho nên mới xuất ra một đạo kiếm quang.

Vương Lâm tính toán, lúc ấy khoảng cách giữa con khỉ nhỏ kia và lão già âm trầm lão già không tới mười trượng, trong khoảng cách này liền bị đại hán Kim giáp chém tới, đó là điểm mấu chốt.

Ở trong phạm vi này, ai có khoảng cách gần nhất với kiếm mang kia thì kiếm mang sẽ công kích người đó!

Sở dĩ Vương Lâm cự tuyệt cùng Kiền Phong hai người cùng tiến lên chống cự, Liễu Mi tiếp ứng phía sau khi cần thiết bởi vì như vậy sẽ gần nhau quá. Tuy nói rằng hắn và Kiền Phong rất gần, phù hợp khoảng cách mười trượng, nhưng bởi vì đúng là khoảng cách gần nhau quá nên nếu hắn có chút động tác nhỏ thì với cơ trí của Kiền Phong, không biết chừng sẽ lập tức phản ứng lại, như vậy sẽ gặp sự phòng bị.

Cho nên, hắn đề nghị để hắn một mình đối kháng, quả nhiên Kiền Phong trúng kế, tuy rằng trong nội tâm nghi hoặc, nhưng cũng phải đồng ý.

Kỳ thật cho dù Kiền Phong không đồng ý, hắn sẽ không đề xuất ba người liên thủ. Vương Lâm cũng tính toán đối mặt một mình. Hắn cũng không tin là khi một mình đối mặt kiếm quang vào lúc nguy hiểm nhất thì Kiền Phong sẽ không ra tay đánh lén. Chẳng qua như vậy thì muốn dẫn dụ đối phương tới trong vòng mười trượng cũng có một chút phiền phức. Tuy nhiên Vương Lâm cũng có kế sách có tám phần nắm chắc sẽ dẫn Kiền Phong tiến vào.

Sau đó Kiền Phong đề xuất ba người liên thủ, dưới sự đề nghị của Vương Lâm đưa ra, quả nhiên Kiền Phong chịu không nổi sự hấp dẫn, bỏ qua phương án mọi ngời cùng chống đỡ mà là đồng ý với lời lừa gạt của Vương Lâm, để mình hắn chống đỡ, sau đó tiếp cận tới gần hắn để ra tay ám toán. Chỉ có điều Kiền Phong không nghĩ tới Vương Lâm sớm đã nhìn ra hết thảy.

Lúc này đây, tia thần thức Vấn Đỉnh của Chu Dật trên bảo tháp phía trước Vương Lâm cũng đã tạo ra tác dụng mấu chốt. Nhân cơ hội luồng kiếm quang kia trong nháy mắt đình trệ, lúc này Vương Lâm mới có cơ hội, lóe lên một cái thoát ly khỏi kiếm quang, khiến cho Kiền Phong là người có khoảng cách gần nhất với kiếm quang.

Hết thảy sự việc này nói thì chậm, nhưng trên thực tế lại giống như tia điện quang lóe lên một cái đã hoàn thành toàn bộ. Lúc luồng kiếm quang nhằm hướng về phía Kiền Phong là lúc thân hình Vương Lâm dừng lại một chút, không lập tức lao ra mà là lạnh lùng liếc mắt quét nhìn Liếu Mi đứng cách đấy không xa một cái.

Khóe miệng Vương Lâm lộ ra nụ cười lạnh lẽo, trong nháy mắt tay phải khẽ vỗ trên túi trữ vật một cái, toàn bộ các tượng gỗ điêu khắc Tuế Nguyệt từ trong túi bay ra.

- Tuế Nguyệt!

Vương Lâm gầm lên một tiếng, lập tức tất cả các tượng gỗ điêu khắc ầm ầm tự bạo. Một luồng ý cảnh Tuế Nguyệt điên cuồng bay ra. Tuy rằng ý cảnh Thiên Huyễn của Liễu Mi đã đại thành, nhưng các tượng gỗ điêu khắc ý cảnh Tuế Nguyệt cũng được Vương Lâm tỉ mỉ chuẩn bị. Tuy nói không thể tạo thành thương tổn đối với Liễu Mi, thậm chí thời gian trì hoãn cũng ngắn ngủi, nhưng trong thời khắc nguy cơ này chỉ cần đình trệ một chút thôi cũng là đòn chí mạng.

Thân hình Liễu Mi không khỏi bị chậm lại một chút. Thân ảnh của Vương Lâm lập tức hạ xuống phía dưới người Liễu Mi.

Lúc này trên không trung có hai đạo kiếm quang, đột nhiên hai đạo hợp lại thành một điên cuồng chém xuống, mục tiêu lúc này đúng là Liễu Mi.

Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên sát khí, tay phải nhằm hư không phía trước điểm nhẹ một cái, một đạo cấm khí từ trong ngón tay bỗng nhiên bay ra nhằm Liễu Mi phóng đến.

Vương Lâm không xem xét kết quả. Hắn biết giờ phút này thời gian cực kỳ cấp bách, không chút do dự thân mình lập tức nhanh như chớp tiến vào phía trong lòng biển. Trong lòng biển một tòa cung điện thật lớn đang phát ra trận trận kim mang.

Thân hình Vương Lâm nhoáng lên liền hướng về phía cung điện, lấy tốc độ nhanh nhất điên cuồng tiến đến. Ở phía trong lòng biển có một luồng lực kỳ dị bao phủ. Vương Lâm không cần thử qua cũng biết được lực này tất nhiên để hạn chế pháp thuật thuấn di. Loại cảm giác này hắn từng đã cảm thụ qua ở một số nơi kì dị cho nên tự nhiên hiểu được.

Vào lúc thân hình hắn đang chuẩn bị tiến nhập vào cung điện, trong nháy mắt mặt biển phía trên lập tức truyền đến từng hồi tiếng động rít gào. Nước biển bên người Vương Lâm lập tức rẽ mạnh ra hai bên, một đạo kiếm quang trăm trượng với tốc độ cực nhanh từ trên trời giáng xuống thẳng tiến truy đuổi Vương Lâm.

Kiếm quang càng lúc càng gần, Vương Lâm thậm chí có thể cảm nhận được từ phía trên truyền tới trận trận phong nhận cường đại như các mũi tên bén nhọn. Lập tức một sự đau đớn từ trên thiên linh cái ở đỉnh đầu truyền xuống.

Hắn hung hăng cắn răng một cái, mắt nhìn thấy không còn đến trăm trượng là có thể tiến nhập vào cung điện, nhưng luồng kiếm quang phía sau cũng đã tiến đến sát người.

Một tia tiên huyết từ trên trán Vương Lâm chảy xuống, cảm giác đau đớn càng lúc càng mãnh liệt.

Chín mươi trượng, tám mươi trượng, bảy mươi trượng, sáu mươi trượng...

Khoảng cách càng lúc càng rút ngắn lại nhưng cái âm thanh gào thét của kiếm quang trên đỉnh đẩu như quanh quẩn trong tâm thần. Vương Lâm cố sức bay nhanh, phun ra một ngụm tiên huyết trên không trung rồi mạnh mẽ vỗ một cái lên túi trữ vật, trong tay lập tức xuất hiện một cái rìu chiến.

Trong nháy mắt hắn quay đầu lại, hét lớn một tiếng, rìu chiến trong tay hoành ngang trước người.

Lúc này kiếm quang tiến đến bỗng nhiên dừng lại một chút phía trên rìu chiến. Sắc mặt Vương Lâm đỏ lên, một ngụm tiên huyết lại phun ra, nguyên thần chấn động. Hắn gầm nhẹ một tiếng, tâm niệm vừa động lập tức tay phải giơ lên vỗ trên túi trữ vật, một kiện bảo tháp từ trong túi trữ vật bay ra.

Ý cảnh Chu dật ngay lập tức khuếch tán ra, kiếm quang dừng lại một chút.

Mượn sự trì hoãn này, thân mình Vương Lâm so với tia chớp còn nhanh hơn, nhoáng cái vượt qua khoảng cách năm mươi trượng, rốt cục đi vào trong vòng của cung điện.

Trong nháy mắt lúc thân hình hắn vừa tiến vào cung điện, kiếm quang lóe lên một cái rồi chậm rãi dần dần tan biến.

Tiên huyết trên khóe miệng Vương Lâm chảy xuống, thu hồi rìu chiến và bảo tháp liền lập tức khoanh chân ngồi xuống, lấy ra một lượng lớn đan dược ngấu nghiến ăn vào rồi ngay tức khắc ngồi xuống. Cảm giác toàn thân đau đớn, hắn cắn răng một cái xuất ra một khối tiên ngọc, nhìn chằm chằm một chút rồi một ngụm đem tiên ngọc nuốt vào ngay, lập tức một luồng tiên lực vô biên lưu chuyển ở trong cơ thể.

Vận chuyển một vòng tức khắc Vương Lâm cảm giác thân mình nhẹ đi. Nương theo tiên lực đem nội thương áp chế xuống, Thân hình hắn đứng lên, đạp một cái nhằm về phía trong cung điện bay nhanh phóng tới.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 319

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự