Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 660 Chương 704 - 707 (4-7)

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 5855 chữ · khoảng 21 phút đọc

Trén đệ lục trọng phong có số ít tu sĩ Hóa Thần dùng thần niệm truyền âm với nhau, kinh ngạc vô cùng.

Đệ cửu trọng phong, đó chính là Lăng Đính Tiên Phong, cấm địa của toàn bộ Tiên Đạo Tông.

Nghe nóị, đệ cửu trọng phong là nơi ở của Đại trướng lão có sắc thái truyền kỳ nhất Tiên Đạo Tông, đông thời cũng phong tồn một số cấm địa của Tiên Đạo Tòng.

- Khôngbiết hai vị đại nhân đích thản tới hàn xá. có chuyện gì phản phó?

Nam Cung Hạm hạ thấp người thi lễ, cung kính vô cùng, nhung mặc ngọc lại trắng bệch, rất là khẩn trương.

- Chúng ta được lệnh của Đại trưởng lão. tới đây mời “khách quý” của bán đông đi đệ cửu trọng phong nghị sự.

Một gã Thông Huyển trong đó ngạo nghễ nói.

- Khách quy?

Nam Cung Hạm ngân ra. suy nghĩ xoay Chuyên, khách vào ở trong động phủ của minh chi duy nhất có Dương Phàm.

- Người chúng ta muốn tim chính là Dương Dược sư trong động phủ ngươi.

Trong đó một vị Chấp pháp lớn tuổi lạnh nhạt nói.

Lời nói vừa ra, Nam Cung Hạm còn có Hoàng Phù thậm chí là một sổ tu sĩ chung quanh động phủ đểu khiép sợ không hiểu.

Dõi mắt toàn bộ Đại Tẳn. “Khách quý” có thể khiển Đại truớng lão phái người đi mời, có được mấy người?

- Ha ha, người các ngươi muổn tìm là ta?

Thản hình Dương Phàm dùng phương thức quy thần khó lường xuất hiện ở phía sau hai người.

A

Hai gã Chấp pháp cấp Thông Huyển kinh hãi toàn thán toát mỗ hôi lạnh.

Hắn làm như thế nào nhi?

Tu sĩ chú ý nơi đây ít nhất có mấy trăm người, hoặc là ở gần, hoặc là cường giả Hóa Thần Kỳ.

- Ngài chính là Dương Dược sư? Đại trường lão bản tông có lời mời...

Hai gã Chắp pháp cấp Thông Huyền lau khô mỗ hôi lạnh trên trán, thu hồi lòng khinh thị. vẻ mặt cung kính đưa tay ra hiệu mời Dương Phàm đi.

- Làm phiền nhị vị dẫn đường.

Thần sắc Dương Phàm bình tĩnh, không mừng không lo.

Nguyên lai Hoán Thiên Nha của hắn thông hiểu thiên địa đã trước tiên có cảm ứng sẽ gặp gỡ một vị đại nhân vật.

Cứ như vậy, Dương Phàm theo hai gã Chấp pháp cấp Thông Huyền bay đi cấm địa Lăng Đính Tiên Phong đệ cửu trọng.

Trong lòng Dương Phàm cũng có chút chờ mong, bới vì lập tức sẽ gặp mặt chính là chí cường giả đứng trên đinh của Đại Tần.

Lăng Đính Tiên Phong đệ cửu trọng.

Truyền thuyết cấm địa đệ cửu trọng của Tiên Đạo Tông phong tồn lịch sử bí tân từ thượng cô Tiên Tản tới nay.

Nơi này gần như là vị trí cao nhất của đại lục.

Dương Phàm theo hai gã Chấp pháp cấp Thông Huyền bay đến đinh tiên phong, bên dưới mây mù lượn lờ, quanh thân băng tuyết trải rộng. Băng giá nơi đây thậm chí có thể sánh ngang với sông băng nơi Cực Bắc nội vực hắn từng đi qua.

Nước đóng thành băng, hơi thớ thành bông tuyết là một loại biểu hiện của điều kiện cực hàn nơi đây.

Nhưng là đối với những bậc cao cấp bậc Hóa Thần mà nói chút môi trường ác liệt này khỏngtinhlàgì cả.

- Mời Dương Dược sư.

Sau khi bay đến ngọn núi này, trong đó một Chấp pháp bay trước một bước đi báo tin. một Chấp pháp khác dẫn đường cho Dương Phàm.

Hai mắt Dương Phàm khép hờ đảo qua bổn phía môi trường này.

Toàn bộ cấm địa đệ cửu trọng đều ở dưới một loại trận pháp thủ hộ mà Ngay cà hắn đều nhìn không ra. cám quan bị hạn chế thật lớn. Sau khi thần thức triển khai, trìr khu vực chung quanh, xa xa đêu là một mảnh bạch quang vô tận kéo dài đến cuối trời.

Rất hiển nhiên nơi này tồn tại ảo trận cường đại, gần nhu khiến thần thức mất hiệu lực. Hoàn hảo tuy răng cảm quan của Dương Phàm bị hạn chế nhưng cùng sẽ khôngbị ảo trận lừa

gạt.

Mà vị tu sĩ Chấp phập kia cũng rất quen thuộc đường đi lối lại, khôngbao lâu đua Dương Phàm tới một phủ đệ được khảm trong lòng núi băng.

Phủ đệ kia rất cổ xưa. phẩn lớn là tài liệu bằng gồ. lộ ra khí tức năm thắng lắng đọng.

Trên vách phủ đệ có khắc rất nhiều man thú thời kỳ thượng cổ thậm chí là một ít đồ án Thần thú trong truyền thuyết, chi là có vẻ mơ hỗ không rõ.

- Đại trường lão mời Dương Dược sư tự động đi vào là được, chúng ta không cần đi theo.

Tên Chấp pháp kia chờ trước phủ đệ cười nói.

Dương Phàm hơi lộ ra kinh ngạc, mắt nhìn hai gã Chấp pháp tự động ròi đi.

Thoáng chốc. Lăng Đinh Tiên Phong đệ cửu trọng trống trải yên tình này dường như chi còn lại một mình Dương Phàm. Bốn phía đểu là băng tuyết cùng với nhiều cấm địa bị ảo trận che lấp.

- Đại trường lão này có ý tứ gì? Để ta tự đi vào?

Dương Phàm suy tư trong lòng, nhung lại cũng chậm rãi tiêu sái tiến vào phủ đệ.

BÁ

Mới vừa bước vào phủ đệ này. Dương Phàm liền thấy cảnh tượng biến đổi.

Cửa gỗ cũ nát trước mắt biến thành đại môn đổng xanh phát ra khí tức hậu trọng cổ xưa. haibẻnmỗibẻncó một con Kỳ Lân trông rất sống động, thản thái dữ tợn đáng sợ.

Đột nhiên, Dương Phàm có một loại ào giác tương tự như lúc trước tiến vào Thiên Lan Điện.

Bới vi lối vào bên ngoài Thiên Lan Điện trước kia cũng có bố cục như vậy.

Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng vài phẩn, Tiên Đạo Tòng này không hổ là một trong những tông phái xa xua nhất Đại Tân.

Các loại bố cục trong phủ đệ đểu khác với hiện nay, trong này các loại hoa có linh thảo không ít thậm chí đã tuyệt tích trong thế gian này.

- Thật giống a...

Trong đầu Dương Phàm hiện lên tất cả tình hình lúc trước tiến vào Thiên Lan Điện.

Phong cách bố cục của động phủ này, thậm chí không hề ít sự vật đều có chỗ tương đổng với Thiên Lan Điện.

Khác biệt lớn nhất là quy mô của Thiên Lan Điện là bất ky động phủ thế gian này không thê với tới, cho dù đem toàn bộ Lăng Đính Tiên Phong có trăm vạn tu sĩ ở lại này đê so sánh cũng khôngbằng một nửa Thiên Lan Điện.

Sau khi bước vào động phủ, thần thức Dương Phàm đồng dạng mất tác dụng, gần nhưbị lạc bên trong.

- Tiếp tục như vậy, đừng nói đi gặp Đại trưởng lão. chi sợ ngay cả đi ra đểu không có khả năng. Châng lẽ, đây cũng là một loại kiêm tra thực lực của Đại trường lão với ta?

Dương Phàm nghĩ đến đây, trong phút chốc bước vào Thiên Nhân Mô Thức.

Dưới Thiên Nhân Mô Thức phán ra vài loại trạng thái.

Trong đó một loại là trạng thái về tinh thần khiến cảm quan của Dương Phàm đạt tới một cực hạn, hiểu thiên địa, biết người biết ta.

Một loại khác ở trên cơ sỡ loại trạng thái này. dung hợp thiên địa lấy thiên địa làm hậu thuẫn, dẫn động lực lượng sinh linh khổng lồ trong thiên địa lực lượng cuồn cuộn không ngừng.

Nhưng là trạng thái này quá mức kinh thế hãi tục. nếu toàn lực thi triển chi sợ có thể kinh động toàn bộ tu sĩ của Lăng Đính Tiên Phong. Đương nhiên, Thiên Nhãn Mò Thức không hề hạn chế gân như có thể không nhìn chiến thuật biên người, chính như Ngày trước Dương Phàm ở trước Khổng Tước Thánh điện của Tây Nhạc man di, một mình một người tại hình thức vô địch về thanh thế lực áp mấy chục vạn tu sì man di.

Sau khi tiến vào tinh thần Thiên Nhân Mô Thức, cảm quan của Dương Phàm dung nhập vùng thiên địa này, khống chế hết thảy mọi động thái, gần như có thể phát hiện một chút sơ ở của một ít trận pháp cấm chế trong động phủ này.

Tại Thiên Nhân Mô Thức. Hoán Thiên Nha của Dương Phàm sớm thông hiểu thiên địa, hắn cũng không triển khai tìm kiếm phạm vi rộng mà băng một loại dẫn đường trong cõi vô hình dọc theo một con đường đi về một hướng.

Lúc trước mặt xuất hiện một hàn đàm trong suốt, một giọng nói hơi ngạc nhiên vui mừng tán thướng truyền đến:

- Ha ha ha... Quả thật là “Khách quý” ngàn năm không gặp của Tiên Đạo Tông tạ nhanh nhưvậy liền tìm được lão phu.

Dương Phàm nhìn về phía thanh âm. phía trên hàn đàm kia có một căn phòng bằng gồ lịch sự tao nhã.

Cạnh căn phòng có một lão ông đẩu bạc đang ngồi, chòm râu hoa râm, sắc mặt hồng nhuận như trẻ nhỏ. trên thán đạo bào cò xưa đen trắng đan xen, phía trên dường như có không ít mụn vá.

ở trên đinh nhà gồ rõ ràng sừng sững mấy con tiên hạc, trong hàn đàm thi thoảng nhảv lên một sợi cước màu trắng, rừng đào chung quanh, cảnh trí hợp lòng người.

Mà lão đạo đầu bạc kia tay cần câu cầm trong bồng dưng nin lên, sợi cước trắng chợt lóe trong hư không, câu lên một con cá ném vào trong nhà gỗ.

Trong mắt Dương Phàm thoáng ngưng, phát hiện dưới sợi cước của cần câu kia căn bán không có lưỡi câu.

Thần sắc hắn đột nhiên biến đổi. hít sâu một hơi. không trả lời Ngay vấn đề mà nhắm mắt lại, Hoán Thiên Nha dung nhập vòm trời phát ra dao động cám ứng không hiêu.

Sau một lát, thản hình Dương Phàm từ từ bay tới trước mặt lão đạo đầu bạc, khom minh thi lễ nói:

- Nguyên lai tiền bối sớm suy tính đến ta sẽ tới.

Mặc dù lão đạo đẩu bạc trước mắt không phát ra bất kỳ khí thế uy áp gi nhưng Dương Phàm lại biết rõ sự đáng sợ của lão. Trong cám quan của hắn, đối phương chính là một vùng đại dương mênh mông, sâu không lường được.

- Mời Dương đạo hữu ngồi. Bẳn đạo danh hiệu Bạch Vũ lão tiên, tính ra cũng là đồng lứa với sư trướng của ngươi.

Lão đạo đẩu bạc thu hồi cẩn câu, tươi cười ấm áp thản nhiên đổi diện với Dương Phàm.

Ánh mắt kia từ đục ngầu hóa thánh trong suốt thảm thúy như hàn đàm trước mắt, dường như liếc mắt một cái liền nhìn thấu Dương Phàm.

Đồng thời, trong mắt của lão đạo sĩ cũng hiện vẻ kinh ngạc.

- Tiền bối nói rất đúng. Ngài là sư tôn của Tuệ Tâm, đích xác tính là truớngbối của ta.

Ánh mắt Dương Phàm bình thán.

Lúc đối mặt với nhân vật đinh nhất Đại Tần, hắn dường như bình tĩnh dị thường, bất kể là bể ngoài hay là nội tâm.

Bới vì chuyến đi này. trước khi Hoàng Phù rời đi rồi hai gã Chấp pháp đích thân tới, hắn liên có cảm ứng. Hơn nữa chuyến này cũng không có bất kỳ không ôn cùng nguy hiẻm gì.

- Tuy nhiên, bần đạo vẫn xưng ngươi một tiếng Dương đạo hữu.

Trong mắt lão đạo đẩu bạc có một tia mím cười.

Trong lòng Dương Phàm kinh ngạc. Với độ cao thân phận của đối phương, nhung lại hạ thản phận tôn quý. quan hệ ngang hàng với mình?

Cho dù bò qua chênh lệch thực lực địa vị. nếu nhìn từ tầng quan hệ với Tuệ Tâm, Bạch Vũ lão tiên này coi như là trưởng bối của hắn.

- Tiền bối khách khí rồi, khiến Dươngmỗđược sủng ái mà sợ. Nhưng không biết lần này gặp mặt, có gì chi giáo?

Dương Phàm mơ hỗ cám thấy được. Bạch Vũ lão tiên này cổ ý kéo gần quan hệ. hơn phản nửa là có dụng ý gì.

Chẳng lẽ là Chi Bảo Long Khí?

Trong lòng Dương Phàm cả kinh, không hể nghi ngờ, long khí trên người hắn tuyệt đổi không giấu được Bạch Vũ lão tiên mà tu vi ít nhất là cành giới Thân Hu trớ lên.

- Dương đạo hữu không cần khản trương. Chi Bảo Long Khi người có duyên thì được, bần đạo tu luyện Tiên Diễn Đại Đạo Pháp, tự biết vô duyẻn cùng vật ấy. Huống chi Dương đạo hữu cùng Hoàng Long Quan đã đạt tới phù hợp hoàn mỹ.

Bạch Vũ lão tiên cười thản nhiên, đánh tan nghi ngờ trong lòng Dương Phàm.

Dương Phàm gật gật đầu, rất bội phục lực suy tính của Bạch Vũ lão tiên. Tiên Diễn Đại Đạo Pháp huyên diệu vô thượng, so với trong truyền thuyết còn đáng sợ hơn.

- Dương đạo hữu tiến vào phủ đệ này có phải có cảm giác giống như đă từng quen biết hay không?

Bạch Vũ lão tiên chuyền giọng, cười rúm tim nhìn hắn.

Dương Phàm lập tức cám ứng thiên cơ. biết được Bạch Vũ lão tiên suy tính đến mình từng đi qua Thiên Lan Điện.

- Khôngsai. Có một nơi... Thiên Lan ĐiệnNội Hài.

Dương Phàm nhẹ thớ dài. liền hòi:

- Khôngbiết hai nơi này có gì quan hệ?

- Ha ha. Bới vì chủ nhân của Thiên Lan Điện cùng động phủ này đều là cùng một người.

- Cùng một nguời?

Dương Phàm ngạc nhiên thán phục nói:

- Thi ra là thẻ. Dương mỗ thực sự có một loại ảo giác tiến vào Thiên Lan Điện lúc trước.

- ở thời kỳ cuối thượng cổ Tiên Tẩn. Thiên Lan Tán tiên là đại năng số một số hai trên thế gian, lúc ấy cũng có tám vị “Tiên nhârT thượng giới, nghịch chuyển vách ngăn hai giới, hỗ trợ cùng Thiên Lan Tán tiên luyện chế Thiên Lan Điện cùng Thượng Giới Tiên Khí.

- Tám vị Tiên nhân thượng giới?

Dương Phàm hơi kinh hãi.

- Dương đạo hữu tiến vào Thiên Lan Điện, có nhìn thấy tám pho thần tượng hay không?

Dương Phàm nghe vậy. tâm thần chấn động. Vậy tám pho thần tượng kia đại biểu cho tám vị Tiên nhân thượng giới?

Trong đó đại biểu Bích Dao Vân Tiên giống như Vân Vũ Tịch, chính là một trong số thần tượng đó.

- Với trí tuệ của Dương đạo hữu hẳn là có thể hiểu ra nguyên do trong đó. Đây hết thảy đều là âm mưu dã tâm của Ma đẩu hai giới, chân tướng trong này người hạ giới chi sợ không thể biết được.

Bạch Vũ lão tiên thớ dài một hơi ngạc nhiên thán phục, chợt thần sắc ngưng trọng nói:

- Mà nay ta đã suy tính đến Tiên Đạo Tông sẽ gặp phái một hỗi đại kiếp nạn, gần như không thê may mắn thoát khói. Mà lại có một vị “quý nhân” có hy vọng giúp chúng ta hóa giải kiếp nạn này.

- Đại kiếp nạn? Quy nhân?

Dương Phàm trong lòng cả kinh

- ở trong suy tính của bẳn đạo. ngươi là khả năng duy nhất cứu lại Tiên Đạo Tông, cùng là quy nhân của bản tông.

Vẻ mặt giọng điệu Bạch Vũ lão tiên đều trịnh trọng vô cùng, bỗng nhiên đứng dậy, cúi người với Dương Phàm thật sâu. trong mắt dường như mang theo vài tia khán cầu chân thành thiết tha.

*

Trong ngôi đển hôn ám.

Một bóng xám mơ hỗ không rõ, lưng hơi còng, nét mặt già nua khô quắt xấu xí cầm tay cầm Thiên Ky Lục Lăng Kính.

-... Thế cục càng Ngày càng nghiêm trọng. Không nghĩ tới Dương Phàm không ngờ lại gặp mặt cùng lão bất tử kia của Tiên Đạo Tòng.

c ánh tay khô gầy của Vu Tôn nin lẻn nhè nhẹ, trong mắt một mảnh âm u thâm thúv.

Mà bên cạnh hắn, một nữ nhân tóc bạc mặt đeo mặt nạ. chi lộ ra một đôi hai con ngươi màu nâu, mỏng lung không rò phảng phất như dưới màn đêm.

- Ngài nói tới Bạch Vũ lão tiên tu luyện Tiên Diễn Đại Đạo Pháp? Người này là người duy nhắt tại Đại Tân có thể miễn cưỡng chống lại với ngài về mặt vận mệnh thiên cơ. Nếu Dương Phàm gặp gỡ hắn, đích xác là khó giải quyết.

- Hiện giờ muốn bổ cục giết Dương Phàm đã không có khả năng, hắn gần như là người khó giết chết nhất Đại Tần. Huống chi... hiện giờ người có thể chống cự vận mệnh thiên cơ với ta tại Đại Tản trừ Bạch Vũ lão tiên cùng Dương Phàm ra lại có thểm một người.

- Chẳng lẽ ngài nói tới “Đế sư” mới đảm nhiệm của Đại Tẳn hiện nay... Thiên Thu Vô Ngân?

Nữ nhân con ngươi màu nâu kinh hô ra tiếng.

- Ta bói toán lai lịch người này, kết quả lại là: Thiên thu bất diệt, muôn đời vô ngân. Mà nay nguời này trớ thành lão sư trên danh nghĩa của Tân Hoàng, hai người tụ lại bán Vu Tôn căn bản không thê lay động, trừ khi liên thủ cùng Tinh Tôn của Tinh Thân Tháp.

- Vậy Vu Tôn đại nhân, tiếp theo nên làm gì bây giờ?

- Dựa theo kế hoạch của chúng ta, kế tiếp nhất định phải khiến Vô Song chết đi... Hắn có được ý chí kiếm đạo mạnh nhất, nếu tụ lại với Dương Phàm sẽ có được lực lượng vô địch nhất giới, áp đảo hết thảy mọi hệ thống.

- Lời của Vu Tòn rất đúng, mặc dù thiên hạ vô song, nhưng chung quy chi là có vũ lực đơn thuần. Bố cục của chúng ta sẽ có bảy thành nắm chắc đưa hắn vào chỗ chết...

- Tiền bối cho rẳng, với thực lực toàn bộ Tiên Đạo Tông đều khó may mắn thoát khói đại kiếp nạn, một tiểu tu sĩ Hóa Thần như Dương mỗ có thể xoay chuyển càn khôn sao?

Trong mắt Dương Phàm hiện lên một tia ngạc nhiên.

Trước không nói đến tu vi thần thông của Bạch Vũ lão tiên này, chi vẻn vẹn tám vị trường lão của Tiên Đạo Tông, không người nào không phái nhân vật phong vân danh chấn Đại Tần. Tu vi so với Vân tuớngLục Tương lúc trước chi hon mà khôngkém.

Theo Dương Phàm biết, chi riêng những trướng lão này đều là Hóa Thần đại tu sĩ. mà Bạch Vũ lão tiên tu vi lại càng sâu không lường được, ít nhất đạt tới cành giới Thần Hư. cho dù đánh vào Thòng Thiên tam giai cũng đều không phải hoàn toàn không có khả năng.

Điểm đáng sợ của tu sĩ cành giới Thần Hư. Dương Phàm hiểu biết thật sâu, lúc trước hắn cùng Tản Vong liên thủ hai Chí Bảo Long Khí là Hoàng Long Quan cùng Thanh Long Kiếm mà cũng chỉ có nước chạy trối chết.

ở trước mặt cường già cấp bậc này. chi cẩn một cái ý niệm có thể diệt sát cấp bậc Nguyên Anh, Hóa Thản, đứng ở trên đinh ngạo thị ức vạn sinh linh.

- Đây cũng là điểm mà bẩn đạo nghi hoặc. Tuy nhiên, việc này chính là kết quá mà bẩn đạo lấy hv sinh trăm năm thọ nguyên trả giá mới suy tính đến.

Bạch Vũ lão tiên nói tới đây. thanh âm hơi run rẩy. giọng điệu ngưng trọng trước nay chua từng có.

Trăm năm thọ nguyên.

Dương Phàm chấn động tâm thần. Có lẽ lấy thọ nguyên hai ba ngàn năm của cường giả Thản Hư mà nói một trăm năm kỳ thật cũng không nhiêu.

Nhưng Bạch Vũ lão tiên thân là sống lâu nhất Tiên Đạo Tông, xung lão là Thái thượng trướng lão đều không đủ. đã ít nhất sống mấy ngàn năm.

Trăm năm thọ nguyẻn đối với phần lớn tu sĩ mói vào Hóa Thần mà nói cũng không nhiêu, nhưng đối với Bạch Vũ lão tiên tuôi thọ sắp hết mà nói. lại là vô cùng quy giá, liên quan đến sinh mạng.

Có lẽ cảm ứng được ý tưởng của Dương Phàm, ánh mắt Bạch Vũ lão tiên hơi àm đạm:

- Nếu không phải không bò được Tiên Đạo Tông, làm sao ta còn ở lại Đại Tân. ít nhất vào năm trăm năm trước đã đi nơi Ngoại hài vực càng thêm rộng lớn.

- Ngoại hài vực?

Tâm thần Dương Phàm chấn động, chẳng lẽ Bạch Vũ lão tiên này đã có được khả năng tấn chức Thông Thiên tam giai?

Theo Dương Phàm biết, Thánh địa tu tiên Đại Tần cũng không phải chua từng xuất hiện cường giả Thông Thiên Hợp Thể Kỳ trong truyền thuyết. Nhưng thường thường những nguời này đêu không ở lại Đại Tân.

- Đáng tiếc. Tiên Đạo Tông hiện giờ tuy có tám trướng lão, nhung năng lực tấn chức cảnh giới Thần Hư gẩn như không có một. Đây cũng là nguyên do ta không tiếc suy tính, đi ra bên ngoài tìm được TuệTâm.

Bạch Vũ lão tiên thở dài nói.

Trong lòng Dương Phàm khẽ động, nghe ý tứ của Bạch Vũ lão tiên, hoàn toàn là muổn bôi dưỡng Dương Tuệ Tâm thành người kế nhiệm Tiên Đạo Tông trong tương lai.

Đồng thời, hắn nghĩ tới Thần Hư Đan mình lấy được trong Đại Hải Nan trăm năm lẩn trước.

Nếu đoán không sai, đan này chinh là dùng cho Hóa Thần đại tu sĩ tấn chức cành giới Thần Hư.

Tại trình tự Hóa Thần Kỳ, cành giới Thần Hư đứng ở một điểm cao. khó khăn tấn chức cảnh giới này gần như không thua gì đánh vào Thông Thiên tam giai.

Nhưng mà cảnh giới Thần Hư là một cành giới vô cùng huyển diệu, không phải dùng thời gian có thể bù lại.

Dương Phàm trầm ngâm thật lâu sau mới chậm rãi mớ miệng:

- Yêu cầu của Đại trường lão. về tình hay về lý ta đều không thê cự tuyệt. Trước không nói Tuệ Tâm muội muội là đệ tử ngài, mà mặt khác ta ở Đại Tần cũng cần một nơi che chờ, nếu không Vu Tôn kia...

- Vu Tôn?

Trong mắt Bạch Vũ lão tiên chợt lóe tinh quang:

- Không nghĩ tới ngươi có thể khiến hắn chú ý.

- Tuy nhiên, nếu ngươi ở lại Tiên Đạo Tông, Vu Tôn kia cũng không làm gì được ngươi.

Bạch Vũ lão tiên tự tin nói.

Dương Phàm mơ hỗ đoán được, Tiên Đạo Tông này có quan hệ rất lớn với Thiên Lan Tán tiên từng lưu lại Thiên Lan Điện. Hắn thản tại tông này, lại cảm ứng được một loại lực lượng che chỡ kỳ dị khiển lực thăm dò thiên cơ của Vu Tôn kia khó có thể xâm phạm.

- Nếu Dương đạo hữu đáp ứng, vậy bần đạo yên tâm không ít. Từ hôm nay trớ đi. ngươi chính là Vinh dự trướng lão của tông ta.

Bạch Vũ lão tiên lại cười nói.

Vinh dự trướng lão.

Mặc dù Dương Phàm từng đảm nhiệm Vinh dự trướng lão của rất nhiều thế lực. nhưng giờ phút này trong lòng vẫn như cũ có chút kích động.

Dù sao Vinh dự trướng lão này là tới từ Tiên Đạo Tòng đệ nhất tiên môn Đại Tần.

Sau khi cáo từ Bạch Vũ lão tiên trớ lại đệ lục trọng phong, tâm thần Dương Phàm nhưcũ có chút không yên.

- Rốt cục là chuyện gì xảy ra? Ta lại cảm thấy một chút không yên, nhưng lại không tới từ chính ta...

Dương Phàm khẽ cau mày.

Thản tại Tiên Đạo Tông, ở dưới một loại lực lượng che chớ huyền bí. hơn nữa bản thản có năng lực thông hiêu thiên cơ, Vu Tông kia đã không thê tính kế hắn, dõi mắt toàn bộ Đại Tần, cũng không ai có thể xúc phạm tới hắn.

Nguy hiểm không tới từ chính mình, như vậy sẽ là ai?

Loại không yên kỳ quái này vẫn quanh quần trong đầu Dương Phàm, liên tục mấy Ngày đều không thê lái đi.

- Dõi mắt Đại Tần hiện giờ. nguời quen biết cùng ta lại chỉ có mấy người... Tuệ Tâm, Hỗ Phi, Vô Song, Thiên Thu Vô Ngân. Ngoài ra, rốt cục không nghĩ ra người nào khác.

- Tuệ Tâm đang ở Tiên Đạo Tông, ở dưới che chớ của Bạch Vũ lão tiên hẳn là không có nguy hiểm, nếu không cảm ứng của ta sẽ rất rõ ràng. Như vậy trong mấy người sau. Hỗ Phi, Vô Song, Thiên Thu Vô Ngân...

Dương Phàm bằng một loại trực giác, đẩu tiên loại trừ Thiên Thu Vô Ngân.

Bới vì Thiên Thu Vô Ngân là một kẻ tu luyện cuồng chân chính, gần như không gì không thông, không gi không làm được, tinh thông công pháp ma, đạo, nho các lưu phái, tìm hiểu nghiên cứu cùng sáng tạo qua vô số bí thuật, trong thiên địa này gần như không có gì hắn không biết.

Thử nghĩ một nhân vật như vậy, sẽ gặp phải loại nguy cơ nào không thể hóa giải?

Huống chi Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngán giao tình không thảm, chi là thướng thức lẫn nhau mà thôi.

Dương Phàm ngược lại lo lắng cho Hỗ Phi cùng Vô Song.

Loại không yên kỳ quái này khiến liên tục mấy ngày liền Dương Phàm đều không thể tĩnh tâm tu luyện.

Vào ngày thứ năm, Tiên Đạo Tông an bài cho Dương Phàm một nơi động phủ ở đệ thất trọng Lăng Đính Tiên Phong.

Đồng thời, chuyện Dương Phàm trờ thành Vinh dự trưởng lão của Tiên Đạo Tông cũng chấn động vô số tu sĩ.

Dù sao vài trăm năm nay. Tiên Đạo Tòng vẫn là lẩn đẩu tiên xuất hiện Vinh dự trướng lão, mà lại là nhân vật trẻ tuôi nhất từ trước tới nay và cũng là tu vi thấp nhất.

Đối với điều này. một số trường lão đệ bát trọng phong cũng có lời ra tiếng vào.

Nhưng Đại trưởng lão có quyền uy cao nhất Tiên Đạo Tông, không người dám chất vấn. Càng nhiều người tin tướng, lấy cơ trí đại năng của Đại trướng lão. làm vậy khẳng định có đạo lý của mình.

Sau khi chuyển đến đệ thất trọng phong, Dương Phàm cùng Tuệ Tâm muội muội càng gần nhau, thường xuyên có thể gặp mặt.

Tuy nhiên, cồ tâm tình không yên trong lòng Dương Phàm lại càng Ngày càng mãnh liệt.

Lại là sau một hai tháng. Hoàng Phù lại tới bái phòng, tu vi đạt tới Nguyên Anh đại viên mãn, thẳng tới Hóa Thần Kỳ.

Dương Phàm lo lắng sự an toàn của Hoàng Phù. lợi dụng đặc quyền của Vinh dự trướng lão cho Hoàng Phù vào ở đệ thất trọng phong có điêu kiện linh khí càng ưu việt.

Đối với điểu này, Hoàng Phù vô cùng cảm kích.

Dương Phàm đối với truyền thừa của gia tộc Hoàng Võ Hầu thấy rất hứng thú. thinh giáo Hoàng Phù.

- Vào thòi kỳ thượng cổ, gia tộc Hoàng Võ Hầu ta chính là gia tộc cường đại phụ trợ quốc gia cổ Tiên Tẩn thống nhất đại lục. Lúc ấy. tên Vỗ Hầu Vương danh chấn thiên hạ, đánh đâu thắng đó không gì càn nổi, đơn luận võ lực gẩn nhưbễ nghễ nhất giới này. Chi tiếc cho tới bây giờ, gia tộc Võ Hâu dần dần xuống dốc. Mấy ngày gần đây. nghe nói một sát thủ không ngờ quang minh chinh đại đi khiêu chiến Hoàng Võ Hâu hiện tại. Đây là loại bi ai cỡ nào? Cái oai của Võ Hầu Ngày xưa. hôm nay ở nơi đâu?

Trén mặt Hoàng Phù đầy bi thống cùng bất đắc dĩ.

Hiển nhiên, Hoàng Phù đối với ánh hào quang của Võ Hầu Ngày trước hết sức sùng bái thậm chí có hùng tám tráng chí trọng chân oai hùng ngày xưa.

Bới vì theo lễ thường, sát thủ chấp hành nhiệm vụ đều không từ thủ đoạn, lấy giết chết mục tiêu là mục đích cuối cùng.

Mà nay một sát thủ nhưng lại quang minh chính đại đi khiêu chiến Hoàng Vò Hầu hiện

tại.

Đây là miệt thị trắng trợ đổi với gia tộc Võ Hầu, hay là có tự tin cuồng ngạo vào bản thản như vậy?

- Sát thủ? Khiêu chiến Hoàng Võ Hầu?

Dương Phàm chấn động, việc này mấy tháng trước hắn cũng nghe thấy nhưng không chút ý.

Thình thịch... Hoán Thiên Nha đột nhiên sinh ra cảm ứng.

Trái qua hỏi han, Hoàng Phù lại nói đây là biết được từ vị Bạch Trạch sư huynh Ngày trước, tình, huống cụ thể không rõ ràng lắm.

- TruyềnBạch Trạch!

Dương Phàm giọng dôn dập.

Rất nhanh, có tu sĩ Chấp pháp đi truyển gọi Bạch Trạch đệ tử đời thứba.

Bạch Trạch kỳ thật trong tông địa vị không thấp, sư tổ là một trong tám vị trướng lão.

Nhưng hắn là đệ tử đời thứ ba nho nhỏ. tu vi lại chi vẻn vẹn Nguyên Anh hậu kỳ, trước mắt Vinh dự trướng lão như cũ vẫn phải tất cung tất kính.

- Bẩm báo Dương trướng lão. Chuyện có liên quan đến ám sát Hoàng Võ Hẩu. ta vô tinh trong cuộc nói chuyện của sư tôn, sư tổ mà biết được. Nghe nói lần này tham dự ám sát chính là sát thủ truyền kỳ mói quật khói gân 200 năm nay của Thiên Sát Các. danh hiệu Vô Song, từng trải qua ám sát Vương hầu suyt nữa thành công, ngoài ra, không một lần thất bại. Mà gia tộc Võ Hầu từ từ xuống đốc, thực lực Hoàng Võ Hầu hiện tại kém còi so với Vương hầu bình thường. Lần này sát thủ danh hiệu Vô Song kia rất có khả năng sẽ thành công. Tuy nhiên hắn lại quang minh chính đại khiêu chiến...

- Vô Song? Danh hiệu Vô Song?

Hoán Thiên Nha của Dương Phàm dung nhập hư không, bỗng nhiên sinh ra nguy cơ báo động. Khó có thể tin, người có nguy hiẻm dĩ nhiên là Vô Song.

- Không xong. Không còn kịp rồỊ đây nhất định là bố cục của Vu Tôn.

Dương Phàm âm thẳm lo lắng. Cùng Vô Song kết giao bằng hữu sinh từ, trong lòng hắn sinh ra một V niệm cổ chấp: Tuyệt đối không thể để hắn chết.

Bắc bộ Thiên Vũ Châu, một vùng bình nguyên đất vàng.

Hoàng Thiên Hà đi ngang qua nơi này, tạo thành một nơi non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt.

Một gia tộc được truyền thừa cổ xưa, từng thế hệ tiếp nối sừng sững vùng thổ địa này. Đó chính là gia tộc Hoàng Võ Hâu đại danh lừng lẫy.

So với ánh hào quang này xưa, gia tộc Hoàng Võ Hầu hiện giờ dần dần xuống dốc.

Võ Hẩu bảo nẳm ở trên một ngọn núi cao vạn thước trong phạm vi ngàn dặm trung du Hoàng Thiên Hà.

Tòa thành màu đồng cổ cao tới trăm trượng, phạm vi to lớn chừng mấy ngàn dặm, bên trong từng kiến trúc hùng vĩ, cung điện lẩu các sừng sững.

Dưới ánh chiểu tà còn sót lại, Võ Hầu cổ bảo tráng lệ cũng lộ ra vài phần tiêu điểu.

Võ Hầu cồ bảo hôm nay. bình tình một cách thần kỳ.

Khi mặt trời xuống núi, màn đêm bao phủ, một nam nhân áo trắng từ hướng đường chân trời chậm rãi đi tới.

Gương mặt binh thường, y phục toàn thản tuyết trắng, cùng như truyển thuyết, chậm rãi đi tới.

Giờ khác ư này, Võ Hầu cổ bảo ở xa ngoài mấy trăm dặm sinh ra một cỗ áp lực không hiểu.

Cùng lúc đó. trong cổ bào vô sổ phập bảo dạng kiếm phát ra từng hỗi nin rẩy.

- Ước hẹn nửa năm, ta đã đến đúng giờ. Hoàng Võ Hầu các hạ, đi ra ứng chiến.

Thanh âm bình tĩnh thản nhiên truyền khắp toàn bộ Võ Hầu cổ bào.

- Tiểu nhi vô tri, dám khiêu chiến tôn nghiêm gia tộc Vò Hầu.

Vút Vút!!!

Bảv tám bóng người từ trong cổ bảo hiện thản, trong chóp mắt vây quanh Vô Song.

Mặc dù trước đó Võ Hầu hiện tại đã sớm hạ lệnhbất kỳ người nào cũng không được xuất chiến, nhưng vẫn như cũ có một số tu sĩ sùng bái Võ Hâu vô cùng, đi ra ứng chiến.

Bảv tám tu sĩ này đều là cấp bậc Thông Huyền trờ lên, trong đó có một lão già râu hoa râm càng là Hóa Thần đại tu sĩ.

- Nếu các ngươi có thể tiếp được một chiêu, Vô Song ta lập tức từbỏ khiêu chiến.

- Cuồng ngạo!

- Muốn chết!

Tám cường giả Thông Huyền trờ lên bao gồm cả một gã Hóa Thần đại tu sĩ nhất tề ra tay trong phẫn nộ.

Một thán áo trắng của Vô Song không gió tự động, trong mắt thoáng hiện một đạo kiếm quang hư vô.

Ngay sau đó. thán thể tám cường giả Thòng Huyển toàn bộ cứng ngắc, trên mặt vẫn còn duy trì vẻ mặt phẫn nộ tới cực điêm.

- Lẩn này sau khi chém giết Hoàng Võ Hầu, mục tiêu tiếp theo của ta chính là đương kim Tần Hoàng. Chờ sau khi chém giết Tần Hoàng, lại đi Ngoại hải vực, cuối cùng cùng người kia...

Vô Song nhắm mắt lại. thì thào lẩm bẩm.

Phịch... Phịch... Phịch...

Tám cồ thi thể toàn bộ rơi xuống mặt đất. Ngay cả một vết thương vết máu đều không có.

Giết người, không cẩn phải đổ máu.

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 51

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự