Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1479 Chương 1470 Truyền thừa (2)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2585 chữ · khoảng 9 phút đọc

Vương Lâm ngồi trên ghế ở trên đài, ở phía trước Linh Động và Chu Cẩn thủy chung quỳ ở đó. Bọn họ cảm nhận rõ ràng uy áp từ trên người Vương Lâm truyền ra đã đạt tới mức độ kinh thiên. Uy áp này có thể khiến cho bọn họ hoảng sợ, chấn động, không dám ngẩng đầu.

Bọn họ không nhìn thấy mắt trái của Vương Lâm lúc này đang chảy máu….

Truyền thừa, trên thực tế ngay khi Vương Lâm ngồi lên chiếc ghế này đã bắt đầu……

Thời gian chậm rãi trôi qua, Vương Lâm ngồi ở đó vẫn không hề nhúc nhích, cảnh tượng trong đầu vẫn còn đang tiếp diễn, từng cảnh tượng hiện lên.

Trong cảnh tượng này, không biết đã qua bao nhiêu lâu, bao nhiêu năm tháng, tất cả tu sĩ xung quanh đài vẫn im phăng phắc, chỉ có những ngọn lửa trên đầu người vẫn cháy lên vô tận, mơ hồ đem bốn phía bao phủ trong một màn hư ảo.

Tới một ngày, một bóng người mặc đạo bào bảy màu không biết từ đâu tới đây, xuất hiện trong cung điện yên tĩnh này. Người này đứng trước mặt tu sĩ trung niên cầm ô kia, trầm ngâm rất lâu.

- Cả đời ta thu nhận ba đệ tử… ngươi là người đầu tiên….

Tu sĩ bảy màu này than nhẹ, đi qua bên cạnh văn sĩ trung niên này, đứng trước Lý Quảng tay cầm cung, vẫn còn giữ nguyên tư thế khi còn sống.

- Lời hứa với ngươi, ta đã làm được rồi… cây cung này đợi sau khi thiên đạo trưởng

thành, ta đưa về tông môn của ngươi….

Tu sĩ bảy màu này gỡ cây cung kinh thiên từ trên tay của Lý Quảng xuống, nhưng trong khoảnh khắc này, đột nhiên hắn biến sắc, không cần nghĩ ngợi, thân thể trực tiếp bước về phía trước. Tốc độ của hắn rất nhanh, đã lên tới cực hạn.

- Cổ Đạo không có tiên.

Trong cảnh tượng trong đầu Vương Lâm đột nhiên xuất hiện câu nói tang thương này. Ngay khi câu nói này phát ra, một biến hóa mà Vương Lâm không thể giải thích được đột nhiên xuất hiện.

Chỉ là một câu nói này cũng khiến cho tu sĩ bảy màu kia sắc mặt đại biến.

- Ngươi vẫn chưa chết.

Toàn thân tu sĩ bảy màu này có ánh sáng bảy màu vờn quanh, lui về phía sau phun ra một ngụm máu tươi, bước một bước, biến mất không thấy.

Cảnh tượng trong đầu Vương Lâm tiêu tan, toàn thân hắn chấn động, vẻ mê man trong mắt biến mất, dần dần tỉnh táo trở lại. Ngay khi hắn tỉnh lại, khí thế đi mượn trong cơ thể hắn nhanh chóng chuyển động, dường như muốn từ trong cơ thể hắn tràn ra, trở lại bên trong chiếc ghế, tiêu tan khỏi thiên địa.

Trong thời gian ngắn, từ trong cái ghế đột nhiên tuôn ra một luồng lực bài xích rất mạnh, dường như muốn đẩy Vương Lâm rời đi. Hình như có một ý chí tồn tại bên trong cái ghế này, ngoài người năm đó, không còn có người thứ hai có tư cách ngồi trên ghế này.

Lúc trước khi Vương Lâm ngồi xuống, ý chí này vẫn chưa thức tỉnh, nhưng theo khí tức của Yêu, Ma nhập vào trong cơ thể Vương Lâm, theo những cảnh tượng hiện lên trong đầu hắn, sau khi cảnh tượng kia tiêu tan, hắn tỉnh táo trở lại, ý chí này cũng thức tỉnh.

Sau khi ý chí này thức tỉnh, lực bài xích này ầm ầm hiện lên, chẳng muốn đẩy Vương Lâm rời khỏi, mà còn muốn thu hồi lại khí tức lúc trước đã mạnh mẽ nhập vào cơ thể Vương Lâm.

Giống như ý chí này không cho phép Vương Lâm có được khí tức này.

Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, không kịp suy nghĩ nhiều, nhưng trong lòng vẫn muốn khí tức này vĩnh viễn ở trong cơ thể mình, không cho chúng phát tán ra ngoài, vì thế hắn cùng với cái ghế này xảy ra xung đột kịch liệt.

Dưới lực bài xích cường đại kia, Vương Lâm gầm nhẹ trên mặt nổi đầy gân xanh, cố gắng trụ vừng không cho thân thể rời khỏi ghế một chút nào. Hắn có cảm giác một khi mình bị đẩy ra khỏi ghế, khí thế mượn được ở trong cơ thể lập tức sẽ tan vỡ, muốn giữ lại, phải ngồi vững trên cái ghế này.

Thời gian chậm rãi trôi qua. Một nhịp thở, hai nhịp thở, ba nhịp thở.

Sau thời gian ba nhịp thở, dường như Vương Lâm đã lên tới giới hạn, nguyên lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, cố gắng chống cự lại lực bài xích càng ngày càng mạnh, đồng thời điên cuồng hấp thụ khí thế mượn được kia.

Vì hắn đã thức tỉnh, tinh điểm cổ Thần trên mi tâm đã trở lại thành sáu cái, nhưng lúc này theo hắn nhanh chóng hấp thụ, tinh điểm thứ bảy mơ hồ sắp sửa xuất hiện.

Ở trong mắt phải của hắn, cổ Ma lực vờn quanh, còn có dấu hiệu biến thành ma tinh.

Nhịp thở thứ tư.

Ngay khi Vương Lâm trụ được đến nhịp thở thứ tư, trong đầu hắn chấn động, chín tấm bản đồ lúc trước xuất hiện trong đầu mỗi khi mộ đài lên cấp toàn bộ đều vỡ tan. Sau khi bản đồ tan vỡ, hắn nhìn thấy ở dưới bản đồ còn có một khu vực vô biên vô hạn, khu vực này do sáu tấm bản đồ tạo thành.

Phía dưới sáu tấm bản đồ này không ngờ còn có thiên địa.

Một vùng thiên địa do ba tấm bản đồ tạo thành.

Cổ mộ này cũng không phải chỉ có một tầng này, mà có ba tầng. Lúc này những người tiến vào cổ mộ mới chỉ đang ở tầng thứ nhất mà thôi. Cửa vào tầng thứ hai chính là đạo hào quang hình tròn phía trên cái ghế ở phía sau Vương Lâm lúc này.

Cái ghế này, nếu đem tầng thứ nhất của cổ mộ so sánh với một trận pháp, thì cái ghế chính là trung tâm của trận pháp đó.

Lúc này ngay khi Vương Lâm thấy được tầng thứ hai, bất ngờ có vô số hồn phách thê lương tràn ra, khiến cho hắn hoảng sợ. Trong những hồn phách này có một vài hồn phách phát tán ra một uy áp hùng mạnh có thể so sánh với Lam Mộng Đạo Tôn.

Thậm chí ở sâu bên trong tầng thứ hai, còn có một vùng đất mờ ảo, tồn tại một khí thế đủ để kinh thiên không cách nào hình dung được dường như đang ngủ say. Một khi tiến vào tầng thứ hai, chắc chắn sẽ khiến cho khí thế hùng mạnh này thức tỉnh, đến lúc đó, chỉ sợ ngay cả người có tu vi như Lam Mộng Đạo Tôn cũng khó mà đoán được sống chết.

Đây mới chỉ là tầng thứ hai, còn có tầng thứ ba.

Vương Lâm ngồi trên ghế, như ngồi ở trung tâm của trận pháp, thần thức của hắn dung hợp với trận pháp, xuyên qua tầng thứ hai, nhìn thấy tầng thứ ba. Nhưng ngay khi thần thức của hắn tiến vào tầng thứ ba, lập tức có một thanh âm như một tiếng gào thét bị kìm nén vô số vạn năm từ trong tầng thứ ba kia ầm ầm truyền ra.

Thần thức của Vương Lâm dưới tiếng gào thét này lập tức tan vỡ.

Tuy vậy hắn vẫn có thể nhìn thấy ở bên trong tầng thứ ba, ở chính giữa ba tấm bản đồ có một trái tim rất lớn.

Trái tim kia đập ầm ầm, truyền ra một khí tức truyền thừa mà Vương Lâm có thể khẳng định không có gì nghi ngờ. Thậm chí hắn còn có cảm giác chỉ cần thân thể mình chạm vào trái tim đó, thì có thể có được truyền thừa hoàn chỉnh của đạo cổ.

Cái ghế mà hắn đang ngồi lúc này, khí tức lúc trước đã mạnh mẽ nhập vào trong cơ thể hắn chính là từ trong trái tim kia lấy một phương pháp kỳ dị nào đó liên tiếp truyền tới cái ghế này, mạnh mẽ dung nhập vào trong cơ thể mình.

Lúc này khí tức đang bị nhanh chóng hút đi, một khi toàn bộ rời khỏi cơ thể, Vương Lâm chắc chắn phải xông vào tầng thứ hai, xông vào tầng thứ ba, mới có thể có được truyền thừa kia.

Nhưng hành động này đừng nói là hắn, mà ngay cả tất cả tu sĩ trong cổ mộ giờ phút này, không một ai có thể làm được.

Đủ loại suy nghĩ lóe lên trong đầu Vương Lâm, trong mắt hắn lộ ra vẻ điên cuồng, hạ quyết tâm, quyết không thể để cho khí tức mượn được này phát tán ra ngoài cơ thể.

Nhịp thở thứ năm.

Trong mắt Vương Lâm lóe lên hồng quang, lộ ra vẻ dữ tợn, tinh điểm cổ Thần thứ bảy trên mi tâm điên cuồng hấp thụ khí thế đi mượn.

- Đã vào trong cơ thể ta, thì là của Vương Lâm ta, sao có thể nói đến là đến, nói đi là đi.

Sau khi Vương Lâm thức tỉnh, uy áp truyền đến Linh Động và Chu Cẩn nhanh chóng tiêu tan, khiến cho hai người có dùng khí ngẩng đầu lên. Chu Cẩn kia đang giãy giụa muốn ngẩng đầu lên, nhưng trong khoảnh khắc này, Vương Lâm không nghĩ ngợi đột nhiên giơ tay phải lên, nương theo khí thế trong cơ thể lúc này vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan hết, hóa thành một chỉ như thiểm điện, ầm một tiếng điểm lên mi tâm của Chu Cẩn.

Một chỉ hạ xuống, Chu Cẩn phun ra máu tươi, thân thể lảo đảo, trên mi tâm của hắn bất ngờ xuất hiện một ký hiệu.

Ký hiệu Cổ Nô.

- Hai ngươi đứng hai bên tả hữu, hiến tế hương hóa hóa thành toàn bộ sức mạnh, phong ấn cái ghế này, giúp cho ta lấy được truyền thừa.

Vương Lâm nói cực nhanh, ngay khi nói dứt lời, liền lập tức nhắm hai mắt lại, mạnh mẽ phong tỏa bản thân, ngăn cản khí thế đi mượn kia tiêu tan, đồng thời khiến cho thân thể hoàn toàn ngồi cố định trên ghế.

Nhịp thở thứ sáu.

Linh Động không chút do dự, trực tiếp đứng dậy đi tới bên trái Vương Lâm, hai tay bấm quyết, tay phải đặt lên trên ghế, không ngừng đưa hương hỏa lực từ trong cơ thể dũng mãnh nhập vào trong, đồng thời còn giơ tay trái lên, cách không đặt lên người Vương Lâm, giúp triệt tiêu lực phản chấn của cái ghế kia.

Trong tiếng ầm ầm, Linh Động Thượng Nhân tóc trên đầu không gió mà tung bay, quần áo toàn thân nhanh chóng bị xé rách, dường như có một luồng đại lực từ trong cơ thể Vương Lâm truyền ra, dùng mạnh nhập vào thân thể hắn, khiến cho Linh Động sắc mặt lập tức có biến hóa, cắn răng chịu đựng.

Chu Cẩn của Phụng Thiên Lang Tộc bị một chỉ của Vương Lâm làm cho lùi lại, lúc này sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lộ ra vẻ giãy giụa, nhưng hắn giãy giụa càng kịch liệt, ký hiệu cổ Nô trên mi tâm hắn lại càng lóe lên.

Nhịp thở thứ bảy.

Chu Cẩn sắc mặt tái nhợt, yên lặng đi tới bên phải Vương Lâm, theo sự sai bảo của hắn, triển khai toàn bộ hương hỏa lực truyền vào bên trong cái ghế hỗ trợ phong ấn, đồng thời cũng giống như Linh Động tay phải cách không đặt lên trên người Vương Lâm, cùng gánh chịu lực phản chấn hùng mạnh này.

Tâm thần ầm vang, toàn thân Chu Cẩn chấn động, cảm nhận được luồng đại lực kia, trong tiếng gầm nhẹ chân phải bước về phía sau, như duỗi ra ở trên mặt đất, gắng gượng đứng vững.

Vương Lâm nhắm mắt, không ngừng phong tỏa bản thân, ngăn cản sự thoát ra của khí thế đi mượn. Nhưng mắt trái của hắn đau đớn, chín khối yêu tinh bên trong vừa rồi vỡ tan, không còn một chút khí tức cổ Yêu nào, lúc này bị hắn ngăn cản chỉ có khí tức cổ Ma và khí tức cổ Thần trên mi tâm.

Nhịp thở thứ tám.

Lực phản chấn từ trên ghế truyền ra đã đạt tới mức kinh thiên động địa. Từ trong cơ thể Vương Lâm truyền ra tiếng ầm ầm, miệng hắn tràn ra máu tươi, nhưng thần sắc cũng vô cùng dữ tợn.

- Ta không tin.

Trong tiếng gầm nhẹ, Vương Lâm vận chuyển cổ Thần lực toàn thân, điên cuồng giữ vững thân thể, liên tục chống lại lực bài xích trên cái ghế kia.

Linh Động khóe miệng chảy máu tươi, thân thể run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

Chu Cẩn kia cũng rắn răng, máu tươi trào ra, nhưng gắng gượng cùng với Linh Động chịu đựng lực phản chấn hùng mạnh trên cái ghế.

Nhịp thở thứ chín, thân thể Vương Lâm không ngừng run lên, trên trán toát mồ hôi. Mặc dù được hai tu sĩ bước thứ ba tương trợ, nhưng lực phản chấn từ trên cái ghế này càng ngày càng mãnh liệt, dường như muốn phá tan thân thể hắn.

Khí tức Cổ Ma cùng với cổ Thần lực trong cơ thể giống như thủy triều ầm ầm cuộn lên, muốn lao ra khỏi thân thể hắn, trở lại bên trong cái ghế.

Một khi chúng quay trở về, truyền thừa của Vương Lâm sẽ phải dựa theo cách bình thường, đó là phải tiến vào tầng thứ hai, tầng thứ ba, bước vào Thiên Phủ chổ trái tim kia, phải trải qua những sự hung hiểm không thể nào tưởng tượng mới có khả năng đạt được.

Nhịp thở thứ mười, Vương Lâm phun ra máu tươi. Hắn kiên trì được càng lâu, hấp thụ càng nhiều, đối với hắn càng là chuyện tốt. Tinh điểm cổ Thần thứ bảy trên mi tâm hắn nhanh chóng xoay tròn, càng ngày càng rõ ràng, chỉ cần một chút nữa là sẽ thành hình.

Nhưng lúc này, kịch biến lại xảy ra.

- Rốt cuộc bổn thần dựa vào cảm ứng cũng tìm được tới nơi này. Đây chính là nơi mà tên đáng chết Đồ Ti nằm mơ cũng muốn tới.

Tiếng cười điên cuồng từ chổ tận cùng bên ngoài cung điện ầm ầm truyền đến. Chỉ thấy ở nơi đó, hư không gợn sóng, thân ảnh Thác Sâm ở sau những gợn sóng kia đang điên cuồng muốn phá tan thiên địa đang gợn sóng này mà tiến vào.

Theo hắn tấn công tới, những gợn sóng kia như một tấm lưới, bị kéo lồi lõm, có tiếng nổ ầm ầm kinh thiên vang lên, bị Thác Sâm từng quyền một đánh vào.

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 244

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự