Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1915 Chương 1906 Không Kiếp! (1)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2048 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hạt Hồn này là do thiên địa lực nồng đậm tạo thành, giờ phút này bị Vương Lâm hút vào trong cơ thể, Nguyên Thần khô héo của hắn lập tức như ăn được vật đại bồ, điên cuồng nghịch chuyển, từ vẻ khô héo nhanh chóng khôi phục!

Nhịp thở thứ sáu đã tới, Nguyên Thần trong cơ thể Vương Lâm héo rũ, nhưng bởi vì có thiên địa lực trong Hạt Hồn bổ sung nên đã đạt được trạng thái cân bằng. Chỉ là sự cân bằng này không thể duy trì lâu lắm, theo thời gian trôi qua sẽ một lần nữa sụp đổ.

Trừ phi Vương Lâm có thể tìm kiếm thiên địa lực bổ xung nhiều hơn!

Một kiếp nạn này những tu sĩ vượt qua đều là không ngừng cắn nuốt đan dược và các loại vật phẳm mới chống cự nổi. Nếu có thể vượt qua nhịp thở thứ bảy, Nguyên Thần trong cơ thể chưa bị diệt vong thì cố thêm ba nhịp thở nữa, hoàn thành mười nhịp thở là vượt qua!

Nhưng ba nhịp thở cuối cùng này tốc độ héo rũ còn đáng sợ hơn gấp mấy lần, nhiều tu sĩ trong ba nhịp thở này cuối cùng không qua được. Bởi vì tốc độ tiêu hóa đan dược còn lâu mới có thể bắt kịp tốc độ héo rũ. Còn chưa kịp hấp thu đan dược thì Nguyên Thần đã bị khô héo mà tử vong rồi!

Cho nên phẩm chất đan dược cực kỳ trọng yếu. Nhưng dù là đan dược tốt nhất thì muốn độ qua kiếp nạn này cũng vẫn là sinh tử khó liệu, chỉ tăng thêm chút tỷ lệ thành công mà thôi.

Khô thần kiếp này khiến người độ kiếp cực kỳ bị động, hoàn toàn bị kiếp nạn này nắm thế chủ động. Từ cổ chí kim những người độ kiếp đều là gắng gượng vượt qua!

Ngay cả Đại Thiên Tôn cũng như vậy, dùng một lượng lớn đan dược để đổi lại, trải qua sợ hãi sinh tử mà sống qua một kiếp này!

Thậm chí trong truyền thuyết, vô số năm qua chỉ có hai Đại Thiên Tôn là người liên tục vượt qua chín lần Huyền Kiếp. Bọn họ cũng đều cắn răng chịu đựng, đợi sau khi kết thúc mười nhịp thở, kiếp nạn này tự khắc tiêu tán.

Nhịp thở thứ bảy vô tình tới gần, sự thăng bằng trong cơ thể Vương Lâm chợt bị phá vỡ, Nguyên Thần lập tức héo rũ nhanh chóng. Nhưng thần sắc Vương Lâm không hề có chút biến hóa. Hắn nương theo nháy mắt khi Nguyên Thần được bổ sung, ý niệm trong đầu nhanh chóng chuyển động, tìm kiếm phương pháp phá vỡ kiếp này!

Nếu muốn gắng gượng vượt qua thì chỉ còn cách dùng tốc độ nhanh nhất tìm kiếm chân hôn của Lục Ma Hạt bị trấn áp, hấp thu hồn lực của nó để vượt qua kiếp này. Có chân hồn lực đó, kiếp nạn này hẳn không khó vượt qua nữa!

Nhưng... Chân hồn bị trấn áp kia muốn hấp thu được sợ là tuyệt đối không đơn giả, cũng cần thời gian, chẳng biết bao lâu...

Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng.

Kiếp, cũng là cơ duyên... Ta vẫn luôn kiên trì tin vào điểm bày. Kiếp nạn này dù quỷ dị nhưng nó vẫn chỉ là một kiếp mà thôi! Muốn làm khô héo Nguyên Thần của Vương Lâm ta... Xem thử kiếp nạn này cường đại hay tín niệm của Vương Lâm ta kiên cường!

Vương Lâm ngẩng phắt đầu, hai mắt phát ra ánh sáng thần kỳ. Trong ánh sáng nọ ẩn chứa một luồng tín niệm cường đại!

Với tâm trí của Vương Lâm, hắn liếc mắt một cái là nhìn ra chỗ mấu chốt để vượt qua kiếp nạn này, cũng đoán được phương pháp mà những người độ kiếp từ cổ chí kim lựa chọn. Nhưng phương pháp này cực kỳ bị động, thuộc về phương pháp khuất phục kiếp nạn này, đối phó cho qua mà thôi.

Lựa chọn như vậy Vương Lâm hắn không muốn!

Tín niệm cả ta còn đầy đủ. Nguyên Thần ẩn chứa tín niệm của ta. Dưới tín niệm này ta muốn thử xem kiếp nạn này làm sao hủy được ta!

Vương Lâm ngẩng đầu lên nhìn ký hiệu trên bầu trời, hai mắt xuất hiện những tia sáng kiên định.

Hắn cả đời nhiều lần gặp thiên kiếp, sớm đã không còn sự kính sợ, chỉ còn quyết tâm và sự phản kháng bốc lên chín tầng trời!

Nhịp thở thứ tám, trong nháy mắt Vương Lâm ngẩng đầu lên, Huyền Kiếp giáng xuống, Nguyên Thần trong cơ thể Vương Lâm nhanh chóng héo rũ. Khi nhịp thở thứ tám qua đi trong nháy mắt, Nguyên Thần chỉ còn lại một tia, chính là một tia ẩn chứa tín niệm của Vương Lâm. Cả đời hắn tu đạo đều là tín niệm không khuất phục và quyết tâm hắn theo đuổi là làm Lý Mộ Uyển sống lại!

Một tia Nguyên Thần này ở trong nhịp thở thứ tám không thể héo rũ tản ra, giống như tính cách của Vương Lâm, cứng cỏi tồn tại!

Ta tin tưởng Nguyên Thần của ta có thể tồn tại cùng thiên địa!

Ta tin tưởng sự tồn tại của ta không thể bị diệt vong!

Ta tin tưởng cuộc đời của ta nằm trọn trong tay mình!

Nhịp thở thứ chín âm thầm tới. Thân thể Vương Lâm run lên nhưng thần sắc của hắn vẫn

không biến hóa. Nhịp thở thứ chín này mà theo lực lượng làm khô héo Nguyên Thần, như muốn hủy diệt một tia Nguyên Thần còn lại ẩn chứa tín niệm của hắn. Nhưng trong nhịp thở thứ chín này nó vẫn tồn tại như cũ!

Đó không phải là Nguyên Thần nữa mà là một luồng tín niệm. Uy nghiêm của thiên địa có thể diệt hết thảy Nguyên Thần nhưng lại không xóa đi được tín niệm của một người. Một người nếu ngay cả tín niệm cũng không có như vậy cuộc đời hắn nhất định sẽ bị thiên địa dày vò, cuối cùng oán trời trách người cũng đều là do bản thân tạo thành!

Bởi vì hắn đã bỏ rơi tín niệm của hắn!

Nhưng Vương Lâm thì không. Tín niệm của hắn giống như lửa bừng bừng thiêu đốt, nhìn ấn ký hình thành trên không trung, ánh mắt tỏa sáng kinh thiên!

Ta tin rằng tất cả kiếp này này đều sẽ tan thành mây khói!

Ta tin rằng ta có thể làm Uyển nhi sống lại!

Ta tin rằng ta có thể bước lên đỉnh của thiên địa!

Vương Lâm ngửa mặt lên trời gầm nhẹ, tín niệm giống như một lời thề kinh thiên động địa vang lên.

Nhịp thở thứ mười giống như muốn xóa đi tín niệm lực của Vương Lâm, bỗng nhiên giáng xuống, giống như nộ lôi bao phủ lấy một tia Nguyên Thần chứa tín niệm của Vương Lâm!

Nhưng cuối cùng sau khi nhịp thở thứ mười tiêu tán, tia Nguyên Thần ẩn chứa tín niệm trong cơ thể Vương Lâm vẫn tồn tại như trước! Chẳng những còn tồn tại mà nó còn ầm ầm bộc phát!

Uy nghiêm của thiên địa có thể hủy thân thể ta, có thể hủy Nguyên Thần ta, hủy linh hồn ta nhưng không hủy được tín niệm của ta!

Vương Lâm gầm nhẹ, thân thể bước lên trời cao, như muốn so với thiên địa. Thân ảnh của hắn như một con kiến hôi nhưng lại có khí thế khiến cho xuất hiện thiên biến từ trong cơ thể lan ra. Dưới khí thế này Vương Lâm lao thẳng tới ấn ký kia, trong nháy mắt tới gần hai tay liền giơ lên, hướng về phía ký hiệu đó bỗng nhiên kéo một cái!

Một động tác này khiến cho ấn ký hư ảo đó bị tín niệm của Vương Lâm công kích vào. Mơ hồ hóa thành thực chất, bị Vương Lâm xé tan, ầm ầm sụp đổ!

Trong nháy mắt khi ký hiệu này sụp đổ, Nguyên Thần vừa héo rũ của Vương Lâm lập tức khôi phục, trong thời gian ngắn đạt tới đỉnh điểm, sau đó lại một lần nữa tăng vọt!

Kiếp thứ bảy - thập tức khô thần kiếp đã sụp đổ trước mặt Vương Lâm!

Trong nháy mắt khi kiếp thứ bảy này sụp đổ. Đột nhiên thiên địa bỗng xuất hiện biến hóa vô cùng. Từng luồng sáng vạn trượng lóe lên. Chỉ thấy ký hiệu thứ hai bất ngờ biến ảo ra.

Ký hiệu thứ hai này hoàn toàn bất đồng với ký hiệu đầu tiên. Nó càng phức tạp hơn, thậm chí bên ngoài còn lan ra một vẻ tang thương vô tận. Trong nháy mắt khi ấn ký này xuất hiện, thọ hồn kiếp cũng xuất hiện theo!

Thập tức thọ hồn kiếp, kiếp nạn thứ hai trong hồn tam kiếp. Nó không tổn thương Nguyên Thần mà ảnh hưởng tới hồn thọ!

Kiếp nạn này hóa thành Tuế Nguyệt lưu chuyển. Tuổi thọ của tu sĩ vốn không phải là vô tận, cũng tới lúc phải chết đi. Linh hồn cũng vậy. Tuổi thọ của hồn phách giống như đóa hoa nở rộ, chỉ trong tích tắc nhưng có lẽ cũng là tháng năm dài đằng đẵng, có khi lại không tới trăm năm!

Hồn thọ kết thúc thì hồn vong! Một nhịp thở một ngàn năm. Năm tháng dài đằng đẵng lại tiêu tán trong một lần hô hấp. Kiếp nạn này so với kiếp nạn thứ bảy còn quỷ dị hơn. Nó không phải giết chết tu sĩ mà lại muốn người độ kiếp tự mình hiến tế tuổi thọ!

Kiếp nạn này cùng với kiếp thứ chín có liên quan. Trong kiếp này ngươi nếu có thể hiến tế mười vạn năm tuổi thọ thì kiếp thứ chín sẽ cực kỳ đơn giản, cất bước là qua! Chẳng qua trong tu sĩ Không Huyền thì rất ít người có tuổi thọ vượt qua mười vạn năm, trừ phi gặp được cơ duyên lớn lao, nếu không thì không thể có được.

Nhưng nếu không hiến thọ nguyên ra thì kiếp thứ chín sẽ gặp phải cảnh cửu từ nhất sinh!

Kiếp thứ tám tu sĩ chiếm thế chủ động, tự mình quyết định hiến tế ra bao nhiêu tuổi thọ. Đây là một lựa chọn! Đại khái mà nói thì người có dũng khí độ Huyền Kiếp thứ tám này đều đã tự mình tính toán ra muốn để lại bao nhiêu thọ nguyên, cũng đủ để mình sau này tu luyện, số còn lại toàn bộ nhịn đau mà tế hiến ra. Đổi lấy cơ hội khiến mình có thể dễ dàng qua được kiếp thứ chín.

Bước vào cảnh giới Không Kiếp, trừ phi có thể tu luyện tới cấp bậc Đại Thiên Tôn, nếu không tuổi thọ không gia tăng. Tu sĩ sau khi hiến tế trong Huyền Kiếp lần thứ tám này còn lại bao nhiêu tuổi thọ thì ở cảnh giới Không Kiếp được bấy nhiêu năm.

Trừ phi hắn gặp được cơ duyên khác, nếu không thì không thể thay đổi.

Vương Lâm nhìn ấn ký thứ hai xuất hiện trên bầu trời. Trong nháy mắt khi nhìn thấy ấn ký này, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ kỳ dị. Suy nghĩ này dùng phương pháp đặc thù, khiến cho Vương Lâm trong thời gian ngắn hiểu ra toàn bộ kiếp thứ tám này.

Sau khi hiểu rõ kiếp thứ tám, Vương Lâm suy nghĩ rất nhiều. Hắn không biết Thất Thải Tiên Tôn năm đó làm sao để vượt qua kiếp này nhưng hắn là Thất Thải Tiên Tôn phải có cơ duyên khác.

Hắn cũng đã hiểu rõ bản thân mình lúc trước nghĩ không chuẩn xác. Rất nhiều người tưởng rằng đang ở Huyền Kiếp lần thứ chín, thật ra hầu hết đều dừng lại ở lần thứ tám này.

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 227

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự