Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 659 Chương 704 - 707 (1-3)

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 4721 chữ · khoảng 17 phút đọc

- Tạ mỗ vì để biểu đạt thành ý, cũng cầu mong được Dương đại ca lượng thứ. đặc biệt đến chịu đòn nhận tội.

Tạ Vũ quỳ thẳng ở trước động phủ không nhúc nhích. Nam Cung Hạm thán là chú nhân muốn đi khuyên can, lại bị thông huyền lực trên mình người này phóng ra đánh bay đi.

Trong lúc nhất thời. Nam Cung Hạm có chút chân tay luống cuống.

ở trong lòng của nàng, Tạ Vũ ở Tiên Đạo Tòng hội tụ trăm vạn tu sĩ đệ tử này là một trong bổn đại kỳ tài, là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng.

Tạ Vũ tướng mạo tuắn mv. xứng danh là đứng đẩu toàn tông, mặt như quan ngọc, góc cạnh rõ ràng, môi hồng răng trắng, sóng mũi cao. mày kiểm mắt sáng, càng khó được chính là. trong tuấn mỹ không mất vẻ oai hùng, khoát trên vai hắn áo choàng màu đen hoa văn tím, dáng người cao ngất vĩ ngạn.

B ất kể tướng mạo, khí chất, tu vi, hay là hậu trường, đều không thể chê vào đâu được.

ở Tiên Đạo Tông, Tạ Vũ này có thể nói là hoàn mỹ nhất, cho dù ỡ chính ma hai đạo Tu Tiẻn giới đương kim Đại Tần, hắn cũng là nam nhân tha thiết ước mơ của ngàn vạn nữ tu.

- Dương dược sư! Đây là chuyện gì xảy ra?

Nam Cung Hạm chi đành trờ lại động phủ, vạn phản nghi hoặc nhìn Dương Phàm hòi.

Dù sao đổi tượng Tạ Vũ tạ tội là Dương Phàm.

Dương Phàm lộ vẻ mặt trầm tư. không ngừng quan sát Tạ Vũ bên ngoài động phủ.

Đơn giản chi xem hành vi chịu đòn nhận tội của Tạ Vũ. Dương Phàm cũng vô cùng bất ngờ. cách nhìn đối với hắn đà thay đổi rất nhiều.

Có thể ở trước công chúng, công khai quy lạy tạ tội với người, chuyện này cũng không phải người bình thường có thể làm được.

Nếu không có trí tuệbao dung rộng lớn. nhắt quyết không thể làm được chuyện như vậy.

“Chẳng lẽ ta lại nhìn sai?” Dương Phàm có hơi kinh nghi, lâm vào trầm ngâm suy tư ngắn ngủi.

Ngày ấy ở trong động phủ của Tuệ Tâm, biểu hiện của Tạ Vũ đã nói rõ người này lòng dạ hẹp hòi. tinh tình cố chấp đố kỵ.

Dương Phàm không tin bản tính của một người, có thể sửa đổi nhanh như vậy.

Trên thực tế, Dương Phàm tu luyện Tiên Hồng Quyết, trong quá trình nắm trong tay sinh mệnh tự nhiên, năng lực cảm quan cường đại, cũng khiến cho hắn quá mức tự tin vào trực giác của mình.

Xem theo kinh nghiệm ở dĩ văng, trên cơ bản trực giác của Dương Phàm là mười phẩn chắc chín.

Nhưng quá độ ỷ lại cùng tự tin vào trực giác, đôi lúc phán đoán về sự vật, sẽ xuất hiện một số lệch lạc.

Tạ Vũ khổ sớ theo đuổi Dương Tuệ Tâm đã gần trăm năm, đầu tư vào quá nhiều tình cảm, mà Ngày hôm đó đột nhiên phát hiện người yêu dấu, quấn qưvt bên người khác, đổi lại hầu hết mọi người đều sẽ hóng mất. mất đi lý trí

Bơi vì ấn tượng đầu tiên cùng với quá độ tự tin vào trực giác, Dương Phàm đã xác định Tạ Vũ là tính tình cố chắp ghen tị. lòng dạ hẹp hòi.

Nhưng trên thực tế. trí tuệ của Tạ Vũ mặc dù không tính là học nhiều hiểu rộng, nhưng cũng không phải là kém còi như trong tường tượng của Dương Phàm.

Trong vô tình, Dương Phàm nhắm hai mắt lại, đắm chim vào thòi diễn và phán tích phản loại về hành vi của mình.

Lúc này cũng giống như hắn thôi diễn công pháp, tâm linh ở vào một loại trạng thái lý tính.

Nam Cung Hạm càng ngạc nhiên nhìn Dương Phàm.

Giờ phút này. ở trước mặt nàng Dược Sư thần bí trước mắt này. mờ mịt không thể nắm lấy. dường như hóa thành hư không, tan biến mất.

Mà một loại khí chất độc đáo trên người Dương Phàm, càng làm cho thán hình hắn có vẻ cao lớn cao ngất, vĩ ngạn không bị trói buộc.

“Hắn thật sự chính là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ sao?” Nam Cung Hạm thẳm suy tư. trong lòng nghi hoặc, nghĩ lại từng chi tiết khi cùng người này gặp nhau, càng nghĩ càng cảm thấy hắn sâu không lường được.

Thời gian từng chút một trôi qua, Dương Phàm giống như tượng điêu khắc bình thường, đứng lặng tại chỗ. vẫn không nhúc nhích.

Mà ở bén ngoài động phù, Tạ Vũ vẫn quy thẳng không nhúc nhích.

- Đây là chuyện gì xày ra? Tạ Vũ sư huynh vì sao quy ở trong này?

- Ổ! Đây không phải là Tạ Vũ một trong bổn đại kỳ tài sao. như thế nào quy gối trước động phủ của Nam Cung Hạm?

- Tin tức nóng bòng, mau tới đây xem...

Đệ lục trọng phong lập tức sôi nổi hẳn lên. vô số tu sĩ chạy tới bên này.

Khôngbao lâu. phụ cận động phủ của Nam Cung Hạm đã tụ tập mấy trăm tu sĩ.

Tạ Vũ thần kinh căng thẳng, tim đập nhanh, đột nhiên cả người không được tự nhiên, trên trán toát ra mỗ hôi hột.

Thế nhung đột nhiên trong đẩu hắn, hiện lên lời nói của Trác tiên tử: “Đại ca của Tuệ Tâm, cũng không đơn giàn như vè bên ngoài, lại càng không phái là người có thể bị ngoại vật mê hoặc. Vì vậy hôm nay, chỉ có thực hành kế sách cuối cùng, làm cho hắn t hay đổi ấn tượng đối với ngươi... Làm như vậy nhìn như ngươi mất hết mặt mũi, kì thực càng có thể thuyết phục, khiến người ta tin tường thành ý của ngươi. Ngươi nếu có thể cố vượt qua được, tối thiêu có thể qua được cửa ài của đại ca Tuệ Tâm kia

- Dương dược sư! hay là ngài bảo hắn vào trong này nói chuyện đi. qui’ ở ngoài đó như vậy. thật không tốt lắm...

Trong đôi mắt sáng của Nam Cung Hạm lộ ra vài tia khôngđành lòng.

Không bao lâu, cũng có rất nhiều người quen biết tiến vào hòi thăm tình huống, đểu hướng Dương Phàm câu tình.

Trong đó. còn có vị Trác tiên tử kia. nàng sâu kín thớ dài:

- Ôi! Không nói tu vi hay nhân phẩm của Tạ Vũ, chi riêng lấy hai chữ thành ý mà nói. nhật nguyệt cũng rõ ràng rồi, Dương dược sư còn muốn khảo nghiệm hắn điêu gì nữa?

Rốt cục, Dương Phàm mờ mắt. lạnh nhạt nói:

- Chủ ý này. hình như là Trác tiên tử đưa ra cho hắn thi phải?

Trác tiên tử ngẩn ra. hé miệng cười:

- Sớm biết không thể giấu được Dương dược sư, nhung mặc dù là ta ra kế sách, hắn có thể làm được điểm này. cũng là người rất phi thường mới có thể đạt được, lòng chân thành thật đáng khen ngợi!

- Tạ Vũ! Ngươi vào đi! Chuyện hôm đó xem như bò qua, Dương mỗ cũng có cái nhìn khác đổi với ngươi.

Thanh âm của Dương Phàm bình thản, truyển ra ngoài động phủ.

- Đa tạ Dương đại ca!

Trong lòng Tạ Vũ hết sức vui mừng, trên mặt cũng không dám thất thố. mà cung kính hành lễ. sau đó mới đi vào động phủ.

Nhiều đại nhân vật như vậy tiến vào động phủ của mình, Nam Cung Hạm nửa lo nửa mừng, vội vàng tất bật tiếp đón.

Không lâu sau, Dương Phàm, Tạ Vũ, Trác tiên từ bảv tám người, tụ tập trong phòng.

Tạ Vũ lại trịnh trọng tạ tội, Dương Phàm vẫn bình thản nói:

- Ta đối với ngươi đã khòng còn thành kiến, qua mấy ngày nữa, hãy đi tạ tội với Tuệ Tâm đi.

- Tuệ Tâm sư muội nói. cần phải có Dương đại ca tha thứ. nàng mới bằng lòng nhận xin

lỗi.

Tạ Vũ hơi chua xót nói.

Dương Phàm không khỏi giật mình, khó trách Tạ Vũ không tiếc tới cửa chịu đòn nhận tội, đúng là có muội muội sai sử.

- Vậy bây giờ ngươi có thể đi rồi.

Dương Phàm phất tay áo. để Tạ Vũ đi Bách Linh Thiên Viên tạ tội với muội muội.

Trải qua vừa rồi sau một lúc lâu thôi diễn phản tích, hắn phát hiện chính mình bời vì đổi với ý thức chủ quan tự tin quá độ. nên tạo thành phán đoán lệch lạc về sự vật.

Giờ phút này. cái nhìn của Dương Phàm với Tạ Vũ đích xác có chút t hay đổi. ít nhất trong số các tu sĩ trước mắt, xem như hắn là kỳ tài thượng đẳng.

Nhưng có thể kết hợp cùng muội muội Tuệ Tâm hay không, Dương Phàm cũng không làm chuyện can thiệp, cũng không phản đổi hoặc tán thành, hết thảy cứ thuận theo tự nhiên.

Tạ Vũ như được đại xá. vội vàng đi Bách Linh Thiên Viên, khi Dương Tuệ Tâm biết được Dương Phàm cho phép, liền vui vẻ nhặn lời xin lỗi của hắn.

Đêm đó. sau khi rời động phủ Dương Tuệ Tâm, Trác tiên tử thờ một hơi dài nhẹ nhõm:

- Cuối cùng đã giúp ngươi về lại khới điêm lúc trước, nhưng có giành được tình cảm của Tuệ Tâm sư muội hay không, thì phải do nỗ lực đối xử của ngươi!

Còn ở đệ lục trọng phong, trong động phủ Nam Cung Hạm.

- Thật không nghĩ tới, ngài chính là đại ca của Tuệ Tâm sư tỷ.

Nam Cung Hạm vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, chợt mỉm cười nói:

- Nói như vậy. Dương đại ca là cố ý trừ trộn vào Tiên Đạo Tông, lại bị ta là người ngoài xen vào?

- Ha ha! Đúng là có vài phẩn trùng hợp. Đây có lẽ gọi là duyên phận chăng!

Dương Phàm mỉm cười.

- Dương Đại ca! Hiện tại không bằng định cư ở trong động phủ của ta một thòi gian, chỗ Bách Linh Thiên Viên của Tuệ Tâm sư tỳ. là nơi cư ngụ của nữ tu trong tòng môn, dựa theo lệ thường, nam tu là không được phép ở lại.

Nam Cung Hạm cười dài nói. trong lòng nàng càng hy vọng Dương Phàm lưu lại một thời gian dài ở động phủ minh, trong mắt có vài phản chờ mong.

- Như vậy cũng được!

Dương Phàm gật gật đẩu.

Mấy ngày sau, Dương Tuệ Tám đích thản tới động phủ, đưa cho đại ca một khối lệnh bài

khách quý:

- Đại ca! Có lệnh bài khách quý này nơi tay. trừ một vài cấm địa trong tông môn. huynh có thể đi dạo khắp nơi ở Lăng Đính Tiên Phong.

Đều là người trong nhà. Dương Phàm cũng không khách sáo, nhận lấy lệnh bài khách quý.

Khi huynh muội hai người cùng nhau nói chuyện phiếm. Dương Phàm đề cập tới chuyện Tạ Vũ. hòi nàng có tình V đối với người này hay không.

Trong ý nghĩ của Dương Phàm, với tiềm lực tư chất nhân phẩm của Tạ Vũ, cũng miễn cưỡng có thể xứng đôi cùng muội muội.

Nghe nói lời ấy, Dương Tuệ Tám trầm mặc một lúc. rốt cục mớ miệng:

- Cũng không phải là hắn không tốt, mà ở chỗ sâu tận đáy lòng muội có một loại kêu gọi thân thiết, khiển muội thực mơ hỗ, trừ tu luyện không còn lòng dạ nghĩ đến chuyện gì khác...

Dương Phàm nghe nói lời ấy, trong lòng chấn động:

- Kêu gọi?

- Đại ca làm sao vậy?

Dương Tuệ Tám khó hiểu hòi.

- Ta đột nhiên nghĩ tới Vũ Tịch...

Dương Phàm hít sâu một hơi.

Rồi đột nhiên, hắn bước vào Thiên Nhân Mô Thức, Hoán Thiên Nha thông hiểu thiên địa. bắt giữ tồn tại khó có thể nắm lấy nhất trong thiên địa kia.

Dương Tuệ Tâm nói lời vừa rồi, khiến cho Hoán Thiên Nha của Dương Phàm bồng nhiên sinh ra cảm ứng, liên tưởng đến Vân Vũ Tịch.

Hay là muội muội có vận mệnh giống như nàng?

Bỗng nhiên, thông qua lực cám ứng huyểnbí của Hoán Thiên Nha thông hiểu thiên cơ. trong đầu Dương Phàm hiện lẻn một bức tranh được thu nhỏ lại:

Thiên Lan Điện.

Trang nghiêm cổ xưa. trong Thủy Tinh Trì lộ ra khí tức trang trọng, không biết đã trải qua bao nhiêu thòi đại, suối phun vẫn khởi động như trước.

ở trung tâm cái ao: một pho tượng nữ nhân tuyệt đẹp như thiên tiên cao tới mấy chục trượng, trong đôi mắt xinh đẹp lộ ra cơ tiỊ toàn thán xiêm V giản dị. mái tóc vén lên lộ ra gương mặt đoan trang tú lệ.

Suối phun xinh đẹp kia quấn quanh pho tượng nữ nhân mộc mạc cơ trí này, giống như từng dải lụa màu sắc sặc sỡ.

Dưới chân thần tượng có một tấmbia đá nhỏ. trên có khắc chữ cổ:

“Tuệ Liên tiên tử: một trong tiên tử truyền kỳ trí tuệ nhất trên Thiên giới. Vào cổ lịch niên đại ba nghin năm trăm vạn năm Chuyên thế xuống hạ giới, đê xúi giục âm mưu nghịch thiên của Ma đẩu hai giới, làm ra cống hiến thật lớn.

Rắc một tiếng, hình ảnh bỗng nhiên tiêu tan.

- Điểu này sao có thể?

Dương Phàm gân như cả kinh kêu lẻn thành tiếng, hai tay nắm chặt, hơi run rẩy.

Nghĩ đến chính mình đã thống khổ chia lìa cùng Vũ Tịch. Dương Phàm hít sâu một hơi: “Ta nhất định không thẻ đê chuyện như vậy lại phát sinh một lân nữa.”

- Đại ca! Chẳng lễ huynh đă biết một ít điều gì?

Trong đôi mắt trong sáng của Dương Tuệ Tâm lộ ra vài tia chờ mong.

Nàng tu luyện Tiên Diễn Đại Đạo Pháp, có được năng lực suy tính bói toán cường đại. nhưng Dương Tuệ Tâm dù sao không có đi vào Thiên Lan Điện, cũngkhôngbiết đứng ở đạo bói toán lực lượng hệ thống.

- Không có gì. chi là đột nhiên nghĩ đến Vũ Tịch, còn có một số hỗi ức không tốt.

Dương Phàm khôi phục bình thường, trên mặt lộ vẻ tươi cười, thấp giọng an ủi nói:

- Theo trong thưphụ thản di lưu ta biết được, muội là thản muội muội của ta.

- Thân muội muội?

Mắt Dương Tuệ Tâm đó bừng, khó có thể tin, chợt bổ nhào vào trong lòng Dương Phàm.

Thật lâu sau. Dương Tuệ Tâm hòi:

- Vậy mẫu thân của muội là ai?

Bói vì Dương Thiên rất đa tinh, chuyện gia đinh của Dương Phàm thực rất phúc tạp.

Thản mẫu của hắn là Liễu Mộng Yên Dược Tiên Cốc, mẫu thân Dương Lỗi là một phàm nhân, cũng chinh là Dương thị chết đi nhiều năm trước ở Vụ Liễu trấn.

về phẩn thán mẫu của Dương Tuệ Tám và Điệp Liên là ai, cũng là một điểu bí ẩn.

- Vấn để này, trừphụ thân, có lẽ còn có một người biết đáp án...

- Là ai?

Dương Tuệ Tâm khẩn trương hỏi.

Dương Phàm nhắm mắt lại, giờ phút này cũng là nghĩ tới Phượng Hi ở Triệu Quốc Bắc Tân, cũng chính là sư tôn của Đặng Thi Dao.

Tạ Vũ “phụ kinh thinh tội” gợi nên một trận phongba ở trong phạm vi nhỏ tại Tiên Đạo Tông.

Mà vị Dược sư Dương Phàm mới vào Lăng Đính Tiên Phong này cũng vạch trần mục đích chân chính chuyến đi Tiên Đạo Tông này của hắn.

Bới vì Bách Linh Thiên Viên là nơi ở của nữ tu đệ thất trọng phong, Dương Phàm không thê ở cùng muội muội một chỗ. tạm thòi dùng thản phận khách ỡ lại động phủ của Nam Cung Hạm.

Mấy Ngày sau đó. người nghe tên Dương Phàm đến bái kiến nối liền không dứt, nhưng lại đêu có dụng tâm mục đích: Có tu sĩ đơn thuân là bát quái tò mò. cũng có càng nhiêu là vì lấy lòng đại ca của Tuệ Tám tiên tử.

Trong số này. còn có Bạch Trạch sư huynh ngày đó gặp qua tại Tiên Loan Cửu Phong, cô gái quần đỏ.

Dương Phàm đối với những người này không chút hứng thú. càng không có hào cảm. thái độ lãnh đạm. hai câu ba điều liền đuôi đi.

Vị Bạch Trạch sư huytih kia thấy Dương Phàm ở lại động phủ của Nam Cung Hạm, đáv lòng không khỏi đoán quan hệ của hắn cùng Nam Cung Hạm, lúc gần đi trong mắt ẩn hiện một tia âm lãnh.

Nhoáng một cái mấy tháng trôi qua, Dương Phàm gần đây bế quan trong động phủ cũng vô thanh vô tức luyện chế ra một ít linh đan.

Vào lúc ỡ lại tông này đại khái khoảng bổn năm tháng, Hoàng Phù tới bái tạ (gặp mặt cảm ơn) Dương Phàm.

Biết được tin tức này, Dương Phàm không ngờ tự mình đi ra ngoài đón.

Mấy tháng không gặp. thiéu niên mặt vàng nguyên bản quái bệnh quấn thản hiện giờ làn da trắng nõn, ánh mắt trong vắt, nhìn qua thanh tú rất nhiều, trên người mơ hỗ phát ra một cỗ lực lượng tiềm ẩn khiến người không thể coi thường.

- Ha ha. Mấy tháng không gặp. ngươi đă bước vào Nguyên Anh hậu kỳ.

Dương Phàm hơi ngạc nhiên thán phục tán thưởng.

Huyết mạch và Dị linh căn trong cơ thể thiéu niên Hoàng Phù thức tinh khiến cho cổ gắng tu luyện gân trăm năm của hắn được tích tụ lại rồi bộc phát, cũng năm trong đoán trước của Dương Phàm.

- Đây đểu là nhờ ân công trị tận gốc chứng bệnh khó chữa trong cơ thể ta. Hoàng Phù vô cùng cảm kích, lại tới bái tạ.

ở trước động phủ. hắn hướng về Dương Phàm cúi người thật sâu. thần sắc trịnh trọng ánh mắt chán thành.

Dương Phàm cười tiếp nhận lễ cùa Hoàng Phù, đưa hắn vào động phủ.

Nam Cung Hạm cùng thấy được biến hóa của Hoàng Phù. Bất kể là bể ngoài, khí chất hay là tu vi đểu giống nhưt hay đổi một người khác.

Nàng âm thầm kinh hãi, nhìn với cặp mắt khác xua, trong mắt lộ vẻ kì dị. mơ hỗ cám thấy được thành tựu ngày sau của Hoàng Phù tất nhiên sẽ không thê đoán trước.

- Dương Dược sư. từ sau khi ngài chữa khỏi quái chứng trong cơ thể ta. tu vi tiến triển cực nhanh. Xem xu thế như vậy, trước khi ta tới Hóa Thán Kỳ gần như không có bình cảnh đáng nói.

Hoàng Phù kể rõ biến hóa của mình với Dương Phàm.

- Trong cơ thể ngươi có hai bảo tàng tiềm lực lớn. Thứ nhất là huyết mạch truyền thừa, nguyên bản là ân, năm trong trạng thái nửa thức tinh. Thứ hai là Dị linh căn. lại có chút xung đột với huyết mạch truyền thừa. Tuy nhiên cho dù như thế. thiên phú của ngươi không thua gì những người như Tạ Vũ của Tiên Đạo Tông, tiêm lực lại càng lớn.

Dương Phàm cười ha ha nói.

- Dương Dược sư, ngài có phải quá khoa trương không...

Hoàng Phù cùng Nam Cung Hạm đều khó có thể tin.

Nên biết, Tạ Vũ kia luận thiên phú tài năng, dõi mắt toàn bộ Đại Tần đểu là đứng đẩu.

Đặc biệt là Nam Cung Hạm, bới vì Hoàng Phù trong dĩ vãng tại trong mắt bọn họ chi là một thiếu niên bình thường mà có chút tự ti, không hể có chỗ nổi bật.

- Ha ha, tuyệt đối không khoa trương.

Dương Phàm mỉm cười, mắt lộ hưng phấn nói:

- Hơn nữa, ta đã luyện chế ra một loại linh đan có thể cho huyết mạch truyền thừa cùng Dị linh căn trong cơ thê ngươi hỗ trợ lẫn nhau, phát huy ra tiêm lực cùng lực lượng càng khó tin.

Dứt lời, trong ánh mắt khẩn trương chờ mong của Hoàng Phù. Dương Phàm lấy ra một bình ngọc trắng nhỏ. khôngbiết bên trong chứa đan dược gì.

- Thứnày tặng cho ngươi, Ngày sau có thể đi được bao xa, vậy xem chính ngươi!

Dương Phàm tươi cười ấm áp. giao đan dược cho hắn.

Hoàng Phù đón lấy bình ngọc trắng, hai mắt ửng đỏ. lại muốn cúi nguời nói lời cám tạ. hít sâu một hơi:

- Dương Dược sư vừa là ân nhân của Hoàng mỗ. cũng là quy nhân trong cuộc đời này cùa ta. n này đức này. trọn đời không quên.

Nam Cung Hạm lộ vẻ mỉm cười, cùng cao hứng thay cho hắn, trong lòng lại thầm nghĩ: “Hoàng Phù gặp quý nhân của chinh mình, có thể tướng tượng ngày sau nhất định là rồng cưỡi mây. Như vậy, quy nhân của ta lại ở nơi nào?”

- Đây là cơ duyên tạo thành, khiển Dương mỗ nhìn đến tiềm năng của ngươi. Tuy nhiên, Dị linh căn trong cơ thể ngươi có thể hiểu là linh căn trời sinh dị biến mà thành, như vậy huyết mạch truyền thừa trong cơ thể ngươi...

Ánh mắt dò hòi của Dương Phàm nhìn phia Hoàng Phù.

Thế gian này, nhân loại có được huyết mạch truyền thùa cũng không nhiều, cũng như địa vị cùa Thản thú trong vạn yêu.

Thường thường, những người có được Huyết mạch cường đại này đều xuất thân từ gia tộc cổ lâu đời có lịch sử truyền thừa từ xa xua.

- Thật không dám giấu diếm. Ta ngụvên bản là con cháu dòng thứ của gia tộc Hoàng Võ Hầu, Hoàng Võ Hầu hiện này chính là tô gia gia của ta. Lúc trước bời vì tự học lén bí thuật mà con cháu dòng chính mới có thể tu luyện, tẩu hỏa nhập ma, thậm chí tu vi giảm mạnh, bị đuôi khói gia môn. Saunày may mắn gia nhập Tiên Đạo Tông, nhưng từ đó về sau quái bệnh quan thân, tiến độ tu vi chậm vô cùng...

Sắc mặt Hoàng Phù lạnh nhạt kể lại một số “bí tân” này.

Sau khi Dương Phàm nghe xong, âm thầm đồng tình, không nghĩ tới Hoàng Phù này lại có trải nghiệm như vậy.

- Tuy nhiên...

Đột nhiên, giọng điệu Hoàng Phù thoáng Chuyên, trong mắt lóe ra vẻ sắc bén:

- Những lời vừa nói vừa rồi chẳng qua là giá tượng trong mắt người ngoài.

Cái gi?!!!

Dương Phàm cùng Nam Cung Hạm đồng loạt biến sắc.

- Chán tướng là... Gia tộc Hoàng Võ Hầu hiện tại từ từ xuống dốc. người có được huyết mạch truyền thừa đã ít lại còn ít hơn, tới mấy ngàn năm gân đây gân như là tuyệt tích. Mà Ngay cả Hoàng Võ Hầu hiện tại chẳng qua cũng chỉ có được huyết mạch truyền thừa mòng manh. Mà ta chi là một con cháu dòng thứ, địa vị trong gia tộc rất ti tiện, tuy răng có được huyết mạch truyền thừa nhưng lại là ân, không bị phát hiện. Càng thậm chí, một trăm năm trước ta bị người của thế lực dòng chính trong gia tộc thiết kế để ta lấy được bí pháp gia truyền dòng chính sai lầm. cuối cùng tâu hóa nhập ma, dựa theo gia quy bị trục xuất khói gia tộc Hoàng Võ Hầu.

Hoàng Phù nói tới đây, trong mắt pha tạp thần sắc bi thống, cừu hận, bất đắc dĩ.

- Người chán chính có được huyết mạch truyền thùa lại bị đuổi khòi gia tộc. xem ra gia tộc Hoàng Võ Hầu này xuống dốc cũng không phải không có đạo lý.

Dương Phàm thớ dài thật dài.

- Nếu không phải mẹ đẻ của ta nghĩ mọi biện pháp, nhờ người đua ta đến Tiên Đạo Tông, hơn nữa dấu hiệu huỵá mạch cùng tiêm lực dị linh căn của ta đã biến mất chi sợ rất khó sống đến hôm nay.

Hai tay Hoàng Phù nắm chặt, trong mắt thần quang sắc bén. tràn đẩv không cam lòng cùng oán hận.

Cùng ngày vào lúc chia tay, Dương Phàm lấy ra mấy quá ngọc giản cùng mấy bình linh đan đưa cho Hoàng Phù:

- Trong mấy quá ngọc gián này có công phập Võ tu không tầm thường đương thời, mà những linh đan này. dùng lượng nhỏ vừa phải đủ có thể cho ngươi sử dụng đến qua cấp Thông Huyền...

Hoàng Phù tự nhiên là cảm ơn vô cùng, cuổi cùng đưa ra một nghi hoặc:

- Dương Dược sư nhất định là kỳ nhân đương thời, nhung vì sao người nguyện ý trợ giúp

ta?

Môi trường cạnh tranh tàn khốc khiến hắn thật sâu hiểu được thế gian này không có chỗ tốt vô duyên vô cớ.

- Sớ dĩ ta trợ giúp ngươi, cơ duyên là một phẩn. Càng quan trọng hơn là... ta muốn thể hội cảm giác “tạo ra một cường già cái thế”. Mà ngươi vừa hay có tiềm lực cùng khả năng này.

Dương Phàm nói tới đây trong mắt không khỏi lộ ra một tia chờ mong, còn có cô độc nhàn nhạt.

Theo Tiên Hồng Quyết không ngừng thôi diễn mang tới thần thông mạnh mẽ, thế gian này đối thủ có thể chân chính lọt vào mắt hắn càng ngày càng ít. cho tới bây giờ chỉ có hai người: Thiên Thu Vô Ngân. Vô Song.

Tuy 1'ẳng Đại Tần hiện giờ, người tu vi thần thông cao hơn hắn không phải số ít, nhưng chi duy nhất một loại độ cao. một loại trí tuệ, một loại tinh thân V chí, nó là không thẻ bị vượt qua. cho tới bây giờ chỉ có được người khác ngưỡng mộ nhìn lên.

Nghe xong nguyên nhân Dương Phàm trợ giúp mình, Hoàng Phù không khỏi kinh ngạc rồi lập tức chuyên thành khiẻp sợ. càng Ngày càng cảm thấy được nam nhân trước mắt này sâu không lường được.

Thẳng đến khi cáo từ rời đi, Hoàng Phù đểu đè nén xuống một nghi vấn cuối cùng trong lòng: “Cháng lẽ Dương Dược sư không sợ sau khi ta có được thực lực, vượt qua ngươi...”

Chi là nghi vấn này. hắn không dám nói ra.

Sau khi tiễn Hoàng Phù, Dương Phàm nhẹ thờ một hơi, bắt đầu nhắm mắt tu luyện.

Tại Thánh địa tu luyện Tiên Đạo Tông, Dương Phàm tin tướng tốc độ tu luyện của mình có thể nhanh hơn rất nhiều.

Vút Vút

Hoàng Phù vừa mới rời động phủ, trời cao phía trước trayền đến hai cồ khí tức cường đại khiến chúngbậc cao Nguyên Anh của đệ lục trọng phong kinh hãi non sợ.

- Cường giả Thông Huyền...

Số ít vài vị tu sĩ Hóa Thần phóng đoán ra thần thông của người tới, cực kỳ sợ hãi.

Chi thấy hai gã Chấp Pháp tu sĩ cấp Thông Huyển từ vị trí của trọng phong rất cao phi tới. mục tiêu là động phủ cùa Nam Cung Hạm.

Hoàng Phù bị khí tức cường đại kia áp lực khó mà thớ nổi.

Nam Cung Hạm mặt ngọc trắng bệch, trong lồng ngực nghẹn một cảm giác khó chịu. Áp lực đến từ linh hồn khiến nàng cử động khó khăn.

- Xem trang phục của bọn họ dường như là đến từ cấm địa đệ cửu trọng phong...

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 55

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự