Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1061 Chương 1039:Liễu Mi.(1)

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn

Phiên bản Dịch · 1994 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trong khoảnh khắc này, thế giới trước mắt Vương Lâm so với lúc trước đã trở nên khác biệt.

Hố sâu trước mắt chậm rãi trở thành trạng thái bán trong suốt, cuối cùng không ngờ biến mất, hiện ra trong mắt Vương Lâm là những đường cong màu đen. Những đường cong này đan xen vào nhau, tràn ngập giữa đất trời.

Hố sâu này hiển nhiên được cấu thành từ những đường cong này. Ngay khi nhìn thấy cảnh tượng này, Vương Lâm đang trôi giữa không trung bỗng ngây người ra.

Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía những vị trí khác. Theo ánh mắt hắn chuyển động, vách hố sâu bên cạnh cũng lập tức tiêu tan, hóa thành vô số những đường cong đan xen vào nhau.

Nhìn những đường cong hỗn loạn này, trong lòng Vương Lâm bỗng nhiên nổi lên một sự kích động. Hắn nâng tay phải lên hướng về những đường cong này tung một trảo. Nhưng ngay lúc này, một sức mạnh hùng hậu từ trong những đường cong này bỗng nhiên tràn ra, xua tan sức mạnh trong một trảo của Vương Lâm, còn khiến cho tay phải Vương Lâm bắn ra một lực phản chấn ầm ầm tới gần.

Phịch một tiếng, cả người Vương Lâm lảo đảo lùi lại mấy bước mới ngừng lại được. Trên mặt hắn chẳng những không hề có vẻ uể oải, ngược lại lộ ra vẻ đã hiểu ra.

Hắn hít sâu, thân mình nhảy lên, xông ra khỏi hố sâu, nhìn về bốn phía. Chỉ thấy những tòa nhà ở bốn phía động phủ này trong mắt Vương Lâm đã hoàn toàn khác trước.

Những tòa nhà này, những khóm hoa này ngay khi ánh mắt Vương Lâm nhìn vào toàn bộ đều tan rã, hóa thành từng đường cong với đủ loại màu sắc đan xen vào nhau.

Toàn bộ thế giới này dường như vào lúc này đã có một sự biến đổi rất lớn.

- Khó trách đám người Bối La có thể ở trong chín mươi chín giới bên trong bình kia qua lại không ngớt. Chắc hẳn nếu như Tư Đồ Nam muốn cũng có thể làm được, thậm chí là Phù Phong Tử cũng có thể phá vỡ một giới trong bình.

Nếu hiện giờ ta lại một lần nữa tiến vào thế giới trong bình, tuy không thể qua lại chín mươi chín giới, nhưng chắc chắn có thể phá vỡ một số giới mà đi.

Những lão quái đạt tới tu vi Tịnh Niết có thể thấy được quy tắc, cũng bởi vì tu vi đã đạt tới Tịnh Niết mà bước đầu đã nắm giữ được sức mạnh của quy tắc, hiển nhiên có thể tự do đi lại qua các giới.

Lúc trước ta định túm lấy đường cong, nhưng lại bị một sức mạnh hùng hậu tấn công, chính là bởi vì tu vi của ta chưa đạt tới Tịnh Niết, chưa nắm giữ được quy tắc này.

Vương Lâm nhìn bốn phía, trong mắt lộ vẻ hiểu ra.

Ngay cả cấm chế vô hình cũng hiện ra rõ ràng trong mắt Vương Lâm, lộ ra toàn bộ không thiếu chút nào. Ngay khi Vương Lâm nhìn thấy hết thảy những thứ này, thần sắc khẽ động, Thiên Nghịch Châu bên trong tâm thần không ngờ tự vận chuyển, ở trên mi tâm của Vương Lâm dần dần hiện ra một vòng xoáy to bằng nắm tay.

Thiên Nghịch Châu chậm rãi từ trong vòng xoáy kia hiện ra, lơ lửng ở phía trước Vương Lâm. Xung quanh Thiên Nghịch Châu kia xuát hiện những gợn sóng lăn tăn, dường như Thiên Nghịch Châu không thuộc về nơi này, không hợp với nơi này, như thể xuất hiện sự bài xích.

Trong nháy mắt, toàn bộ tâm thần của Vương Lâm lập tức hòa thành một thể với Thiên Nghịch Châu, bên tai hắn như truyền đến một tiếng sấm vang, trước mắt hoa lên, dường như có một sức mạnh cuốn tâm thần của hắn phá tan hết thảy những trở ngại bên trong động phủ này, trực tiếp phóng lên cao.

Lúc này, ở vị trí trung tâm của vùng đất Yêu Linh lập tức có một đạo cầu vồng rực rỡ từ dưới lòng đất lao ra, bay thẳng lên trời.

Vương Lâm nhìn thấy không trung, không trung xanh thẳm kia trong mắt hắn trong chốc lát liền hóa thành vô số những đường cong màu lam rất dài, đan xen chuyển động với nhau.

Hắn nhìn thấy mây trắng, nhìn thấy mặt đất, thấy được cây cối trên mặt đất cùng với vô số cư dân của vùng đất Yêu Linh, còn có những con sông và ngọn núi trên mặt đất.

Được sức mạnh kỳ dị bên trong Thiên Nghịch Châu kia bao quanh, tâm thần Vương Lâm tản ra vô hạn, dung nhập vào trong thiên địa, nhìn thấy hết thảy mọi quy tắc.

Hiện ra trước mắt là hết thảy những quy tắc, những đường cong màu sắc rực rỡ kia chính là một loại biểu hiện của quy tắc.

Trong khi không ngừng quan sát, Vương Lâm như thể hóa thành một cơn gió thổi khắp vùng đất Yêu Linh, lại một lần hướng lên trên, theo sức mạnh kỳ dị bên trong Thiên Nghịch Châu tràn ra, bay thẳng lên không trung. Trong tâm thần lại truyền đến một âm thanh, lại dưới sức mạnh trong Thiên Nghịch Châu này trực tiếp phá khai vùng đất Yêu Linh mà vô số tu sĩ, thậm chí là đám người Thiên Vận Tử cũng không thể cưỡng ép mở ra.

Dường như đối với thiên nghịch, không gì trên thế gian này có thể gây trở ngại, không gì dám cản trở thiên nghịch nửa bước!

Trước mắt Vương Lâm là một màn Tinh Không tối đen!

Trong Tinh Không này tràn ngập vô số những hạt bụi, ở xa xa cũng có tinh vân rực rỡ. Lúc này Vương Lâm đang chìm vào trong trạng thái đã hiểu ra, nhìn Tinh Không, dường như cảm nhận được quy tắc ẩn chứa bên trong Tinh Không.

Những tinh cầu lóe lên ở phía xa, những thiên thạch chuyển động khắp nơi, những đám bụi lớn nhỏ khác nhau, tất cả đều hiện ra trong mắt Vương Lâm.

Quy tắc, toàn bộ trời đất, tất cả đều có quy tắc!

Tâm thần dung nhập vào Tinh Không, Vương Lâm không ngừng hiểu ra. Tâm thần trong lúc hiểu ra cũng không ngừng tăng trưởng, theo sự tăng trưởng này mở rộng ra phía ngoài. Tốc độ mở rộng này vượt xa sự tràn ngập của thần thức, phạm vi này còn xa thần thức mới có thể sánh bằng.

Giống như Vương Lâm lần thứ hai đứng trước cửa lớn của thiên nghịch, bước vào nửa bước, cả người bên trong thế giới kỳ dị kia như hóa thành hư vô. Lúc này, Vương Lâm ở trong Tinh Không lại một lần nữa có được một cảm giác đắc đạo.

Chẳng qua thứ đạt được lúc này chính là quy tắc.

Tâm thần tràn ngập, khuếch tán ra vô hạn, trong nháy mắt tâm thần Vương Lâm bên trong Tinh Không này đảo qua từng tu chân tinh. Giờ phút này trong lòng hắn vô cùng bình tĩnh, vẫn còn đang chìm trong trạng thái minh ngộ, đối với trạng thái của mình lúc này rất là mơ hồ.

Mỗi một lần đảo qua một tu chân tinh, hết thảy những sinh linh trên đó, dù là phàm nhân hay tu sĩ, ngay cả cây cỏ cầm thú toàn bộ đều bị Vương Lâm cảm thấy rõ ràng.

Vô số quy tắc trong trời đất toàn bộ đều hóa thành những đường cong, ngay khi tâm thần Vương Lâm đảo qua, đều bị hắn nhìn thấy tất cả.

Trên những tu chân tinh kia, cho tới lúc này, không có một tu sĩ nào nhận thấy được tâm thần của Vương Lâm đang tràn ngập, cho dù là tu vi đã đạt tới Khuy Niết hay Tịnh Niết.

Dù sao lúc này, dưới sức mạnh thiên nghịch, nếu Vương Lâm không muốn cho người khác biết, duy trì trạng thái minh ngộ như vậy, thì không ai có thể biết được sự tồn tại của hắn. Cho dù là Toái Niết, cũng không thể biết được!

Tâm thần tràn ngập, lấy đám bụi vùng đất Yêu Linh làm trung tâm, hướng về bốn phía không ngừng khuếch tán. Thời gian dường như vô tận, cũng không biết đã qua bao lâu, bên trong Liên Minh Tinh Vực, hơn một nửa phạm vi đều bị tâm thần của Vương Lâm bao phủ.

Hắn không hề dừng lại, trong lúc hiểu ra theo sức mạnh thiên nghịch lại một lần nữa khuếch tán, dần dần càng lúc càng lớn, phạm vi càng ngày càng rộng.

Hắn thấy được rất nhiều tu sĩ, thấy được vô số những mãnh thú chưa bao giờ gặp qua, thậm chí còn nhìn thấy một vài người quen trước kia.

Những người này không hề khiến cho Vương Lâm dừng bước, thậm chí giờ phút này hắn đã chìm đắm vào trong một trạng thái kỳ dị, không ngừng tìm hiểu quy tắc của trời đất, trong lúc tâm thần điên cuồng tăng trưởng, tu vi đã dần dần tiếp cận viên mãn.

Đạt tới Khuy Niết Hậu Kỳ đại viên mãn, đối với một tu sĩ mà nói cũng không phải là khó. Chỉ cần nhìn thấy đủ những quy tắc, hiểu được tất cả, như vậy tự nhiên có thể đạt tới viên mãn.

Chỉ có điều, quá trình này rất dài, cần phải trải qua rất nhiều, sau khi thấy được hết thảy mới có thể thành công. Không ai có thể như Vương Lâm, dưới sự trợ giúp của thiên nghịch, tâm thần có thể trong thời gian ngắn tràn ngập toàn bộ Liên Minh Tinh Vực. Nhờ sức mạnh này, sự biến hóa của rất nhiều quy tắc đã được hắn hiểu ra. Tâm thần Vương Lâm tràn ngập, không ngừng mở rộng, hắn nhìn thấy trong Tinh Không có một biển lửa đang gào thét tới gần. Ở phía trước biển lửa có một con Chu Tước khổng lồ, tản mát ra sức nóng nồng đậm.

Dọc đường Chu Tước kia đi qua, bên trong hư không xuất hiện những cái khe lớn, như thể chỉ hơi chạm vào sẽ sụp đổ. Trong khi biển lửa Chu Tước kia tiến tới, tất cả những thiên thạch trong phạm vi lân cận lập tức đều hóa thành tro bụi tiêu tan.

Nếu đường đi của Chu Tước này không tránh những tu chân tinh, chỉ sợ trên đường bay tới, sẽ có rất nhiều tu chân tinh sụp đổ.

Trong biển lửa Chu Tước kia có những đạo cầu vồng theo sát. Bên trong những ngọn lửa cầu vồng kia là một đám tu sĩ mặc áo màu đỏ thẫm, những tu sĩ này có cả nam và nữ, ở phía trước còn có sáu lão già, tản mát ra khí tức tu vi kinh người.

Từ xa nhìn lại, những tu sĩ phía sau Chu Tước không ngờ không dưới một ngàn, gần như mỗi một người đều có tu vi không hề yếu!

Những người này ở phía sau Chu Tước nhanh chóng tiến về phía trước!

Chu Tước khổng lồ kia khiến cho Vương Lâm có một cảm giác quen thuộc. Ngay khi tâm thần hắn đảo qua, hai mắt Chu Tước kia đột nhiên tuôn ra ánh lửa, thân mình bỗng nhiên dừng lại, lập tức liền có tiếng kêu Chu Tước vang dội chậm rãi truyền ra!

Quyển 8: Liên Minh Bí Ẩn

Bạn đang đọc Tiên Nghịch của Nhĩ Căn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 280

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự