Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 723 Vẫn Hoa Kỳ

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 2378 chữ · khoảng 8 phút đọc

Ngoài Thiên Bác Cung.

Thượng Quan Phi cùng Nam Cung Dật an bài xong xuôi ba người Dương Phàm, sóng vai bay đi một tòa cung điện xa xưa khí thế.

Nam Cung Dật tay ngọc khẽ vuốt tóc mai, mặt ngọc ung dung đoan trang, mỉm cười nhợt nhạt:

- Thượng Quan huynh, từ sau khi nhìn thấy Dương Phàm, huynh giống như rất có tâm sự, rầu rĩ không vui.

Thượng Quan Phi ánh mắt ảm đạm, thở ra thật dài, bảo trì trầm mặc.

- Khi đó Tẩn Đò Tam Tú nồi danh kinh thành, chúng ta liền nhìn ra được, huynh thích công chúa Tần Hân. Mà nay, Tần Hoàng hạ chiếu quyết định gả công chúa cho huynh, đây là chuyện vui mừng, cũng thòa ước nguyện nhiêu năm của huynh.

Nam Cung Dật khó hiểu nói.

- Muội có thể không biết, trước đây A Tuần quyết định gả Tiểu Hân cho Dương Phàm có được hai kiện Chí Bảo Long Khí.

Thượng Quan Phi cười chua xót.

Nếu không phải từ lúc nhỏ hắn và Hàn Kỳ đã cùng nhau sinh tử, sợ rằng cũng sẽ không biết vấn đề này.

- Trước đó bệ hạ quyá định gả công chúa cho Dương Phàm?

Nam Cung Dật thất kinh, nhanh chóng khôi phục trầm tĩnh:

- Tần Hoàng làm như vậy, quá nửa là muốn lôi kéo Dương Phàm. Hắn là người có được hai kiện Chí Bảo Long Khí. là người được Thiên Thu Đế Sư tán thưởng, sau lừng còn có đại thế lực Tiên Đạo Tông.

- Chỉ là, Hàn Kỳ đánh giá hắn không cao, thế nhưng Thiên Thu Đế Sư từ khi tới Đại Tần. chưa bao giờ thường thức khen thưởng một người nào. Lần này gặp mặt. ta không nhìn thấu được hắn.

Thượng Quan Phi có chút nghi hoặc không chắc nói.

- Ta thấy lần trước Hàn Kỳ Thừa tướng cùng Tam Hiền Vương mất hứng trở về, lẽ nào Dương Phàm lại cự tuyệt Tần Hoàng "liên hôn"?

Nam Cung Dật cảm thẩy thật khó tin.

Thử hỏi thiên hạ này, ai dám cự tuyệt làm Phò mã Đại Tần?

Không nói đến làm Phò mã sẽ có được vô số chỗ tốt lợi ích, chi bản thân công chúa Tẩn Hân có dung mạo chim sa cá lặn, tính cách ôn nhu hiên thục, ai có thể từ chổi được dụ hoặc như thế?

Nếu như từ chổi, tất nhiên sẽ đổi nghịch với Tần Hoàng võ lực đứng đẩu Đại Tần, hậu quả thật không thể tưởng tượng.

Nam Cung Dật khó mà tướng tượng, nam tử sâu không thể lường truớc đó, lại có thể từ chổi dụhoặcnhưvậy, lại muốn trở thành kè địch với TẩnHoàng.

- Bởi vì hắn muốn là Thiên Nhất Hồn Thủv.

Thượng Quan Phi than thớ.

- Thiên Nhất Hồn Thủy? Khó trách không nói được.

Nam Cung Dật chợt hiểu, đồng thời cũng rõ ràng từ khi gặp mặt đến giờ, ánh mắt Thượng Quan Phi vẫn không dời khỏi người Dương Phàm.

Dương Phàm từ chổi liên hôn với công chúa Đại Tần. không chỉ khiến hoàng tộc không có mặt mũi, làm cho công chúa Tân Hân xấu hô. càng làm cho Thượng Quan Phi rất mất mặt.

Bời vì người được chọn tốt nhất từ chổi liên hôn, lúc này mới đến phiên Thượng Quan

Phi.

Cho nên, hắn nhìn thấy Dương Phàm, làm sao vui vẻ được?

- Ta không phải thật sự cố kỵ mặt mũi.

Thượng Quan Phi lắc đẩu than thớ:

- A Tuấn thương yêu nhất là Tiêu Hân, trước đó cân nhắc gả nàng cho Dương Phàm, cũng là suy nghĩ vì ý nguyện của chính nàng.

- Ý của huynh, Tiểu Hân chán chính thích là Dương Phàm.

Nam Cung Dật tràng lớn mắt.

- Sau khi Dương Phàm bá đạo cự tuyệt liên hôn, Tiểu Hân trở về vẫn buồn bực không

vui.

Thượng Quan Phi vẻ mặt chua xót:

- Nàng từ nhỏ vẫn gọi Thượng Quan ca ca, trong lòng nàng chỉ có tinh huynh truởng.

Nam Cung Dật nghe vậy, không khỏi líu luỡi.

- Thán ở đại gia tộc, lại là nữ nhưng, ai có thể làm chủ được hôn nhân của minh?

Nam Cung Dật u oán nói. lại an ủi:

- Châng qua hụynh yên tâm, Tiêu Hân còn nhỏ tuổi, chờ gả qua cùa. lòng cùa nàng nhất định sẽ t hay đôi. Điêm này. đêu là nữ nhân, muội có quyẻn nói nhất.

- Chi hv vọng như thế.

Thượng Quan Phi nửa mừng nửa lo.

Đối với chiếu lệnh của Tần Hoàng, thân là thần tử. hắn khó có thể cự tuyệt. huống hỗ đổi tượng liên hôn là nữ nhân mình âu vếm.

- Dương lão đại, lẩn trước ngươi cho viên đan dược gì kia quá là lợi hại. Ta trở về Vạn Yêu Điện, được Yêu Hoàng bệ hạ trợ giúp, chi cẩn mấy năm liền trùng kích cảnh giới Thần Hư công. Nếu như Không phải Yêu Hoàng muốn ta củng cố cành giới, chúng ta đã sớm gặp được từ muời năm trước rồi.

Hồ Phi gặp được Dương Phàm, có thể nói mừng rỡ như điên.

Thanh Vũ cùng hắn như bóng với hình, bộ dạng cười hì hì.

- Nói như thế. thực lực của ngươi ít nhất tăng lên gấp mười?

Dương Phàm lại cười nói.

- Đó là đương nhiên, hiện giờ đơn đả độc đấu, ta đã có thể đại chiến trăm hiệp với Yêu Hoàng đại nhân, Ngay cả ngài ấy cũng không dám đỡ bản mạng thân thông của ta nữa.

Hồ Phi đắc ý ngông nghênh, ngo ngoe muốn thửnói:

- Dương lão đại, lần trước thua ngươi tâm phục khâu phục. Lần này thực lực ta đại tăng, nhất định phải đòi lại.

Dương Phàm lắc đầu:

- Ta đang bù đắp căn cơ, thời gian cấp bách, không có thời gian đánh với ngươi.

Dứt lời. hắn nhắm mắt lại, chim đắm trạng thái tu luyện vong ngã.

-Nè... Nè...

Hồ Phi phiền muộn muốn chết, năn ni nửa ngày. Dương Phàm cũng không trá lời.

- Nguơi đừng quấv rầy Dương lão đại nữa.

Thanh Vũ liên tục đánh mắt ra hiệu, kéo hắn ra ngoài.

Dương Phàm một minh thanh tịnh, tâm thần roi vào một mảnh cảnh giới huyển bí.

Toàn bộ thể xác tinh thần hắn đều dung nhập trong thiên địa tự nhiên, Sinh Mệnh Lục Chủng cùng Hồn Căn trong cơ thể phán ra dòng pháp lực đặc biệt, dũng mãnh tràn vào đẩu.

Trong đầu, ba cây Hoán Thiên Nha xanh, đò, tím xếp hàng một chỗ. thông thấu trời cao vô tận.

Lúc này Dương Phàm lo lắng là về cảnh giới tiếp theo, chẳng những là Hoán Nha Kỳ đại viên mãn, đồng thời là cảnh giới tiếp theo Hoán Nha Kỳ.

Khoảng khắc, tâm thần hắn dung nhập Tiên Hồng Không Gian.

Lúc này, địa bàn Tiên Hồng Không Gian cùa Dương Phàm đã mở rộng đến năm trăm dặm.

Lục thổ địa cùng hoàng thổ địa tăng tốc độ sinh trưởng là một trăm hai mươi tám lẩn.

Dưới hoàn cảnh gia tốc sinh trưởng này, trong Linh Dược Viên mỗi giây mỗi phút đều có thực vật lớn lên héo rũ.

Dương Phàm đi tới trước một gốc chỗi nhỏ, cũng không thúc giục gì, mà yên tĩnh cảm ngộ.

Dù vậy, dưới gia tốc sinh truởng một trăm hai mươi tám lần, gốc chỗi kia nhanh chóng hinh thành cành cây, mọc ra đóa hoa năm màu kiều diễm, mỹ lệ vô cùng.

"Thi ra là Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa."

Dương Phàm hít hương thom kỳ dị làm người ta bay bổng, nhanh chóng phán đoán ra tên gọi đóa hoa này.

Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa: loại kỳ hoa cực kỳ xinh đẹp, mỗi nụ hoa đều có cánh hoa năm màu. có thể luyện chế ra tiên tửu tuyệt mỹ.

Lúc này, Dương Phàm say mê trong Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa xinh đẹp hoa mỹ, linh hoa dị thảo xung quanh có vè mờ nhạt.

Theo thời gian trôi qua. cánh hoa năm màu phóng ra một chút ánh sáng, mơ hồ như mộng, hương thom mê người.

Trong đầu Dương Phàm, lại hiện ra hình ảnh minh suy diễn cảnh giới mới.

Ba cây Hoán Thiên Nha trong đầu phóng ra ánh sáng vô hạn, lực cảm ứng hư không ngày càng mạnh.

Đến khoảng khắc, Sinh Mệnh Lục Chủng dâng lên một mảnh ánh sáng lục như sông nước, bao phủ ba cây Hoán Thiên Nha.

Đồng thời, Hồn Căn phóng ra ánh sáng vàng óng ánh, dòng ánh sáng màu lam nhu nước chảy từ trên xuống, nhập vào Sinh Mệnh Lục Chủng, lại dung nhập vào đoàn ánh sáng ba màu phia trên.

Trải qua quá trinh diễn biến cực kỳ phúc tạp, đoàn ánh sáng ba màu chim xuống, dòng chảy liên hợp ba đoàn hào quang, bao bọc Sinh Mệnh Lục Chủng, ngưng kết thảnh một quá cầu ánh sáng năm màu. dường như đang dựng dục gì đó.

Cuối cùng có một ngày, quả cẩu ánh sáng năm màu phóng ra màu sắc hoa lệ. nỡ rộ như hoa sen, bên trên hiện ra ba màu sắc mờ nhạt, ở giữa hiện lên một đoàn ánh sáng xanh lục trong suốt, như không chân thật. Hôn Căn phía dưới xoay quanh ánh sáng màu vàng đất cùng màu lam sáng bóng.

"Đường nét suy diễn đã thảnh hinh, chỉ là dung hợp phúc tạp trong đó. cùng với hình thành khâu quyết công pháp, còn có các loại vấn đề, cần phải gấp rút xừ lý."

Trong lòng Dương Phàm trở nên trong sáng, mặc dù còn chưa hoàn toàn suy diễn thành công đại viên mãn cùng với cảnh giới tiếp theo.

Thế nhưng hiện giờ hắn đã hoàn thành sáu phẩn mười, càng về sau càng phức tạp trắc

trở.

Dương Phàm cũng không nóng nảy. bởi vì hắn có thể tùy lúc suy diễn, đồng thòi thán thể tự động bù đắp vấn để căn cơ không ổn.

"Chỉ là. cảnh giới tiếp theo phải đặt tên gì?"

Dương Phàm mang theo vấn đề này, quan sát Thiên Hương Ngũ Tâm Hoa đang sinh trưởng từngbước.

Qua khôngbiết bao lâu. cánh hoa năm màu vô cùng hoa lệ Bắt đầu héo rũ. úa tàn.

Dương Phàm trợn mắt nhìn một thứ tuyệt đẹp. từng chút úa tàn khô héo, tâm thần nháy mắt chấn động.

Nhu một đóa hoa thanh xuân mv lệ. khoảng khắc phóng ra vẻ đẹp của nó, cuối cùng cũng sẽ héo tàn.

Dương Phàm từ đó lĩnh ngộ được điều gì, thực vật như thế, con người cũng như vậy.

Vạn sự vạn vật. đều có thời khắc đẹp nhất tráng lệ nhất, thế nhưng sẽ không duy trì quá lâu. cuối cùng sẽ kết thúc.

Vào lúc này, Dương Phàm thật sâu cảm nhận được tu tiên là còn đường nghịch thiên mà

đi.

Chính như lời Thiên Thu Vô Ngân khi xua. trường sinh bất tử không phải là vĩnh hẳng bất diệt.

Vạn vật thế gian, thọ mệnh dài nhất không phải người, không phải yêu. cũng không phải thân tiên ma, mà là Thiên Địa.

Cành giới tối cao Thiên Địa, đối với người quy tiên ma mà nói. có thể tính là vĩnh hẳng.

Sau đó, Dương Phàm t hay đổi hơn mười loại cây, tiến hành thúc đẩy nó.

Kết quả, mặc kệ là loại linh hoa dị thảo gì, mặc kệ sinh trường ra đóa hoa kiều diễm tuyệt mv thế nào. cuối cùng cũng sẽ héo rũ úa tàn.

"Mặc kệ nó hoa lệ rực rỡ ra sao. cuối cùng cũng sẽ héo rũ, úatàrụ tiêu vong, chết đi..."

Dương Phàm hít sâu một hơi. rốt cuộc làm ra quyá định:

"Đã như vậy, cảnh giới tiếp theo Hoán Nha Kỳ, không bằng gọi là... vẫn Hoa Kỳ!"

vẫn Hoa Kỳ!

Khi cảnh giới này thành hinh, Dương Phàm chỉ còn lại có một Chứng Quả Kỳ cuối cùng.

Uẩn ChủngKỳ... Diễn CănKỳ... Hoán Nha Kỳ... vẫn Hoa Kỳ...

Dương Phàm biết cách Chứng Quả Kỳ cuối cùng, chỉ còn một hai bước xa.

về phần sau Chứng Quả Kỳ. còn có cảnh giới mới hay không, còn có cảnh giới gì? Dương Phàm tạm thòi chưa tìm hiêu. điêu này cách hắn thật xa xôi.

Có một con đường rõ ràng, phương diện sưv diễn tu luyện cùa Dương Phàm càng thêm như ý.

Chớp mắt mấy tháng trôi qua.

Một ngày, rốt cuộc có người tới quấv rầy Dương Phàm.

Trong lúc Dương Phàm bế quan tu luyện, Yêu Long Hoàng đã hạ lệnh: không cho phép bất kỳ kè nào quấv rầy.

Vì vậy, trong lúc này Ngay cả công chúa Đại Tần cầu kiến, cũng bị người ta chặn ở ngoài cửa.

Công chúa Tẩn Hân, tất nhiên là buồn bã rời đi.

- Có chuyện gì?

Dương Phàm chủ động mở mắt.

B ởi vì hắn rõ ràng, một khi có người tới gặp mình, đó là đại biểu tin tức Cửu Long Thịnh Hội.

Người tới là Dạ Đồng.

- Báo Hồng Tôn, Tần Hoàng cùng Hàn Kỳ đã bày ra thiên la địa võng, dự định một lưới bắt hết trận doanh Yêu Long Hoàng, tin tức cụ thể biết được rất ít.

Dương Phàm gật đầu nói:

- Ngươi cẩn thận rời đi, sau này đừng tùy tiện tiến vào đây. Nơi này cường giả nhưmây, Ngay cả tôn tại cảnh giới Hợp Thể Kỳ cũng có.

Quả nhiên, Tần Hoàng phái sứ giả đến Thiên Bác Cung hạ chiếu lệnh:

"Tần Hoàng bệ hạ hiệu lệnh thiên hạ, một tháng sau sẽ tô chức Cửu Long Thịnh Hội ở Tiên Tẩn cổ Điện, cùng quẩn hùng thiên hạ thương thảo đại thế. cùng mưu tính bảo tàng Tiên Tẩn..."

" Tiên Tần cổ Điện?"

Dương Phàm nhíu mày.

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 46

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự