Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1511 Chương 1502 Săn U Minh Thú (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2550 chữ · khoảng 9 phút đọc

Nhìn chằm chằm tảng đá vỡ trước mặt, Vương Lâm giơ tay lên vung về phía trước, lập tức có một cơn cuồng phong quét qua tảng đá vỡ này. Đột nhiên tảng đá này toàn bộ tan vỡ. linh khí bên trong trực tiếp bị cuốn lên. Bị Vương Lâm đưa tay túm một cái, lập tức từng đạo linh khí nhanh chóng bay đến, vờn quanh trong lòng bàn tay hắn. dần dần hình thành một vòng xoáy.

- Dùng linh khí chi dẫn!

Vương Lâm tay trái bấm quyết điểm lên trên vòng xoáy linh khí.

Đám linh khí này liền hóa thành một làn khói lơ lửng bay lên, sau khi vờn quanh thân thể Vương Lâm một vòng liền bay nhanh về phía bên phải. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. thân thể theo sát phía sau làn khói linh khí kia, hướng về phía bên phải bên trong đám sương mù vô tận, nhanh chóng tiến về phía trước.

Linh khí từ trong tảng đá vỡ vụn thoát ra tuy không có sức sống, tuy tồn tại dấu vết của thời gian, nhưng cũng bởi vì nó là từ trong cơ thể U Minh Thú tiết ra, nên trên đó còn có một tia khí tức lờ mờ của U Minh Thú!

Với sự chỉ dẫn của khí tức này, sẽ có thể tìm được U Minh Thú!

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. thân ảnh như một tia chớp theo sát phía sau làn khói linh khí đang nhanh chóng tiến về phía trước chỉ đường, hướng vào chỗ sâu bên trong đám sương mù, vội vàng tiến tới.

Trong lúc tiến về phía trước, trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên vẻ vui mừng. Hắn mơ hồ cảm nhận được một luồng uy áp từ đằng xa chậm rãi truyền đến. Dưới uy áp này, ở vùng phụ cận không có bất cứ một mãnh thú nào dám ở lại nơi này.

Ngay khi truyền vào trong tâm thần của Vương Lâm, uy áp này còn như thể hóa thành một luồng đại lực. khiến cho Vương Lâm tâm thần chấn động.

Hắn không nghĩ ngợi, trước hết không thu hút sự chú ý của uy áp này, chậm rãi thu thần thức đã tản ra mấy vạn trượng của mình lại, thu đến lúc chỉ bao phủ quanh thân thể trong phạm vi trăm trượng mới dừng lại.

Cùng lúc đó, thân thể hắn theo làn khói linh khí phá tan sương mù hướng vào chỗ sâu xông tới. Càng đi về phía trước, uy áp kia càng mạnh, càng trở nên rõ ràng, tràn ngập lên người Vương Lâm, giống như có vô số ngọn núi lớn đè xuống. Nhưng Vương Lâm không hề lùi lại, ngược lại trong mắt còn lộ ra vẻ hưng phấn và chiến ý nồng đậm.

Hắn vung tay phải về phía trước, lập tức làn khói linh khí đang bay nhanh về phía trước liền dừng lại quay về, bị Vương Lâm thu vào trong không gian trữ vật. Hắn đứng ở đó liếm liếm môi. trong lòng dường như nổi lên một ngọn lửa quét ra toàn thân.

- Nếu U Minh Thú này không mạnh, thì cuộc đi săn lại không thú vị. Nó càng mạnh, ta săn được nó lại càng đáng giá! Như thế nó mới có thể trở thành cổ Thần bổn mệnh thú của ta!

Khóe miệng Vương Lâm lộ ra vẻ mỉm cười, thong thả đi về phía trước.

Dần dần. uy áp này càng lúc càng lớn. Theo Vương Lâm không ngừng tới gần, mơ hồ dường như ở phía trước có tồn tại một sinh vật không thể tưởng tượng được. Sinh vật này giống như đang ngủ say, uy áp như sóng, yên lặng khuếch tán ra.

Theo uy áp này khuếch tán, sương mù xung quanh cuốn về bốn phía chậm rãi bị đẩy lùi lại. Nếu từ trên cao nhìn xuống dưới, có thể nhìn thấy rõ ràng sương mù kia giống như là những cơn sóng, theo uy áp hướng ra ngoài mà vẽ nên từng tầng gợn sóng.

Còn Vương Lâm ở trong những gợn sóng này mang theo sự hưng phấn, hướng về con mồi chậm rãi tới gần!

Săn U Minh Thú!

Thần thức đã bị ngưng đọng lại trong vòng trăm trượng, ở chỗ này, Vương Lâm đã không còn cần thần thức, không cần sự chỉ dẫn của làn khói linh khí nữa. Dựa vào uy áp này, hắn có thể tìm được U Minh Thú kia!

Sương mù như sóng, yên lặng hướng về bốn phía cuốn đi. Dưới sương mù này quét ngang, thân thể Vương Lâm như con thoi, không chút do dự tiến về phía trước bước tới từng bước. Ngay khi uy áp và sương mù kia cuộn lên một cách cuồng bạo nhất, ánh mắt Vương Lâm lộ ra hàn quang kinh thiên, tốc độ của hắn đột nhiên tăng vọt. Dường như hết thảy mọi cử động đều là thủ thế. đều là vì bước xông tới cuối cùng này mà chuẩn bị kỹ lường. Trong tích tắc, tốc độ của Vương Lâm đã đạt tới tối đa của thất tinh cổ Thần, ngay cả Lỗ Phu Tử cũng không có cách nào sánh kịp!

Tốc độ nhanh như ánh chớp không cách nào hình dung được, vì thế, mới có một khoảnh khắc không có một tiếng động nào! Hung hãn bỏ lại phía sau thanh âm phá không vẫn chưa truyền tới (ý nói nhanh còn hơn cả máy bay siêu thanh, bay nhanh hơn cả âm thanh – Độc cô tất bại ), Vương Lâm lao thẳng về phía trước! Sương mù ở phía trước hắn tan vỡ, hướng về bốn phía cuốn đi. Uy áp kia ở phía trước hắn tan rã, từng tầng tiêu tan. Gần như trong nháy mắt, Vương Lâm đã hoàn toàn phá khai toàn bộ đám sương mù ở phía trước, xuất hiện ở bên ngoài. Hắn nhìn thấy ở trước mặt cách trăm trượng, là một con mãnh thú khổng lồ!! Hình dạng của mãnh thú này giống như một con kình ngư, thân thể to lớn không dưới mười vạn trượng, tu sĩ ở trước mặt nó không khác gì một con kiến!

U Minh Thú!! Ở hai bên miệng nó còn có hai hàng ria mép rất lớn. Hai hàng ria này dài tới vạn trượng, chậm rãi nhúc nhích. Miệng con thú này ngậm chặt lại, ngay cả hai mắt cũng nhắm lại, dường như đang ngủ say.

Thân thể của nó toàn bộ có màu lam thẫm, từ xa nhìn lại giống như là một vùng biển màu lam, trôi nổi bên trong đám sương mù! Uy áp vô biên từ trên thân thể nó hướng về bốn phía khuếch tán ra. cuốn động cả sương mù.

Vương Lâm từ lúc xuất hiện, đến lúc nhìn thấy con thú này, toàn bộ chỉ diễn ra trong phút chốc. Đồng tử trong hai mắt hắn co rụt lại, không hề dừng lại, trực tiếp phóng về phía trước!

Trăm trượng, tám mươi trượng, năm mươi trượng, ba mươi trượng cho đến ba trượng!!!

Ngay khi tới gần nó ba trượng, Vương Lâm giơ tay phải lên hướng về con thú đang ngủ say kia hung hãng đánh xuống một chưởng!

Tiếng ầm ầm trong nháy mắt vang lên kinh thiên. Còn có thanh âm lúc trước do tốc độ cực nhanh của Vương Lâm phát ra trong phút chốc cũng đã đuổi tới, dấy lên một hồi kinh thiên động địa. quét ngang ra toàn bộ tinh vực sương mù. Tiếng nổ ầm ầm kia như thể tinh vực tan vỡ truyền tới. đủ để cho người nghe tâm thần sụp đổ, thân thể tan nát!

- Lấy uy lực của vương tộc cổ Thần, của Đạo cổ truyền thừa, phong ấn bên ngoài thân thể ngươi làm bổn mệnh thú!

Trong tiếng ầm vang, hữu chưởng của Vương Lâm đánh lên người U Minh Thú, hóa thành một ấn ký to bằng bàn tay ẩn chứa khí tức Đạo cổ.

- Phong ấn bên ngoài đã thành công!! Lúc này phải phong ấn bên trong, mà không thể tiến nhập vào trong thế giới bên trong cơ thể nó! Còn có phong ấn hồn phách là khó khăn nhất! Chỉ khi nào ba loại phong ấn này toàn bộ hoàn thành, con thú này mới có thể trở thành cổ Thần bổn mệnh thú của ta!

Thân thể U Minh Thú kia đột nhiên chấn động, từ bên trong trực tiếp có một tiếng gầm giận dữ điên cuồng truyền ra. Tiếng gầm này giống như là thần thông của cao thủ bước thứ ba, trực tiếp đàn áp tiếng nổ lúc trước, va chạm với nhau hình thành một sức tấn công không thể nào tưởng tượng được!

Sức tấn công này ầm ầm khuếch tán, toàn bộ sương mù trong tinh vực sương mù này điên cuồng cuộn lên. Nếu từ bên ngoài nhìn vào, có thể nhìn thấy rõ ràng sương mù bên trong tinh vực này giống như là nổ tung, hướng về bốn phía nhanh chóng khuếch tán ra, giống như kiếp nạn tinh không bị hủy diệt trước kia! Toàn bộ tu sĩ trong La Thiên đều cảm nhận được rõ ràng sự chấn động của La Thiên Tinh Vực!

Vương Lâm ở gần U Minh Thú này nhất, bị sức tấn công kia quét qua người, thân thể vội vàng lui về phía sau mấy trăm trượng. Mỗi một bước chân hạ xuống đều có tiếng ầm ầm vang lên. Tinh không dưới chân hắn xuất hiện từng tầng tan vỡ, mơ hồ lộ ra một tấm lưới hư ảo ở bên dưới. Tấm lưới hư ảo này chính là Phong Giới Đại Trận!!

U Minh Thú kia trong lúc thân thể chấn động, mở mạnh hai mắt, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Hai hàng ria mép trên miệng nhanh chóng dựng lên, từng trận tiếng gầm nhẹ từ trong miệng nó truyền ra. đồng thời thân thể khổng lồ không ngờ không hề lùi lại, mà từ trong bụng nó truyền ra một tiếng rống, lộ ra vẻ hung ác ngợp trời, dữ tợn lao thẳng tới Vương Lâm tấn công!

Hai mắt Vương Lâm ngưng lại, lau máu tươi trên khóe miệng, đồng thời ngửa mặt lên trời cười rộ lên. thân thể cũng không lui về phía sau chút nào, ngay khi U Minh Thú tấn công tới, trực tiếp xông lên nghênh chiến.

- Nghe nói con thú này tính tình nhát gan. thấy địch là chạy trốn. Năm đó ta chứng kiến thì quả thực là như vậy, nhưng hôm nay con thú này không biết vì sao không ngờ lại không chạy trốn!! Như thế, rất là tốt!

Vương Lâm trong lúc tiến tới, từ trong cơ thể có tiếng ầm ầm truyền ra. Chỉ thấy bảy tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm hắn xoay tròn, thân thể đột nhiên lớn lên. trong nháy mắt đã hóa thành to lớn hàng ngàn trượng!

Ầm một tiếng, Vương Lâm duỗi song chưởng ra, ngay khi U Minh Thú này tấn công tới, túm lấy thân thể con thú khổng lồ này. Trong tiếng gầm nhẹ, Vương Lâm lập tức cảm nhận được một luồng đại lực từ trên thân thể đối phương điên cuồng truyền tới, chấn động toàn thân, khiến cho Vương Lâm phun ra máu tươi, đồng thời thân thể đạp đạp lui ra phía sau. Một lần lùi lại này là cả ngàn trượng, nhưng chiến ý trên mặt Vương Lâm cũng càng nồng đậm hơn. Tiếng cười của hắn vang vọng, hai tay hắn túm chặt vào miệng của U Minh Thú, tiếng gầm nhẹ vang lên.

- Thế này mới thú vị! Đọ sức với Vương mỗ. được lắm!

Vương Lâm trong tiếng gầm nhẹ mạnh mẽ trụ vững thân thể. Ngay khi hắn trụ vững, từ trong cơ thể U Minh Thú lại truyền ra một luồng đại lực. Trong tiếng ầm ầm, bảy tinh điểm xoay tròn trên mi tâm Vương Lâm hóa thành vòng xoáy, từng trận cổ Thần lực truyền vào trong cơ thể hắn. khiến cho Vương Lâm chẳng những trụ vững được thân thể, mà còn trong tiếng gào thét hung hãn túm lấy U Minh Thú đẩy về phía trước!

Tinh không chấn động, sương mù ầm vang. Tiếng cười của Vương Lâm truyền ra bốn phía, chiến ý trong mắt hắn tràn ngập, còn có tia máu nổi lên. Ngay khi đẩy U Minh Thú lùi lại một bước, hắn không hề dừng lại, lại tiến thêm một bước thứ hai! Tiếng rít gào từ trong cơ thể U Minh Thú kia truyền ra dường như không thể ngăn cản cổ Thần lực từ trong cơ thể Vương Lâm truyền ra, trước sự dữ tợn của Vương Lâm nó không ngừng bị Vương Lâm đẩy lùi về phía sau! Tốc độ của Vương Lâm càng lúc càng nhanh, dưới những tiếng gào thét bước tới từng bước!

Mười trượng, năm mươi trượng, một trăm trượng, cho đến một ngàn trượng! Mặc cho thân thể to lớn mấy vạn trượng của U Minh Thú giãy giụa thế nào, cũng khó có thể từ trong hai tay của Vương Lâm thoát ra. không thể tự chủ được bị Vương Lâm trong lúc bước tới ầm ầm bị đẩy lùi lại. Sau khi lùi lại hơn ngàn trượng, hai cánh tay của Vương Lâm nổi đầy gân xanh, cổ Thần lực toàn thân điên cuồng chuyển động, túm lấy thân thể U Minh Thú này trực tiếp bay lên không trung, hai tay giơ lên hướng về phía con thú này hung hãn vung một cái!

Tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên, sương mù của tinh vực này nhanh chóng bị cuốn về bốn phía, bất ngờ hình thành một vùng thông thoáng. Thân thể khổng lồ của U Minh Thú kia phịch một tiếng bị Vương Lâm ném đi, trực tiếp rơi xuống mặt đất. Trong khi tiếng động rất lớn vang lên, tiếng rít gào trong cơ thể U Minh Thú này lộ ra vẻ hoảng sợ, trong mắt càng lộ ra vẻ sợ hãi, cái đuôi giống như là kình ngư vung vẩy, không dám tái chiến, mà ngay khi bị Vương Lâm ném đi, hướng về phía dưới vội vàng bỏ chạy.

- Trở thành bổn mệnh thú, theo bổn thần hoành ngang thiên địa!

Hai mắt Vương Lâm lóe lên. Một chưởng vừa rồi hắn đánh ra ẩn chứa khí tức bổn mệnh. Theo một chưởng đánh xuống đã truyền vào trong cơ thể của U Minh Thú này. Giờ phút này nhìn thấy U Minh Thú bỏ chạy, thân thể Vương Lâm tiến về phía trước. Nhưng ngay lúc hắn tới gần U Minh Thú đang bỏ chạy về phía trước, con thú này bỗng nhiên xoay người lại, vẻ sợ hãi trong mắt toàn bộ biến mất, lộ ra một vẻ cơ trí!

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 276

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự