Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1969 Chương 1959 Một lần hành động, thiên hạ chấn kinh (9)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2378 chữ · khoảng 8 phút đọc

Toàn bộ Thiên Tôn và Dược Thiên Tôn cũng như năm Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc lúc này đều bị hành động điên cuồng của Vương Lâm trong Thiên Tôn Niết hấp dẫn sự chú ý.

Loại chuyện này rất ít khi xuất hiện tại Tiên Tộc, chỉ có Minh Đạo Tôn năm đó mới thu hút được sự chú ý tới vậy.

Nhưng lúc này hào quang của hắn không còn vĩnh viễn thuộc về Minh Đạo Tôn nữa mà đã bị phân tán ra một phần, bao phủ bên ngoài thân thể Vương Lâm!

Từ đó về sau, cả đại địa của Tiên Tộc, thậm chí trong lịch sử của Tiên Tộc, cái tên Vương Lâm sẽ tỏa sáng giống như ánh sáng của ngân hà, lấp lánh vô tận, cũng được moi người biết tới!

Thậm chí không lâu sau này, có lẽ cả người Cổ Tộc cũng rất có thể nghe nói tới chuyện này!

Dược Thiên Tôn thứ bốn mươi chín của Tiên Tộc lần đầu trở thành Dược Thiên Tôn đã xông qua tầng thứ mười một, tầng thứ mười hai, lúc này chuấn bị xông lên tầng thứ mười ba!

Cửu Đế Đại Thiên Tôn trên Đế Sơn lúc này hai mắt không còn vẻ uể oải mà nhìn chằm chằm vào phiến lá thu trước người. Thần sắc hắn lúc này ngưng trọng, không còn chút vẻ lười nhác như trước.

Hắn hiểu rõ người có thể xông qua tầng thứ mười ba dù có mặc Hồn Khải thì cũng đủ để nói lên một sự thật, người này không phải là kẻ yếu...

Còn về Tiên Hoàng đã hiển lộ thân ảnh đang ngồi trong hoàng cung tại Trung Châu lúc này ánh mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị, vừa trầm tư vừa nhìn hình ảnh Vương Lâm tiến vào tầng thứ mười ba hiện lên trong tấm màn hư huyễn.

Ở bên cạnh hắn, Minh Đạo Tôn lúc này đã khoanh chân ngồi xuống, thần thức ngưng tụ tại thiên linh, chuẩn bị đi tới Thiên Tôn Niết!

Lúc này ở Thiên Tôn Niết, Đạo Nhất Đại Thiên Tôn hơi nhíu mày, thầm than một tiếng. Hắn biết lúc này Vương Lâm sợ rằng đã gây nên một cơn sóng gió. Tu sĩ như vậy thì dù là Đại Thiên Tôn tự mình mời chào cũng phải trả giá không nhỏ.

Nhưng cái giá dù có lớn đi nữa thì người này ngày sau có thể trở thành Đại Thiên Tôn, như vậy tất cả nỗ lực lúc trước đều sẽ hóa thành thiện duyên, thu được hồi báo rất sâu nặng. Có một đạo hữu là Đại Thiên Tôn, lại có quan hệ trước đó, đối với bất cứ Đại Thiên Tôn nào cũng giúp địa vị của họ được nâng lên rất nhiều.

Võ Phong Đại Thiên Tôn ở bên cạnh cũng thầm than. Hắn có thể tính được là Vương Lâm lúc này ngoài Song Tử Đại Thiên Tôn ra thì sắp sửa bị bốn Đại Thiên Tôn tranh đoạt.

Trừ phi xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn...

Trong Thiên Tôn Niết lúc này hoàn toàn yên tĩnh. Đám tu sĩ Thiên Tôn trầm mặc nhìn bầu trời. Trong một ngày này bọn họ đã cảm nhận được sự chênh lệch của bọn họ và Vương Lâm. Từ tầng thứ năm, hắn đã xông thẳng lên tới tầng thứ mười hai.

Thậm chí hồi tưởng lại lúc Vương Lâm xông lên tầng thứ năm, trong lòng bọn họ còn nổi lên suy nghĩ, đúng thật là đáng buồn cười. Tu vi Thiên Tôn của bọn họ vốn không có tư cách mà bình luận một tu sĩ Dược Thiên Tôn đã vượt qua tầng thứ mười hai!

Lúc này đối với thân ảnh trên bầu trời, bọn họ chỉ còn lại sự ngưỡng mộ!

Dù là đám người Tuyết Vũ cũng trầm mặc, vẻ phức tạp trong thần sắc cũng bớt đi rất nhiều. Dù sao chênh lệch quá lớn cũng đủ để đánh tan mọi tâm tư.

Năm đó Minh Đạo Tôn cũng dừng lại ở tầng mười ba... Không biết người này có thể qua được hay không...

Hắn nếu vượt qua được tầng thứ mười ba này thì đã hoàn toàn áp đảo Minh Đạo Tôn năm xưa, trở thành đệ nhất trong đám Dược Thiên Tôn! Dù là hiện tại còn không bằng Minh Đạo Tôn hiện tại đã vượt qua tầng thứ mười lăm nhưng cũng kém không xa!

Còn về phần Tử Dịch Dược Thiên Tôn lúc này sắc mặt tái nhợt, đối với cảnh tượng tận mắt thấy này, hắn mặc dù biết mình hẳn là không còn gì để nói nữa nhưng vẫn không nhịn được mà thần sắc phức tạp.

Tầng mười ba... Hắn tuyệt đối không thể vượt qua!

Lúc này Dược Thiên Tôn đến nơi đây trừ đám người Tuyết Vũ và Tử Dịch Dược Thiên Tôn ra còn có hơn hai mười người. Bọn họ đều ngẩng đầu nhìn trời, chứng kiến giờ phút trọng đại này!

Không biết hắn có thể xông qua tầng thứ mười ba hay không...

Trong các Dược Thiên Tôn của Tiên Tộc ta, người dừng lại ở tầng thứ mười ba này tính cả Tài Vi Tôn là chín người! Dù Vương Lâm không xông qua được tầng thứ mười ba nhưng lúc này cũng đã thuộc nhóm mười người đứng đầu trong Dược Thiên Tôn!

Mười ba tầng, hắn hẳn là không thể xông qua đâu. Hắn cuối cùng cũng phải có cực hạn chứ.

Những Dược Thiên Tôn này đang truyền thần niệm nói chuyện với những người mình giao hảo, nhìn đại điện tầng thứ mười ba bị sương mù che phủ trên bầu trời.

Trong đại điện tầng thứ mười ba. Sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, trong tích tắc khi cất bước đi vào, trước mắt liền xuất hiện không gian hư vô, bốn phía vẫn tràn ngập vụ khí như trước. Sương mù dày đặc cuồn cuộn, so với hai tầng trước còn nồng đậm hơn.

Ở trong sương mù này, Vương Lâm trầm mặc.

Tầng thứ mười hai, trong chín sinh linh thiên ngoại lại xuất hiện Thiên Ngưu... có thể vượt qua tầng thứ mười hai, ta có thể cảm giác đó đã là cực hạn khi ta mặc vào Hồn Khải...

Hồn Khải dù sao cũng không phải là vật vạn năng. Nó có thể đề cao tu vi của ta, có thể gia tăng chiến lực của ta nhưng theo tu vi của ta ngày càng cao, tác dụng của nó cũng dần dần bị giảm bớt. Dù sao thì tối đa nó cũng chỉ giúp ta tiếp cận Thiên Ngưu mà thôi...

Nhưng loại tiếp cận này trên thực tế vẫn có chênh lệch.

Cũng may mà ở tầng mười một ta học được Cực Hỏa Đạo, ở tầng mười hai ta lại cảm ngộ được Cực Thủy Đạo. Đây là Bát Cực Đạo mà Tiên Tổ được truyền thừa từ Thái Cổ thần cảnh, lúc này ta đã nắm được hai loại!

Tầng thứ mười ba này, ta vẫn có thể vượt qua...

Vương Lâm nhìn sương mù dày đặc này, ánh mắt lộ vẻ trầm ngâm.

Thế nào là đạo!

Khi hắn đang trầm ngâm thì trong sương mù truyền ra tiếng nói giống hệt như hai tầng trước. Tiếng nói này vang vọng, mang theo uy áp vô thượng.

Trong tiếng nói vang vọng này, ánh mắt Vương Lâm dần dần bình tĩnh lại. Vấn đề này hắn đã trả lời hai lần, mỗi lần đều không giống nhau. Lần đầu tiên nói hắn sinh tử là đạo, lần thứ hai hắn nói nhân quả là đạo.

Đây là lần thứ ba, Vương Lâm hiểu rõ lúc này chân giả là đạo!

Loại khảo nghiệm về cảm ngộ đối với đạo này có lẽ đối với người khác mà nói có độ khó nhất định nhưng theo Vương Lâm thấy thì đều là những thứ hắn đã suy tư từ khi ở động phủ giới.

Một lần hành động, thiên hạ chấn kinh... Ta hẳn là đã miễn cưỡng đạt được rồi. Xông qua tầng thứ mười ba xong, lúc đó ta sẽ dừng lại. Dựa vào việc này, dù Đại Thiên Tôn có nhận ra ta mặc Hồn Khải nhưng thế cũng đủ rồi.

Vương Lâm trầm ngâm quyết định mọi việc.

Sinh tử là dây thừng, nối liền lại tạo thành một vòng tròn, đó là nhân quả, đó cũng là đạo! Người có mộng chướng, không phân rõ lúc nào tỉnh mộng, lúc nào là đang ngủ say. Mộng chướng ngăn trở chúng sinh thấy rõ thiên địa, chìm đắm không thể tự giải thoát, vì vậy lực lượng phát ta mộng chướng là chân giả, cũng chính là đạo!

Trong khi giọng nói kia vẫn vang vọng, đầu óc Vương Lâm hoàn toàn tỉnh táo. Hắn nhớ tới lần đầu tiên mình mộng đạo tại Chu Tước Tinh, chậm rãi nói.

Khi lời nói này của hắn thốt lên, sương mù dày đặc che phủ phía trước chợt tiêu tán, hiện ra tinh không...

Thời gian trôi qua, mọi người ở Thiên Tôn Niết sau một nén nhanh, ánh mắt nhìn về phía tầng thứ mười ba trên bầu trời dần dần hiện lên vẻ tiếc hận và sốt ruột.

Thời gian lần này so với lần hắn ở tầng thứ mười hai đã nhiều hơn không ít, có thể thấy hắn khó có thể vượt qua được tầng thứ mười ba này...

Xem ra hắn thực sự phải dừng lại ở tầng thứ mười ba này. Dù sao hắn cũng có cực hạn mà!

Không sai, lần đầu trở thành Dược Thiên Tôn liền có thể trở thành một trong thập cường của Dược Thiên Tôn, người này thanh danh đã vang dội rồi!

Đáng tiếc! Nếu hắn có thể xông qua tầng thứ mười ba thì có thể giống như Minh Đạo Tôn, trở thành một trong ba Dược Thiên Tôn cực mạnh của Tiên Tộc ta...

Hắn dù sao cũng không thể vượt qua được Minh Đạo Tôn...

Những tu sĩ Dược Thiên Tôn nơi này truyền đi thần niệm hoặc tiếc hận, hoặc thở phào nhẹ nhõm.

Cực hạn sao.

Đạo Nhất Đại Thiên Tôn nhìn lên bầu trời, hơi yên tâm một chút. Nếu không xông qua được tầng thứ mười ba thì hắn dễ dàng mời chào hơn.

Trong lúc mọi người đang suy đoán rằng Vương Lâm sẽ dừng lại ở tầng thứ mười ba thì đột nhiên trong Truyền Tống Trận cổ xưa xa xa tỏa ra ánh sáng vận chuyển. Tia sáng này lóe lên, trong đó ngưng tụ một thân ảnh. Sau khi ánh sáng tiêu tán, hiện ra trước mắt mọi người là một thanh niên mặc hắc y.

Sự xuất hiện của hắn khiến mọi người nơi này chấn động, cũng khiến những người nhìn thấy hắn chấn động tâm thần. Người này xuất hiện tại Thiên Tôn Niết tạo lên một cơn sóng gió!

- Minh Đạo Tôn!

- Hắn chính là Minh Đạo Tôn?

Ngay cả hắn cũng tới, nếu Vương Lâm không xông qua được tầng thứ mười ba thì thôi, nếu thật sự xông qua được thì không biết vẻ mặt Minh Đạo Tôn sẽ ra sao!

Đám Thiên Tôn tu sĩ này cũng không phải đều đã gặp Minh Đạo Tôn nhưng truyền âm đi khiến tất cả mọi người đều biết Minh Đạo Tôn là ai, ánh mắt nhìn về phía Minh Đạo Tôn có tôn kính nhưng lại cũng mang theo vẻ chờ mong.

Bọn họ chờ mong sau khi Vương Lâm hiện thân, trong nháy mắt khi ánh mắt hai người nhìn nhau sẽ phát sinh chuyện gì!

Đệ nhất cường giả trong Dược Thiên Tôn, đệ nhất nhân dưới Đại Thiên Tôn, Minh Đạo Tôn này lại tới đây! Việc này đúng là thú vị!

Rõ ràng là Minh Đạo Tôn cũng không thể ngưng thần tĩnh khí. Dù sao Vương Lâm hôm nay đã cho thấy hắn có thể vượt qua Minh Đạo Tôn. Hắn nếu không đến thì ngược lại khiến người ta cảm thấy không hợp lý.

Minh Đạo Tôn này trước giờ vẫn luôn cao ngạo, rất lâu chưa có ai khiêu chiến hắn, dù là Tài Vi Tôn cũng hoàn toàn bị Minh Đạo Tôn áp chế.

Hiểu rõ Minh Đạo Tôn chỉ có tu sĩ Dược Thiên Tôn. Lúc này thần sắc bọn họ bất động, ánh mắt đảo qua. Nội tâm cũng tràn ngập chờ mong.

Minh hữu ra mắt Đạo Nhất Đại Thiên Tôn, Võ Phong Đại Thiên Tôn.

Thần sắc thanh niên áo đen lạnh lùng, không nhìn đám Dược Thiên Tôn nơi này chút nào mà hướng về phía Đạo Nhất Đại Thiên Tôn và Võ Phong Đại Thiên Tôn ôm quyền cúi chào.

Võ Phong nhìn Minh Đạo Tôn, trong lòng thầm than. Người này năm đó hắn đã đưa ra vô số điều kiện tốt, nhưng đối phương lại lựa chọn Tiên Hoàng. Đang muốn mở miệng, đột nhiên Võ Phong Đại Thiên Tôn ngẩng phắt đầu lên.

Không chỉ có hắn, tất cả mọi người nơi này tâm thần chấn động, không để ý tới Minh Đạo Tôn mà đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên không trung.

Chỉ thấy trên bầu trời, đại điện tầng thứ mười ba bị mây mù che phủ lúc này bất ngờ bộc phát ra kim quang. Kim quang bùng lên khiến mây mù hoàn toàn biến thành màu vàng kim. Khiến cho bầu trời trong nháy mắt biến thành sắc vàng.

Hắn xông qua tầng thứ mười ba rồi!

Minh Đạo Tôn trước kia khi vừa trở thành Dược Thiên Tôn, lần đầu xông lên phải dừng lại ở tầng thứ mười ba. Hôm nay Vương Lâm xông qua được, rõ ràng đã vượt Minh Đạo Tôn năm xưa rồi!

Thanh niên hắc y Minh Đạo Tôn lúc này con ngươi co rút lại, nhìn chằm chằm lên bầu trời, thần sắc hơi âm trầm.

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 253

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự