1140
960
720

Chương 426: Trở về Bắc Tần

Dương Phàm để Thạch Thiên Hàn thay thế vị trí của mình, hắn một mình dung nhập vào bóng đêm thần không biết quỷ không hay xuyên qua Tam Linh Sơn. Cấu tạo Tam Linh Sơn có chút khác biệt với Thiên Nhạc Viên. Nguyên hình cấu thành tòa pháo đài trên biển này, vốn là một ngọn núi lớn tồn tại ở hiện thực, trong lòng núi ẩn chứa mỏ tinh thạch số lượng lớn. Tinh thạch nơi này, độ tinh khiết thấp hơn ngọc thạch, phẩm chất cũng rất tạp. Trải qua tinh luyện mấy đời dần dần hình thành Tam Linh Sơn hôm nay có thể chạy đi trên hải vực vô biên. Theo Dương Phàm biết. Tam Linh Sơn này có ba bốn tông phái Nho môn lấy Tam Hiền Môn dẫn đầu, còn lại đều là môn phái hạng hai chỉ có thể tính là môn phái phụ thuộc Tam Hiền Môn. Mấy tông môn Nho môn lấy Tam Hiền Môn dẫn đầu thực lực liên hợp lại một chỗ tuyệt không thể coi thường.

Lúc đi tới một khe núi Dương Phàm nhắm mắt ngưng thần hồn căn ngao du đại địa khoảnh khắc dung nhập vào đại địa. Cảm quan nắm giữ toàn bộ Tam Linh Sơn tầng tầng cấm chế cùng trận pháp ở pháo đài trên biển này có cũng như không. Đương nhiên, cũng có hai ba chỗ mật địa kể cả một mật thất cho dù bằng cảm quan của Dương Phàm cũng khó có thể thẫm thấu.

"Tam Hiền Môn này làm đại phái hạng nhất trong nội hải thực lực quả nhiên không thể coi thường, quá nửa có đại tu sĩ hậu kỳ tọa trấn ta nên cẩn thận thì tốt hơn." Dương Phàm thu hồi lòng khinh thị.

Một lát sau.

"ồ? Sao lại không tìm được khí tức của Thi Dao..." Dương Phàm thất kinh.

Cảm quan toàn tri của hắn đã khống chế toàn hòn đảo nhưng không tìm được khí tức Đặng Thi Dao. Hắn cau mày, tìm tòi càng thêm cẩn thận. Càng cẩn thận tìm tòi, có thể chính xác nhìn được diện mạo thần thái thậm chí con muỗi là đực hay cái cũng có thể nhận ra. Khoảng khắc trong lòng Dương Phàm nhảy lên ngừng việc tìm tòi

Vụt

Hắn như một cơn gió không hề có trọng lượng, không ai có thể thấy được nhắm hướng một động phủ Tam Linh Sơn lẻn vào. Dọc theo đường đi, hắn cẩn thận vô cùng. Nếu gần đó có tu sĩ bậc cao đều sẽ thả chậm tốc độ, ở dưới trạng thái ẩn nấp nếu hắn hành động quá nhanh, vậy sẽ lộ ra kẻ hở có thể bị tu sĩ bậc cao phát hiện.

Khoảng nửa chén trà nhỏ sau, ở vị trí phía bắc Tam Linh Sơn ngoài một tòa động phủ u tĩnh. Dương Phàm đứng lặng người trước động phủ, rõ ràng cảm ứng được cấm chế trận pháp bố trí xung quanh động phủ. Hắn vừa mới chuẩn bị nghĩ cách liên hệ chủ nhân trong động phủ. Đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến tiếng xé gió. Một vị nữ tử cung trang lộng lẫy, nhẹ nhàng hạ xuống đất ở ngoài động phủ khẽ hô:

- Thi Dao muội muội. là ta...

Dương Phàm liếc mắt quan sát nữ tử này là một cường giả Nguyên Anh sơ kỳ.

- Thì ra là Niệm Vi tỷ tỷ, mời vào.

Một giọng nói lành lạnh dễ nghe truyền tới, vừa dứt lời một bóng hình yểu điệu xinh đẹp đi ra ngoài động phủ. Thân ảnh gần bùn không nhiễm, khí chất điềm nhiên như thơ như họa. Khác biệt duvynhất là trong thần vận đạm mạc cùng lãnh tĩnh không gợn sóng.

Vút-

Dương Phàm thừa lúc trận pháp mở ra trong chớp mắt toàn thân liền dung nhập vào đại địa sau đó thần không biết quỷ không hay tiềm nhập vào trong động phủ Đặng Thi Dao.

"Ha ha động phủ này bố trí thật là tinh xảo."

Dương Phàm đi trước hai người một bước xẹt qua động phủ đảo mắt quan sát toàn bộ. Niệm Vi tỷ tỷ ánh mắt dò xét xung quanh, hỏi:

- Muội có cảm ứng được dị động gì không?

Đặng Thi Dao lắc đầu:

- Không có hay là Niệm Vi tỷ tỷ có lầm.

- Có thể là vậy.

Niệm Vi tỷ tỷ theo Đặng Thi Dao cùng nhau ngồi xuống. Hai người trước tiên nói chuyện một lát rốt cuộc Niệm Vi tỳ tỷ tiến vào chính đề.

- Thi Dao. muội tới Tam Hiền Môn đã rất nhiều năm. Đại trưởng lão bảo tỷ tới hỏi. Thái Thượng Vong Tình Quyết của muội tu luyện thế nào?

Niệm Vi tỷ tỷ khẽ má lúm đồng tiền.

- Làm phiền Niệm Vi tỷ tỷ, mấy năm gần đây gặp phải một bình cảnh nhỏ lập tức liền có thể đột phá rồi

Đặng Thi Dao đáp.

- Thi Dao. muội nói lời thật, tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết có cam tâm tình nguyện hay không?

Niệm Vi vẻ mặt nghiêm túc hỏi mắt phượng nhìn thẳng vào Đặng Thi Dao. Trong ánh mắt Đặng Thi Dao bình tĩnh như nước khẽ phóng ra một tia linh quang, lại chợt ảm đạm. nói:

- Cam tâm tình nguyện, mệnh này đã định sẵn.

Niệm Vi than thở:

- Kỳ thật muội không muốn cũng được mà. Bằng tư chất của muội dù là không tu luyện Thái Thương Vong Tình Quyết thăng cấp Nguyên Anh bậc cao cũng không phải chuyện khó.

- Ý của Niệm Vi tỷ tỷ là?

Đặng Thi Dao có vẻ khó hiểu.

- Tỷ nói thẳng vậy.

Niệm Vi lại cười nói:

- Muội biết, đệ đệ của tỷ đã sớm có ái mộ muội, thậm chí trừ không nhớ cơm không nghĩ. Nếu như muội nguyện ý cùng hắn kết làm tu đạo lữ song tu, trưởng lão tông môn cũng khó phản đối. Dù sao hắn là tôn tử Đại trưởng lão thương yêu nhất cũng là tôn tử duy nhất. Hơn nữa tỷ ở một bên châm ngòi thổi gió việc này ít nhất nắm chắc tám phần mười.

Đặng Thi Dao trầm mặc, trên kiều dung không có một tia gợn sóng, thậm chí trong mắt còn xẹt qua một tia chán ghét nhàn nhạt.

- Tỷ tỷ biết Thi Dao không thích Niệm Băng nhưng hắn đối với muội tuyệt đối là một mảnh chân tình. Hơn nữa bằng tu vi địa vị của hắn cùng muội cũng đủ xứng đôi.

Niệm Vi tiếp tục nói:

- Hơn nữa. muội một thân nữ nhi tuy là người tu tiên, nhưng tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết bậc công pháp thiên hướng cực đoan diệt tuyệt nhân tính này, đối với muội thật quá không công bằng. Gả cho Niệm Băng, từ nay đạo lộ của muội còn có thản nhiên...

Lại khuyên nửa ngày, Đặng Thi Dao đều trầm mặc không nói. Cuối cùng. Niệm Vi than thở:

- Tính tình của muội thật quá quật cường, vừa rồi tỷ tỷ đã nói muội có thể suy nghĩ một chút.

Đặng Thi Dao nghiêm nghị không nói tiễn Niệm Vi rời động phủ. Dương Phàm ở một bên nghe rõ ràng hai người nói chuyện, không khỏi âm thầm kinh hãi. Không nghĩ tới Đặng Thi Dao lại ở trong hoàn cảnh như vậy. Tiến thêm một bước tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết từ nay về sau vong tình vô tình công chính vô tư có thể nói diệt tuyệt nhân tính. Lui một bước lại phải gả cho một người mà mình căn bản không thích, điểm này làm cho Dương Phàm có chút khẩn trương.

"Không được. ta nhất định phải nghĩ cách thay đổi hiện trạng của nàng..." Dương Phàm hít sâu một hơi. âm thầm tính toán.

- Dương đại ca, Thi Dao biết huynh đã tới rồi.

Một giọng nói yếu ớt truyền tới. Đặng Thi Dao bước chầm chậm trở về động phủ dường như đang nói với không khí.

- Muội có thể thấy ta?

Giọng nói Dương Phàm nhẹ nhàng quanh quẩn trong động phủ.

- Muội có thể cảm giác được lúc huynh lẻn vào động phủ trong lòng Thi Dao liền có cảm ứng.

Đặng Thi Dao lại mĩm cười nói:

- Cả tòa động phủ đều ở dưới cấm chế của muội. Dương đại ca có bản lĩnh như thế có lẽ đã bước vào Nguyên Anh KỲ rồi.

Nàng căn bản không biết vị trí Dương Phàm nhưng hết lần này tới lần khác biết được hắn đã đi tới động phủ của mình. Đây là một loại trực giác không thể dùng lời để hình dung. Có thể là sau khi tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết, Đặng Thi Dao đã vượt quá lẽ thường.

- Thi Dao. từ biệt ở Thiên Lan Điện chúng ta lại gặp mặt.

Dương Phàm mĩm cười. hiện ra thân hình.

- Thật là huynh.

Đặng Thi Dao mặt cười chợt xẹt qua một tia mừng rỡ, lại chợt bình tĩnh nói:

- Dương đại ca tới tìm muội. là vì chuyện truyền tống trận? Đại ca có thể yên tâm, thượng cổ truyền tống trận. Thi Dao đã tham thấu triệt để. Nhưng còn cần một ít tài liệu. mong rằng đại ca phải đi tìm.

Đặng Thi Dao lấy ra một chiếc ngọc giản đưa cho Dương Phàm. Dương Phàm rót vào thần thức tra xét những tài liệu này. Luyện chế thượng cổ truyền tống trận có chút tài liệu quả thật hiếm thấy, nếu không phải hiện giờ Dương Phàm vốn liếng hùng hậu, tu vi có thể so với cấp Nguvên Anh chỉ sợ cũng cảm thấy quá sức.

- Không thành vấn đề những tài liệu này trong vòng một năm là có thể thu thập đủ.

Dương Phàm tự tin nói.

- Chúc mừng đại ca có thể sớm ngày trở về Bắc Tần.

Đặng Thi Dao giọng nói không thay đổi lại càng thêm lành lạnh.

- Ha ha. không phải một mình huynh trở về. Thi Dao cũng theo ta trở về thôi.

Dương Phàm nói rất tùy ý, giống như đang nói đùa.

- Này...

Đặng Thi Dao lộ vẻ do dự, trong lòng dường như có chút giãy dụa.

- Bắc Tần vốn là cố hương của chúng ta, muội quay về Triệu quốc ta lại quay về Ngư Dương Quốc. Nơi đó có bằng hữu của chúng ta, thân nhân, sư trưởng...

Dương Phàm ánh mắt ôn hòa nhìn về phía nàng.

- Thế nhưng Thi Dao tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết ở lại nơi này, có thể quên hết tất cả.

Đặng Thi Dao dung nhan hiện một mảnh kiên nghị.

- Hừ. trong lòng nàng rõ ràng bồi hồi bất định còn tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết cái gì?

Dương Phàm vẻ mặt trào phúng nói.

- Dương đại ca, Thi Dao cầu huynh. để muội yên tâm tu luyện đi.

Đặng Thi Dao lần đầu lộ ra vẻ khẩn cầu, một mặt yếu đuối xẹt qua trong ánh mắt sáng.

- Không được.

Dương Phàm mặt cười lạnh thân hình chợt lóe như mị ảnh chợt xuất hiện trước người Đặng Thi Dao.

- Huynh...

Đặng Thi Dao liền bị Dương Phàm ôm vào trong lòng.

- Ha ha... Nàng không có quyền lựa chọn, bởi vì nàng là nữ nhân của Dương mỗ. Ta không cho nàng tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết, nếu ai lấy nàng ta liền giết kẻ đó.

Dương Phàm giọng nói như hời hạt, như vững vàng như núi, tạo một loại cảm giác kiên định thuyết phục.

- Cái gì! Nàng không muốn?

Trong mắt Dương Phàm lóe ra thần quang:

- Trong lễ nghi Nho gia các nàng, cũng không hạn chế nghiêm ngặt số lượng thê thiếp.

- Dương đại ca, chuyện trở về Bắc Tần để cho Thi Dao suy nghĩ một phen.

Đặng Thi Dao không có sức phản kháng, mặt cười cũng toát ra một tia bất đắc dĩ.

Dương Phàm buông nàng ra. lạnh nhạt nói:

- Hy vọng muội có thể suy nghĩ rõ một phen, ở chỗ huynh còn có một quyển Thiên Nho Đại Pháp lấy được từ trong Thiên Lan Điện hẳn không phải vật phàm.

- Thiên Nho Đại Pháp? Đó chính là bảo điển Nho môn thất truyền.

Đặng Thi Dao kinh dị không thôi thế nhưng không chịu thu đồ của Dương Phàm.

- Hừ. không muốn cũng phải lấy.

Dương Phàm mạnh mẽ nhét Thiên Nho Đại Pháp vào tay Đặng Thi Dao. Đặng Thi Dao nửa vui nửa bực liếc nhìn Dương Phàm:

- Mấy năm không gặp đại ca giống như thay đổi rất nhiều, lại trở nên bá đạo như vậy? Nếu như Thi Dao không chịu kết làm đạo lữ song tu với huynh, huynh có thể cưỡng ép hay sao?

Dương Phàm khóe miệng khẽ nhếch:

- Có gì không thể?

Nhưng trong lòng hắn lại thầm nghĩ:

"Thi Dao à, tất cả đều là vì tốt cho nàng dù là bắt cóc cũng phải buộc nàng trở về. Bằng không để nàng ở lại nội hải ta làm sao có thể yên tâm?"

Ngoài dự liệu là chính sách bá đạo ép buộc của Dương Phàm dần dần cởi bỏ tâm kết trong lòng Đặng Thi Dao. Đặng Thi Dao thỉnh thoảng lộ vẻ mĩm cười có thể là yên lặng mấv chục năm. nụ cười có vẻ ngọt ngào như thế, ở trong hải vực mênh mang này, hai người đều là dị khách tha hương, trừ bỏ không nói cảm tình giữa hai người, đều là bạn cũ Bắc Tần liền vô cùng thân thiết.

- Đại ca, đã trễ thế này, huynh nên trở về đi, nơi này là động phủ của Thi Dao?

Đến cuối cùng tuy rằng Đặng Thi Dao còn lưu luyến không bỏ vẫn đứng dậy tiễn khách. Dương Phàm mới vừa đi đến cửa động phủ, ánh mắt liền sáng lên đột nhiên ngừng lại. mĩm cười nói:

- Thi Dao ra ra vào vào như vậy phiền phức quá không bằng để huynh ở lại động phủ muội vậy chẳng phải càng tốt sao?

Bộ dạng Dương Phàm rõ ràng không có ý tốt. Đặng Thi Dao nghe vậy, biến sắc trên tay chợt xuất hiện một thanh chủy thủ đặt lên trên cổ ngọc trắng tuyết, răng ngọc cắn chặt cả giận nói:

- Đại ca. nếu huynh còn muốn dùng sức mạnh.

Thi Dao sẽ chết ở trước mặt huynh.

Chủy thủ lạnh băng đặt trên vùng cổ tuyết trắng, Đặng Thi Dao lại cương liệt như vậy.

- Thi Dao, muội vẫn quật cường như thế, nhân sinh trên đời muội cũng phải tự nghĩ cho mình một chút.

Dương Phàm khổ sở thở dài một hơi, hắn cũng không có có ý muốn dùng sức mạnh chẳng qua là muốn thử thái độ Thi Dao.

- Huynh còn không đi...

Đặng Thi Dao cắn chặt răng ngọc sau đó lui mấy bước sâu kín nói:

- Hiện giờ đại ca thăng cấp Nguyên Anh. Thi Dao vạn vạn lần không phải đối thủ của huynh, nhưng ít ra có năng lực tự sát.

Thân là tu sĩ Nho môn Đặng Thi Dao thông tri thức hiểu lễ nghĩ, hiểu biết cầm kỳ thư họa dưới bề ngoài nhu mì giữ chặt một trái tim trinh liệt quật cường.

- Được rồi, huynh đi trước, ngày mai lại tới thương nghị chuyện tài liệu với muội.

Dương Phàm khoát tay, lại đi ra ngoài động phủ. Nhưng mà vừa đi ra vài bước hắn đột nhiên xoay người.

- Huynh muốn làm gì...

Chủy thủ trên tay Đặng Thi Dao nhoáng lên gần như muốn cắt phá làn da trắng nõn của nàng.

- Huynh muốn nói cho Thi Dao, đại ca thân là dược sư bậc cao, ở trước mặt huynh, muội ngay cả quyền chết cũng không có.

Dương Phàm cười khẽ, nhẹ nhàng rời khỏi động phủ. Đặng Thi Dao nhìn theo hắn rời đi khẽ thở ra một hơi lẩm bẩm:

- Ta thật ngay cả quyền tự sát cũng không có? Thế nhưng vì sao huynh ấy không dùng sức mạnh...

Nàng có chút không đoán ra tâm tư Dương Phàm. So với Thiên Lan Điện lần trước, phương diện cảm tình Dương Phàm lại trở nên bá đạo như thế.

Buổi tối hôm sau. Dương Phàm lại lẻn vào trong động phủ Đặng Thi Dao. nghiêm túc hỏi:

- Muội đã tham ngộ thượng cổ truyền tống trận, những tài liệu cần thiết, đại ca phải đi ra tìm kiếm ít nhất phải nửa năm một năm mới tìm được.

Hắn cũng rõ ràng những tài liệu này có chút rất trân quý bằng tu vi Kim Đan đại viên mãn của Đặng Thi Dao vốn liếng có hạn khó có thể thu thập được.

- Đại ca đi thôi chuyện Thi Dao đã đáp ứng nhất định sẽ làm được.

Đặng Thi Dao trong ánh mắt sáng lướt qua một tia ôn nhu kiên định.

- Tốt. huynh lập tức đi xem. Thi Dao không có lời muốn nói với đại ca sao?

Dương Phàm như cười như không hỏi. Hắn phát hiện thái độ Đặng Thi Dao rõ ràng có chuyển biến hoàn toàn khác hẳn với bộ dáng lạnh băng lúc trước. Đặng Thi Dao cong môi chuyển thành mĩm cười nói:

- Hiện giờ đại ca thăng cấp Nguyên Anh có thể ỷ mạnh hiếp yếu, bức bách người khác. Lại không biết mấy năm qua tu vi Thi Dao vẫn đứng ở Kim Đan đại viên mãn tất cả thời gian đều dùng tìm hiểu thượng cổ truyền tống trận. Nếu không như vậy, hôm nay đại ca cũng không có cơ hội ép buộc bá đạo như vậy.

Dương Phàm nghe lời này, nhất thời á khẩu không nói được, có chút áy náy. Tư chất Đặng Thi Dao hắn hết sức rõ ràng, lúc ở Thiên Lan Điện đã bức thẳng Kim Đan hậu kỳ, thậm chí có khả năng áp chế tu vi. Đi đến nội hải nhiều năm như vậy, nếu nàng không phân tâm tìm hiểu thượng cổ truyền tống trận, hiện giờ quả thật có cơ hội thăng cấp Nguyên Anh rất lớn.

- Được được được. tu sĩ Nho môn quả nhiên giỏi biện hộ.

Dương Phàm đi tới lại nắm chặt tay Đặng Thi Dao nhìn thẳng mỹ nữ cổ điển như tranh như họa trước mắt. nghiêm nghị nói:

- Muội chờ ta một năm, đợi đại ca thu thập đủ tài liệu chúng ta cùng nhau trở về Bắc Tần.

Đặng Thi Dao cũng không giãy khỏi tay hắn, yên lặng ngưng mắt nhìn hắn một lát. rốt cuộc đáp lời:

- Đại ca phải cẩn thân, huynh mới vào Nguyên Anh, trong nội hải không thiếu cường giả có thể uy hiếp tới huynh.

- Thì ra Thi Dao cũng quan tâm đại ca.

Dương Phàm lộ ra ý cười vui mừng. Hắn dừng lại ở động phủ Đặng Thi Dao một lát, hỏi phường tu tiên cỡ lớn gần đó. Lúc đêm khuya, Dương Phàm không dừng lại, cáo biệt với Đặng Thi Dao. lặng yên rời khỏi Tam Linh Sơn, nhẹ nhàng lướt đi.

Phốc!

Dương Phàm vừa rời đi một lát Đặng Thi Dao dung nhan tái nhợt phun ra một ngụm máu thân thể lung lay muốn ngã.

- Thái Thượng Vong Tình Quyết...

Đặng Thi Dao ngọc dung tái nhợt lộ ra mấy tia đau đớn. lầm bầm:

- Làm trái áo nghĩa Vong Tình Quyết, ta sẽ... Trừ khi có đại tu sĩ Nguyên Anh Nho môn hay cường giả Hóa Thần KỲ đích thân ra tay.

Nàng lại cười khổ:

- Vì sao ta còn không thể chân chính vong tình tuyệt nghĩa...

vết thương của nàng là xung kích tinh thần thẳng đến sau khi Dương Phàm rời đi, mới đột nhiên phát tác. Bằng không với Dương Phàm diệu thuật vô song không chừng còn có phương phép giải quyết.

Vù vù!

Một cái bóng mơ hồ như vào chỗ không người, đi qua Tam Linh Sơn được trận pháp che chở trong bóng đêm. Nửa tháng sau Dương Phàm dựa theo Đặng Thi Dao chỉ dẫn. đi tới một phường thị tu tiên cỡ lớn trong lãnh hải Thiên Dực Vương. Tòa đảo này phạm vi mười vạn dặm lấy yêu tu làm chủ, chúng nó ở nơi này giữ địa vị tuyệt đối. Đương nhiên, cũng có không ít tu sĩ nhân loại giao dịch ở chỗ này. Dương Phàm thay đổi dung mạo ẩn nấp khí tức dùng thân phận Kim Đan đại tu sĩ tới hòn đảo này. Tu sĩ Kim Đan Kỳ ở trên hòn đảo này, cũng không khiến người khác quá chú ý, đồng thời bản thân so với tu sĩ cùng cấp có địa vị tương đối cao. Đi qua lại trên đảo mấy ngày, Dương Phàm giao dịch được rất nhiều tài liệu.

"Các tài liệu còn lại đều dễ tìm nhưng duy Tinh vẫn Thạch cùng Không Minh Thạch, có chút phiền phức."

Dương Phàm chau mày.

Tinh vẫn Thạch, tên như ý nghĩa, chính là vật chất rơi xuống thiên ngoại, hết sức hiếm thấy. Bình thường chỉ có chờ Thiên Ngoại Lưu Tinh rơi xuống, mới có vật này xuất hiện, loại đồ vật này cần có kỳ ngộ vận may. Có người nói Tinh vẫn Thạch trân quý nhất là vẫn thiết, là bảo vật chế tạo Pháp Bảo mơ mộng cầu mong. Còn Không Minh Thạch, ở nhân giới càng thêm hiếm thấy, nó là chủ tài liệu chế tạo Pháp Bảo không gian. Đương nhiên. Không Minh Thạch hiếm thấy nhân giới, tối đa luyện chế mấy thứ như Phá Cấm Phù. Dương Phàm tìm khắp mấy phường thị cao cấp trên đảo cũng không đụng tới Không Minh Thạch hay Tinh vẫn Thạch. Độ khó thu thập tài liệu còn khó khăn hơn cả Dương Phàm tưởng tượng. Tuy nhiên một ngàv. Dương Phàm từ một lão già bậc cao có được tin tức.

- Bốn trăm năm trước Tinh vẫn Thạch từng xuất hiện ở trong lãnh địa Thiên Dực Vương. Lúc đó một yêu tu bậc cao lấy được dẫn phát một trận đại chiến tranh đoạt. Thế nhưng cuối cùng. Thiên Dực Vương giáng xuống từ trên trời, mọi người đều buông tha kể cả yêu tu Hóa Hình cùng cường giả Nguyên Anh tham chiến.

- Thiên Dực Vương?

Dương Phàm khẽ giật mình:

- Tài liệu này rơi vào trong tay hắn chỉ sợ cũng vạn phần khó khăn.

Đối mặt với mười hai đại cường giả Chí Tôn, tất cả cường giả Nguyên Anh Hóa Hình đều phải ảm đạm thất sắc. Muốn chống lại cường giả cấp bậc này, ít nhất cần đại tu sĩ hậu kỳ.

- Hắc hắc nhưng mà nghe nói Thiên Dực Vương từng chia ra một phần ba Tinh vẫn Thạch, giao cho con lớn nhất Dực Văn. Nếu như có thể tìm được hắn chỉ cần có thể đưa ra đủ lợi ích hẳn có thể trao đổi được.

Lão giả Kim Đan ánh mắt đảo qua Dương Phàm than thở:

- Chỉ là bằng tu sĩ Kim Đan Kỳ như ngươi, giao dịch với yêu tu Hóa Hình. sợ rằng...

Ý của hắn đã rất rõ ràng trước chênh lệch tu vi quá lớn dù là Dương Phàm có thể đưa ra đủ lợi ích cũng khó giao dịch thành công thậm chí có thể dẫn họa sát thân.

- Ý của đạo hữu ta đã rõ.

Dương Phàm làm bộ thở dài một hơi. lại hỏi:

- Chẳng hay Dực Vân này ở nơi nào?

- Ha ha hắn chính là người nắm giữ hòn đảo này, tùy tiện hỏi vài người liền có thể biết được động phủ của hắn.

Lão già Kim Đan cười khẽ:

- Nhưng mà lão hủ vẫn khuyên ngươi nên đừng đưa dê vào miệng cọp.

- Mặc dù ta không thể nói chuyện ngang hàng với Dực Văn nhưng có thể tìm tiền bối Nguyên Anh giao dịch thay.

Dương Phàm cười cười sau đó đứng dậy cáo từ.

Lão già Kim Đan nhìn theo Dương Phàm rời đi, lẩm bẩm:

- Có năng lực giao dịch Tinh vẫn Thạch, Không Minh Thạch, người này tất nhiên lai lịch bất phàm, hơn nữa lúc nói tới yêu tu Hóa Hình căn bản không hề có vẻ kính nể nói không chừng là một lão quái Nguyên Anh...

Nghĩ tới đây lão ta không khỏi run run.

Hai canh giờ sau ở một nơi bí ẩn trên đảo. Dương Phàm lắc người biến hóa lại dịch dung thành một lão già râu tóc bạc trắng, hiển lộ ra tu vi Nguyên Anh Kỳ.

Vù!

Hắn bay lên trời nhắm hướng trung tâm hòn đảo bay tới. Dọc theo đường đi đông đảo tu sĩ cảm nhận được khí tức của hắn không khỏi lộ ra vẻ kính sợ.

- Nguyên Anh lão quái...

Một gã cường giả Kim Đan xa xa thấy Dương Phàm bay tới thất kinh lập tức nhường đường. Dương Phàm lộ ra vẻ kinh ngạc cảm giác một đường bay tới thật thông thoáng. Mặc kệ là yêu tu hay là nhân loại. sau khi nhận ra khí tức của hắn đều chủ động nhường đường. Thỉnh thoảng, một đám tu sĩ đang nói chuyện trên trời, khi gặp phải Dương Phàm lập tức câm như hến. Thậm chí. có hai yêu tu đang tranh chấp giao dịch mắt thấy sẽ tranh đấu. Đúng lúc này, khí tức Nguyên Anh Kỳ cường đại ập tới hai yêu tu này cả người run lên tạm thời yên hơi lặng tiếng.

"Càng cao càng cô độc mà..."

Dương Phàm không khỏi cảm thán, đáy lòng sinh ra một loại ảo giác cao cao tại thượng, bao phủ chúng sinh. Tu tiên không năm tháng, Dương Phàm cũng đã ngây người trong nội hải hơn hai mươi năm. Bất tri bất giác hắn dần dần đặt chân lên đỉnh kim tự tháp...

Lão quái Nguyên Anh bất luận là đặt ở Bắc Tần hay Thiên cầm Nội Hải ít nhất đều là nhân vật danh chấn một phương. Thời gian nửa chén trà. Dương Phàm bay đến một tòa thành hắc thạch khí thế hùng hồn nằm ở trung tâm hòn đảo. Cả tòa thành, có thể dung nạp mấy vạn người, bởi vì là đại bản doanh yêu tộc kiến trúc phòng ốc bèn trong đều khá cao to.

Vù vù!

Dương Phàm bay đến trước mặt tòa thành hắc thạch, cảm nhận được một cỗ yêu khí áp lực. Trên thành lâu sừng sững mấy ngàn chiến sĩ yêu tộc chen chúc đông đảo ánh mắt lộ ra sát khí

Đối mặt với tràng diện như vậy, tu sĩ bình thường chỉ sợ đã sớm rút lui rồi, nào dám xông tới?

- VỊ tiền bối này, ngài đại giá tới Hắc Thạch Bảo có chuyện gì hay sao.

Một gã yêu tu bậc cao bay tới. cung kính hỏi. Nếu như đích thân tới đây không phải là lão quái Nguyên Anh chỉ sợ hắn đã sớm quát mắng một trận.

- Ta muốn gặp Dực Vân bảo chủ các ngươi, trao đổi vật phẩm trọng yếu, làm phiền chuyển lời.

Dương Phàm nhẹ nhàng như không nói.

- Đại nhân xin chờ tiểu nhân lập tức đi chuyển lời.

Yêu tu bậc cao kia lập tức bay vào tòa thành. Một lát sau trong tòa thành lại bay ra một mỹ phụ thiên kiều bá mị. Người là một nữ tu nhân loại tu vi gần đến Nguyên Anh Kỳ.

- Xin hỏi quý tính tiền bối?

Mỹ phụ hiếu kỳ quan sát Dương Phàm trong mắt cũng có vài phần kính sợ.

- Lão hủ Phiền Dương.

Dương Phàm tùy tiện bịa ra một cái tên, lúc này hắn đang là lão già thất tuần tự nhiên phải ổn trọng một chút. Phiền Dương, đọc ngược lại chính là trùng âm với Dương Phàm.

- Phiền tiền bối xin mời.

MỸ phụ đầy vẻ cung kính đi trước dẫn đường. Dương Phàm hít sâu một hơi chậm rãi đi vào Hắc Thạch Thành Bảo. Trong thành bảo một cỗ yêu khí dày đặc càng thêm áp lực áp tới trước mặt.

Nơi này là đại bản doanh yêu tộc đối với nhân loại mà nói đúng là đầm rồng hang hổ.

Dương Phàm bước vào Hắc Thạch Bảo cảm giác được cỗ yêu khí áp lực hùng hậu. Đại bản doanh yêu tộc đối với bậc cao bình thường, đúng là đầm rồng hang hổ, ở sâu trong nội tâm Dương Phàm cũng có một tia khẩn trương, tuy nhiên khi hai chân hắn dẫm lên mặt hắc thạch cứng rắn dưới đất hồn căn phía dưới Sinh Mệnh Lục Chủng liền dung nhập đại địa dưới chân. Đến khi toàn khối đại địa dưới chân giống như đã trở thành một bộ phân thân thể hắn...

Bỗng nhiên, một cỗ nắm giữ tuyệt đối cùng lòng tin tất thắng, khiến Dương Phàm hai mắt lóe ra tinh quang, toàn thân ổn trọng như núi, tạo ra cảm giác kiên cố như bàn thạch. MỸ phụ Kim Đan đỉnh dẫn đường phía trước, trong lòng không hiểu run lên cảm giác một cỗ áp lực bất an. Thậm chí nàng chân đạp trên mặt đất lại có một ảo giác đạp giữa vực sâu hư không vạn trượng. Dọc theo đường đi, Dương Phàm không nói một lời cũng không hỏi lai lịch mỹ phụ này. Trong lòng mỹ phụ nhấc lên sóng to gió lớn:

"Lão quái Nguyên Anh thần bí trước mắt này, gây cho ta áp lực không kém gì bảo chủ đại nhân."

Một lát sau. Một tòa đại điện tử tinh hùng vĩ trong Hắc Thạch Bảo. Phòng ốc yêu tộc cư trú cao lớn vượt xa kiến trúc thế giới nhân loại, nơi này cũng không ngoại lệ.

- Phiền tiền bối xin mời, đại nhân đang chờ ở bên trong.

Mỹ phụ khom người, mời Dương Phàm tiến vào đại điện. Dương Phàm thần sắc lạnh nhạt tiến vào đại điện tử tinh. Chớp mắt bước vào đại điện một cỗ uy áp cường đại như núi cao ập tới phảng phất như nhìn một thân ảnh nhỏ bé từ trên chín tầng mây. Nếu đổi thành bậc cao bình thường, chỉ sợ đã sớm vỡ tan rồi Dương Phàm vẻ mặt thản nhiên, vững như thái sơn. không chút ảnh hưởng đi vào trong. Trung tâm đại điện cạnh chiếc bàn tròn một nam tử mắt ưng sau lưng có hai cánh đang ngồi, trong ánh mắt bắn ra khí tức làm cho người ta tâm thần kinh sợ.

- Lão hủ Phiền Dương, ra mắt Dực bảo chủ.

Dương Phàm hơi hành lễ. Hai cánh sau lưng nam tử mắt ưng khẽ vung lên một cái nhàn nhạt nói:

- Phiền đạo hữu mời ngồi ngài cũng không phải tu sĩ nhân loại đầu tiên tới Hắc Thạch Bảo giao dịch với ta.

Hiển nhiên hắn đối với Dương Phàm giao dịch cũng không cảm thấy kỳ quái.

- Xin hỏi đạo hữu muốn trao đổi thứ gì?

Dực Vân ngồi bất động, ánh mắt tiếp tục nhìn vào Dương Phàm.

- Tinh vẫn Thạch.

Dương Phàm khẽ nói ra mấy chữ. Trong ánh mắt ưng Dực Vân chợt lóe lệ mang trong phòng sinh ra một cỗ áp bách. Dương Phàm đã cảm ứng được cảnh giới tu vi đối phương, hẳn là yêu tu Hóa Hình trung kỳ, thực lực phải mạnh hơn Tam Đầu Ma Khuyển trước đó thậm chí có thể sánh vai với bọn người Linh Nguyệt, Ma Ảnh thần bí. Nhưng uy hiếp đến từ người này, lại vượt xa hơn bọn họ. Thân là con của Thiên Dực Vương, thực lực của hắn đương nhiên phải vượt xa cùng cấp.

- Ngài lấy thứ gì để đổi?

Dực Vân nhẹ nhàng chà tay bộ dáng lười biếng, một thân khí thế đột nhiên biến mất.

- Âm Dương Thảo, thượng phẩm Viêm Tinh Thạch, Thiên Thủy Mặc Liên, lợi khí công kích đỉnh cấp, Tử Cức Đằng Xà, Tam Sinh Tuệ Thủy...

Dương Phàm một hơi báo ra mười dạng tài liệu bảo vật Trong mắt Dực Vân chợt lóe tinh quang, khẽ động dung hiển nhiên rất dị động.

- Đương nhiên, còn phải xem phân lượng Tinh vẫn Thạch trong tay đạo hữu.

Dương Phàm cười khẽ.

- Phiền đạo hữu sẽ không sợ ta không tuân thủ quy tắc giao dịch lưu ngươi lại...

Dực Vân giống như tùy ý nói nhưng sát khí trên người cũng chợt lóe lướt qua. Đồng thời hắn âm thầm quan sát thần sắc đối phương. Chỉ tiếc, Dương Phàm biểu hiện làm cho hắn thất vọng. vẫn trầm ổn trấn định như trước.

- Lão hủ dám vào quý địa tự nhiên có nắm chắc toàn thân trở ra.

Dương Phàm làm ra vẻ lão thành nói.

- Đây là Tinh vẫn Thạch trong tay ta.

Dực Vân lấy ra một hòn đá thần bí cỡ nắm tay, đỏ hồng để cho Dương Phàm xác nhận. Dương Phàm nhẹ nhàng xoa qua cảm quan nháy mắt dung nhập vào, gật đầu:

- Đúng rồi

Hai người thương nghị một lát cuối cùng Dương Phàm dùng một gốc Thiên Thủy Mặc Liên, hai khối thượng phẩm Viêm Tinh Thạch, cùng với một bình nhỏ Tam Sinh Tuệ Thủy, đổi lấy khối Tinh vẫn Thạch này. Giao dịch hoàn tất Dực Vân ý còn chưa hết. hỏi:

- Không biết đạo hữu có còn cần gì?

- Không Minh Thạch.

Dương Phàm hời hợt nói.

- Không có, chỗ Thiên Dực Vương cha ta có thể có, khôngbiết...

Dực Vân ánh mắt lóe lên.

- Xin lỗi, lão hủ sẽ không giao dịch với cường giả thực lực vượt xa phạm vi ta có thể ứng phó.

Dương Phàm đứng dậy cáo từ. Dực Vân theo dõi hắn thần sắc bất định cuối cùng vẫn phân phó mỹ phụ trước đó tiễn hắn rời đi. Sau khi Dương Phàm rời xa mấy trăm trượng, trong đại điện hư không hiện ra một bóng đen như quỷ mị toàn thân giống như bao phủ trong bóng tối nói:

- Đại nhân vì sao không động thủ.

- Không nắm chắc.

Dực Vân vẻ mặt ngưng trọng nói.

- Chẳng qua là một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ.

Bóng người kia khẽ khinh thị nói.

- Người này ngồi ở đó cho ta một cảm giác toàn thân không kẻ hở. Huống hồ, bộ tộc Thiên Dực Hấp Huyết Bức chúng ta chưa bao giờ cảm nhận sai.

Dực Vân nhàn nhạt nói, ở một mặt khác mỹ phụ đưa Dương Phàm đến cửa thành bảo âm thầm thần thức truyền âm nói:

"Tiền bổi quả nhiên thần thông quảng đại, tu sĩ nhân loại có thể sống đi ra từ Hắc Thạch Bảo cũng không nhiều."

Dương Phàm cười cười nhấc người bay đi. Nửa tháng sau hắn bay khỏi lãnh hải Thiên Dực Vương, lại nhiều lần xuyên qua các hải vực gần đó. Chín mươi chín phần trăm hải vực cùng hòn đảo trong Thiên cầm Nội Hải đều bị yêu tộc thống lĩnh. Dương Phàm phát hiện những người nắm giữ hải vực này, nếu như là cường giả cấp bậc như bảy đại Yêu Tôn như vậy trong hải vực gần như không có hòn đảo cùng nơi tụ tập thuộc về nhân loại. Thế nhưng, nếu người nắm giữ hải vực chỉ là yêu tu Hóa Hình trung kỳ, sơ kỳ bình thường, vậy trong phạm vi thế lực sẽ có một số ít nơi nhân loại tụ tập. Có người nói đại tu sĩ Nguyên Anh nhân loại có thể chiếm lĩnh một hòn đảo về mình ở bất cứ khu vực nào. Tuy nhiên, mặc dù nội hải rộng lớn như vậy, con số Nguyên Anh đại tu sĩ lại đã ít còn thiếu. Coi như là mười hai đại chí cường giả nội hải cũng chỉ là người xuất sắc nhất trong cấp bậc Nguyên Anh đại tu sĩ.

Nhoáng cái hơn nửa năm trôi qua. Dương Phàm đã chạy hết một lần trong mấy thế lực gần hải vực Thiên Dực Vương. Rốt cuộc vào một ngày, hắn từ trong tay một cường giả Nguyên Anh ma đạo giao dịch được Không Minh Thạch. Giá trị Không Minh Thạch, còn phải cao gấp đôi khối Tinh vẫn Thạch trước đó. Dương Phàm cũng là dưới tình huống trả giá đắt mới giao dịch được khối Không Minh Thạch này. Một tháng sau Dương Phàm thu thập đủ các tài liệu xây dựng truyền tống trận còn lại, trở về Tam Linh Sơn.

Trong động phủ u tĩnh tao nhã.

- Tốc độ đại ca thật nhanh, không tới một năm liền tìm được các tài liệu khó gặp này.

Đặng Thi Dao cảm thấy bất ngờ kiều nhan lộ ra vài phần vui mừng.

- Ta đã nói rồi trong một năm chắc chắn tìm đủ các tài liệu, nói được thì làm được.

Dương Phàm cười nói:

- Tuy nhiên Tinh vẫn Thạch cùng Không Minh Thạch kia thật làm ta mất một ít thời gian.

- Tinh vẫn Thạch cùng Không minh THạch là tài liệu mấu chốt xây dựng thượng cổ truyền tống trận.

Đặng Thi Dao cười dài nói:

- Đại ca cho ta thời gian nửa năm. Thi Dao sẽ giúp huynh xây dựng xong truyền tống trận.

- Vậy huynh chờ đợi tin lành, nếu có gì khó khăn có thể dùng Truyền Tấn Phù liên hệ.

Dương Phàm đưa cho Đặng Thi Dao một tấm Truyền Tấn Phù trị giá hai vạn linh thạch, đây là hắn ở phường thị tu tiên cố ý mua lại còn không chỉ mua một tấm. Vì thứ này, ở Bắc Tần gần như không hề nghe nói qua. Hai người đánh lên ấn ký khí tức trên Truyền Tấn Phù của nhau lấy pháp thuật thúc đẩy sinh ra liên hệ. Sau đó Dương Phàm tạm cư ở Tam Linh Sơn nộp lên một ít linh thạch, qua ngày an ổn Thừa cơ hội này, hắn bắt đầu củng cố tu vi, Từ khi bước vào Diễn Căn Kỳ, hắn không có thời gian củng cố hiện giờ vừa lúc có cơ hội

"Chờ sau khi quay về Bắc Tần ta nên chuẩn bị một ít hậu lễ cho bằng hữu, lão sư, các thân nhân."

Hai tháng sau Dương Phàm dứt khoát bắt đầu luyện đan, thậm chí thử luyện khí. Thạch Thiên Hàn lại ở trong Tiên Hồng Không Gian phụ trách dùng độc dịch ngâm từng nhóm độc hạt. Thiên Hành Chu một mực dưới tay chín thủ hạ Kim Đan Kỳ thay phiên rèn luyện, lúc này độ cứng phẩm chất đã không kém gì chiến hạm cấp bậc Một trăm lẻ tám thần chu. Lại qua mấy tháng. Đặng Thi Dao dùng Truyền Tấn Phù thông báo Dương Phàm:

- Đại ca. truyền tống trận đã xây dựng xong rồi

- Xâv dựng xong rồi...

Dương Phàm hưng phấn vô cùng giọng nói cũng có chút run run. Hắn một lần nữa tiềm ẩn vào trong động phủ Đặng Thi Dao vừa lúc thấy được truyền tống trận đã xây dựng xong ở tầng hầm ngầm bí mật trong động phủ. Truyền tống trận này thoạt nhìn trải rộng xung quanh, bình thường không khác gì, trận đồ đường nét bên trên lại phức tạp vô cùng. Đồng thời. xung quanh truyền tổng trận có chín chiếc máng lõm.

- Thi Dao đã kiểm tra so sánh nhiều lần xác định không có gì khác biệt. Đại ca chỉ cần khảm chín khối thượng phẩm linh thạch, là có thể trở về Bắc Tần.

Đặng Thi Dao lại cười nói.

- Nhưng mà truyền tống trận Thi Dao xây dựng hiệu suất lợi dụng năng lượng kém hơn cổ truyền tống trận. Bởi vì trong quá trình xây dựng đã cố gắng đơn giản hóa nếu không thì phải cần số lượng tài liệu nhiều hơn vài lần.

- Cho nên truyền tống trận này một lần chỉ có thể truyền tống một người.

Đặng Thi Dao giải thích.

- Thi Dao đây là chín khối thượng phẩm linh thạch.

Dương Phàm đưa cho Đặng Thi Dao chín khối thượng phẩm linh thạch. Đặng Thi Dao cũng không cự tuyệt, cười nói:

- Đại ca đi trước. Thi Dao xử lý một chút việc sẽ đi sau.

- Thật sao?

Dương Phàm thâm ý liếc nhìn nàng.

- Một lời đã định.

Đặng Thi Dao cũng nhìn lại hắn.

- Huynh đi trước xem ngày mai trở lại.

Dương Phàm trầm ngâm một lát, cùng ngày bay tới hải vực gần đó lặn vào trong biển sâu. Xác định bốn bề vắng lặng hắn thi triển Huyễn Thiên Hóa Hư Thuật, che lấp khí tức sau đó dung nhập vào trong tầng đất bùn biển sâu. Cuối cùng hắn đặt một con khôi lỗi bậc cao chôn vào sâu trong bùn đất biển sâu.

- Như vậy hẳn là được rồi, vạn vật thế gian đều nằm dưới Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi...

Dương Phàm thì thào phục hồi tầng đất bùn như cũ sau đó trở về Tam Linh Sơn. Ngày hôm sau. Dương Phàm đi tới động phủ Đặng Thi Dao.

- Đại ca chuẩn bị đi rồi?

Đặng Thi Dao hỏi thần sắc có chút mất tự nhiên, giao Truyền Tin Phù cho Dương Phàm:

- Thi Dao nhất thời có thể không quay về Bắc Tần được, ít nhất cũng phải một hai năm. Truyền Tin Phù này xin giao cho sư tôn muội.

- Được.

Dương Phàm thu hồi Truyền Tin Phù liếc nhìn nàng như có chút suy nghĩ. Khẽ thở dài một hơi. Dương Phàm mới khảm chín khối thượng phẩm linh thạch lên truyền tống trận rồi bước vào trận pháp.

Đông—

Một quầng sáng trắng huyễn lệ bao phủ Dương Phàm lưu lại một đạo tàn ảnh. Trong nội hải không còn khí tức của hắn.

Răng rắc!

Ngay chớp mắt Dương Phàm rời đi. Đặng Thi Dao vung bàn tay ngọc một vòng xoáy xanh phá hủy truyền tống trận.

- Xin lỗi. Dương đại ca. Thi Dao không thể liên lụy huynh, bằng không chờ Thái Thượng Vong Tình Quyết đại thành...

Đặng Thi Dao ngậm lệ hủy diệt truyền tống trận, giọt lệ trên má hóa thành hơi nước. Nàng cũng không biết, mặc dù Dương Phàm rời khỏi nội hải nhưng trước đó đã lưu lại chuẩn bị.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
57 Xem
2 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền