Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 451 Chương 447 Xinh không thể tả được! (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2023 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chỉ cần đợi cho mệnh hồn trong Linh vật này hoàn toàn tử vong thì Linh vật này sẽ phải bỏ mạng.

Vương Lâm không có thời gian để nghiệm chứng xem biện pháp này có thể dùng được không. Nhưng Mộ Dung Vân nghe được thì như sét đánh bên tai, khiến nội tâm hắn rất kinh hãi.

- Ta dù bị giết cũng không thể chết được. Sau khi mệnh hồn bên trong cơ thể ta tử vong ta còn có thể lần nữa hấp thu mệnh hồn để sống lại.

Từ bên trong khối cầu màu đen truyền ra tiếng rít gào của Mộ Dung Vân.

Vương Lâm hừ lạnh, thân mình dừng lại ở dưới vách núi, tay phải hướng về mặt đất điểm ra, lập tức mặt đất chấn động. Ầm một tiếng, một hố to hình chữ thập sâu mấy trượng được tạo ra.

Thân mình Vương Lâm nhảy vào trong hố, đặt khối cầu nhỏ này xuống, bắt đầu bố trí cấm chế xung quanh.

Mộ Dung Vân trong hắc cầu nhận ra động tác của Vương Lâm, lập tức nói:

- Ngươi muốn làm gì?

- Sau khi phong ấn ngươi ở chỗ này, hơn trăm năm sau ta sẽ trở lại, xem ngươi có chết hay không là biết ngay biện pháp của ta có linh nghiệm hay không.

Vương Lâm bình thản nói, tay vẫn không ngừng bố trí cấm chế.

- Ngươi! Rốt cục ngươi muốn cái gì?

Mộ Dung Vân kìm nén hơi thở, quát lớn.

Ánh mắt Vương Lâm loé lên, nhẹ nhàng nói:

- Ta muốn mệnh hồn của ta!

- Điều này không có khả năng. Chúng ta do Tu Tinh Tinh biến ảo ra, lấy mệnh hồn tạo thành, không phải từ một cái mệnh hồn nào riêng biệt được. Hơn nữa những linh vật như ta không đủ thực lực thì cũng không thể thu được mệnh hồn của những tu sĩ như ngươi. Chỉ có những đồng loại hùng mạnh của chúng ta mới có thể từ Tu Tinh Tinh thu được mệnh hồn của tu sĩ cường đại.

Mộ Dung Vân vội vàng nói.

Trong mắt Vương Lâm lộ ra hàn mang, khẽ lắc đầu. Sau khi bố trí xong một đạo cấm chế cuối cùng, thân mình hắn nhảy lên, rời khỏi hố.

Dưới đáy cái hố sâu chỉ còn lại khối cầu nhỏ màu đen bị cấm chế bao vây, một mình nằm trong đất. Bốn phía là những cấm chế không ngừng loé ra ánh sáng của pháp thuật.

- Ta, ta biết phương pháp chân chính để tiến vào bên trong.

Mộ Dung Vân kêu toáng lên. Hắn không dám đánh cuộc, một khi thua chỉ sợ chính bản thân mình sẽ thực sự tử vong.

Vương Lâm nhìn dãy núi xa xa, lắc đầu nói:

- Ta cũng biết!

Nói xong, tay phải hắn đưa ra khoảng không, ấn một cái, một mảnh đất ra rơi ra, chậm rãi rơi xuống hố. Mắt thấy cả cái hố sắp bị phong kín, Mộ Dung Vân gào lên:

- Bên trong Mộ địa, chúng ta có một vị Vương. Hắn là Linh vật đầu tiên được sinh ra. Chỉ có hắn mới có thể tuỳ ý từ Tu Tinh Tinh rút ra mệnh hồn. Thật sự! Đây là sự thực!

- Làm thế nào mới có thể tìm được hắn?

Tay phải Vương Lâm điểm xuống đất, đám đất đá lập tức ngừng rơi xuống.

Ở bên trong, thẳng về hướng Đông, có một mảnh đất có chín ngọn núi liên tiếp nhau hình thành một thâm cốc. Nơi đó không khuếch tán ra sương đen mà là sương trắng, rất dễ nhận ra. Chỗ sâu nhất của thâm cốc chính là nơi ở của Vương!

Mộ Dung Vân vội vàng nói.

Ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên, vung tay phải ra, thân mình khẽ động, biến mất tại chỗ. Nơi này, cái hố lại lần nữa bị lấp lại.

- Ngươi…

Thanh âm của Mộ Dung Vân cuối cùng hoàn toàn biến mất, không có khe hở, âm thanh cũng không thể truyền lên.

Vương Lâm hiện ra bên ngoài một thung lũng ở sâu bên trong một sơn mạch. Lúc hắn nhìn thấy sơn mạch này trước đây, thần thức từng tra xét qua, lưu ý đến thung lũng này.

Ở bên trong thung lũng có một toà Tế Đàn. Tế Đàn này và cái ở trên đỉnh núi hoàn toàn giống nhau. Chỉ có điều, nháy mắt khi Vương Lâm đi vào sơn cốc này, hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt loé ra hàn mang.

Một nữ tử xinh đẹp không thể tả được đang ngồi bên cạnh Tế Đàn, đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Vương Lâm.

- Liễu Mi!

Nàng kia đúng là Liễu Mi. Nàng mặc một bộ y phục màu hồng nhạt, trên mép váy có một con bướm màu lam nhạt giương cánh đang muốn bay lên, bên ngoài khoác một dải khăn màu trắng, bay phấp phới, cảm giác như có thể theo gió bay đi. Mái tóc như tơ lụa phiêu tán bên hông. Dáng người nàng mảnh dẻ, eo thon mỏng manh càng khiến người ta động lòng.

- Vương Lâm.

Khuôn mặt Liễu Mi giãn ra, mỉm cười, nhẹ giọng nói.

Thần sắc của Vương Lâm dần dần lạnh lẽo. Hắn nhìn thoáng qua Tế Đàn bên cạnh Liễu Mi, bình thản nói:

- Nhường đường!

Ánh mắt của Liễu Mi lộ ra một tia nhu nhược, nhìn Vương Lâm, hạ giọng nói:

- Vương Lâm, ngươi cảm thấy chán ghét sao?

Vương Lâm nhíu mày, lạnh lùng nhìn Liễu Mi, trầm giọng nói:

- Nhường đường!

Lúc này, gió mát từ bên ngoài sơn cốc thổi vào, ở trong cốc phiêu tán, khiến mái tóc đen trên trán của Liễu Mi bay bay, tự nhiên toát ra một cỗ xinh đẹp thoát tục.

Tướng mạo của Liễu Mi rất đẹp. Cánh tay ngọc ngà của nàng nhẹ nhàng vắt sau tai, trong mắt hiện lên một tia u oán, nhẹ nhàng quét mắt liếc nhìn Vương Lâm, đứng lên:

- Vương Lâm, ngươi quả là một người có ý chí sắt đá. Chẳng lẽ trong lòng ngươi, ngoại trừ Lý Mộ Uyển, không thể chấp nhận thêm một người mà dung mạo không thua kém nàng nữa hay sao!?

Trong mắt Vương Lâm chợt loé ra hàn mang, lạnh như băng nhìn Liễu Mi, tay phải vỗ lên trên túi trữ vật, kiếm tiên lập tức xuất hiện trên tay. Hắn không do dự, dũng mãnh thúc dục tiên lực, kiếm tiên lập tức phát ra ánh sáng chói mắt, bỗng nhiên chém về phía trước.

Nhất kiếm trùng thiên!

Một kiếm ẩn chứa tiên lực như một tia chớp, như cầu vồng, mang theo một cỗ khí lãng thật lớn từ bên trong thung lũng gào rít xông tới.

Thần sắc của Liễu Mi vẫn như thường, tay bấm quyết, điểm nhẹ mấy cái trước người. Lập tức một hư ảnh của một con Khổng Tước xuất hiện trước người nàng. Đúng lúc đó kiếm quang đa chém xuống!

Hai mắt của Khổng Tước loé lên lục mang, thân mình run lên, lập tức có hơn mười chiếc lông chim diễm lệ từ trên thân nó bay ra, chắn trước người.

- Ầm!

Kiếm quang và lông chim va chạm với nhau, khiến cho khí lãng ập ra khắp nơi, làm cho vạt áo của Vương Lâm và Liễu Mi bay lên phần phật. Trong mắt Liễu Mi sáng lên như sao, nhìn Vương Lâm nhẹ giọng nói:

- Quả nhiên là Anh Biến sơ kỳ. Vương Lâm, tốc độ đề cao tu vi của ngươi quả thật rất nhanh!

Hàn mang trong mắt Vương Lâm loé lên, nhìn kiếm tiên trong tay, tay trái nhẹ nhàng đưa lên vuốt thân kiếm, trầm giọng nói:

- Liễu Mi, ta nói một câu cuối cùng! Nhường đường! Nếu không Vương mỗ sẽ toàn lực xuống tay!

Liễu Mi mân mân môi dưới, lắc đầu, hạ giọng nói:

- Không được đâu, Vương Lâm, ngươi nếu tiến vào bên trong sẽ không có đường sống đâu. Không bằng ngươi đem ý cảnh của ngươi cho ta, ta sẽ giúp ngươi thu hồi lại mệnh hồn.

Vương Lâm nhìn Liễu Mi, mỉm cười nói:

- Thiên huyễn vô tình, Liễu Mi, ngươi vẫn cho rằng đến bây giờ mà tại hạ vẫn còn chưa nhìn thấu sao?!

- Trong mắt Liễu Mi vẫn không có biến hoá gì, cười khẽ nói:

- Đương nhiên sẽ không cho là như thế. Năm đó, Đại Nhĩ tu sĩ hẳn là vì để ngươi hiểu biết về ý cảnh của ta cho nên mới đến đánh nhau với ta một hồi đi! Đúng vậy, ý cảnh của ta chính là Thiên huyễn vô tình đạo. Lĩnh ngộ sinh tử luân hồi của ngươi đồng dạng cũng chính là tối vô tình trong thiên đạo. Nếu Thiên có tình thì dĩ nhiên không thể thành đạo. Ta và ngươi đều giống nhau. Thiên huyễn phân thân của ta, lĩnh ngộ tình cảm nhân sinh khác nhau, do đó mà tu thành vô tình.Còn ngươi, đồng dạng cũng tiến nhập hữu tình, cảm ngộ sinh tử, nhìn thấu phàm trần, lĩnh ngộ ra luân hồi chi đạo. Nói vậy, hiện tại ngươi cũng đã hiểu ra, sinh tử luân hồi thiên đạo cũng chính là vô tình chi đạo. Ta và ngươi là cùng một loại người!

Vương Lâm nhìn chằm chằm vào Liễu Mi, vỗ túi trữ vật, cấm phiên xuất hiện trong tay. Hắn không muốn dùng Tôn Hồn Phiên. Chân chính tác dụng của Tôn Hồn Phiên nên đặt ở sau cùng, khi cướp đoạt mệnh hồn, cũng sử dụng lại khi đánh nhau với Vương của Linh vật mệnh hồn.

Cấm phiên rung lên, những cấm chế bên trên lập tức hoá thành từng đạo cấm khí, gào thét xông ra, tràn ngập bên trong thung lũng.

- Liễu Mi, Chu Tước Tử cũng đã đến hồi tử vong. Một trận chiến giữa ta và ngươi cũng không tất yếu…

Vương Lâm trầm giọng nói. Liễu Mi dù sao cũng là Anh Biến trung kỳ, nếu không sử dụng Thập Ức Tôn Hồn Phiên thì rất khó phân ra kết quả trong thời gian ngắn. Một khi trì hoãn quá nhiều thời gian, ảnh hưởng đến thời cơ thu lại mệnh hồn, sẽ làm hỏng mất đại sự.

Liễu Mi cười khẽ, ngẩng đầu nhìn không trung. Vẻ nhu nhược trước đó đã tan biến, biểu hiện bên ngoài đã là một vẻ lạnh lùng, vô tình.

- Vương Lâm, mặc dù sư phụ không để ta tới tìm ngươi, ta cũng sẽ đánh với ngươi một trận, mượn ý cảnh chi đạo của ngươi khiến Thiên huyễn vô tình của ta đạt đến viên mãn. Ngươi ra tay đi!

Ánh mắt Vương Lâm hoàn toàn lạnh như băng, hai tay bấm quyết, tay phải điểm về phía trước, trong miệng thốt nhẹ:

- Cấm!

Bỗng nhiên, cấm chế bên trong Cấm Phiên lập tức điên cuồng gào thét xông ra, điên cuồng vang vọng trong thung lũng. Một đám cấm chế ánh sáng không ngừng loé ra.

Những hào quang này ngưng tụ trước người Vương Lâm, lập tức hoá thành một thanh trường thương màu đen, lơ lửng giữa không trung. Trên thân nó lưu động từng đạo tia chớp màu tím, truyền ra âm thanh thanh thuý.

Thân mình Vương Lâm khẽ động, hoá thành tàn ảnh, nắm lấy trường thương. Tiên lực trong cơ thể bắt đầu lưu động, lập tức dung nhập vào bên trong trường thương. Đột nhiên, nó tản mát ra một cỗ ánh sáng màu tím vàng. Mỗi một cấm chế tạo thành cây trường thương này đều được dung nhập đầy tiên lực. Trong thung lũng tràn ngập một cỗ hồng hoang khí.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 8
Lượt đọc 358

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự