Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 459 Chương 454 Kỳ bảo! (1)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1962 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vương Lâm trầm ngâm một lát, thần thức quét qua, bỗng nhiên đáy lòng chấn động.

Vị trí trung tâm của mảnh đất đầy hố trũng này có một hố trũng rất lớn, bên cạnh đó có một tầng băng lạnh bao phủ, phát ra ánh sáng. Bên trong nó đầy vẻ thâm lam, không nhìn thấy được gì.

Nhưng kiếm khí ở đó cũng rất nặng, như có thể xuyên thấu thiên địa, tản mát ra một cỗ khí tức bá đạo.

Cỗ khí tức này tuyệt đối những thanh kiếm tầm thường không thể tạo ra. Cỗ khí tức này Vương Lâm cũng không xa lạ. Lúc hắn còn ở Tiên giới, cái hắn đã tận mắt chứng kiến cũng không khác gì cái này.

- Nơi đây làm sao có khả năng có được bảo vật như thế này?

Hai mắt Vương Lâm chợt loé lên, hố trũng lớn nhất trước mắt này có phạm vi rất lớn, từ xung quanh đi vào sẽ rất tốn thời gian. Hơn nữa, bốn phía nhất định có những Linh vật mệnh hồn khác, mức độ nguy hiểm cũng không khác gì nhau.

Vật bên trong trung tâm của chỗ trũng cho hắn một cảm giác quen thuộc.

Loại cảm giác này cũng không phải là tử một cái mệnh hồn nào đó mà là quen thuộc về tổng thể.

Trầm ngâm đôi chút, Vương Lâm từng bước đi vào khu vực đầy những hố trũng này. Nhưng khi hắn đi vào được mười trượng thì bỗng nhiên một hố trũng gần nhất bỗng phát ra hàn ý nồng đậm. Thanh kiếm cắm ở dưới đấy lòng chảo này đột ngột gào rít từ mặt đất xông lên.

Đây là một thanh kiếm cực kỳ bình thường, dài tầm ba thước, rộng khoảng hai ngón tay, cả thân màu bạc, mũi kiếm chỉ về phía Vương Lâm, phát ra âm thanh ông ông.

- Cút!

Trong tiếng kiếm minh (2) truyền ra một đạo thần niệm cực kỳ hống hách, đầy một cỗ ngạo ý.

(2) kiếm minh: âm thanh phát ra từ thanh kiếm.

- Linh vật tạo thành từ kim mệnh hồn không ngờ cũng cùng loại với kiếm hồn!

Khi Vương Lâm cảm nhận được đạo thần niệm của thanh kiếm kia, ánh mắt sáng lên, đáy lòng thầm nghĩ.

Kiếm ý phát tán ra từ cái lòng chảo ở vị trí trung tâm kia cùng với kiếm tiên mà năm đó hắn gặp ở Tiên giới cực kỳ giống nhau.

Tay phải hắn vỗ lên túi trữ vật một cái, lập tức kiếm tiên xuất hiện trong tay. Kiếm tiên vừa xuất hiện, thanh kiếm cuồng ngạo trước mặt lập tức như đom đóm gặp ánh trăng, ảm đạm thất sắc.

- Hứa Lập Quốc!

Trong miệng Vương Lâm quát nhẹ!

Từ trên thân thanh kiếm tiên xuất hiện một màn sương đen, bóng dáng của Hứa Lập Quốc từ màn sương đen này biến ảo ra. Hắn vừa xuất hiện hai mắt liền nhìn chằm chằm vào thanh kiếm cuồng ngạo kia, cười ha hả nói:

- Thằng cháu, Hứa gia gia nhà ngươi tuy giữa đường mới trở thành kiếm hồn, ngươi…

Không đợi hắn nói xong, thanh kiếm kia run lên, không chút do dự, lập tức lui về phía sau, hướng phía xa xa nhanh chóng bay đi.

Cảnh này khiến Hứa Lập Quốc ngẩn ra nhưng lập tức trở nên kiêu ngạo, nói:

- Chạy?! Ngươi cho là Hứa gia gia của ngươi cho ngươi chạy sao?!

Nói xong thân mình hắn khẽ động, mang theo kiếm tiên, nhanh chóng đuổi theo!

- Kiếm hồn tự nhiên cần kiếm hồn khắc chế!

Vương Lâm hạ giọng nói, bước chân đi về phía trước.

Có Hứa Lập Quốc đi trước mở đường, những nơi Vương Lâm đi qua, tất cả những thanh kiếm bên trong các hố trũng lần lượt lao ra, sau khi thấy Hứa Lập Quốc đều lập tức bỏ chạy.

Cảnh tượng này cực kỳ quỷ dị. Dường như tất cả các thanh kiếm đều rất e ngại Hứa Lập Quốc. Ánh mắt của Vương Lâm loé lên, bình tĩnh nhìn cảnh tượng nói, thong thả bước chân đi về phía trước.

Giờ phút này, Hứa Lập Quốc cực kỳ hưng phấn, liên tục gào rít, cuốn theo kiếm tiên khi thì bay sang bên này lúc lại sang bên kia, khi lại gầm lớn!

Một thanh bảo kiếm đột ngột từ mặt đất gào rít lao ra, hướng về phía chỗ trũng trung tâm bay đi. Ở nơi đó, những phi kiếm này lập tức không bỏ chạy nữa mà là lơ lửng giữa không trung, tản mát ra kiếm ý và hàn mang nồng đậm.

Một đường, với thế như chẻ tre, Vương Lâm đi phía sau Hứa Lập Quốc, nhanh chóng bay về phía trung tâm của nơi này.

Nơi này cái khe thứ nguyên không nhiều lắm. Dọc đường đi, Vương Lâm chỉ gặp ba cái, Có thể thấy được lần đầu Tu Tinh Tinh sụp đổ chỉ xuất hiện ở mấy chỗ mà thôi, chưa phải ảnh hướng đến nơi này.

Càng hướng về chỗ sâu bên trong đi đến, cái khe thứ nguyên ngày càng ít gặp. Vương Lâm gần nhử mở hết tốc độ, như một ngôi sao băng, phá không bay về phía hố trũng nơi trung tâm.

Một canh giờ sau, từ xa nhìn lại bên trên không trung của hố trũng thật lớn ở vị trí trung tâm có vô số thanh kiếm, truyền ra từng trận kiếm minh. Dù chưa tới gần, Vương Lâm cũng có thể cảm nhận được cỗ kiếm khí kinh người nơi đây!

Thân mình Hứa Lập Quốc chậm lại, không dám tiến lên nữa, nhìn lại phía Vương Lâm lấy lòng nói:

- Ông chủ, người xem đó, một đường ta cũng không chút lười biếng, giúp người đem tất cả kiếm hồn đuổi tới nơi này. Ngươi xem, giờ ta cũng không có việc gì nữa, không bằng để ta trở lại trong thanh kiếm. Chờ ngươi tiêu diệt kiếm hồn kia ta lại ra.

Nói xong, Hứa Lập Quốc vội vàng hướng về kiếm tiên thu nhỏ lại.

Chỉ có điều, thân mình hắn mới trở về được một nửa thì Vương Lâm đã nắm lấy kiếm tiên, ném về phía trước. Hắn cũng bị kéo theo, bay về phía chỗ đang có đầy các thanh kiếm kia.

Hứa Lập Quốc hét lên một tiếng, toàn bộ thân mình lập tức trở vào trong kiếm, khống chế nó, định chạy trốn.

- Nếu ngươi không phá tan nơi nay cho ta, lưu lại ngươi cũng vô dụng.

Thanh âm của Vương Lâm lạnh như băng, quanh quẩn xung quanh Hứa Lập Quốc. Hắn âm thầm kêu khổ, đáy lòng không ngừng nguyền rủa Vương Lâm. Nhưng lúc này hắn cũng không dám trốn nữa, cắm răng kiên trì mang theo kiếm tiến điên cuồng lao vê hướng phía đám bảo kiếm trên hố trũng kia.

Hắn gào rít, thông qua kiếm tiên truyền ra thành một tiếng kiếm minh long trời lở đất.

Tiếng kiếm minh này chấn động Cửu Thiên. Dưới âm thanh này đám bảo kiếm bên trên hố trũng lập tức tách ra thành một cái thông đạo. Chỉ thấy lúc này, sương mù màu thâm lam bên trong hố trũng không ngường quay cuồng, cùng lúc đó, một thanh loan nguyệt đao từ bên trong chậm rãi bay ra.

Ánh mắt Vương Lâm lộ ra một tia thất vọng. Trước đó hắn đã cảm nhận rõ ràng khí tức giống với vật của Tiên giới. Điều đầu tiên hắn nghĩ đến chính là giàu to rồi!

Tuy nói hắn vẫn không cho rằng khả năng này lớn nhưng cảm giác đó vẫn sâu đậm không phai.

Đáng tiếc, vật trước mắt này không đem đến cự phú mà là một thanh loan đao. Từ xưa đến nay, đao kiếm vẫn luôn nổi danh nhưng đao có ngạo ý, đao có cuồng tức. Nếu sắt thép bình thường thì không tính, chỉ khi có được linh tính, trở thành một loại tồn tại có hồn thì không dễ dàng ngưng tụ với nhau một chỗ. Lại càng không ngờ có thể khiến vô số kiếm hồn trở nên sùng bái như lúc này. Đây tuyệt đối không phải là vật tầm thường.

Tuy nhiên, vật này tuy là bất phàm nhưng cũng là từ rất nhiều mệnh hồn tạo thành, do đó căn bản không thể lấy được. Dù là cầm trong tay, khi ly khai khỏi nơi này, mất đi lực lượng giam cầm kỳ dị của Tu Tinh Tinh thì lập tức sẽ băng toái, hoá thành mệnh hồn, trở về điểm khởi đầu.

Vương Lâm than thầm, nâng tay lên muốn triệu hồi kiếm tiên lại, rời khỏi nơi này. Bỗng nhiên ánh mắt hắn trở nên ngưng trọng, loé ra quang mang kỳ dị nhìn chằm chằm vào thanh loan đao kia.

- Không đúng! Đao hồn này không phải tạo thành từ nhiều mệnh hồn! Nó chỉ là một mệnh hồn!

Vương Lâm thở sâu.

Sau khi tiến vào Chu Tước Mộ, gặp nhiều Linh vật mệnh hồn thì phần lớn trong số này đều được tạo thành từ nhiều mệnh hồn, ngưng tụ mà thành. Chưa bào giờ có một Linh vật nào mà từ một mệnh hồn biến hoá ra, chỉ có duy nhất đao hồn trước mặt này!

Khi thanh loan đao từ bên trong hố trũng kia bay ra, những thanh bảo kiếm bốn phía lập tức phát ra kiếm minh như là thần phục, giống như thần tử bái kiến thiên tử, lui về phía sau.

Ở bên trong kiếm tiên, sau khi Hứa Lập Quốc nhìn thấy thanh loan đao này lập tức trở nên khẩn trương. Hắn bẩm sinh nhát gan, lúc này chứng kiến những kiếm hồn khác đều như thế, do dự một chút, đáy lòng muốn bái phục nhưng lại sợ Vương Lâm.

Hắn run rấy, lại khiến cho thân kiếm tiên cũng run rẩy!

Thanh loan đao kia loé lên, lấy một tốc độ khó có thể tin được xuất hiện bên cạnh kiếm tiên. Chỉ nghe một tiếng keng trong trẻo vang lên, thanh kiếm tiên lập tức bị bắn xa mấy trượng, nhưng cũng không có chút sứt mẻ nào, vẫn hoàn hảo như lúc đầu!

Hứa Lập Quốc hét lớn một tiếng, không chút do dự kéo kiếm tiên bay về phía Vương Lâm.

Vương Lâm nhướn mày. Hắn đã biết Hứa Lập Quốc nhát gan, nhưng cũng không ngời lúc này hắn cũng không dám chiến đấu chút nào mà đã trực tiếp chạy trốn!

Tay phải Vương Lâm triệu hồi, tâm niệm dẫn động, thanh kiếm tiên lập tức phá không bay lại vào trong tay hắn. Thanh loan đao loé lên, nhanh chóng đuổi theo.

Thân mình Vương Lâm lập tức lui về phía sau, kiếm tiên trong tay cũng chém ra, kiếm quang lập tức gào thét xông ra va chạm với thanh loan đao.

Ầm một tiếng, phía trên loan đao cũng không có sứt mẻ gì, ngược lại tản ra một cỗ băng hàn ý. Cùng lúc đó, một đạo thần niệm từ trong thanh loan đao truyền ra.

- Nó, hồn lưu lại… Ngươi, cút…

Sau khi thần niệm truyền ra, thanh loan đao này nhoáng lên một cái, hoá thành một thanh loan đao thật lớn dài chừng mười trượng, chém xuống. Lập tức một đạo đao mang như khai thiên tích địa ầm ầm chém đến.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 263

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự