Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 627 Chương 643 - 664 (1 2 3)

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 5359 chữ · khoảng 19 phút đọc

- Tinh thần song tu?

Dương Phàm chẩn động tâm thần, ánh mắt sáng chói, dưới cái nhìn chăm chú cùa Phượng Hi như cười như không nhìn mình, khuôn mặt tuấn tú ừng đỏ nhưng rất nhanh khôi phục binh tĩnh.

Hắn trầm ngâm một lát. trong mắt hiện lên tia sáng kỳ dị. nói nhỏ:

- Vì sao ta không nghĩ đến phương phép này? Nếu là xung đột về tinh thần ý cảnh, chi có dưới trạng thái tinh thần hai người giao hòa hoàn mỹ. không hề ngăn cách mới có thể hóa giải nguy cơ này với nguy hiểm nhỏ nhất.

Nói tới đây. trên mặt hắn đột nhiên có chút không ánh sáng. Chính hắn thân là Dược sư truyền kỳ nhất của Bắc Tần, làm sao lại không nghĩ tới điểm này.

Chẳng những là hắn, ngay cả Dược sư cấp Nguyên Anh lâu đời như Dược Vương. Độc Vương nhất thời cũng không từng nghĩ đến biện phập này.

Bời vì trong truvền thống y đạo truyền thùa, cái gọi là phương phép song tu được coi là bàng môn tả đạo. không lịch sự. Trù khi có thể tấn thăng lên cảnh giới huvển bí tinh thần song tu.

Nhưng Tu Tiên giới hiếm có song tu đạo lữ có thể đạt tới cảnh giới cao thâm như vậy.

- Nghe ý tứ của Dương Dược sư, đường như ngươi từng tiến váo cảtih giới này?

Trong mắt Phượng Hi lộ ra một tia cổ quái.

Dương Phàm xấu hổ cười, cũng không phủ nhận. Tinh thần song tu. hắn đích xác có kinh nghiệm phương diện này, hơn nữa không chỉ một lần.

Lần đầu tiên là ở La Sơn quốc, song tu cùng Lệnh Hồ Tiểu Tịch, lúc ấy cũng từng tiến vào trạng thái tinh thần giao hòa, nhưng trình tự cũng không sâu.

Đối với người bên ngoài mà nói, tinh thẩn song tu có chút khó khăn, nhưng đối với Dương Phàm nắm trong tay sinh, mệnh tự nhiên mà nói lại không phải việc khó.

Lần thứ hai là ở Dược Tiên Cốc. cùng Vân Vũ Tịch dưới cơ duyên xảo hop. trực tiếp vượt qua một bước thân thể song tu. trong trạng thái Thiên Nhân Mô Thức, tiến vào tinh thần song tu trình tự sâu.

Tình huống lẩn thứ hai là khó thể cưỡng cầu. một phương diện là bời vì công phép cùa Dương Phàm cùng Vân Vũ Tịch gẩn tương đồng nhau, mới có thể vượt qua bước trung gian, trực tiệp bước vào cảnh giới như thế.

Nhìn Đặng Thi Dao thanh nhã xuát trần cổ điển thi họa trong băng, Dương Phàm đột nhiên sinh ra một loại cảm giác có tội. nói với Phượng Hi:

- Chi là. nếu ta dễ dàng như vậy đoạt tấm thân xừ nữ của Thi Dao...

- Nếu không như vậv, chờ đợi Thi Dao chỉ có con đường chết. Nếu không làm sao ta lại phó thác Thi Dao cho ngươi!

Phượng Hi hừ nhẹ một tiếng.

Dương Phàm nghe vậy lập tức có chút xấu hổ:

- Phượng trưởng lão không tin thái độ làm người cùa ta?

ở Bắc Tần hiện giờ. Dương Phàm chính là nhân vật truyền kỳ nhất, được ngàn vạn tu sĩ sùng bái kính ngưỡng, lại là đệ nhất nhân Bắc Tần hiện giờ không hề hoài nghi.

- Cũng không phải không tin thái độ làm người của ngươi. Mà là hai cha con các ngươi đều giống nhau phong lưu thành tính. Không biết đùa bòn cảm tìnhbao nhiêu cô gái...

Phượng Hi rõ ràng rất có thành kiến với hai cha con Dương Thiên.

- Tuy nhiên tương đối mà nói, về phương diện này ngươi tốt hơn Dương Thiên rất nhiều. Nhớ ngày đó... Thôi, hiện tại hắn sinh từ không rõ. cũng đù thê thảm rồi.

Nói xong lời cuối. Phượng Hi khó tránh lộ ra vài tia không đành lòng.

Dương Phàm lộ vẻ kinh ngạc, ở trong lòng hắn, phụ thân Dương Thiên là một hình tượng gần như hoàn mỹ. không nghĩ tới còn có loại tình huống này.

- Hiện tại nếu muốn cứu Thi Dao. chỉ có lựa chọn đường này. Nếu trong lòng ngươi còn có một tia lương tri, ngày sau không nên làm tổn thương đến tâm cùa nàng nữa.

Phượng Hi cuối cùng nhìn thẳng Dương Phàm, thần sắc cực kỳ phúc tạp.

Dương Phàm hít sâu một hơi. vẻ mặt trịnh trọng nói:

- Phượng trường lão xin yên tâm. Dương mỗ có thể thề...

- Không cần.

Phượng Hi lập tức cắt ngang:

- Tình cảm chân chính không phải dùng lòi thề để ước thúc. Lúc phụ thân ngươi trẻ tuổi, phát lời thề non hẹn biên chưa từng ít. kết quả đã nợ bao nhiêu món nợ tình cảm?

- Phượng trường lão có không chỉ trích lỗi cùa cha ta nữa không?

Sắc mặt Dương Phàm hơi tràm xuống, có chút không vui. Phượng Hi này rõ ràng có thành kiến vói hai cha con hắn.

Tâm thần Phượng Hi run lên. thoáng giật mình hiểu ra. Đối phương hiện giờ là Bắc Tần đệ nhất nhân, nhân vật tối cao siêu việt Tam đại tu sĩ.

Nghĩ đến đây, lòng bản tav nàng không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Dương Phàm cũng không thể so với Dương Thiên năm xưa. về mặt phong lưu có lẽ không băng Dương Thiên nhưng về thực lực ai dám khiêu chiến quvền uy của hắn. Cho dù Tam đại tu sĩ Bắc Tần thậm chí là Hắc Phong Ma Hoàng vô địch Tâv Nhạc cũng đối với hắn kính sợ đan xen.

- Tinh thần song tu chi là để nghị của ta. Nếu Dương Dược sư có năng lực như thế. có thể

tự thân thừ xem.

Phượng Hi lại cười nói.

- Nếu Thi Dao không tình nguvện, vậy ta phải làm nhưthếnào cho tốt?

Dương Phàm lộ ra một tia lo lắng.

Đặng Thi Dao quật cường trinh liệt, hắn biết rõ ràng nhất. Huống chi tinh thẩn song tu không thể có bất kỳ một tia miễn cưỡng nào. Nếu là cưỡng bức. chiếm được chỉ là thân thể của Thi Dao. không hề có ý nghĩa.

- Vậy thì phái xem, cảm tình cùa Thi Dao đối với ngươi sâu bao nhiêu... Việc này mặc cho số phận.

Phượng Hi sâu kín thờ dài.

Sau khi hai người bân bạc xong XUÔỊ lại kêu Độc Vương. Dược Vương tiến vào thương nghị việc này.

- Tinh thần song tu?

Độc Vương cùng Dược Vương đều ánh mắt sáng ngời, không thể không thừa nhận phương phép này là ôn hòa nhất, hiệu quả có thể cũng là tốt nhất.

- Y thuật cùa Phàm nhi ta không nghi ngờ, vấn đề hiện tại là Đặng cô nương này có cam tâm tình nguyện cùng Phàm nhi viên phòng hay không? Nếu như có. chẳng sợ là bất kỳ một tia phản kháng, sẽ thất bại trong gang tấc...

Độc Vương nháy mắt nhìn chuẩn mấu chốt vẩn đề.

- Đâv cũng là vẩn để ta lo lắng nhất, nhưng nhất định phải thừ một lẩn.

Dương Phàm thở dài thật dài. trong lòng cực có chờ mong lại có lo lắng.

Sau khi xác định biện pháp này, Dương Phàm không lập tức thực hành, trước tra tìm sách cổ. nghiên cứu ý nghía thâm ảo tinh thần song tu.

Lúc ỡ Thiên Nhạc Viên Nội Hải. Chấp An trưởng lão Từ Lập tùng tặng một bộ song tu phép quyết truyền thừa từ thượng cổ. Dương Phàm cũng không thiếu lý luận về mặt này.

Nháy mắt nừa tháng trôi qua, Dương Phàm chuẩn bị gần như hoàn tất.

Nhưng chính vào một ngàv này. Bổ Thiên Quân Vương đưa qua tin báo:

- Bên ngoài có người cầu kiến.

- Là ai?

Dương Phàm hiểu được nếu như là người binh thường Bổ Thiên Quân Vương sẽ không đễ dàng thông qua.

- Đông Phương được sư.

Bồ Thiên Quân Vương nhẹ thở bốn chữ.

- Đông Phương được sư?

Dương Phàm chấn động, triển khai thần thức, rất nhanh nhìn đến một lão già mũi đò vì rượu quần áo lam lũ. lưng đeo gùi thuốc, trên người có một cỗ khí phàm trần nồng đậm ở Vụ Liễu trán.

- Mau cho ông ấy tiến vào.

Dương Phàm liếc mắt một cái liền xác định đây là phân thân của Đông Phương dược sư.

Không bao lâu, Dương Phàm tiếp kiến Đông Phương được sư trong mật thất.

- Hai mươi năm không gặp. thẩn thức cảnh giới cùa Dương đạo hữu lại đạt tới Hóa Thẩn Kỳ. Xem ra cách trình tực tiệp theo cũng không xa, thật sự là rất đáng mừng.

Đông Phương dược sư nhìn thấy tiến độ cùa Dương Phàm, ngạc nhiên vui mừng vô cùng.

- Đông Phương dược sư tới đây gặp ta. có chuyện gì?

Dương Phàm tò mò nói.

- Ta muốn nói cho ngươi một chuyện, xảy ra tại Nội Hải. hết sức trọng yếu...

Đông Phương dược sư vẻ mặt ngưng trọng nói.

- Chuyện xảy ra trong Nội Hải. cùng ta có quan hệ gì?

Dương Phàm cảm thấv khó hiểu.

- Có quan hệ với ngươi.

Đông Phương dược sư quả quyết nói:

- Ngay tại trước đây không lâu, Kim Giao Vương đã chết.

- Cái gi? Kim Giao Vương đã chết?

Dương Phàm chẩn động.

Thực lực của Kim Giao Vương. Dương Phàm hết sức rõ ràng. Bản thân là Bán Thần Thú. lại thêm Thiên Long Cung, đủ tung hoành Nội Hải.

Dõi mắt toàn bộ Nội Hải. có khả năng uy hiệp đến Kim Giao Vương trừ Đông Phưcmg được sư, Đằng Linh Vương cũng chi có Thiên Thu Vô Ngân.

Nhưng mà đó chi vẻn vẹn là uv hiếp, muốn giết chết Kim Giao Vương, là khó khăn cỡ nào?

Từ một trinh độ nào đó mà nói, Kim Giao Vương cùng Dương Phàm là cùng một trình tự lực lượng.

- Là ai làm?

Dương Phàm đột nhiên ý thức được, việc này có thể có liên quan tới Chí Bảo Long Khí.

- DÙ sao không phải là người trong Nội Hải. Theo một số yêu tu thuật lại. lúc ấy có một nhân vật khác có thể so với Thần thú, tu vi ít nhất đạt tới Hóa Thần Kỳ. giết chết Kim Giao Vương đoạt đi Thiên Long Cung. Theo sau nhân vật thần bí kia ờ Nội Hải bồi hồi một thời gian, liền không biết tung tích.

Đông Phương dược sư vẻ mặt kinh hoảng:

- Có thể giết chết Kim Giao Vương thong đong như thấ thực lực người đó tuyệt đối vượt qua ta cùng Đằng Linh Vương.

- Quả nhiên là Chí Bảo Long Khí gây nên họa.

Dương Phàm hít sâu một ngụm khí lạnh.

May mắn tại Nội Hải. trừ Đông Phương được sư liền không có người nào biết lai lịch hắn.

Ngày ấy khi đối phó u Ảnh. Ma Chủ gây ra Đại Hải Nan. hai món Chí Bảo Long Khí đồng thời hiện thế. Muốn không khiến người chú ý cũng hết sức khó khăn.

Có lẽ chính bời vì việc ngày ấy đẫn đến họa sát thân cho Kim Giao Vương.

Dương Phàm ngày thường thu Chí Bảo Long Khí vào Tiên Hồng Không Gian, ở trong phạm vi lớn. đại năng khác không có khả năng xác định vị trí

Hơn nữa, dưới tình. huống nắm giữ Chí Bảo Long Khí. ở trong khu vực Bắc Tần Dương Phàm hoàn toàn ở vào thế bất bại.

- Tóm lại. Dương đạo hữu phải cẩn thận. Không đến tình huống vạn bất đắc dĩ. ngàn vạn lần không nên sừ đụng Chí Bảo Long Khi.

Đông Phương dược sư thiện ý khuyên bảo.

Dương Phàm tự biết Đông Phương được sư sẽ không hại mình, đối phưang còn kỳ vọng một ngày nào đó hắn có thê chữa trị Địa Mạch Chi Tích. tĩả Mộc Linh Châu mà ông nhờ vào nó để sống.

- Đông Phương dược sư yên tâm. Trừ người ra. Nội Hải không ai biết tung tích cùa ta.

Dương Phàm cùng Đông Phương được sư trò chuyện với nhau thật lâu.

Khi biết được ngày sau Dương Phàm muốn đi Đại Tần, Đông Phưcmg được sư trầm ngâm nói:

- Ta biết một chỗ có thể trực tiếp truyền tống tới Đại Tần.

- Lại có chuyện tốt như vậv?

Dương Phàm vội vàng hòi.

- Thật lâu trước kia. ta từng du lịch Cực Bắc. biết được nơi đó có sự tồn tại của cổ Tộc. là một chi nhánh cùa Tiên Tần hoàng tộc. Trong cổ tộc đó có Truyền tống trận đi thông Đại Tần...

Đông Phương dược sư kể lại.

Dương Phàm nghe vậv đột nhiên bật cười:

- Cổ tộc kia. ta từng có qua lại, cũng nhận thức tộc tnrởng...

Sau đó hắn đem sự tình một năm một mười nói lại một lần.

- Không nghĩ tới Dương Dược sư lại nhận thức Tần Quang Đức. Theo ta được biết, ờ Đại Tần vương triều hắn có một danh hiệu là Trấn Viễn Hầu.

Đông Phưcmg dược sư cũng cảm thấy bất ngờ.

- Tĩấn Viễn Hầu?

Dương Phàm khẽ nhầm ba chữ này. đột nhiên cảm nhận được phân lượng của ba chữ này. Ngày ấy ờ Chiêm Tinh Tháp, cũng từng gặp Tần Quang Đức cầm Vương Hầu Lệnh trong tay. quát lui một đám thị vệ mạnh mẽ.

Đông Phương dược sư không ờ lại Vụ Liễu trấn, lại đi đu lịch nơi khác.

Từ đó về sau, Dương Phàm chuẩn bị bắt tay giải cứu Đặng Thi Dao, trong đói càng có nhiều phen chuẩn bị.

Rốt cục đến một ngày, hết thảy mọi thứ chuẩn bị xong xuôi.

Trong mật thất chuẩn bị một cái giường êm ái, chỉ còn lại Dương Phàm cùng Đặng Thi Dao chính đang ngủ say trong lớp băng.

- Thi Dao. phải bắt đầu rồi...

Dương Phàm hít sâu một hơi. một bàn tay đặt lên lợp băng óng ánh. lục quang xuất hiện.

Trong phút chốc, lợp băng chậm rãi tan chảy.

Khuôn mặt ngọc thanh nhã như thơ của Đặng Thi Dao an tường điềm nhiên, nhưng theo lợp băng tan chảy, lông mi nàng khẽ run.

Đến khi lợp băng tan chảy hơn phân nừa. Đặng Thi Dao đột nhiên mở đôi mắt đẹp, ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Dương Phàm thi lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng, chợt trên khuôn mặt đẹp lại hiện lên một tia giãy dụa thống khổ.

Hai tay Dương Phàm khoát lên vai nàng, khuôn mặt tuẩn tú từng chút tới gần gương mặt trắng nõn như ngọc của nàng, sau đó tay truợt xuống vòng eo, động tác dường như rất thuần thục.

- Đại ca. huynh...

Đặng Thi Dao vẻ mặt khó tin.

Dương Phàm ghé sát vành tai tran nhẵn cùa nàng, thấp giọng nói:

- Thi Dao. hiện giờ muốn cứu nàng chi có biện pháp này... Không biết nàng có nguyện ý không?

Lớp băng dần dần hòa tan, mỹ nữ cổ điển yên tĩnh ngủ say như trong thơ trong tranh, một thân váy đài màu trắng xanh, khuôn mặt thanh nhã như hoa sen không nhiễm mùi bùn, trong an tường điềm tũứụ lông mi khẽ run mờ đôi mắt đẹp.

Ánh mắt đầu tiên khi Đặng Thi Dao mở mắt. nhìn đến chính là Dương Phàm, đầu tiên là ngạc nhiên vui mùng vạn phần.

Ngay sau đó nàng hiểu được người âu yếm nhưng lại có ý đồ xâm phạm thân thể mình, lộ ra biểu tinh, khó tin:

- Dương đại ca. huynh...

Dương Phàm đúng lúc ghé sát tai nói nhỏ. nói rõ tình. huống.

Sau khi Đặng Thi Dao nghe xong, hai má đò bừng, nhắm đôi mắt đẹp che giấu một tia xấu hả rụt rè.

- Khụ khụ...

Cùng lúc đó nàng đột nhiên khẽ ho vài tiếng, trên khuôn mặt đẹp tái nhợt lại hiện lên một vệt đò bừng, thống khổ dị thường.

Thần sắc Dương Phàm đại biến, vội vàng lấy Tam Sinh Tuệ Thủy cho Đặng Thi Dao ăn vào mấy giọt, tình thế hơi chút chuyển biến.

Trong đôi mắt đẹp cùa Đặng Thi Dao lộ ra vài tia trong sáng, vẫn như trước thi thoảng ho khan, có vẻ yếu ớt vô lực.

- Thi Dao. Đây là biện phập duy nhất có thể giải cứu nàng.

Dương Phàm ghé sát bên tai nàng, thần sắc có chút lo lắng.

Muốn đạt tới trình, tự tinh thần song tu, nhất định phải lưỡng tinh, tương duyệt, không thể có bất kỳ phản kháng.

- Tay chàng...

Thân thể mềm mại cùa Đặng Thi Dao run lên. trong mắt đầy vẻ xấu hồ. giận dữ nói.

Tay của Dương Phàm dường như rất thuần thục cời bò váy áo. thấy Đặng Thi Dao lên tiếng ngăn cản liền hơi chút cứng đờ.

Trong lòng hắn thẩm than, chẳng lẽ trời cao đã phán định không thể giải cứu Thi Dao?

Tuy nhiên đúng lúc này hắn cảm thấy thân thể bị ôm chặt. Đặng Thi Dao vô lực ôm hắn, hơi thở như lan, cắn chặt đôi môi nói nhỏ bên tai:

- Dương đại ca vì sao không động?

Trong mắt Dương Phàm lộ kitih ngạc:

- Thi Dao không nguyện ý, việc này không thể cưỡng câu.

- Thi Dao cự tuyệt lúc nào?

Trong mắt Đặng Thi Dao rơi xuống một giọt lệ nóng, khuôn mặt bừng sáng khiến tâm thần Dương Phàm chấn động.

Nhẹ nhàng cời bò váy áo, Dương Phàm cũng hôn lên môi nàng, nhưng lại bị Đặng Thi Dao ngăn cản.

- Thi Dao. nàng đâv là?

Dương Phàm khó hiểu.

- Thi Dao có một thình cầu.

Trong đôi mắt cùa Đặng Thi Dao đầy quật cường cùng trinh liệt, nhìn thẳng Dương Phàm:

- Bất kể thành hay bại, sống hav chết, Dương đại ca có thể cho Thi Dao một danh phận hay không? Chăng sợ chi vẻn vẹn là trên danh nghĩa...

Trong lòng Dương Phàm cảm động áy náy khó thể nói thành lời.

-Khụ khụ...

Đặng Thi Dao lại ho nhẹ vài tiếng, có thể thấy vết máu nơi khóe miệng.

Dương Phàm vội vàng dùng công phép ổn định, lại đút cho nàng mấv giọt Tam Sinh Tuệ Thủy, hít sâu một hơi:

- Sao Thi Dao lại nói lời ấy? Hiện tại nàng đã là thê từ cùa ta, song tu đạo lữ.

Trên mặt Đặng Thi Dao tươi cười như hoa, vui vẻ cười, gắt gao ôm lấy Dương Phàm, mặt đẹp chôn trong ngực hắn.

Dương Phàm chậm rãi cời bò váy áo nàng, lộ ra thân ngọc băng khiết như hoa sen, trong lúc này Đặng Thi Dao nhắm chặt mắt đẹp. lông mi run rẩy. trên mặt một màu đò.

- Chúng ta phải bắt đẩu rồi. Thi Dao chỉ cần thuận theo tự nhiên là được, ta sẽ đẫn đường khẩu quvết...

Dương Phàm không dám chậm trễ. càng thêm không dám có bất kỳ mê luyến nào về xác thịt, rất nhanh, hai thân thể trần truồng quấn vào làm một...

Có kinh nghiệm của dĩ vãng. Dương Phàm bằng tốc độ nhanh nhất khiến cho tình dục cùa hai người đạt tới cực hạn, dần dần tiến vào hoàn cảnh có dục vô tình.

Có đục vô tinh, đây chỉ vẻn vẹn là bước đầu tiên.

Ngay sau đó cần thăng tới cảnh giới vong ngã chân chính vô dục vô tình, chỉ có như vậy mới có thể đạt tới đung họp tinh thần cao độ.

Dương Phàm tu luyện Tiên Hồng Quyầ. muốn bước vào cảnh giới này cũng không khó. đĩ vãng càng có loại kinh nghiệm này.

Không bao lâu. Sinh Mệnh Lục Lưu trong cơ thể Dương Phàm giao hòa cùng một chỗ với tinh nguyên xừ nữ cùa Đặng Thi Dao.

Lực lượng Tiên Hồng Quvá trời sinh liền có một loại lực tương tác không gì sánh kịp. bớt đi đủ loại pháp quyá phúc tạp trong bí quyá song tu, đạt tới bước đầu tiên tinh. nguyên giao hòa.

Kế tiếp, giao hòa về tinh thẩn dường như thuận lý thành chương.

Nhưng là Đặng Thi Dao tu luyện Vong Tìtih Quyết, tinh thần ý cảnh có một cỗ lạnh lùng không thể tới gần. Cũng may thân thức cảnh giới Dương Phàm không kém gì nàng, lại thêm lực tương tác không tầm thường của T iên Hồng Quy á. trải qua một phen cách trờ cũng được giao hòa cùng một chỗ.

Ngav tại giờ khắc này, V niệm Dương Phàm khẽ động, lực lượng của Sinh Tức Chi Địa trong Tiên Hồng Không Gian dưới tinh huống tinh thần hai người đung họp được rót váo cơ thể Đặng Thi Dao.

Theo V nghĩ của Dương Phàm, có thể tiến thêm một bước tăng thể chất cùa Đặng Thi Dao. khẳng định không có chỗ xấu.

Sau khi hết thảy đạt tới. Dương Phàm tiến vào một bước mấu chốt cuối cùng, kết nối ờ nơi sâu trong tinh thần, cứu trị tinh thần xung đột do Vong Tình Quyết mang tới.

Trong thòi khắc tâm thần giao hối, tâm linh hai người rộng mở lẫn nhau, đây là giao lưu về mặt bán chất nhất của sinh linh.

Theo giao lưu nguyên thùy này. Dương Phàm sâu sắc hiểu được yêu cùng hận khắc cốt minh tâm của Dương Phàm, hoàn toàn tương phản cùng ngây thơ hảo cảm và tưởng niệm hình thành lúc ban đâu với Vân Vũ Tịch.

Nếu nói, giữa Dương Phàm cùng Vân Vũ Tịch là tình yêu bình thản tự nhiên, như vậy tình yêu với Đặng Thi Dao lại là sinh từ bôi hồi, mặn mà nóng bỏng.

Cảm nhận được yêu hận chấp nhất của Đặng Thi Dao. trong lòng Dương Phàm đầy cảm động, mà Đặng Thi Dao cũng cảm nhận được nỗi khổ cùng chân thành của Dương Phàm.

Thông qua tinh thần song tu, hai người không còn bất kỳ ngăn cách gì về cảm tình.

Nhưng mà tinh thần xung đột đến từ Thái Thượng Vong Tình. Quyết lại không có khả năng hóa giải dễ đàng như thế.

Khi hai người trao đồi tiệp xúc không hề giữ lại. tinh cảm đạt tới bước sâu nhất. Đặng Thi Dao lại thống khổ một cách khó hiểu.

Xuyên qua mặt tinh thần, Dương Phàm có thể nhìn thấy một vòng âm dương vặn vẹo trong không gian tối đen.

Vòng âm đương này không ngờ trờ thành bộ khung chống đỡ tinh thẩn thế giới của Đặng Thi Dao. một khi mất cân bằng sẽ khiến cho ý cảnh sụp đổ. hồn phi phách tán.

Dương Phàm cẩn thận cảm ngộ vòng âm dương không ngừng vặn vẹo kia, đường như từ đó cảm ứng được công chính vô tư của trời cao.

m Dương Ngũ Hành, đây dường như là nền tảng của lực lượng trong thiên địa, mà trong đó âm dương lại bao quát thế gian vạn vật.

- Một khi mạnh mẽ khiến vòng âm dương trong thế giới tinh thần của Đặng Thi Dao sụp đổ. nhất định sẽ xuát hiện tình huống đáng sợ nào đó.

Dương Phàm cảm thấy sự tình khó giải quyầ.

Lúc đầu, hắn lẩy lực lượng ôn hòa tự nhiên của Tiên Hồng Quvết trấn an vòng âm đương trong thế giới tinh thần kia, khiến nó bình tĩnh trỡ lại.

Hiệu quả rất nhanh hiện ra. thống khổ của Đặng Thi Dao biến mất. tinh thần một mãnh điềm nhiên an tường.

Thấy vậy. trong lòng Dương Phàm cũng mừng rỡ.

Nhưng hắn suy nghĩ thật lâu. loại khơi thông về tinh thần này có thể nhất thời hóa giải khần cấp lừa xém lông mày. nhưng không thể giải quyết vấn đề căn bản. Điều này cũng giống hiệu quả của Tam Sinh. Tuệ Thủy.

Phải làm thế nào cho tốt?

Từ khi tu luyện y đạo tới nay. Dương Phàm chưa từng gặp loại “bệnh tình” khó giải quyá cỡ này. mà đối tượng trị liệu lại là nữ tử mình yêu sâu sắc.

Sau khi suy tư thật lâu, Dương Phàm bắt đầu tìm kiếm phương pháp trong Thanh Liệu Thiên.

Đột nhiên, khi hắn lại ôn lại ý cảnh bác đại bao dung của Tiên Hồng Quvết. phàm vạn vật tự nhiên đều có chung một nhịp thở.

Lại cân nhắc về bản thân, dưới ý cảnh bao đung của Tiên Hồng Quyết, ngav cả Cừu u Ma Công đều có thể kiêm luyện, không sinh ra bất kỳ xung đột gì.

- Không biết V cảnh của Tiên Hồng Quyá có thể bao dung Thái Thượng Vong Tình Quyết hay không?

Trong đầu Dương Phàm lóe linh quang, thông qua tinh thần song tu đem ý nghĩa thâm ảo cùa Tiên Hồng Quy á chậm rãi rót vào trong bộ khung vòng âm dương trong thế giới tinh thẩn của Đặng Thi Dao.

Chuyện kỳ diệu đã xảy ra: Vòng âm dương kia chẳng những không bài xích, tản ra ánh sáng dịu dàng, không lạnh lùng vô tình như trước nữa, lập tức xảv ra một loạt biến đôi.

Đột nhiên, vòng âm dương ở trong đầu Đặng Thi Dao phân ra làm hai. thế giới một mãnh tối đen sụp đổ. nở rộ ra từng tia sáng rọi dịu dàng.

Trong lòng Dương Phàm không nắm chắc, chi vẻn vẹn quan sát. phát hiện tinh thần thế giới của Đặng Thi Dao đang biến hóa theo chiều hướng tốt.

Cũng không biết qua thời gian bao lâu, vòng âm dương phát ra ánh sáng tự nhiên lại cấu thành bộ khung thế giới tinh thần của Đặng Thi Dao. lộ ra nhiều màu sắc.

Rốt cục vào lúc này. xung đột tinh. thẩn mang tới do Đặng Thi Dao đi ngược lại Vong Tình quyá đã được hóa giải hoàn mv.

Hai người tại tâm linh giao lưu một lát. rời khòi tinh thần song tu.

Khi Đặng Thi Dao tinh lại. phát hiện thân ngọc trinh khiết của mình đang giao hòa cùng một chỗ với người yêu. hai tay Dương Phàm lại đang phủ trên “ngọc phong' mềm mại trơn ấm của nàng.

Điểu này khiến cho Đặng Thi Dao cực kỳ thẹn thùng, mặt đẹp đò bừng như máu, thân thể trắng nõn như tuyết ừng hồng một mảnh, phía dưới cảm giác đau đớn không kim nổi yêu kiều rên một tiếng.

- Thi Dao. bệnh của nàng đã được phu quân chữa khỏi, có phái là thường ta một chút không?

Bên tai truyền đến giọng nói xấu xa cùa Dương Phàm.

- A...

Đặng Thi Dao kinh hô một tiếng, rất nhanh bị Dương Phàm nhu tình tập kích, thân bất do kỷ. tẩm thân ngọc ngà không chỗ nào tránh khòi ma thù cùa Dương Phàm. Khi đụng vào một số nơi mẫn cảm. Đặng Thi Dao yêu kiều vô hạn, giận dữ xấu hổ.

Lúc trước khi vào tinh thẩn song tu. Dương Phàm không đám mê luyến xác thịt, lần này lại hường thụ cả tinh thần và thể xác...

Ngày hôm sau. Dương Phàm cùng Đặng Thi Dao đắt tay đi ra mật thất.

- Dương đại ca. Xung đột Vong Tình Quyết cùa ta chẳng những được hóa giải hoàn mỹ. tinh thần ý cảnh dường như tiến vào một trình tự càng mói mẻ.

Trong mắt Đặng Thi Dao đẩy ngạc nhiên vui mừng, ánh mắt nhìn về phía Đặng Thi Dao cũng là mê mẩn đắm đuối như lúc ờ cổ chiến trường Triệu quốc.

- Đúng vậy. Vô tình cũng tốt. hữu tình cũng được, chẳng qua đểu là mộtloại trong vạn ngàn đại đạo.

Dương Phàm gật đầu cười nói.

Hắn tu luyện Tiên Hồng Quyết, về mặt tình cảm đường như không có bất kỳ yêu cầu gì. hết thảy đều là thuận theo tự nhiên.

Khi hắn đem loại ý cảnh này rót vào tinh thẩn thế giới cùa Đặng Thi Dao. cũng khiến Thái Thượng Vong Tình Quvết mà nàng tu luyện xảv ra biến hóa lớn lao.

- Chi là. ngày sau Thi Dao tu luyện pháp quyá này. sẽ không hoàn toàn dựa theo ý nghĩa thâm ảo cùa nó.

Trong mắt Đặng Thi Dao đầy lo lắng.

- Chuyện này khó gì. Phu quân ta có thể thôi diễn công pháp cảnh giới mới. với tư chất ngộ tính của Thi Dao. vì sao không thể trên cơ sở cùa Thái Thượng Vong Tìtih Quyết đi lên một con đường không tầm thường.

Dương Phàm mím cười.

- Ta nghe đại ca.

Đặng Thi Dao dựa vào lòng Dương Phàm, đầy bình vên hạnh phúc.

Sau khi tinh thần song tu, cảnh giới của Đặng Thi Dao càng thêm nhưý. tu vi vẫn dừng ở Hóa Thần Kỳ như trước.

Cũng may Đặng Thi Dao có thể thu liễm khí tức như ý. lại thêm Dương Phàm mang theo khí vận, mặc dù cảm giác sâu sắc trói buộc trong thiên địa cũng sẽ không lọt vào Kinh thiên hắc thùbắt giết.

Hai người dắt tay, tại Bắc Tần ân ái mấy năm, hết sức hòa thuận.

Thấy Dương Phàm cùng Đặng Thi Dao rốt cục thành đôi, đám người Phượng Hi. Bổ Thiên Quân Vương đưa ra yêu cẩu làm song tu đại điển (ND: đại khái là lễ thành hôn).

Dương Phàm có chút do dự, Đặng Thi Dao hiểu được nỗi khổ của hắn, chân thành nói:

- Nếu không được Vũ Tịch tỷ tỷ hiêu và khoan đung, cũng không có hòa hảo cùa Thi Dao cùng đại ca hôm nay. Song tu đại điển, không bằng tạm gác lại ngàv sau.

Điều này làm cho Dương Phàm vui mừng cảm động, càng thêm yêu thương Thi Dao.

Sau khi nhàn hạ qua đi. Dương Phàm thường xuyên thôi diễn công pháp, công phập khẩu quyá của cảnh giới Tiên Hồng tiệp theo cơ bản hoàn thành 7.8 phần 10.

Đến lúc này. DươngPhảm lại gặp phải một bình cảnh lớn lao. thờ dài một hơi.

- Đại ca thôi diễn thời gian dài nliưvậy, không biết cảnh. giới Tiên Hồng tiệp theo là gi?

Đặng Thi Dao tò mò hỏi.

Nàng sớm biết cảnh giói Tiên Hồng tiệp theo của Dương Phàm cơ bản đã hoàn thiện, chỉ còn một hai cứa ải khó khăn cuối cùng.

- Cảnh giới Tiên Hồng tiệp theo?

Dương Phàm nao nao. hắn ngẩng đầu chăm chú nhìn vòm trời vô hạn cùng với vầng mặt trời chói lọi muôn đời không thể nhìn thẳng.

Dưới một loại tâm tình xúc động không hiểu, Dương Phàm hít sâu một hod. đột nhiên nhắm mắt lại. lẩm bẩm:

- Kỳ thật lúc sớm tại Nội Hải ta đã nghĩ kỹ rồi.

Đột nhiên hắn tiến vào một loại cảnh giới huyền điệu, toàn thân nở rộ như chồi non sáng sớm, vui mừng tỏa ánh hào quang mông lung trong sương sớm.

Theo dao động tinh thần ý cảnh của Dương Phàm, hoàn cảnh chung quanh hắn dường như đã xảy ra biến hóa kỳ diệu.

Giờ khắc này hắn dường như đắm chim trong một mảnh tia nắng ban mai dịu dàng, khu vực chung quanh dường như có một tầng màu hông thần bí. giống như ráng đò nơi chân trời.

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự