Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1130 Tranh đoạt với Thiên

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 2515 chữ · khoảng 9 phút đọc

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải vung lên phía trước. Dòng sông lửa đang cuồn cuộn bên ngoài cơ thể lập tức phóng thẳng về phía lão già. Vương Lâm không nhìn về phía lão già áo xám mà ngẩng đầu nhìn kên kiếp vân đang cuồn cuộn vận chuyển trên tinh không, một mảng Thiên Kiếp có hình ngọn lửa lại tiếp tục hàng lâm.

- Hỏa...

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, khóe miệng lộ ra nụ cười. Khoảnh khắc khi thiên hỏa gào thét phóng đến, Vương Lâm giơ tay phải lên về phía trước một chỉ.

Chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên ánh lửa, một bộ giáp màu đỏ thẫm đột nhiên xuất hiên trên người. Nếu từ xa nhìn lại thì thấy toàn thân Vương Lâm giống như đang bùng lên một ngọn lửa

Mái tóc trắng của Vương Lâm tung bay sau áo choàng. Trên bộ giáp đỏ thẫm còn có một đồ đằng Chu Tước bạch sắc, Vương Lâm phóng thẳng người về phía thiên hỏa.

Khoảnh khắc khi Vương Lâm phóng thẳng vào thiên hỏa thì biển lửa cũng lập tức bị bộ giáp đang mặc trên người hấp thu sạch sẽ. Lúc này đồ đằng Chu Tước cũng huyễn hóa ra một con Chu Tước cất vang tiếng hót chấn động.

Thiên hỏa bị Chu Tước vờn quanh giống như đang nhảy múa, tất cả tạo thành một vòng xoáy chuyển động theo Chu Tước.

Đối với Vương Lâm thì ngọn lửa thiên kiếp này hắn vẫn có thể chịu đựng được.

Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lên tinh không, trong mắt lộ ra vẻ khiêu chiến. Cả đời tu đạo hắn đã gặp qua nhiều Thiên Kiếp, mỗi lần đều chật vật, cũng có lần suýt chết nhưng hắn vẫn chưa từng bị khuất phục. Hắn hôm nay đã nắm giữ lực lượng lôi hỏa, ý niệm nghịch thiên bị dồn nén nhiều năm trong lòng lại bùng cháy lên.

Thiên Kiếp này chính là một loại biểu hiện của Thiên đạo, nếu muốn nghịch thiên thì trước hết phải nghịch lại Thiên Kiếp.

Khi ánh mắt Vương Lâm bùng lên vẻ khiêu chiến thì kiếp vân đang cuồn cuộn trên bầu trời lập tức truyền ra những tiếng gầm rống mãnh liệt. Lúc này thiên uy giống như đang bị xúc phạm, tất cả kiếp vân xoay chuyển thêm mạnh, một luồng thiên uy cực mạnh lại hàng lâm.

Thiên uy hôm nay không phải lần đầu tiên xuất hiện, trước đât Vương Lâm đã trải qua những kinh ngiệm giống như vậy. Khi thiên uy hàng lâm thì tất cả những kẻ cố gắng phản kháng đều phải chết.

Nhưng Vương Lâm chẳng những không rút lui mà lại cười lên ha hả.

- Lôi kiếp, hỏa kiếp, huyễn kiếp, uy kiếp, chẵng nhẽ ngoài bốn thứ này thì không còn gì khác sao?

Vương Lâm ngửa mặt lên tinh không, dưới áp lực của thiên uy hàng lâm, hắn vẫn đứng yên như tượng.

Lời vừa nói ra khỏi miệng thì thiên đạo có linh, chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn mà uy áp đã nồng đậm lên gấp trăm lần. Tinh không bên ngoài cơ thể Vương Lâm lập tức xuất hiện vặn vẹo trong phạm vi rộng, giống như có một lực lượng vô hình đang muốn xé toạc ra.

Thân thể Vương Lâm lập tức bị uy áp đè xuống vài trượng, bộ giáp khắp toàn thân hắn phát ra những âm thanh két két. Nhưng hắn vẫn ngửa mặt lên trời.

Vương Lâm vung tay phải ra sau, dòng sông lửa đang vờn quanh lão già ở phương xa lập tức co rút lại thiêu đốt nguyên thần.

Lão già áo tím người Vân Hải tinh vực bị thương quá nặng. Trước đó lực lượng của lôi cầu Thiên Kiếp đã suýt nữa làm thân thể tan nát, nhưng lão cố gắng cưỡng ép xuống. Sau đó Sơn Băng thuật lại hàng lâm làm lão trọng thương. Lúc này tu vi đã rơi xuống quá mức tưởng tượng, chỉ còn lại lực lượng của Tinh Niết sơ kỳ.

Khi bị dòng sông lửa vờn quanh thân thể, nguyên thần lão già này lập tức trở nên ảm đạm. Nhưng khoảnh khắc khi dòng sông co rút thì hai mắt lão khép chặt lại thật mạnh, nguyên lực trong cơ thể lập tức bùng nổ, tất cả đều tạo thành một luồng lực lượng khổng lồ thoát ra khỏi dòng sông lửa phóng thẳng về phía Vương Lâm.

- Ngươi chết đi cho ta!

Đây là lời gầm rống cuối cùng trong đời của lão già áo tím, tất cả hóa thành một luồng sát khí nồng đậm phóng về phía Vương Lâm trong nháy mắt.

Vương Lâm hừ lạnh một tiếng, tay phải tạo thành chưởng vỗ về phía nguyên thần lão già đang vọt tới. Nguyên lực trong tinh không lập tức ngưng tụ lại điên cuồng, tất cả đều hóa thành một bàn tay khủng bố, những âm thanh ầm ầm vang lên, bàn tay phóng về phía nguyên thần lão già.

Vẻ mặt lão già đột nhiên biến đổi lớn, lão hoảng sợ nói:

- Đây là Định Linh Ấn cả Thần Tông cấp chín sao?

Khoảnh khắc khi lão già mở miệng thì bàn tay khổng lồ đà gầm rống phóng qua người, nguyên thần lão già áo tím liên tục lui về phía sau, sau đó lại đập người lên dòng sông lửa sau lưng. Những tiếng nổ ầm ầm lập tức vang vọng, nguyên thần lão già áo tím tiêu tán.

Vương Lâm cũng không có thời gian quan tâm đến lời nói của lão già trước khi chết, hai tay hắn lập tức bấm niệm pháp quyết chỉ về phía dòng sông lửa, dòng sông ở phương xa lập tức phóng về phía Vương Lâm rồi ngưng tụ ở trên tinh không, sau đó lại hợp thành một ngọn núi. Nhưng ngọn núi nảy đầy những vết nứt, những ngọn lửa đỏ từ trong khe nứt bùng ra chiếu sáng khắp bốn phía.

Lúc này thiên uy quá mạnh và liên tục ép xuống bên dưới. Vẻ mặt Vương Lâm trở nên đỏ hồng, hắn cười lên ha hả rồi vung hai tay lên đẩy về phía trước, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ:

- Sơn Băng diệt thiên!

Ngọn núi khổng lồ phía trên Vương Lâm đột nhiên phóng ầm ầm lên. Tốc độ của nó quá nhanh đồng thời còn tạo ra những tiếng gào thét xé gio. Thân thể Vương Lâm cũng lóe lên rồi lập tức lao lên phía sau. Tay phải hắn giữ chặt chân ngọn núi giống như đang nâng ngọn núi đầy lửa này phóng thẳng lên kiếp vân trên tinh không.

Nhưng tiếng gào thét xé gió vang lên đinh tai nhức óc, uy áp trong thiên địa quá mạnh, tất cả đang liên tục bao phủ với mức độ càng ngày càng mạnh hơn gấp trăm ngàn lần. Ngọn núi trên người Vương Lâm liên tục phóng lên phía trước. Nhưng lúc này đã tan vỡ với phạm vi lớn, rất nhiều đất đá giống như chịu không noi uy áp thiên địa mà vỡ thành tro bụi.

Nhưng Vương Lâm cũng không ngừng ngược lại tốc độ càng lúc càng nhanh. hắn gầm nhẹ rồi tiếp tục ngẩng đầu lên, ngọn núi bay thẳng lên tinh không khoảng cách giữa nó và kiếp vân càng lúc càng gần.

Càng ngày càng gần, càng lúc càng gần.

Mai tóc Vương Lâm tung bay phất phơ, bộ giáp trên thân thể liên tục phát ra những tiếng két két giống như đã không thể nào chịu đựng nổi uy áp. Xuống cốt trong cơ thể Vương Lâm đã bắt đầu phát ra âm thanh ma sát làm bộ mặt hắn nổi đầy gân xanh.

Nhưng tất cả những vấn đề này Vương Lâm cũng không thèm để ý, cái hắn muốn chính là một ý niệm nghịch thiên. Sau nhiều lần đối kháng với Thiên Kiếp, bị động không phải là tính cách của hắn. Lúc này hắn phải tấn công!

Khi liên tục tiến lên. ngọn núi đã tan vỡ rất nhiều, đất đá bị vỡ tan thành tro bụi. Cuối cùng ngọn núi đã hoàn toàn vỡ nát tất cả chỉ còn lại một vùng khói bụi mờ mịt.

Núi có thể vỡ nhưng sơn hồn vẫn còn.

Sau khi núi đã tan vỡ. Vương Lâm đang nâng trên tay một ngọn lửa như đỉnh núi. Nếu nói nó là núi thì phải gọi là một ngọn núi được bao phủ vào trong ngọn lửa đỏ thẫm.

Lúc này khoảng cách giữa Vương Lâm và kiếp vân đã chưa đầy vạn trượng. Dưới lúc tấn công điên cuồng của Vương Lâm thì thiên uy lại được tăng mạnh. Lúc này uy áp đang liên tục gia tăng và căn bản không có dấu hiệu ngừng lại. Vì vậy mà hư không bắt đầu xuất hiện dấu hiệu vỡ vụn, hàng loạt khe nứt không gian xuất hiện và bùng ra những luồng hàn khí vô tận.

Ngay cả ngọn núi được tạo thành từ lửa trên tay phải của Vương Lâm cũng đang dần trở nên ảm đạm, giống như sắp bị thiên uy dập tắt.

Vương Lâm hét lớn một tiếng, hay tay đẩy mạnh về phía trước, nguyên lực trong cơ thể bùng ra hóa thành một lực đẩy khủng bố tác động lên ngọn núi lửa. Khoảnh khắc này ngọn núi dùng tốc độ cực nhanh phóng thẳng về phía kiếp vân trên tinh không.

Vạn trượng. chín ngàn trượng, tám ngàn trượng. năm ngàn trượng!

Khoảnh khắc khi ngọn núi lửa tiến vào trong phạm vi năm nghìn trượng thì trong kiếp vân truyền ra một tiếng gào thét. Những tiếng nổ ầm ầm liên tục vang lên. Cuối cùng ngọn núi lửa cũng không còn lực đẩy để tiếp tục xông lên, nó chấn động rồi lập tức tiêu tán. Lúc này không còn ngọn núi lửa nên thiên uy cũng không còn gì ngăn cản. tất cả đều ép về phía Vương Lâm. Trên mặt Vương Lâm lộ ra vẻ không cam lòng, chỉ còn năm nghìn trượng, chỉ cần xông qua khoảng cách này thì có thể trực tiếp tấn công kiếp vân.

Khoảnh khắc khi uy áp phóng đến, mắt trái Vương Lâm lập tức bùng lên ánh lửa, mặt phải lóe lên lôi quang nghịch thiên. Hắn vung hai tay ra, lôi quang trong mắt phải chuyển lên tay phải. Trên bàn tay phải xuất hiện một lôi cầu như nắm tay.

Đúng lúc này ánh lửa bùng lên trên tay trái rồi ngưng tụ thành một hỏa cầu màu trắng.

- Sấm sét trong thiên địa. nghe lệnh của Lôi Long Vương Lâm ta, ngưng tụ lại.

Vương Lâm ngẩng đầu gầm nhẹ một tiếng trong tinh không, chỉ trong khoảnh khắc sau lưng đã có một con Thái Cổ Lôi Long cực kỳ khủng bố huyễn hóa ra, toàn thân nó tràn đầy lôi quang, trong mắt lại lộ ra ý niệm nghịch thiên. Lôi Long ngửa mặt lên trời gầm rống, từng lượng sấm sét đột nhiên huyễn hóa ra, tất cả đều hướng về phía lôi cầu trên bàn tay phải Vương Lâm ngưng tụ lại.

Từ xa nhìn lại chỉ thấy trong chu vi mấy vạn dặm bốn phía ngoài thân thể Vương Lâm dày đặc lôi quang, giống như đã trở thành một địa ngục sấm sét. Những tia chớp lại xẹt đi xẹt lại bên trong.

Khoảnh khắc kinh người chính là khi Vương Lâm sử dụng quyền điều khiển sấm sét trong thiên địa, ngày cả kiếp vân trên đầu hắn cũng có rất nhiều sấm sét bị kéo xuống dưới, tất cả đều ngưng tụ trên bàn tay phải Vương Lâm.

Khoảnh khắc này giống như Vương Lâm đang tranh đua với thiên.

Vương Lâm đang tranh giành quyền loi điều khiển sấm sét trong đất trời với thiên. Khi những luồng sấm sét vô cùng vô tận ngưng tụ lại, lôi quang trong kiếp vân lại bị kéo xuống một số lượng cực lớn. Lúc này kiếp vân rít gào lên vang vọng đất trời tất cả sấm sét đã và đang bị hút xuống lập tức dừng lại. giống như đang chuẩn bị lui về phía sau để trở về trong kiếp vân.

- Thiên đạo, Thiên Kiếp, dù thật sự là thiên đạo. Nhưng nếu thiên muốn tiêu diệt ta thì ta nhất định phải diệt thiên! Vương Lâm ta không tin thiên đạo, không tin Thiên Kiếp, thu thiên đạo này chỉ là tự cho mình là đạo, thứ Thiên Kiếp này cũng chỉ là tự cho mình là kiếp mà thôi.

Khi thấy sấm sét chậm rãi bị hút ngược trỏ về trong kiếp vân. Vương Lâm gầm nhẹ một tiếng rồi nắm chặt tay trái lại.

- Lửa nóng trong đất trời hay nghe theo triệu hồi của Chu Tước Vương Lâm ta, ngưng tụ!

Khoảnh khắc này bên cạnh hư ảnh Thái Cổ Lôi Long sau lưng Vương Lâm đột nhiên xuất hiện một ngọn lửa bạch sắc, ngọn lửa thiêu đốt hóa thành một Chu Tước khổng lồ. Chu Tước này khẽ vỗ cánh, âm thanh Chu Tước vang vọng thiên địa.

Lúc này trong phạm vi năm nghìn trượng của kiếp vân, ngoài số lượng lớn lôi quang đang bị kéo xuống thì cũng có rất nhiều thiên hỏa chậm rãi rơi xuống. Tất cả tạo thành một cái phễu khổng lồ chui vào trong lôi cầu trên tay trái Vương Lâm.

Vương Lâm không những muốn cùng thiên tranh đoạt quyền lợi điều khiển sấm sét mà còn muốn tranh đoạt quyền lợi của lửa.

Nếu tình cảnh này được bất kỳ tu sĩ nào nhìn thấy thì chắc chắn sẽ chấn động tâm thần. Lúc này lôi cầu trên tay trái Vương Lâm đang hấp thu lực lượng của thiên địa, đồng thời còn tranh đoạt cả uy lực của kiếp vân.

Tiếng gào thét trong kiếp vân lại càng trở nên rõ ràng, một đám mây màu đỏ máu đột nhiên bùng ra trong kiếp vân. Loại hình thứ năm của Thiên Kiếp đã xuất hiện, đây chính là huyết kiếp.

Khoảnh khắc khi đám mây máu xuất hiện. Vương Lâm ngẩng mạnh đầu, cơ thể xông lên giống như mũi tên. Khi hắn xông ra thì mang theo cả lôi cầu và ngọn lửa trên trăm trượng, tất cả đều phóng thẳng về phía kiếp vân.

Năm nghìn trượng, bốn nghìn trượng...Ba nghìn trượng...Một nghìn trượng! Khoảng cách giữa Vương Lâm và kiếp vân ngày càng gần. Khoảnh khắc khi hắn tiến vào phạm vi ngàn trượng, đám mây màu đỏ lập tức phóng đến bao phủ.

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 296

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự