Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1916 Chương 1906 Không Kiếp! (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2032 chữ · khoảng 7 phút đọc

Kiếp nạn này sau khi hiến tế tuổi thọ xong là có thể rời đi. Chỉ cần hiến tế là xong, dù là một năm cũng coi như hoàn thành kiếp thứ tám!

Nhưng nếu muốn độ kiếp thứ chín vậy thì sẽ vô cùng khó khăn!

Vương Lâm trầm mặc. Hồi lâu ánh mắt hắn lóe lên, nhìn ký hiệu trên bầu trời, thân thể nhoáng lên tới gần, tay phải giơ lên trong nháy mắt ấn vào ký hiệu đó.

- Tế hiến một năm!

Lời nói này vừa thốt lên, lập tức thân thể hắn run lên rất nhẹ, hầu như không thể phát hiện ra. Ấn ký trước người hắn liền từ từ tiêu tán.

Kiếp thứ tám biến mất.

Trong nháy mắt khi kiếp thứ tám biến mất, Vương Lâm có thể lựa chọn rời đi. Nhưng hắn không làm vậy mà ngẩng đầu nhìn bầu trời, chờ đợi kiếp cuối cùng xuất hiện!

Kiếp cuối cùng này nếu hắn có thể vượt qua thì tu vi lập tức sẽ đột phá Không Huyền, trở thành Không Kiếp sơ kỳ!

Hít sâu một hơi, thần sắc Vương Lâm cực kỳ ngưng trọng. Hắn liên tục vượt qua tám lần Huyền Kiếp, lúc này sẽ gặp kiếp nạn thứ chín, cũng là lần cuối cùng!

Tay trái hắn giơ lên, hư không chụp một cái. Lập tức kim quang tràn ngập, cây cung của Lý Quảng rất lâu chưa xuất hiện bất ngờ biến ảo ra trên tay hắn!

Tay phải kéo dây cung, Vương Lâm dùng sức mạnh một cái, lập tức kéo cây cung của Lý Quảng thành hình trăng tròn, u quang trên đó lóe lên. Mũi tên bất ngờ xuất hiện!

Ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt Vương Lâm lộ ra sát khí! Ngũ hành chân thân phía sau hắn cũng giơ hai tay lên, trong tay bất ngờ xuất hiện cây cung của Lý Quảng hư ảo!

Sau ngũ hành chân thân, mi tâm Vương Lâm lóe lên sấm sét, lôi đình bản nguyên chân thân mang theo khí tức hủy diệt từ từ xuất hiện, tay trái giơ lên, tay phải kéo cung, khiến một bộ cung tên hư ảo lóe lên những tia chớp xuất hiện!

Khi Vương Lâm hiến tế một năm thọ nguyên vào kiếp thứ tám, hắn cũng đã quyết định chủ ý này. Kiếp thứ chín hắn sẽ không độ kiếp mà là hủy kiếp!

Dù kiếp nạn này có cường đại tới mức nào, có gian nan tới mức nào nhưng hắn cũng sẽ không lo lắng. Hắn muốn hủy diệt! Đơn thuần độ kiếp tám lần là đủ rồi. Lần cuối cùng này nếu lại gian nan chống cự thì không hợp với tính cách của Vương Lâm. Cũng có thể nói Vương Lâm đối với thiên kiếp có một sự hận thù mà chính hắn cũng không rõ ràng!

Mốn hận này trong mấy lần thiên kiếp trong đời hắn đều thể hiện ra!

Nếu nói tới căn nguyên của mối hận này thì phải nói tới lúc trên Chu Tước Tinh, hắn ôm Lý Mộ Uyển đối mặt với Thiên Đạo, tuyệt vọng gầm thét!

Trong nháy mắt khi Vương Lâm kéo cây cung của Lý Quảng, trong kinh mạch do sợi tóc của Tiên Tổ bộc phát ra từng luồng tiên lực, lưu chuyển toàn thân, dũng mãnh tiến vào song chưởng của hắn, truyền vào cây cung của Lý Quảng, lập tức khiến cây cung này tỏa ra kim quang vạn trượng, bao phủ toàn bộ thân ảnh của Vương Lâm.

Kim quang này giống như hóa thành một con kim long, ngửa mặt lên trời gầm thét, giống như muốn hủy thiên diệt địa vậy!

Cùng lúc đó, bên trái Vương Lâm, trên cung tên của ngũ hành chân thân của hắn tỏa ra ba loại ánh sáng lam, hồng, hoàng, ứng với thủy, hỏa, thổ bản nguyên, sau khi ngưng tụ lại liền tỏa ra ánh sáng vạn trượng, bất ngờ hóa thành ba con trường long màu sắc bất đồng, nương theo kim long mà gầm thét!

Phía bên phải Vương Lâm, lôi đình bản nguyên chân thân đứng lạnh lùng, cây cung trên đôi mắt lấp lóe ánh chớp, chiếu rọi cả thiên địa. Bên ngoài xuất hiện con trường long thứ năm!

Con trường long huyễn hóa ra này rõ ràng là một con lôi long, toàn thân tỏa ra vô số tia chớp, tản mát ra một luồng lực lượng hủy diệt đáng sợ. Luồng lực lượng này thậm chí vượt qua cả ngũ hành chân thân, vượt qua cả bổn tôn của Vương Lâm, bốc lên kinh thiên động địa!

Từ xa nhìn lại, cảnh tượng này cực kỳ kinh người. Năm con trường long thôn thiên, tiếng gào thét chấn động tám phương!

Trên bầu trời cuối cùng xuất hiện một ấn ký. Đây chính là ấn ký của Huyền Kiếp lần thứ chín! Kiếp này tên là luân hồi, là hố sâu ngăn cách tu sĩ trở thành Đại Tôn Không Kiếp!

Ấn ký này vừa xuất hiện lập tức tỏa ra một luồng thiên uy giống như có thể thay đổi năm tháng, giống như khiến người ta đắm chìm vào trong luân hồi, không thể kiềm chế, cuối cùng tử vong!

Hủy kiếp!

Vương Lâm gầm lên một tiếng kinh thiên, giọng nói xuyên qua cả vùng kim quang bao phủ thân thể, hướng về bốn phía, hóa thành một vùng sóng âm khuếch tán đi. Trong chớp mắt đã truyền ra ngoài ngàn dặm, khiến hơn mười tu sĩ Lục Ma Châu trợn mắt há mồm.

Hủy kiếp!

Hắn... hắn liên tục vượt qua tám lần Huyền Kiếp, giờ phút này đối mặt với lần thứ chín không ngờ không độ kiếp mà lại hủy diệt!

Cuồng vọng tới mức này... Đúng là chỉ có Lục Ma đại nhân mới có thể làm được!

Thần sắc bọn họ tái nhợt, tâm thần chấn động mãnh liệt bởi một câu nói của Vương Lâm.

Trong nháy mắt này, thân ảnh Vương Lâm trong kim quang đột nhiên buông lỏng cánh tay kéo dây cung!

Trong tích tắc khi dây cung buông ra, nó mang theo tiên lực nồng đậm bỗng nhiên bắn đi, truyền một luồng lực lượng mạnh mẽ vào mũi tên, khiến cho mũi tên nọ bộc phát ra một tiếng rít gào kinh thiên!

Tiếng gào thét này hầu như vừa mới truyền ra, mũi tên đã dùng một tốc độ còn nhanh hơn cả âm thanh mà lao đi!

Từ xa nhìn lại, đây đâu còn là một mũi tên, rõ ràng là một con kim long dữ tợn, trong tiếng gào thét lao đi. Mũi tên màu vàng kim kia chính là long thân của nó!

Mũi tên vừa bắn ra, thiên địa biến sắc, thương khung lui bước, vạn linh kinh hãi!

Con kim long phóng lên cao, mang theo khí thế không cách nào hình dung nổi, ầm ầm đánh vào bầu trời! Phía sau nó một tích tắc, mũi tên do ngũ hành chân thân bắn ra cũng vun vút lao tới, tạo ra tiếng rít gào kinh thiên. Chỉ thấy ba con lam, hồng, hoàng long dữ tợn gào thét theo sát kim long, hướng về ấn ký trên bầu trời ầm ầm lao tới!

Không phải chỉ có một, kể cả kim long, bốn con trường long giờ phút này từ mặt đất bốc lên ầm ầm như lửa dữ!

Mà không phải bốn, là năm! Chỉ thấy lôi đình bản nguyên chân thân bên phải Vương Lâm đồng thời cũng buông tay. Một tiếng gầm thét như muốn hủy diệt vạn giới từ trong dây cung truyền ra, vang vọng tận rời. Một con Lôi Long lao tới!

Con Lôi Long này mang theo một luồng khí tức hủy diệt, một luồng khí tức của cấm chế quy tắc, mang theo thiên địa lôi uy, hợp lại làm một tạo thành một tiền hủy diệt chúng sinh!

Ngũ long xé tan ấn ký trên bầu trời!

Ngũ tiễn diệt thiên mệnh!

Mũi tên kim quang của Vương Lâm ***ng vào ấn ký của Huyền Kiếp thứ chín trên bầu trời đầu tiên, ầm ầm bộc phát ra lực lượng, khiến cho ấn ký đó run rẩy, giống như sắp sửa sụp đổ.

Ngay sau đó mũi tên ba màu của ngũ hành chân thân ầm ầm đánh vào ấn ký ba tiếng, lấn át tất cả âm thanh trong thiên địa. Tiếng chấn động điếc tai truyền ra, ấn ký kia liền lập tức xuất hiện dấu hiệu sụp đổ, hiện lên vô số khe nứt!

Nó vốn vô hình nhưng trong mũi tên của Vương Lâm ẩn chứa tín niệm của hắn, ẩn chứa sự căm hận và muốn hủy diệt thiên kiếp, Huyền Kiếp của hắn!

Dưới tín niệm này, thần thông của hắn đã vô cùng gần với tín thuật của Đại Thiên Tôn, từ hư vô sinh ra sự vật!

Cuối cùng ập tới là mũi tên lôi đình mang theo khí tức hủy diệt. Mũi tên này không phải là mũi tên nữa mà trở thành một tia sét, ầm ầm đánh thẳng vào ấn ký luân hồi trên thiên không, bộc phát ra lực lượng hủy diệt ẩn chứa trong đó!

Một tiễn này tỏa ra lực lượng sát lục lôi đình, chỉ có một tia nhưng lại kinh thiên động địa!

Ấn ký luân hồi kia run rẩy, ầm ầm sụp đổ, hóa thành vô số mảnh nhỏ bị cuốn khắp bầu trời. Cả thiên không chấn động kịch liệt, giống như sắp sụp đổ!

Cùng với sự sụp đổ này, Hạt Miếu dưới chân Vương Lâm, kiến trúc hình bọ cạp khổng lồ cũng không thể thừa nhận nổi, bỗng nhiên sập xuống, hóa thành vô số đá vụn tràn khắp bốn phương.

Lục Ma Hạt Miếu đã tan rã!

Trong nháy mắt này. Bụi đất che khuất thân ảnh Vương Lâm, nhưng một luồng khí tức Không Kiếp làm cho trời cao biến sắc từ trong đám bụi đột nhiên xuất hiện!

Luồng khí tức Không Kiếp này cực kỳ cường đại. Sau khi hình thành liền tạo ra một cơn lốc cuốn cả bầu trời, truyền khắp mặt đất đang sụp đổ. Khí thế hủy diệt Huyền Kiếp vừa rồi bốc lên tại trung tâm của Lục Ma Châu, nơi vốn là Hạt Miếu!

Hơn mười tu sĩ Lục Ma Châu ở ngoài ngàn dặm thần sắc xuất hiện vẻ kính sợ, trong nháy mắt khi uy áp Huyền Kiếp tán đi liền hóa thành hơn mười đạo thân ảnh bay nhanh tới.

Tham kiến Lục Ma đại nhân!

Chúc mừng Lục Ma đại nhân sống lại!

Hơn mười tu sĩ Lục Ma Châu lúc này đều cúi đầu, thần sắc cực kỳ cung kính, hướng về phía cơn lốc tại Hạt Miếu trong giải đất trung tâm, sau khi uy áp của Huyền Kiếp tán đi, vái một cái.

Khí tức Không Kiếp trong cơn lốc nọ cực kỳ nồng đậm, cuốn động cả thiên địa. Trong gió lốc gào thét tàn phá, tản ra bốn phương tám hướng, khiến thiên địa biến sắc, thương khung sợ hãi mà lui bước.

Trong cơ gió lốc này như ẩn như hiện một thân ảnh. Thân ảnh này dong dỏng, mái đầu tung bay trong gió, không nhìn rõ hình dáng nhưng uy áp Không Kiếp thì đúng là từ thân ảnh này lan ra.

Tuy chỉ là uy áp của Không Kiếp sơ kỳ nhưng lại khiến cho tu sĩ bốn phía rung động cả tâm thần, giống như bọn họ đối mặt không phải là một tu sĩ Không Kiếp sơ kỳ mà là Đại Tôn đã đạt tới Không Kiếp đỉnh phong vô thượng vậy!

Thân ảnh trong cơn lốc hồi lâu mới chậm rãi đi ra, dần dần từ mơ hồ trở nên rõ ràng, cho tới khi hoàn toàn bước ra khỏi cơn lốc, Vương Lâm ngẩng đầu nhìn trời, thần sắc bình tĩnh.

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 137

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự