Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 444 Chương 441 Sự điên cuồng của Chu Tước Tử (1).

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1994 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Kiếm tốt.

Tư Đồ Nam hạ giọng nói, tay phải tùy hứng vung về phía trước.

Ầm ầm ầm.

Liên tiếp những tiếng nổ long trời lở đất bỗng nhiên theo không gian truyền tới. Ngay sau đó, một cái khe nhìn không thấy giới hạn giống như một vết thương khủng khiếp xé ngang bầu trời xuất hiện.

Một cơn gió lạnh điên cuồng từ trong cái khe thổi ra, trong nháy mắt gần như toàn bộ mặt đất trở thành biển băng.

- Kiếm tốt!!!

Tư Đồ Nam vuốt kiếm, ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, trầm giọng nói:

- Kiếm này ngươi lấy được ở đâu?

- Đây vốn là vật của tiên giới!

Ánh mắt Vương Lâm trước sau đều rất bình tĩnh.

- Đây là một tiên bảo bậc trung! Đáng tiếc kiếm hồn trong này không thể hoàn toàn dung hợp, uy lực bị giới hạn. Ngoài ra kiếm này có chút vấn đề, khi ta cầm nó vung lên thấy có một cảm giác không trọn vẹn. Kiếm này hẳn là có bốn thanh, sau khi bốn thanh hợp nhất sẽ trở thành một tiên bảo bậc cao vô cùng hiếm thấy.

Đáng tiếc, tiên bảo khi đạt tới bậc trung sẽ có hồn. Hồn này không giống như hồn phách của tu sĩ chúng ta mà là một phương thức sử dụng độc đáo, nếu không sử dụng theo phương thức này thì sẽ không thể phát huy toàn bộ uy lực.

- Kiếm tốt!

Tư Đồ Nam gần như yêu thích không buông tay.

- Tiên bảo bậc trung?

Vương Lâm nhíu mày, hắn vốn tưởng rằng vật này là tiên bảo bậc cao.

Tư Đồ Nam trừng mắt, bất mãn hỏi:

- Thế là sao? Tiên bảo bậc trung chướng mắt lắm hả? Ta cho ngươi biết, tiên bảo bậc trung số lượng không nhiều, cho tới bây giờ ta còn chưa nghe nói có ai có thể chế tạo được tiên bảo bậc trung. Tiên bảo bậc thấp thì một số tu sĩ cũng có thể chế tạo được, nhưng tiên bảo bậc trung trở lên về cơ bản không có khả năng chế tạo ra được. Hiện giờ những tiên bảo bậc trung trở lên đều là di vật của tiên giới năm đó.

- Tuyệt đại bộ phận tiên bảo trong tay tu sĩ đều là bậc thấp, bậc trung cực kỳ hiếm thấy. Sau này khi ngươi rời khỏi Chu Tước Tinh sẽ biết được tiên bảo bậc trung quý đến mức nào, gần như có thể gây ra một cuộc chiến tranh!

Vương Lâm thần sắc khẽ động. Hắn nghĩ tới hành trình tới tiên giới năm đó, Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu cùng với lão quái kia chính là vì tiên kiếm này nên mới điên cuồng cướp đoạt.

Những người này bản lãnh nhất định đã đạt tới Vấn Đỉnh, với thực lực của bọn họ khi nhìn thấy tiên kiếm mà đều phải điên cuồng như vậy chứng tỏ có thể thấy lời nói của Tư Đồ Nam cũng có chút đạo lý.

- Tiên bảo bậc trung đã ít, tiên bảo bậc cao lại cành ít hơn. Lão tử tu luyện nhiều năm như vậy, cũng đã đi qua một vài tu chân tinh, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa thấy có một tiên bảo bậc cao nào tồn tại. Tiểu tử, ngươi thật sự là rất may mắn!

Tư Đồ Nam hừ nhẹ.

- Ngươi có thể tìm được kiếm hồn không?

Tư Đồ Nam ngẩng đầu hỏi. Vương Lâm trầm ngâm một chút, nói:

- Có manh mối, nhưng đáng tiếc không cách nào tìm được.

- Hả? Nói thử ta nghe xem.

Tư Đồ Nam lập tức hỏi.

Vương Lâm lắc đầu, nói:

- Chuyện cũ, không nên nhắc lại.

Tư Đồ Nam mỉm cười, nhìn Vương Lâm, nói:

- Kiếm này cho ta được không?

Vương Lâm nhìn Tư Đồ Nam, nói:

- Ngươi hỏi nghiêm túc đấy à?

Tư Đồ Nam do dự một chút, thở dài, ném tiên kiếm cho Vương Lâm, nói:

- Thôi. Nếu là của người khác, lão tử sẽ trực tiếp cướp đi, còn của ngươi, cái mặt già của ta cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Vương Lâm cười, nhận lấy tiên kiếm, nói:

- Kiếm này không phải là của ta, nếu không cũng có thể đưa cho ngươi.

Tư Đồ Nam hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Nếu túi trữ vật của lão tử không bị mất, hiện giờ không có lấy một pháp bảo thì lão tử cũng không thèm đâu. Năm đó tiên bảo cấp thấp, lão tử cũng có hai chiếc.

- Chu Tước Tử có nhiều tiên bảo!

Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, như cười như không, nói:

- Tiên bảo của Chu Tước Tử này đều là bậc thấp, không đáng nói. Hơn nữa, đại bộ phận các đời Chu Tước Tử đều không lo sưu tập, lão tử cũng không nỡ đến cướp.

Ánh mắt Tư Đồ Nam lộ ra vẻ đáng tiếc.

- Tư Đồ Nam, ngươi xem vật này là tiên bảo loại nào!

Vương Lâm trầm ngâm ít lâu, vỗ túi trữ vật, lấy Khu Thú Quyển ra cầm trong tay ném đi. Chiếc vòng này phịch một tiếng hóa thành một Xạ Thần Xa, dữ tợn bay về phía trước.

Hồn Thú phía trên lập tức mở hai mắt, gào thét từ trong Xạ Thần Xa biến ảo mà ra, phát ra tiếng rít gào dữ dội.

Sau khi Tư Đồ Nam nhìn thấy chiếc xe này lập tức ngẩn ra. Nhưng ngay sau đó, hai mắt hắn lại lóe lên sáng ngời.

-Tiên bảo tuy chỉ là cấp thấp nhưng lại là loại pháp bảo cực mạnh gần tiếp cận đến trung giai. Tiểu tử, bảo bối trong tay ngươi tại sao lại nhiều như vậy! Hồn Thú này nếu vào tay người nào có đạo hạnh thâm sâu thì không chừng có thể làm nó đạt đến trung giai! - Hai mắt Tư Đồ Nam trở nên sáng rực, lão nhìn chằm chằm vào Xạ Thần Xa, nói.

-Cấp thấp sao? - Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên. Hắn có ba cái Xạ Thần Xa, trước mặt chỉ là Hồn Thú nhỏ nhất. Hai cái còn lại mạnh hơn rất nhiều lần, đặc biệt là cái cuối cùng lại càng mạnh đến mức kinh khủng.

- Loại tiên bảo được tạo ra bằng linh hồn của tiên thú này năm xưa ta đã từng được xem qua trong một số loại sách cổ, chỉ có tiên giới mới có thể làm ra được. Sau khi tiên giới vỡ tan, có một số loại pháp bảo hầu như đã tuyệt diệt. Những pháp bảo còn lại tuy chỉ là cấp thấp nhưng lại khá giống pháp bảo trung giai, phải có ấn quyết đặc thù mới có thể sử dụng được. Nếu người nào miễn cưỡng sử dụng sẽ không phát huy được uy lực chân thực của nó. Đáng tiếc! - Tư Đồ Nam than thở. Tận đáy lòng lão lúc này có chút bội phục Vương Lâm. Lão thầm nghĩ tiểu tử này tu vi không cao nhưng pháp bảo lại có rất nhiều. Năm xưa khi mình còn như hắn bây giờ, trong tay chẳng có một kiện pháp bảo nào.

Vương Lâm nhìn Tư Đồ Nam một lúc lâu rồi lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ngọc giản. Thần thức hắn khẽ động, sau khi lưu lại một đạo ấn ký ở bên trên rồi ném cho Tư Đồ Nam.

-Lão nhìn kỹ vật này đi!

Tư Đồ Nam nhận lấy ngọc giản. Thần thức của lão vừa đảo qua sắc mặt liền đại biến. Lão ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, nói:

-Đây là…Ấn quyết để điều khiển tiên bảo này sao?

-Đúng vậy! Sử dụng ấn quyết này thì có thể điều khiển Xạ Thần Xa. Hơn nữa ta còn có thể đảm bảo ấn quyết này là do chính người chế tạo ra nó lưu lại! - Vương Lâm gật đầu, hắn như cười như không nhìn về phía Tư Đồ Nam. Tư Đồ Nam lập tức thu hồi ngọc giản. Lão cười hì hì, nói:

-Có phải ngươi muốn tặng Xạ Thần Xa này cho ta không?

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, tay phải hắn kết ấn điểm về phía Xạ Thần Xa. Chiếc xe đột nhiên bắn ra một đạo hắc mang rồi tạo thành một cái Khu Thú Quyển bay về phía Vương Lâm.

……………

Liễu Mi vẫn xinh đẹp trước. Nàng vẫn mặc một bộ đồ trắng toát giống chẳng khác gì tiên nữ. vào lúc này nàng đang nhíu chặt đôi mày thanh tú rồi trầm mặc không nói câu nào.

-Với thực lực của Chu Tước Tinh không thể chống lại Tiên Di Tộc. Ngày hôm nay, Kiền Phong và Liễu Mi hai người các ngươi phải trải qua một đợt khảo nghiệm sinh tử, sống hay chết phải dựa vào vận số của các ngươi! - Bóng lưng Chu Tước có chút gì đó cô đơn. Lão trầm giọng nói.

Lúc này những luồng hắc vụ giống như những con sóng dữ đang gào thét lan ra ở bốn phương tám hướng trên bầu trời. Trong làn hắc vụ ở phía đông chỉ có một người trung niên mặc áo xám giống như văn sĩ. Hắn chậm rãi bước từng bước tới trước người Chu Tước khoảng trăm trượng, sau đó hắn dừng lại rồi bình thản nói:

-Chu Tước! Tại hạ là Ngũ Tổ của Tiên Di Tộc!

Trong làn hắn vụ phía tây cũng đi ra một người như vậy. Người này tuổi tác cũng không lớn, nhìn qua thì thấy vẫn còn trẻ, cả người hắn đầy những ký hiệu và ấn ký. Nhưng ấn ký của người này không phải là màu đen, mà có màu vàng.

Nếu có Vương Lâm ở đây thì đảo mắt qua là có thể nhận ra người này là ai.

-Thiếu tộc trưởng Tiên Di Tộc, xin ra mắt Chu Tước Tử! - Người đó cũng bình thản nói.

Trong luồng hắc vụ phía nam có ba người đi ra. Bọn họ cũng vượt tới trước mặt Chu Tước Tử khoảng trăm trượng. Cơ thể của hai trong ba người đó trạng thái hư ảo, họ không nói lời nào mà chỉ nhìn chằm chằm vào Chu Tước Tử. Người còn lại là một cô gái với đôi mắt quyến rũ và tướng mạo xinh đẹp. Nàng liếc mắt nhìn qua Chu Tước Tử, khẽ cười:

-Tiểu nữ là Tam Tổ Tiên Di Tộc, xin ra mắt Chu Tước Tử. Hai vị ở bên cạnh ta là linh hồn tổ tiên đời trước của Tiên Di Tộc.

Hình bóng Vân Tước Tử dần dần xuất hiện trong làn khói nồng đậm phía bắc. Hắn nhìn Chu Tước Tử, khẽ nói:

-Sư huynh!

Chu Tước Tử mạnh mẽ quay đầu rồi nhìn chằm chằm vào Vân Tước Tử, khẽ nói:

-Ta phải gọi ngươi là Vân Tước Tử, hay là Nhị Tổ!

Vân Tước Tử lắc đầu, nói:

-Chỉ là một cái tên gọi mà thôi, cứ tùy ý sư huynh!

-Mọi người đều đã đi ra, như vậy chỉ còn lại duy nhất một vị thập nhất diệp Thuật Chú Sư. Nhất Tổ! Ngươi cũng nên đi ra thôi!

Trong mắt Chu Tước Tử chợt lóe lên hàn quang. Hắn ngầng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một luồng ánh sáng năm màu lấp lánh rồi ngưng tụ ở phía trên. Một hư ảnh toàn thân hầu như trong suốt chậm rãi ngưng tụ lại rồi chầm chậm hạ xuống. Hư ảnh nhìn về phía Chu Tước Tử, chậm rãi nói:

-Chu Tước Tử!

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 276

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự