Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 460 Chương 454 Kỳ bảo! (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1960 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hai mắt Vương Lâm chớp lên, trong lúc lui về phía sau, kiếm tiên trong tay chắn ngang trước người. Đao mang chém xuống, chỉ nghe ầm một tiếng, thân mình Vương Lâm lập tức bị bắn ra xa. Hắn nương theo cỗ lực này, không chút dừng lại, tiếp tục thối lui. Lực công kích của thanh loan đao nào không kém một kích toàn lực của Anh Biến hậu kỳ tu sĩ. Nếu không sử dụng Thập Ức Tôn Hồn Phiên, Vương Lâm khong thể địch lại.

Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh. Hướng hắn bỏ chạy cũng không phải là theo đường cũ mà là theo hướng ngược lại, trực tiếp xuyên qua hố trũng thật lớn kia, bay nhanh vào chỗ sâu bên trong.

Trên thanh loan đao truyền ra từng đạo thần niệm. Lập tức, những thanh bảo kiếm phia trên lập tức phát ra kiếm minh ông ông, lao theo Vương Lâm truy kích gắt gao.

Vương Lâm bay đi cực nhanh, trực tiếp xuyên qua đám hố trũng này. Vô số bảo kiếm điên cuồng truy kích. Thanh loan đao phía sau thỉnh thoảng lại phát ra đao mang, gào thét xông đến.

Kiếm tiên sớm đã được Vương Lâm thu hồi. Hắn xuất ra toàn bộ tốc độ, nhanh chóng bỏ chạy.

Ở phía trước hắn, một thanh kiếm từ trong hố trũng lao ra, thành thế nam bắc giáp công, hướng về Vương Lâm đâm tới. Ánh mắt Vương Lâm loé lên, tay phải xuất ra một trảo cách không. Lập tức Thập Ức Tôn Hồn Phiên xuất hiện trên tay. Hắn rung lên, đem Hồn Phiên này bao lấy cả thân người, hoá thành một đạo khói đen dập dềnh, tốc độ lại tăng nhanh mấy lần.

Thanh kiếm trước mặt đâm tới lập tức bị trượt, thay đổi phương hướng, đuổi theo không rời. Lúc này, phía sau Vương Lâm có một mảng đầy những thanh kiếm rậm rạp vô cùng vô tận. Kiếm quang ngập trời, gào rít giữa trời đất, hàn khí phát tán ra từ những thanh bảo kiếm này khiến nhiệt độ xung quanh nhanh chóng hạ xuống, không ngờ còn xuất hiện sương lạnh.

Lúc này, cả đất trời chỉ còn âm thanh của kiếm minh, long trời lở đất, gào rít chấn động cả Cửu Châu. Dường như không trung cũng phải sụp đổ, đại địa đều phải rung chuyển.

Thanh thế này cực lớn, trong phạm vi mấy vạn dặm, hầu như tất cả các tu sĩ đều phát hiện ra. Có nhiều thân ảnh nhoáng lên, hướng về nơi này bay đến, muốn xem tột cùng là có chuyện gì xảy ra.

Một thanh kiếm là kèm theo một tiếng kiếm minh, một đạo hàn mang. Lúc này chúng tập hợp cùng một chỗ, đã hoá thân trở thành một thanh viễn cổ kiếm tiên. Kiếm khí bay lượn, đạo đạo loé ra xung quanh bốn phía Vương Lâm.

Dưới sự bao bọc của Tôn Hồn Phiên, Vương Lâm nhoáng lên, như một làn khói nhẹ, lượn lờ bay về phía trước. Nhưng dù là như thế vẫn có rất nhiều kiếm quang chém lên, chẳng qua đều bị Tôn Hồn Phiên ngăn trở mà thôi.

Chỉ khi đao mang của thanh loan đao chém xuống thì Vương Lâm mới xuất ra kiếm tiên ngăn cản.

Một đường phi hành cực nhanh, cực phấn khích khiến Vương Lâm không khỏi nhớ tới cảnh tượng năm đó, khi tu vi của mình còn yếu, bị người người đuổi giết!

Đúng lúc này, bỗng nhiên phía trước Vương Lâm có hai đạo vòng cung bay tới. Nhưng ở ngàn dặm bên ngoài, hai đạo vòng cung này đột nhiên dừng lại, hiển nhiên đã nhận ra sự quỷ dị nơi này, nhanh chóng thay đổi phương hướng, lập tức thoát đi.

Vương Lâm ngửa mặt lên trời cười lớn, hơi ngoảnh đầu nhìn thoáng qua một tảng lớn vô số bảo kiếm truy kích gắt gao sau lưng, nhất là thanh loan đao quỷ dị khó lường thỉnh thoảng lại loé lên trong đó. Thân mình hắn nhoáng lên một cái, lập tức thuấn di, trực tiếp xuất hiện bên ngoài ngàn dặm.

Chẳng qua thân hình hắn vừa hiện ra, những bảo kiếm đuổi theo sau không ngờ cũng loé lên, phá toái hư không, giống như trực tiếp xuyên qua không gian, tiếp tục truy kích.

Âm thanh ầm ầm truyền khắp đất trời, không ngờ có một chút dấu hiệu mơ hồ thiên địa của Tu Tinh Tinh vỡ vụn.

Hai đạo vòng cung kia lập tức gấp rút chạy đi, Vương Lâm liếc mắt một cái đã nhận ra hai người ở bên trong hai đạo vòng cung này.

Hai người này cũng là hai người mà hắn quen biết. Vừa thấy lỗ tai của nam tử kia, Vương Lâm nhận ra hắn là Chu Vũ Thái. Về phần nữ tử kia, trên mặt mang một tấm khăn mỏng màu đen, chỉ nhìn thoáng qua, ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên, nhận ra thân phận của nàng.

- Chu huynh đừng vội, chờ tại hạ một chút!

Tuy nói Vương Lâm bị vô số bảo kiếm truy kích nhưng sắc mặt vẫn thong dong, cười vang lên nói.

Sắc mặt của Chu Vũ Thái khó coi, thầm nhủ:

- Xui xẻo thật!

Hắn làm ra vẻ hoàn toàn không nghe không thấy câu nói của Vương Lâm, ngược lại tốc độ lại nhanh hơn.

Về phần nữ tử che khăn kia, sau khi nhìn thấy Vương Lâm, ánh mắt lại lộ ra một tia sợ hãi, cắn răng lập tức chạy đi.

Cứ như thế, hai người Chu Vũ Thái phía trước, Vương Lâm ở giữa, còn phía sau là kiếm quang rậm rạp phô thiên cái địa. Nhất là thanh loan đao trong đó, lại thỉnh thoảng phát ra đao mang chém tới.

Đao mang mới chính là thứ mà Vương Lâm e ngại, mỗi lần đao mang xuất hiện, hắn đều nhanh chóng tránh né.

Thanh loan đao này cực kỳ quỷ dị, trong khi Vương Lâm bỏ chạy, thần thức không ngừng xem xét. Hắn phát hiện ra mỗi khi tốc độ của thanh loan đao này quá mau, xung quanh lại xuất hiện một cỗ lực lượng kỳ dị, khiến tốc độ nó hơi chậm lại. Nếu không như thế, nhất định nó đã nhanh chóng đuổi kịp Vương Lâm.

Trong quá trình này, ba người đều xuất ra tốc độ nhanh nhất. Ba nén hương sau, ranh giới của khu vực đầy hỗ trũng này với bên ngoài đã xuất hiện trong tầm mắt. Ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên, thân mình lập tức thuấn di, biến mất tại chỗ, khi hiện ra đã xuất hiện ở bên cạnh ranh giới này. Sau khi hiện ra, hắn vẫn không dừng lại mà hướng về phía xa xa bay đi.

Chu Vũ Thái hơi do dự, lập tức hướng Vương Lâm truy kích. Về phần nữ tử đeo khăn che mặt kia, ánh mắt chợt loé lên, thay đổi phương hướng, tách ra khỏi Chu Vũ Thái.

Những thanh phi kiếm khi truy kích đến đây lập tức dừng lại, chỉ có thanh loan đao kia vẫn không chút đình trệ, loé lên, trực tiếp xông ra khỏi khu vực đó.

Thanh loan đao này sau khi ra khỏi đó đột nhiên tốc độ tăng vụt lên, cỗ lực lượng kỳ dị bao phủ nó dường như suy yếu, khiến cho tốc độ nó tăng nhanh đến không thể tin được.

Gần như trong nháy mắt, thanh loan đao vượt qua bên người Chu Vũ Thái, trước tiếp hướng về chỗ Vương Lâm.

Trên trán Chu Vũ Thái túa ra mồ hôi lạnh. Vừa rồi khi thanh loan đao xẹt qua người hắn gần như không thể phát hiện được. Chỉ cảm thấy cuồng phong quét đến, khi nhìn lên thì chỉ còn thấy một điểm đen đang biến mất.

- Đây là Linh vật gì?! Tốc độ quá nhanh, so với vừa rồi tối thiểu phải nhanh hơn mấy chục lần!

Đáy lòng Chu Vũ Thái hoảng sợ, trầm ngâm rồi lại bay về phía trước.

Tốc độ bay đi của Vương Lâm không thể không chậm lại vì sau khi đi qua khu vực có những hỗ trũng, cái khe thứ nguyên lại xuất hiện nhiều hơn. Hắn dừng lại một chút, đứng trên đỉnh một ngọn núi.

Nhìn về phía trước, xa xa có một ngọn núi có phát ra ánh sáng bảy màu. Bộ dáng của ngọn núi này so với miêu tả của Tư Đồ Nam về Linh Sơn thì giống nhau như đúc.

Gần như nháy mắt khi thân mình Vương Lâm tạm dừng, phía sau hắn vang lên âm thanh như sét đánh. Vương Lâm sớm đã có chuẩn bị, thân mình lập tức loé lên, thuấn di ra bên ngoài nghìn trượng. Chỉ nghe ầm một tiếng, ngọn núi nơi hắn vừa đứng lập tức sụp đổ, trong đất đá vụn tung toé, một đạo ánh sáng màu thâm lam loé ra, thanh loan đao lại điên cuồng lao ra.

Cùng lúc đó, một cỗ thần niệm từ trên thanh loan đao truyền ra.

- Nó… Lưu lại!

Thân mình Vương Lâm lại loé lên, hắn chỉ cảm thấy cánh tay trái đau rát. Khi thân hình hắn lại hiện ra bên ngoài nghìn trượng thì ống tay áo của hắn đã bị xé tan, trên cánh tay xuất hiện một đạo vết thương.

- Tốc độ thật nhanh!

Sau khi hiện ra, Vương Lâm vẫn không dừng lại, lại thuấn di đi. Hắn không dám thuấn di quá xa nếu không một khi xuất hiện một cái khe thứ nguyên xung quanh thì sẽ rất nguy hiểm.

Do đó, chỉ cần thấy lam mang loé lên là Vương Lâm lại biến mất, chỗ đó lại lập tức vỡ vụn tan nát.

Thanh loan đao này giống như bị phát điên lên, truy kích không ngừng!

Vương Lâm loé lên, xuất hiện hơn trăm dặm ở ngoài. Vừa hiện ra hắn lại dời sang bên cạnh. Chỉ thấy một cái khe thứ nguyên ở bên cạnh này từ từ mở ra cái miệng hình vòng cung.

Vương Lâm di động mấy trượng. Chỉ thấy lam mang lại loé lên, từ chỗ hắn thuấn di trước đó, một cỗ cuồng phong ập thẳng vào mặt. Hết thảy những thứ vật chất, đất, núi trên đường đều toàn bộ sụp đổ. Thậm chí mấy cái khe thứ nguyên xuất hiện trên đường đi của lam mang cũng toàn bộ sụp đổ.

Thấy được một màn này làm da đầu Vương Lâm run lên, không nói hai lời lập tức thuấn di. Dưới chân phải hắn đau rát, máu tươi lại tuôn ra.

Sau khi xuất hiện mười dặm ở ngoài, tay phải Vương Lâm lập tức điểm lên chân phải một cái, miệng vết thương khép lại, máu tươi cũng ngừng chảy.

- Đây rốt cuộc là pháp bảo gì?!

Ánh mắt Vương Lâm hiện ra một tia tham lam. Tốc độ của nó thì chỉ từ hồn phách thứ tư của Thập Ức Tôn Hồn Phiên hắn mới chứng kiến quá.

Hắn có chút so sánh, tốc độ của hai pháp bảo riêng biệt này có chút tương xứng. Nhưng hiển nhiên lực công kích của thanh loan đao này cường đại hơn, cánh tay bị nó đâm qua có lẽ không bỏ mạng nếu bị nó trảm qua lần nữa thì có thể là đầu rơi xuống đất!

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 338

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự