Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 628 Chương 643 - 664 (4 5 6)

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 7813 chữ · khoảng 28 phút đọc

Đặng Thi Dao đứng yên lặng bên cạnh hắn. đột nhiên cảm thấy một cảm giác ấm áp. Cảm thấy biến hóa như thế. trong đôi mắt đẹp liên tục lóe sáng kỳ dị, dường như lộ vài tia say mê.

Dương Phàm giờ phút này mang đến cho người một loại cảm giác bước váo hư không, mưa phùn làm dịu xuống thiên địa vạn vật.

Thân hình hắn càng lộ vẻ mờ mịt nhu hòa, quanh quẩn ờ trong màn sáng mờ như mưa bụi. khoảnh khắc đó càng lộ vẻ tráng lệ kinh tâm động phách, làm người rung động.

- Một cảnh giới này thật là huyền điệu, càng thêm cao minh hơn cảnh giới Hóa Thần.

Đặng Thi Dao thật lâu sau mới tỉnh ngộ lại. tâm linh rung động thật sâu.

Khó trách trong quá trình thôi diễn Dương Phàm lại cực khổ như thể. lại càng trờ ngại thật mạnh.

Nghĩ đến với huvền ảo của cảnh giới này, có thể nói là ngạo thị thiên cổ.

Đây chỉ vẻn vẹn là dưới tình huống Dương Phàm còn không hoàn toàn hiểu thấu, nếu là chân chính thôi diễn thảnh công, sẽ là đồ sộ động lòng người cỡ náo?

- Như vậy cảnh giới này rốt cục tên là gì?

Trong đôi mắt sáng nhu tinh như nước của Đặng Thi Dao cũng lộ ra một tia chờ mong.

Theo hiểu biết lúc trước, nàng chi mơ hồ đoán được cảnh giới tiệp theo hẳn là cùng “Nha” (mầm) có liên quan.

-Ha ha.

Dương Phàm nhẹ nhàng cười, quanh thân quanh quẩn một tầng hồng thần bí. nở rộ ra ánh sáng rực rỡ. khiến cho hắn phiêu dật như tiên. Cuối cùng hắn dùng giọng điệu kỳ lạ nói:

- Cùng mặt tròi tòa sáng, cùng hư không dung hơp, tản khắp vòm trời vô hạn, đổi vô hạn thần lực. Cảnh giới tiếp theo cùa Diễn Căn Kỳ là... Hoán Nha Kỳ.

Hoán Nha Kỳ.

Trong mắt Đặng Thi Dao lộ ra sáng rọi kỳ lạ. dường như nhìn đến một nhân vật sừng sững trong vòm tròi, tòa ánh hào quang sáng rọi vô hạn, giống như thần linh.

- Hoán Nha Kỳ. ta cơ bản lĩnh ngộ. Thôi diễn công phép đã hoàn thành 7,8 phần 10.

Vùng màu hồng quanh thân Dương Phàm dần dần thu liễm. toàn thân hồi phục khí tức ôn hòa mà không mất đi ổn trọng.

- Uẩn Chủng Kỳ mang đến cho ta vô hạn sinh cơ cùng khả năng. Diễn Căn Kỳ cho ta đung nhập khắp đại địa, lực phòng ngự hem xa cùng cấp vài lần. Mà Hoán Nha Kỳ sắp sửa thôi diễn thành công sẽ vì ta mang đến lực công kích cường đại.

Dương Phàm vẻ mặt tự tin, toàn thân đường như chìm trong cảnh giới si mê điên cuồng, trong mắt lóe thần quang lộ ra hưng phẩn chờ mong.

- Chúc đại ca sớm ngày tấn chức Hoán Nha Kỳ.

Đặng Thi Dao vui mừng rạo rực nói.

Dương Phàm giờ phút này ỡ trình tự Nguyên Anh Kv đã có năng lực khiêu chiến Hóa Thần Kỳ. Nếu lại bước vào Hoán Nha Kỳ, thực lực sẽ đạt tới mức nào?

Là thê từ danh phó kỳ thật của Dương Phàm, Đặng Thi Dao thật sâu chờ mong ngày đó.

- Thi Dao. ta có vài món đồ muốn tặng cho nàng.

Dương Phàm khôi phục bình tữứụ trong tav xuát hiện một viên tinh châu như băng ngọc.

Đây chính là Băng Ngọc Nham thượng phẩm, sản vật trải qua thần thức Dương Phàm hai mươi năm rèn luyện, giờ phút này nở rộ ánh hào quang mông lung mê ly.

Đặng Thi Dao lần đầu tiên nhìn tháy vật ấy liền bị sự xitih đẹp của nó hấp dẫn.

- Hạt châu này chẳng những được thần thức ta rèn luvện, càng ẩn chứa cảnh giới huyền ảo cùa Hoán Nha Kỳ. giá trị khó thể đánh giá. Hiện tại, ta tặng nó cho nàng.

Dương Phàm đem tinh châu Băng Ngọc Nham đưa cho Đặng Thi Dao.

Đặng Thi Dao vui sướng roi lệ. tay ngọc run rầy tiếp nhận viên tinh châu băng ngọc này.

- Còn có Ngũ Hành cầm (đàn) này.

Dương Phàm đem Thông linh Pháp bảo lấy được trong Thiên Lan Điện cũng tặng Đặng Thi Dao.

về mặt nhạc lý, Dương Phàm dốt đặc cán mai. chỉ sợ khó thể khống chế linh bảo này.

- Ngũ Hành cầm. nhạc khí linh bảo trong truyền thuyết.

Đặng Thi Dao đón lấy cầm này. nhẹ nhàng gảv. phát ra thanh âm nhẹ nhàng dễ nghe, chấn động lòng người.

Dương Phàm lộ vẻ kinh ngạc:

- Vì sao đản này ỡ trong tay Thi Dao lại có thể phát ra thanh âm như tiếng cùa tròi thế?

Lúc trước hắn cũng lấy tay gảy qua. chỉ cảm thấy thanh âm khó mà lọt tai.

Đặng Thi Dao hé miệng cười:

- Chơi đàn này tự nhiên cần kỹ xảo. dùng thể xác và tinh thần gảy dây đàn. rót vào linh khí kết nối ngũ hành lực trong thiên địa.

- Thì ra là dùng âm nhập đạo.

Dương Phàm không khòi giật minh hiểu ra.

Hắn tự biết Đặng Thi Dao cầm kỳ thi họa không gì không biết, thậm chí về mặt trận phép còn có trình độ kinh người.

Đặng Thi Dao thu lấy hai vật này cất đi, ngạc nhiên vui mừng, rồi đột nhiên thần sắc cứng đờ. run giọng nói:

- Dương đại ca vì sao đột nhiên đưa tặng bảo vật trân quý như thế?

Nàng dường như đoán trước được điều gì.

Dương Phàm chăm chú nhìn nàng một lát. vẻ mặt trịnh trọng:

- Một ngày không tìm thấy Thiên Nhất Hồn Thủy, ta liền khó thê bình vên.

- Đại ca muốn rời khỗi Bắc Tần?

Đặng Thi Dao theo bản năng nắm chặt tav hắn.

Dương Phàm gật đầu:

- Đúng vậy. Binh cảnh tại phương điện thôi diễn công phập sẽ không đễ đáng đột phá. Có lẽ đồi một môi trường, du lịch các nơi có thể có tiến triên. Còn nữa, thuận tiện có thể hòi thăm tung tích của Thiên Nhất Hồn Thủy.

Đặng Thi Dao cắn chặt môi:

- Đại ca muốn đi nơi nào?

- Đại Tần.

Ánh mắt Dương Phàm bỗng nhiên nhìn về hướng trung bộ Đông Thắng Đại Lục. chậm rãi phun ra hai chữ.

ở nơi đó. từng là đất khởi nguồn cùa văn minh tu tiên Tiên Tẩn rực rỡ. cũng là Thánh địa tu tiên toàn bộ đại lục hiện giờ, có Đại Tần Vương Triều được xưng là quốc gia cùa vạn quốc.

Đã biết Vô Song đi nơi đó. Tông sư Thiên Thu Vô Ngân cũng sẽ bước vào vùng Thánh địa tĩàn ngập truyền kỳ đó.

Cho dù không phải vì Thiên Nhất Hồn Thùv, trên con đường theo đuổi đinh cùa Dương Phàm cuối cùng cũng sẽ tiến vào Đại Tần VươngTriều

Khí vận huyền bí của Chí Bảo Long Khí không có khả năng hoàn toàn cho hắn xem nhẹ lông giam trói buộc trong thiên địa, sau khi đạt tới cảnh giới nhất định khãng định không thê tiếp tục ở lại Bắc Tần.

-Đại Tần?

Trong mắt Đặng Thi Dao lóe tia sáng kỳ dị, cũng có vài phần hướng tới.

- Nếu ta đi Đại Tần. Thi Dao có thể giúp ta tọa trán Bắc Tần hay không?

Dương Phàm ánh mắt ôn hòa nhìn thẳng nàng.

Đặng Thi Dao làm sao không rõ ý tứ của hắn. tọa trấn Bắc Tần cần gì cường giả Hóa Thẩn kỳ?

Dương Phàm rõ ràng là muốn đem thân đi trước Đại Tần Vương Triều, có lẽ sẽ có nguy hiểm vạn phần, một người càng thuận tiện, không muốn có bất kỳ liên lụy.

- Được, ta đáp ứng huvnh.

Khóe mắt Đặng Thi Dao rơi xuống một giọt lệ nóng:

- Thi Dao sẽ giúp đại ca trông nom thân nhân, bằng hữu. thầy trò của đại ca đều sẽ binh yên vô sự.

Dương Phàm lau giọt lệ trên mặt ngọc, khẽ thờ dài:

- Tu tiên không năm tháng, chúng ta không có khả năng vĩnh viễn ở cùng một chỗ. cũng không nên để V nhất thời. Thi Dao phái bảo tọng.

- Đại ca càng phải bảo trọng. Đại Tần cường giả như mây trên tròỊ không phải Bắc Tần. Nội Hải có thể so sánh.

Đặng Thi Dao dặn dò.

Dương Phàm ôm nàng vào lòng, trong mắt đày vui mừng, không nghĩ tới dễ dàng như vậy đã khiến cho Thi Dao đồng V. Hắn cũng không thấy được đau xót cùng không muốn chợt lóe mà qua trong mắt Đặng Thi Dao.

ở Bắc Tần chuẩn bị một đoạn thời gian. Dương Phàm rốt cục chuẩn bị xuất phát.

Trong lúc này. Dương Phàm cũng luyện hóa thần bí cổ kính - Thông linh Pháp bảo lấy được từ trong Thiên Lan Điện.

Luyện hóa cổ kítih này Dương Phàm cảm thấy vô cùng cố sức. lực cản cực lớn.

Thẩn bí cổ kính này sau khi thúc giục có thể bắn ra chùm sáng thần bí. tốc độ nhanh đến cực điểm. Một khi bị tập trung cơ bản không thể trốn tránh, uy lực cũng lớn vô cùng.

Nhưng Dương Phàm vẫn không thể thăm, đò công hiệu chân chính của cổ kính này, trong lòng lại càng khẳng định, vật này trong số Thông linh Pháp bảo hẳn là có thể xếp vào hàng “Trân phẩm”, giá trị gấp mấy lần Thông linh Pháp bảo bình thường.

về phần chất lỗng màu lam lấy trong giếng cổ thần bí trong Thiên Lan Điện. Dương Phàm tra tìm một số sách cô. cũng tìm Độc Vương tham khảo nghiên cứu. cuối cùng xác định nó chính là Hóa Yêu Thủy trong truyền thuyết.

- Hóa YêuThùv?

Lúc ấy Dương Phàm cũng hít sâu một ngụm khí lạnh.

Theo sách cồ ghi lại. vật ấy chính là kỳ vật chuyên khắc chế vêu tộc trong truvền thuvết. yêu tu dính vào sẽ hóa thành khói nhẹ. hồn phi phách tán, đối với sinh linh khác lại không có bất kỳ thương tổn gì.

Ngav cả yêu tu cấp bậc khá cao cũng vô cùng kiêng kị Hóa Yêu Thủy.

Trong hai mươi năm ngưng luyện thần thức, trong Thiên Lan Điện từng bùng nổ một lần Đại Hải Nan. linh thú cấp Kim Đan có thể tiến vào Thiên Lan ngoại điện, Nguyên Anh Kỳ tiến vào sẽ bị lực lượng phép tắc trong Thiên Lan Điện đánh chết.

Chỉ có Đại Hải Nan trăm năm, yêu tu Hóa Hình Kỳ mới có thể tiến vào ngoại điện. Một khi đạt tới Hóa Thần Kỳ thì hoàn toàn không thê tránh né.

Đại Hải Nan hai mươi năm, Dương Phàm cho đại quân độc hạt vơ vét trong Thiên Lan Điện, thu hoạch mặc dù không bằng Đại Hải Nan trăm năm nhưng là hết sức khả quan.

Rốt cục đến một ngày. Dương Phàm động thân cáo biệt.

Đặng Thi Dao. Dương Lỗi, Điệp Liên. Độc Vương. Dược Vương, Trịnh Tiểu Mạn, Thương Vân... Từng gương mặt quen thuộc nhìn theo hắn rời đi.

Trước khi đi, Đặng Thi Dao lưu luyến không rời, đột nhiên lấy ra một cái binh ngọc giao cho Dương Phàm, thấp giọng nói:

- Vật này có lẽ tác đụng với đại ca không lớn, nhưng giao cho đại ca bảo quàn càng tốt.

- Đây là?

Thân thức Dương Phàm đảo qua, hoi chút động dung.

Thứ trong bình ngọc này không ngờ là Tẩn Thần Đan.

Nguvên lai Tẩn Thần Đan mà Đặng Thi Dao lấy được trong Thiên Lan Điện không chi một viên, nàng đã dùng một viên, bên trong còn dư lại hai viên.

Thần Hư Đan mà Dương Phàm có được cũng là như thế. bên trong có ba viên.

- Vật này ta một viên, có lẽ có tác dụng, có lẽ không phải dùng đến. Còn có một viên do nàng cất giữ. nếu trong sư trưởng đệ từ. thân nhân bằng hữu cùa ta có người tu luyện đến Nguvên Anh hậu kỳ trỡ lên. không ngại lại sáng lập một vị cường giả Hóa Thần. Còn nữa, nếu Thi Dao có cơ hội thăng cấp. không thể ngăn cản trói buộc thiên địa, có thể đi Nội Hải. Ước thúc nơi đó khá nhỏ. trước Hóa Thần HậuKỳ là không có việc gi...

Trước khi chia tay. Dương Phàm cùng Đặng Thi Dao dặn dò nhau thật lâu. lại cùng đám người đệ đệ Dương Lỗi, Điệp Liên... nóilời từ biệt.

Thẳng đến lúc hoàng hôn. Dương Phàm mới hóa thảnh một luồng hào quang lục bạc lóe sáng nơi chân trời.

Đại khái phi hành khoảng một năm Dương Phàm đi tới Cực Bắc.

Lúc bay đến ngoại vực. hắn cố ý đi bí động gẩn Tuyết Sơn phái, nơi đây sớm đã người đi động trống rỗng, Huyền Minh Băng Thiềm kia sớm không biết tung tích. Hắn không khỏi bật cười:

- Trốn thật là nhanh.

Sau đó hắn chạy tới Cực Bắc Tiên Vực. nơi đầu tiên đi tới là Băng Phách Tông.

Là Đại trưởng lão Băng Phách Tông, địa vị hắn vô cùng cao thượng. Gặp Lâm Thành, phát hiện hắn đã tu luyện đến Kim Đan hậu kỳ. tiến độ không tệ.

ở lại Băng Phách Tông mấy ngày, Dương Phàm suy nghĩ có muốn đi Tinh Thẩn Tháp hay không.

Vốn ý của hắn là muốn đi cổ tộc. bởi vì nghe Đông Phương được sư nói cổ tộc cũng có truyền tống trận tới Đại Tần.

Sau khi trầm ngâm hồi lâu, hắn vẫn quyá định đi Tinh Thẩn Tháp một chuyến.

Lại không nghĩ tới vừa mói đến Tinh Thần Tháp. Nguyệt tế sư cười tủm tỉm đón hắn vào.

Đi vào Tinh Thần Tháp 49 tầng, lại nhìn thấy Tinh Tôn Vũ Văn Hâm. Khí tức nàng này càng có vẻ thần bí thánh khiết, mờ mịt không thể nắm lấy.

- Dương đại ca. huynh tới đúng nơi rồi. Tinh Thần Tháp có truvền tống trận đi thông Đại

Tần.

Vũ Văn Hâm ngồi ngay ngắn trên chòm sao. hé miệng cười khẽ...

Cực Bắc Chiêm Tinh Tháp. 49 tầng đỉnh, mãi mãi tinh. không, chiếu xuống tinh quang thần bí.

Trong tinh điện.

- Truyền tống trận đi thông Đại Tẩn?

Dương Phàm hơi sững người, nhìn Vũ Văn Hâm tuyệt mỹ khuynh thành trên chòm sao. kitih ngạc nói:

- Như vậy, Hâm nhi dự đoán được ta đang chuẩn bị đi Đại Tần?

Sau khi lời vừa khỏi miệng. Dương Phàm liền giật mình bật cười, câu hỏi này không hề ý nghĩa.

Nữ từ ngồi xếp bằng trên Tinh Nguyệt Đồ. chân ngọc trắng muốt để trần, mặc tinh bào thần bí cao quý, khuôn mặt tinh. xảo mỹ lệ, thánh khiá mà đoan trang, đôi mắt đẹp như sao sáng phát ra ánh sáng cơ trí xa xăm.

Càng kỳ lạ chính là trên trán nàng có một vầng trăng cong như hoa văn trang sức tự nhiên khiến toàn thân thánh khiá như nữ thần, làm cho người ta thấy một loại khí chất thần thánh không thể xâm phạm.

Nàng không chỉ là Vũ Văn Hâm, càng là Tinh Tôn chí cao vô thượng của Chiêm Tinh Tháp.

Tinh Tôn.

Trong lịch sừ lâu dài của Đông Thắng Đại Lục. phân lượng cùng quyền uy mà nó đại biểu đù để khiển Tiên Tần Vương hầu cung kính.

Lúc trước ờ Chiêm Tinh Tháp, cho Tần Quang Đức mười lá gan cũng không dám động thù ở trong này.

Theo như Dương Phàm biết được từ nơi Nguvệt tế sư. Tinh Tôn đứng ờ đinh của bói toán thôi diễn nhân giới, chi điểm giang sơn. vạch, kế hoạch mệtih vận hướng đi cùa toàn bộ đại lục.

- Trên Tinh Thẩn Tháp có truvền tống trận đi thông Đại Tần, đã đóng cừa thật lâu, thật lâu...

Tinh Tôn Vũ Văn Hâm từ từ đúng dậy. tao nhã thần thánh, mỗi hành vi cử động đều cùng tinh không vô tận kia hình thành chiếu rọi thần bí.

- Lần này đại ca đích thân tới. Hâm nhi có thể đặc biệt mở ra cho người.

Vũ Văn Hâm bồng bềtih trôi tới trước mặt Dương Phàm, trong đôi mắt đẹp lộ ra vài tia cảm tình đặc thù. gần gũi chăm chú nhìn Dương Phàm, sâu kín thở đài:

- Hâm nhi sớm biết. Dương đại ca đi Đại Tần là chuyện sớm muộn không thể tránh khỏi, nhưng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

- Nhanh?

Ánh mắt Dương Phàm thoáng ngưng, trầm ngâm:

- Vốn định bước vào Hóa Thần rồi đi Bắc Tần cũng không muộn. Nhưng thôi diễn công pháp không phải thòi gian có thể giải quyá. Còn nữa, một ngày không tim được Thiên Nhất Hồn Thủy, ta khó có thể bình yên.

Vũ Văn Hâm mím môi khẽ cười:

- Trước khi đi Đại Tần, đại ca có muốn Hâm nhi lại bói cho người một lần. Mặc dù vận mệnh của người có vô hạn khả năng, nhưng dưới sự trợ giúp của Tinh Nguyệt Đồ. hướng đi vận mệnh trong thời gian ngắn vẫn như trước có thể tính ra, nhưng là khó thể chính xác cụ thể.

- ổ?

Dương Phàm nổi lên một chút hứng thú. Lần này hắn đi Đại Tẩn, hết thảv tương lai đểu tràn ngập không biết cùng phiêu lưu.

Tuv nhiên hắn nghĩ nghĩ, vẻ mặt nghiêm trang nói:

- Cuộc đời kỳ điệu cùng phấn khích đa phần là bời không biết. Ta đi con đường cùa ta, nắm giữ vận mệnh của minh.

Vũ Văn Hâm nghe vậy. trong lòng thầm than nhưng cũng không cảm thấy bất ngờ. Lần trước Dương Phàm cũng cự tuyệt nàng bói toán.

- Đại ca muốn lập tức đi Đại Tần Vương Triều?

Vũ Văn Hâm có ý giữ lại.

- Không biết Tinh Thần Tháp có tin tức liên quan đến Đại Tẩn?

Dương Phàm hòi dò.

- Tinh Thần Tháp rất lâu không có ai tới Đại Tần, nếu cần tin tức về phương diện này, đại ca có thể đi thỉnh giáo Nguyệt tế sư.

Vũ Văn Hâm thần sắc bìtih thản nói.

Dương Phàm gật gật đầu, tính toán trước tiên ờ lại Chiêm Tinh Tháp mấy ngày, nếu có thể trước tiên có chút hiểu biết về Đại Tần, là chuyện không gì tốt hơn.

Dáng người Nguvệt tế sư thon dài trác tuyệt, có một cỗ khí tức đoan trang thần thánh, lần này thấv Dương Phàm tới đây. đung nhan điềm tữứụ không cho phép nói giỡn.

Dương Phàm cũng không đùa giỡn như lúc trước, nghiêm trang hòi những nghi hoặc liên quan Đại Tẩn Vương Triều.

- Đại Tần hiện giờ từ Vương triều độc đại, Tần Hoàng đương nhiệm tên là Tần Tuán, chính là kỳ tài hiếm thấy thế gian, thực lực thần thông ngạo thị thiên hạ. Chỉ là người này đũng mãnh có thùa, làm việc độc đoán, ác nghiệt bá đạo...

Nguyệt tế sư đầu tiên nói với Dương Phàm đĩ nhiên là đương kim Tần Hoàng.

Thân là Thátih cô của Chiêm Tinh Tháp, thân phận cùa nàng gần với Tinh Tôn, có lẽ thật sự có đụng ý gì.

- Tẩn Hoàng?

Dương Phàm lộ ra ánh mắt mới mẻ hiếu kỳ. ở Bắc Tần, Cực Bắc, lực lượng thế tục nhỏ bé không đáng kể.

Mà nghe ý tứ của Nguyệt tế sư, ở Đại Tẩn lại không giống.

- Đương nhiên, thế cục Đại Tần Vương Triều rất phức tạp. còn có Tiên tông Ma môn truyền thừa xa xưa, nội tình đều thâm hậu vô cùng. Chi là thiên hạ nơi đó không phải do tông phái tu tiên nắm trong tay. Ngoài ra. yêu tộc cũng là một thế lực cường đại không thể bỗ qua...

Nguyệt tế sư lại cười nói.

Dương Phàm lẳng lặng nghe, ngẫu nhiên đưa ra một ít nghi vấn.

Nguyệt tế sư gần ngàn năm nay đi qua Đại Tẩn Vương Triều một hai lần, hiểu biết cũng có hạn. nhưng cũng có trợ giúp rất lớn đối với Dương Phàm.

Mấy ngày sau, Dương Phàm rốt cục khởi hành.

ở một quảng trường trống trải phủ đẩv bụi đất trong Tinh Thần Tháp.

Tinh Tôn Vũ Văn Hâm đích thân tiễn Dương Phàm rời đi.

Trong quảng trường này khắc vô số tinh văn, ờ trung ương lại có vài truyền tống trận. Dương Phàm tò mò trong lòng, không khòi lên tiếng hỏi Vũ Văn Hâm.

- Truyền tống trận nơi này có thể đi thông các nơi đại lục bao gồm Đại Tần, Nội Hải. Bắc Tần...

Vũ Văn Hâm cũng không giấu diếm.

Dương Phàm không khỏi líu lưỡi, nhựng nghĩ đến Tinh Thần Tháp truyền thừa xa xưa, thậm chí còn trước cả Tiên Tần Vương Triều cho nên cũng không kỳ quái.

Dương Phàm đi vào một truyền tống trận ờ chính giữa.

Truyền tống trận cùa Tinh Thần Tháp sừ đụng chính là lực lượng titih tú. trận phập này khác với truyền tống trận bình thường. Bên trên có tinh quang đồ văn phức tạp tối nghĩa khiến da đầu run lên.

Dương Phàm đứng ở trong tinh mang truyền tống trận, chỉ thấy tay ngọc cùa Vũ Văn Hâm ở hư không hóa pháp quy á, toàn bộ quảng trường titih quang đại tụ, tinh bào trên thân nàng không gió tự động.

Một mảnh tinh quang không thể đo lường từ hư không thiên địa mà đến rót vào truyền tống trận.

Dương Phàm lộ vẻ kinh hãi, khó tin nhìn chằm chẳm Vũ Văn Hâm.

Tuv rằng hắn nghe Nguyệt tế sư nói, ỡ Tinh Thần Tháp thân phận địa vị không phải dùng tu vi thực lực đến cân nhắc, nhưng giờ phút này Vũ Văn Hâm lại khiến cho Dương Phàm sinh ra một loại cảm giác xem không thấu.

Tối thiểu, thủ đoạn giơ chân nhấc tay có thể dẫn động lực lượng tinh tú thiên địa này ít nhất đạt tới trình tự Hóa Thẩn.

Tuy nhiên Tinh Thần Chiêm Bặc Đạo tu luyện không phải pháp thuật thần thông, theo đuổi cũng không phải lực lượng đỉnh.

Ông-

Trong tinh mang truyền tống trận nở rộ vô số điểm sáng tinh tú. rồi đột nhiên chẩn động, thân hình DươngPhàm biến mất tại chồ.

- Chúc mừng Tinh Tôn, không ngờ tay không vận chuyển truyền tống trận, hẳn là đã tu luyện ra TinhKhôngNaDi Thuật mà các đời Tinh Tôn hiếm có người nào làm được.

Nguyệt tế sư đứng ở một bên. mắt lộ ra vẻ hâm mộ hướng tới.

Sắc mặt Vũ Văn Hâm trầm tĩnh như nước, thanh âm như tiếng tròi vang lên:

- Mượn dùng truyền tống trận thúc giục Tinh Không Na Di Thuật cũng không ngạc nhiên. Từ mấy chục năm trước, bản tôn đã làm được rồi.

Nguvệt tế sư lại kinh ngạc:

- Vậy Tinh Tôn có thể bước vào cảnh giới vô thượng Tinh Không ĐạiNa Di chưa?

Vũ Văn Hâm không trả lời câu hòi của nàng, ánh mắt nhìn về một phương hướng đại lục, thì thào nói nhỏ:

- Trong thế gian này. duy có hai người cùng ta có quan hệ nhân quả. phụ vương cùng Dương đại ca. Phụ vương đã an trí ổn thòa, mà Dương đại ca.

Nguyệt tế sư lẳng lặng đánh giá Tinh Tôn thế hệ mới của Tinh Thần Tháp, thấy được nàng lần lượt biến hóa, đi hướng thần bí không biết.

Có lẽ. nàng đã bước lên độ cao mà các đòi Tinh Tôn đều không thể với tới.

- Tinh Tôn có thể nhắc nhở dẫn đường hắn?

Nguyệt tế sư cười hòi.

- Ta cũng từng muốn đùng bói toán ảnh hưởng vận mệnh cùa đại ca. chỉ tiếc...

Vũ Văn Hâm sâu kín thờ dài.

- Chi tiếc cái gi?

- Người nghịch thiên chân chính, không ai có thể dẫn đườngbọn họ.

Vũ Văn Hâm dường như vô lực nói.

Ánh sao lóe trên đinh đầu, Tinh Tôn Vũ Văn Hâm hư không biến mất khòi quảng trường trống trải này.

- Tinh Không Đại Na Di.

Nguyệt tế sư kinh hô thát sắc.

Vào lúc họ nói chuyện với nhau. Dương Phàm không tại Cực Bắc. không ở Đại Tần. cũng không ờ Nội Hài.

Tinh Thần Tháp. Tinh Tôn Vũ Văn Hâm càng ngày càng thần bí không thể đátih giá đã đưa hắn đến Thanh địa tu tiên Đại Tần vô số người hướng tới.

Mà trong lúc này. nơi Bắc Tần cũng đã xảy ra một chút sự cố nhỏ.

Thanh Giang Hà chảy chồm mãnh liệt.

Ngao

Một tiếng chét dài vang tận tròi từ trong nước sông phát ra. cuộn lên từng con sóng lớn. nham thạch vách núi hai bờ sông bởi vậy mà sinh ra mấy vết rách.

Ngav sau đó. từ trong Thanh Giang Hà một con hầu từ lông tím cao bốn năm xích (1.2- 1. 5m). trong mắt từ quang sáng chói, toàn thân phóng ra khí tức khủng bố khiến cho hết thảy sinh linh Bắc Tần đều chim trong kinh hãi.

- Ha ha ha... Hồ Phi. ngươi rốt cục chuyển hóa thành hình thái chân chính.

Lão yêu từ trong Thanh Giang Hà bay ra, sang sảng cười.

Hồ Phi nhe răng trợn mắt. toàn thân lông hầu rung động, xoa xoa tay:

- Ta hiện tại tấn chức Nguyên Anh hậu kỳ, lực lượng huyết mạch hoàn toàn thức tinh, cho đù đánh với lão đại, ta cũng không sợ.

- Hừ. hiện tại ngươi đã là vô địch cùng cấp. Hóa Thần đều có thể khiêu chiến, dưới Hóa Thần Kỳ càng không người có thể uy hiệp đếnngươi.

Lão yêu lạnh lùng cười.

Hồ Phi nghe xong lại dạt dào đắc ý. mặt mày hóa hở nhưng đột nhiên hắn lại lắc đầu:

- ở trong cùng cấp. còn có hai người vị tất ta có thể chiến thắng. Một người là lão đại, một là Vô Song.

- Không cần tự coi nhẹ mình, cùng cấp ngươi nhất định là vô địch.

Lão yêu dường như càng tự tin hơn hắn, cười nói:

- Ngươi có thể thừđi khiêu chiến Tam đại tu sĩBắc Tần cùng với Hắc Phong Ma Hoàng man di.

- Được được được. Lão đại có thể đang bế quan, trước tiên không quấy rầy hắn.

Thân hình Hồ Phi nhoáng lên một cái. hóa thàiih từ quang tận tròi, chợt lóe rồi biến mất.

Hô lạp!

Hắn vừa mói rời đi không lâu, một lão già tóc lam áo bào lam trồi lên mặt nước, mím cười nhìn phưang hướng Hồ Phi biến mất.

- Hà Lạc đại nhân, thân phận lai lịch của hắn cơ bản có thể xác định.

Hạ Lạc tươi cười ấm áp. gật đầu nói:

- Tam. Nhãn Thông Thiên. Thần ma lui tránh, trong vòng thất giới, chỉ có một nhà.

Theo sau một đoạn thòi gian. Tu Tiên giới Bắc Tẩn truyền tới một tin tức rung động lòng người.

Một yêu hầu không biết tên, ba quvền hai cước đánh Tam đại tu sĩ Bắc Tần chết khiếp.

Hắc Phong Ma Hoàng cùa Tây Nhạc man di chỉ kiên trì mấy hiệp cũng bị đánh cho hấp

hối.

- Ha ha... Ta đã trờ về.

Hồ Phi nở mày nờ mặt vô cùng bay trờ về Tiên Thàtih Vụ Liễu trấn, tính toán khoe khoang một phen.

Nhưng mà Bổ Thiên Quân Vương nói cho hắn, Dương Phàm đã rời đi. đi trước Đại Tần Vương Triều.

- Cái gi? Lão đại không ngờ đi trước? Hắn đi một minh?

Hồ Phi vẻ mặt khó tin, hai tay nắm chặt, run rầy không thôi.

Bổ Thiên Quân Vương nhìn tháy phẫn nộ cùng bất mãn trong mắt hắn. lập tức cảm nhận được một cỗ khí tức kinh khủng hít thở không thông.

- Hồ Phi này làm sao biến thảnh yêu hầu rồi...

Bổ Thiên Quân Vương kinh hãi run người.

Hồ Phi giờ phút này. giơ tay nhấc chân có thể chém giết bậc cao Nguyên Anh bình thường như hắn.

- Đáng giận, lão đại làm sao có thể ném ta một mình chạv. Chẳng lẽ chê ta thực lực yếu, làm vướng bận hắn?

Hồ Phi hai tav đấm ngực, trong mắt lửa giận phun trào.

̀mẦm—

Hắn nhấc nắm tay đập xuống mặt đất. một cái khe sâu không thấy đáy lan tràn mấy trăm trượng.

- Mau nói cho ta biết, làm sao đi Bắc Tần?

Hồ Phi mất lý trụ mặt lộ vẻ hung ác dữ tợn. thò tay chộp nhấc bảng Bồ Thiên Quân Vương lên.

Bổ Thiên Quân Vương vẻ mặt bất đắc dĩ. cười khổ nói:

- Đại Tần ở trung bộ Đông Thắng Đại Lục. nơi này là Bắc Tần. theo lý luận mà nói. ngươi một đường bay về phía nam, cuối cùng có thể tới Đại Tần.

- Bay về hướng nam sao? Đơn giản như vậy. ai lại không đi?

Hồ Phi hừ một tiếng, ném Bổ Thiên Quân Vương ra ngoài mấy dặm, thân hình nhoáng lên một cái. hóa thành một dải cầu vồng màu tím chợt lóe phía chân tròi.

Thiên Vân Châu. Đại Tần Vương Triều.

Một nơi non xanh nước biếc, bầu trời xanh thẳm như bảo thạch, tầm nhìn rộng lớn vô cùng.

Nơi đâv tất nhiên là linh khí tỏa bốn phía, tiếng chim hót hương hoa hơn xa Bắc Tần, Nội Hải.

Đại Tần Vương Triều tổng cộng mười tám. châu. Thiên Vân Châu là một trong số đó, phạm vi lãnh thô thuộc loại trung bình thấp.

Ngay cả là như thế. phạm vi lĩnh vực cùa Thiên Vân Châu này cũng không chi gấp mười lần mười ba nước Bắc Tần. so với Thiên cầm Nội Hải thì nhỏ hơn một chút. Nhưng đây chỉ vẻn vẹn là một trong mười tám châu cùa Đại Tần.

ở Thiên Vân Châu, một hà vực chảy chồm như rồng đài. sóng vỗ mãnh liệt, khí thế to lớn. từ xãy núi xuyên bắc xuvên qua chảv tới.

Con sông này rộng chừng trăm dặm, lượng nước chảy ít nhất là gấp trăm lần Thanh Giang Hà

Sông này chín hlà hà vực từ xưa chảy suốt một nửa Đại Tần - Hoàng Thiên Hà.

Hoàng Thiên Hà. nghe nói là nơi bắt nguồn văn mitih của đại lục.

Từ khi có sinh mệnh tới nay. thậm chí là trước văn minh thượng cồ. Hoàng Thiên Hà đã tồn tại.

Ngay cả Bắc Tần, chi nhánh hà vực như Thanh Giang Hà cũng đều đổ vào Hoàng Thiên Hà. có thể tính là một chi của Hoàng Thiên Hà vực.

Ngày hôm nay. Hoàng Thiên Hà nguyên bản an bình đột nhiên dâng lên sóng to cao mấy chục trượng, khiến cho phần đông con thuvền trong hà vực lắc lư không ngừng, cũng có một số con thuyền loại nhỏ bị nước sông bao phù.

Hoàn hảo. thuyền có gan chạy trên Hoàng Thiên Hà đa phần đều do người tu tiên điều khiển, nhưng việc này cũng gây nên một hồi khủng hoảng.

ở một nơi nào đó sâu trong Hoàng Thiên Hà mêtih mông không chừng, một cây cờ màu lam cao chọc trời, lay động không ngừng ờ sâu trong hà vực nhưng lại khiến toàn bộ Hoàng Thiên Hà mênh mông rung chu vẻn.

Cột của cây cờ màu lam này cắm xuống đáy dòng sông, chiều sâu không thể đo lường, chỉ riêng phần lộ ra đã cao ngàn trượng.

Cây cờ màu lam phất lên kia. thủy lam gần như trong suốt, lưu chuyển thùy quang cuồng bạo, mơ hô có tiếng rít gào càng vang vọng thiên địa.

Càng kỳ lạ chính là. cây cờ màu lam rộng trăm trượng này. bên trên mơ hồ có thể thấy được lam long trông rất sống động, một cỗ long khí huy ền bí trấn thù ở đòng sông dài cả xưa này. cố thù mảnh đất cổ xưa thần kỳ này.

Bốn phía long kỳ màu thủy lam. huyễn quang màu lam rít gào gầm rống, uy lực khủng bố càng làm cho hạng Nguyên Anh, Hóa Thần không đám tói gần.

Lam long bên trẽn mặt Thủy Long Kỳ này có một loại cảm giác chân thật mà sống động, ngẫu nhiên vài lần rồng ngâm kinh sợ tâm hồn. khiến vạn vật thần phục.

Giờ khắc này. Thủy Long Kỳ không hiểu rung động hưng phấn, đẫn tới toàn bộ Hoàng Thiên Hà bất an dị thường, sóng lớn ngập trời.

Tu sĩ bình thường tự nhiên không thể lý giải được sự xao động không rõ của Hoàng Thiên Hà.

Nhưng giờ khắc này. một số đại năng của Đại Tẩn Vương Triều cho dù đang bế quan cũng đông thòi từng người bùng tinh, mở mắt, thoáng hiện một vệt tinh quang.

Tuy nhiên, dị động hưng phấn cùa Thủy Long Kỳ chỉ kiên trì một lát liền bỗng nhiên vững vàng ổn định, làm cho người ta không thể dự đoán.

Ngav khi Hoàng Thiên Hà dâng lên sóng lớn ngập tròi, Thủy Long Kv dị thường hưng phấn.

Một nam nhân nho nhã mặc cẩm bào thanh ngọc hiện thân ở phụ cận tòa thành đổ nát thê lương nào đó tại Thiên Vân Châu Đại Tần.

Có thể nhìn thấy dưới chân hắn là tinh văn một trận đồ phức tạp tối nghĩa, trong khi tinh quang nhộn nhạo, ảm đạm biến mất.

Nam nhân này đùng ánh mắt ngạc nhiên đánh giá vùng thiên địa trước mắt.

Trong tầm nhìn, thiên địa rất là trống trải, linh khí nồng đậm sung túc. bầu trời xanh thẳm như ngọc.

- Thiên địa nơi này cùng Bắc Tần đều có khác biệt, linh khí đẩv đù càng gấp bốn, năm lần Bắc Tần.

Dương Phàm hít sâu một hoi. đối với vùng đất thần kỳ này sinh ra hứng thú nồng đậm.

Mật độ linh khí gấp Bắc Tần bốn năm lần. có thể kết luận số lượng cường giả nơi đây nhất định không phải những nơi Bắc Tần, Nội Hải có thể bằng.

Khoảnh khắc hiện thân nơi mảnh đất này. khí vận lực trên thân Dương Phàm lại cả ứng được năm cỗ khí tức kỳ dị.

Năm cỗ khí tức này. đóng giữ ờ mảnh đất này. khí tức cực kỳ tương tự Chí Bảo Long Khí.

Nhưng là lúc Dương Phàm không tế Chí Bảo Long Khi. khí tức của nó bị Tiên Hồng Không Gian che chắn, không có khả năng rõ ràng cảm ứng được sự tồn tại cùa Cừu Ngũ Chí Bảo Long Khí.

Cùng lúc cảm ngộ điểm kỳ lạ của mảnh, thiên địa này, Dương Phàm chậm rãi thu liễm khí tức.

Khí tức trên Nguyên Atih hậu kỳ dần dần thu liễm đến Nguyên Anh sơ kỳ sau đó ổn định

lại.

Phỗng đoán từ mật độ linh khí. bậc cao Nguyên Anh ở đây khẳng định không tính là cường giả cao nhất, nhưng ít ra có thể xệp ở tầng trung cao.

Dương Phàm sau khi thu liễm khí tức cũng không hề động, hắn nhắm mắt lại lẳng lặng thể ngộ mảnh thiên địa này.

Hồn Căn cũng bất giác đung nhập đại địa, tiến vào cảnh giới Bán Thiên Nhân.

Hắn phát giác khí tức cùa mảnh thiên địa này, ngay cả khí tức của đất đai đều có khác biệt với Bắc Tần.

Trên thực tế. những nơi Nội Hải. Bắc Tần, Cực Bắc này. khí tức thiên địa đều có khác biệt.

- Có lẽ ở trong môi trường mới. có trợ giúp cho ta lĩnh ngộ thiên địa tự nhiên, từ đó đột phát một hai bước cuối cùng thôi diễn Hoán Nha Kỳ.

Trong mắt Dương Phàm hiện lên chờ mong, ngạc nhiên vui mừng.

Chỉ vẻn vẹn là môi tnrờng linh khí đầy đủ nơi này cũng có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện. Giờ phút này Dương Phàm thôi diên Hoán Nha Kỳ còn không đạt tới trinh đột viên mãn nhưý. tu vi hắn cách Diễn Căn hậu kỳ đinh cũng chi kém một bước. Nếu ờ Bắc Tần ít nhát cẩn tu luyện hai mươi năm, mà ờ Đại Tần, có lẽ mấy năm là có thể đạt tới.

Đang lúc Dương Phàm suy tư sách lược sinh tồn tại Đại Tần, linh khí phưcmg xa rung động, hai đạo độn quang lóe ra bay đến.

Dương Phàm ở trong trạng thái Bán Thiên Nhân, bỗng dưng cảm ứng được một cỗ khí tức không hài hòa, khẽ cau mày.

Nơi hắn hiện tại là một tòa cổ thảnh bò đi, đổ nát thê lương, lộ ra năm tháng tang thương.

Vút Vút!

Hai đạo độn quang kia một lam một đỏ. trong chợp mắt bay đến trên không tòa thành tàn phá.

Chợt hai cỗ thần thức cường đại đảo qua, không ngờ đều là cấp bậc Nguyên Anh Kv.

Sắc mặt Dương Phàm khẽ biến, đã bị hai người trong độn quang phát hiện.

- Không tốt!

Một đại hán mặt đen trên đạo độn quang màu đò vừa thấy nam từ mặc cẩm bào thanh ngọc khoanh tav đứng ngạo nghễ trên đống đổ nát thê lương, sắc mặt khẽ biến.

Trên độn quang màu lam bên cạnh hắn, một nữ tu xinh đẹp mặc váy áo màu lam. khí chất nhu tĩnh cũng thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

- Làm sao có thể? Nơi chúng ta ẩn nấp không ngờ bị bọn họ phát hiện rồi?

Đại hán mặt đen vẻ mặt kinh hoảng truyền âm nữ tu váy lam.

Hai người nhìn nhau trong mắt đột nhiên lộ sát khí hai mắt nhìn chẳm chằm trên người Dương Phàm.

- Hoàn hảo. người tới chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ. Đánh nhanh thắng nhanh.

Đại hán mặt đen biến sắc. sát khí lộ ra trong tay một ngọc bội màu đỏ lửa bay tới đinh đầu Dương Phàm.

Trên ngọc bội màu đó lừa kia mơ hồ có thể thấy được một con chim lừa. một tiếng phượng hót. một đoàn ánh lừa mơ hồ không rõ xẹt qua một đường cong nơi chân trời, mang theo khí tức khùngbố cực nóng, cuồng bạo vô cùngđátih tới.

Dương Phàm từ trong ánh lừa mơ hồ kia cảm ứng được một cỗ lực lượng cường đại, mặt lộ vẻ cô quái. Hai người này là sao vậv chứ. vùa thấy mặt liền động võ?

Nhưng mà giờ phút này lại không kịp giải thích, cùng lúc đại hán mặt đen công kích, nữ tu váy lam cũng phát động công kích. Một đạo tia sáng màu lam sáng chói hóa thành từng băng trùy lạnh thấu xương từ phía sau đánh tới Dương Phàm.

Tìtih cảnh nhưthế lập tức khiến DươngPhàm có chút nổi giận.

Thần sắc hắn lạnh lùng, một tay nhẹ nhàng vung trong hư không, hai con giao long lóe lên hào quang vàng lục rống to một tiếng, giương nanh múa vuốt phân biệt đánh về phía đại hán mặt đen cùng nữ tu váy lam.

- Đây là phép thuật gì.

Đại hán mặt đen chẩn động, bởi vì giao long đo linh khí hóa hình này thật sự rất giống như thật, chợt nhìn còn cho rằng đó là hai con giao long có thê so với Hóa Hình Kỳ.

Phốc!Ầm

Giao long cùng ánh đò mơ hồ lao ra từ ngọc bội màu đỏ lửa chạm vào nhau. Giao long khí thế hung dữ. nhuệ khí không giảm. Hào quang ánh lừa đò lại lập tức ảm đạm.

Đại hán mặt đen lộ vẻ kinh hãi, khó có thể tưởng tượng, một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ lại có được thực lực như thế.

Hắn cắn răng một cái, hào quang trong ngọc bội đò như lừa kia mãnh, liệt, khiến cho ánh đỗ mơ hồ càng thêm lóng lánh như thực chất, mơ hồ có thể thấy được hình thức ban đầu của một con chim lừa.

về phần nữ tu váy lam. nàng phát động một vùng băng trùy. trực tiệp bị giao long vàng lục tiêu diệt, lại rống thêm một tiếng, há cái miệng rộng hướng về phía nàng cắn xé.

- Linh khí hóa hình làm sao có thể có uy lực như thế?

Nữ tư váy lam khó có thể tin, tay ngọc giao nhau trước ngực, một tầng quang tráo màu lam bảo vệ nàng ờ trong. Đây lại đến từ váy áo màu thủy lam trên thân nàng, là một kiện cổ bảo phòng ngự.

Bị giao long vàng lục đánh tới. nữ tu váy lam mượn lực lượng của cổ bảo phòng ngự, tav ngọc bẩm phép quyết, một con rắn dài màu thủy lam từ trong lòng bản tay phụt ra, rồi tăng vọt mười mấy trượng, thể tích còn lớn hơn giao long vàng lục do Dương Phàm biến hóa ra.

Dương Phàm lộ vẻ trào phúng, giao long vàng lục vung trảo, “ba” một tiếng xé nát một đoạn cùa con rắn đài màu thùy lam kia.

Phanh...Ầm

Lập tức hai con linh vật linh khí hóa hình va chạm cùng một chỗ. nữ tu váy lam kêu lên một tiếng đau đớn, rắn dài màu thủy lam lập tức chia thành mấy mảnh, hóa thành những đốm sáng màu lam.

Đồng dạng là linh khí hóa hình, uy lực của hai bên không ngờ chênh lệch lớn như vậy?

Trong mắt nữ tu váy lam đầy vẻ mất mát thật sâu.

Nguyên bản trong tông pháị nàng có trình độ về mặt linh khí hóa hình người thường khó có thể với tới. Được nhiều người cùng thế hệ ngưỡng mộ. trường bối quan tâm.

Nàng cũng bởi vậy mà bộc lộ tài năng trong đồng môn.

Mà giờ phút này. một tu sĩNguvên Anh sơ kỳ tu vi tương đương nàng, giơ tav nhấc chân thi triển thù đoạn linh khí hóa hình đátih tan linh vật hóa hình của nàng.

Điều này đả kích nàng thật lớn.

Càng làm người ta khiệp sợ chính là. nam từ kia đồng thời khống chế hai linh khí hóa hình áp chế nàng cùng đại hán mặt đen.

Đại hán mặt đen là cường giả Nguyên Anh trung kỳ. tu vi thậm chí tới gần hậu kỳ. ngọc bội màu đò lừa trong tay càng là cực phẩm trong cổ bảo. uy lực hỏa hệ đáng sợ. mơ hồ có thể chống đỡ cùng Nguyên Anh đại tu sĩ.

Mà Dương Phàm hai tay sau lưng, hai con giao long linh khí hóa hình, đồng thời áp chế hai người.

- Người này tu vi thật đáng sợ. khó trách lại một mình lại đâv chặn chúng ta. Không thể đánh tiếp nữa, nếu để người cùa Thiên Sát Các đuổi tới. chúng ta sẽ không có hy vọng chạv trốn.

Đại hán mặt đen rốt cục V thức được không ổn, thần thức truyền âm với nữ tu váy lam.

Nam nhân trước mắt này thực lực hoàn toàn không thể dùng tu vi để đánh giá.

Loại tình huống này ờ Đại Tần Vương Triều chưa nói là không tiền khoáng hậu. nhưng coi như là không phải tầm thường.

- Muốn chạy?

Dương Phàm trào phúng cười, ý niệm khẽ động.

̀m!

Một cỗ trọng lực cường đại trống rỗng buông xuống khiến hai người đồng loạt rơi xuống mặt đất, miệng phun máu tươi, lập tức bị thương.

Sỡ đĩ hắn không lập tức hạ sát thủ là muốn thừ sức chiến đấu của tu sĩ Đại Tần Vương Triều.

Chi một lần thửnày, trong lòng thất kinh.

Dưới tình huống cùng cấp. Pháp bảo công pháp của tu sĩ Đại Tần đều mạnh hon tu sĩ Bắc Tần một hai bậc.

Giờ phút này lưu lại hai người tự nhiên là có chuyện muốn hỏi.

Đại hán mặt đen cùng nữ tu váy lam đồng loạt rơi xuống đất, miệng phun máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

Một cỗ trọng lực không thể chống lại gắt gao áp chế bọn họ trên mặt đất.

- Còn chống cự?

Trong mắt Dương Phàm chợt lóe lãnh quang, trọng lực đến từ hư không không ngờ lại tăng mạnh vài lần, nữ tu váy lam “Phịch” một tiếng, nửa quỳ trên mặt đất, trong mắt đầy vẻ sợ hãi, mặt đẹp tái nhợt.

Đại hán mặt đen miễn cưỡng dùng tay chống mặt đất. nghiến răng nghiến lợi nói:

- Muốn giết cứ giết, cần gì phải nhục nhã hai ta như thế?

Giờ này khắc này, làm sao hắn còn không nhìn ra đối phương hoàn toàn là giả heo ăn cọp. xuất kỳ bất ý đem hai người đồng loạt chế trụ.

Duy nhất không nghĩ ra chính là đối phương vì sao không lập tức động thủ, chém giết hai người minh, đổi lấy giải thưởng?

Cũng không phải Dương Phàm cố ý giả heo ăn cọp. mỗi khi hắn đến một khu vực hoàn toàn mới không biết gì. trước khi chưa thăm dò chi tiết đều sẽ tận lực điệu thấp, che giấu thực lực tránh cho người khác chú ý.

Đây là một loại phương thức cần thận xử thế cùng pháp tắc sinh tồn.

Huống chi hắn hiện tại bước vào chính là Đại Tần Vương Triều Thanh địa tu tiên đại lục. cường giả như mây.

- Hừ. Dương mỗ còn không chất ván hai người các ngươi vì sao vừa thấy mặt liền hạ độc thù với ta? Nếu là dĩ vãng, Dương mỗ sẽ không chút do dự lập tức chém giết hai người các ngươi.

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 51

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự