Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 238 Công thành - Đại hỗn chiến

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 10553 chữ · khoảng 38 phút đọc

Thử nghĩ xem, nếu có thể phá được toàn bộ Thất Thải Thành Bảo, vậy chẳng phải là có thể thu được vô số Pháp Bảo cùng thiên tài địa bảo sao?

Thấy tình cảnh công thành bên đó, một hàng người bên này không khỏi hít vào một hơi khí lạnh phát hiện đám người mình dã tâm không đủ lớn.

- Có tu sĩ công thành, thực lực của bọn họ cường đại hơn rất nhiều so với chúng ta!

Dương Vũ hạ giọng nói.

Chỉ riêng đội sáu bảy tên tu sĩ đang công thành kia đều thuần một sắc Ngưng Thần Kỳ, thậm chí còn có một gã nam tử khôi ngô Trúc Cơ Kỳ đang lơ lửng giữa không trung, trong tay thao túng một chiếc cự phủ cỡ lớn, không ngừng đánh lên màn hào quang bảy sắc xung quanh tòa thành.

- Bọn họ là tu sĩ thế lực phương nào?

Dương Phàm vẻ mặt dị sắc, nhìn trận doanh bên đó ánh mắt lấp lóe không ngừng. Thông qua cảm quan cường đại hắn đã phát hiện ra hai gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.

- Trận doanh tán tu chính đạo!

Hoàng Thúc nhìn chằm chằm những người bên đó thập phần khẳng định nói.

" Trận doanh tán tu chính đạo tập hợp một nửa tinh anh tán tu toàn Ngư Dương Quốc, thực lực quả nhiên cường đại."

Dương Phàm thầm nghĩ trong lòng.

Hắn nhớ rõ Vô Song dường như cũng là người trong trận doanh tán tu nhưng thời điểm trước khi tiến vào Quang Môn đột nhiên thoát ly khỏi tổ chức hành động một mình. Đúng lúc này, trên tòa thành đột nhiên có phản ứng, phía trên có rất nhiều người giương cung tiễn lên nhắm về phía những tu sĩ ngoài thành bắt đầu bắn.

- Những cung tiễn này không ngờ cũng là Pháp Bảo hơn nữa ít nhất đều là cấp bậc Linh Khí.

Mọi người từ một nơi bí mật gần đó lén lút quan sát.

Đám dân bản xứ trên tường thành đều là võ giả, rót chân khí vào trong cung tiễn, tên bắn ra mang theo kình phong cường đại, uy lực không tầm thường. Tuy nhiên, những vị khách không mời ở bên ngoài này đều là tinh anh trong giới tán tu Ngư Dương Quốc, chiến đấu lại rất tập trung, pháp thuật cùng kình khí hóa thành điểm sáng muôn màu muôn vẻ oanh kích ở trên cái lồng phòng hộ bảy màu kia.

- Quang mang bảy màu xung quanh tường thành này dường như là một loại kỳ trân thượng cổ.

Dương Phàm thấp giọng nói.

Trong con cháu Vũ Văn gia tộc có một gã pháp sư, không ngờ hoàn toàn không biết gì về trận pháp này. Dương Phàm đoán sở dĩ trong Thất Thải Thành Bảo không thể sử dụng pháp lực cùng thần thông có lẽ có liên quan đến trận pháp thượng cổ này. Trải qua nửa canh giờ giao phong, tu sĩ ngoài tòa thành có mấy tên bị thương nhẹ mà dân bản xứ trong tòa thành lại không hề hao tổn.

- Chỉ cần có kỳ trận thượng cổ này che chở, những võ sĩ dân bản xứ này luôn có lợi về địa thế.

Mọi người đều đưa ra một kết luận.

- Đổi đội!

Trong trận doanh tán tu chính đạo truyền tới thanh âm vang vọng của một người. Rất nhanh đội tu sĩ phụ trách công kích này lui xuống nghỉ ngơi, thay bằng một đội tu sĩ khác, đồng dạng cũng có một gã tu sĩ Trúc Cơ KỲ dẫn đội. Nhìn tình hình dường như cũng là một nữ tữ bất quá cự ly quá xa nên không nhìn rõ.

- Bọn họ muốn tiêu hao một chút lực lượng trận pháp này!

Dương Phàm trong lòng khẽ động, mơ hồ cảm giác được trận pháp này khó có thể đi qua. Kỳ trận thượng cổ há có thể để một đám tu sĩ bậc thấp cậy mạnh là có thể dễ dàng phá vỡ sao?

- Nếu muốn phá vỡ phòng ngự của tòa thành này sợ rằng ả có một biện pháp.

Dương Phàm khẽ thở dài một hơi. không biết nhân vật thủ lĩnh trong trận doanh tán tu chính đạo này có suy nghĩ giống mình với hay không.

- Vũ Văn tiểu thư! Sự tình có biến, không biết ngươi có đối sách gì không? Thất Thải Thành Bảo đã bị những nhân vật trong trận doanh tán tu chính đạo nhìn trúng, với thực lực của chúng ta ở trước mặt bọn họ căn bản là không chịu nổi một kích.

Dương Vũ nhìn Vũ Văn Nhu nói.

- Kế hay nhất hiện nay là bỏ chạy. Nếu bị người trong trân doanh tán tu phát hiện rồi cho rằng đám người chúng ta có mưu đồ gây rối, đến lúc đó có thể sẽ không dễ dàng nữa.

Vũ Văn Nhu thập phần quyết đoán nói. Nếu thực lực hai bên chênh lệch lớn như vậy liền quyết đoán buông bỏ.

Lựa chọn nàv không thể nghi ngờ là chính xác.

Dương Phàm âm thầm gật đầu. Vũ Văn Nhu là một nữ tử thông minh quyết đoán, chỉ là thiếu một chút kinh nghiệm mà thôi. Đúng lúc này Dương Phàm mơ hồ cám thấy được một tia thần thức dao động từ trên đỉnh đại thụ truyền đến.

Tâm thẩn hắn rùng minh. thầm thở dài một hơi:

- Chuyện này nên quvết định khẩn trương, nếu không muốn rút đi cũng không có khả năng nữa.

Dương Vũ cùng tên tu sĩ Ngưng Thần Đại Viên Mãn trong gia tộc kia thảo luận một chút cùng đồng ý với ý kiến của Vũ Văn Nhu.

- Được rồi! Dương gia chúng ta cũng quyết định rút lui.

Dương Vũ cuối cùng cũng quyết định.

Vì thế, một đám hai mươi mấy người liền chuẩn bị bỏ chạy khỏi nơi thị phi này.

- Ha ha ha! Các ngươi đã biết bí mật về tòa thành này, hiện tại muốn đi nào có dễ dàng như vậy?

Đúng lúc này, từ phía trên đầu mọi người truyền tới một thanh âm nam tử.

- Là ai?

Mọi người đểu ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy trên đỉnh cây cổ thụ ngàn năm có một gã trung niên mặc thanh bào đứng đó, trong mắt lộ ra mấy phần cân nhắc. Đồng thời. một cỗ uy áp thuộc về tu sĩ Trúc Cơ Kỳ phủ xuống khu vực này, khiến cho mọi người cảm thấy khó chịu.

Dương Phàm trước đó đã cảm nhận được sự tồn tại của hắn, không ngờ là một gã tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.

- Ta chính là thủ lĩnh tán tu chính đạo. Nhạc Bá.

Trung niên mặc thanh bào giống như chiếc lá rụng nhẹ nhàng rơi cuống chính giữa mọi người, trấn định tự nhiên, cao cao tại thượng, ở trước mặt hơn mười tu sĩ không ngờ hắn còn có thể nắm giữ quyền chủ động, dường như muốn bằng vào lực một người địch lại con cháu tinh anh của hai đại gia tộc tu tiên kinh đô vậy.

- Thì ra các hạ chính là Nhạc Bá đại danh lẫy lừng tán tu giới, ngưỡng mộ đã lâu!

Dương Vũ lộ vẻ tươi cười hướng Nhạc Bá thi lễ.

- Tiểu nữ là Vũ Văn Nhu, chúng ta là con cháu Vũ Văn gia cùng Dương gia tại kinh đô, ở đây ra mắt tiền bối.

Vũ Văn Nhu cũng nho nhã lễ phép nói.

" Ba"

Đúng lúc này, trên bầu trời lại bay tới gần hai mươi tu sĩ đều là cảnh giới Ngưng Thần Kỳ. bọn họ từ trên không hạ xuống, gắt gao vây quanh đám người Dương Phàm. Tình cảnh như thế khiến cho con cháu tinh anh hai đại gia tộc lâm vào biến sắc.

- Nhạc tiền bối! Ngài có ý gì?

Vũ Văn Nhu biến sắc. Dương Vũ lãnh đạm nói:

- Chẳng lẽ ngài muốn đối địch cùng hai đại gia tộc kinh đô.

Hoàng Thúc nghiêm nghị quát:

- Ngươi ở trong Cửu u Bí Cảnh tuy mạnh, nhưng nếu có bất cứ người nào trong chúng ta chạy ra ngoài, ngươi sẽ gặp phải Vũ Văn gia tộc truy nã, thậm chí là tu sĩ bậc cao đuổi giết.

Dương Phàm cũng vẻ mặt cười nhạt nhìn Nhạc Bá bộ dáng chắc thắng đứng cách đó không xa.

- Các ngươi rời xa một dặm trước đi.

Nhạc Bá nhẹ nhàng phất tay để những tán tu kia tạm thời lui đi.

Mọi người khẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, bọn họ cũng hiểu được thế cục này, những tán tu Nhạc Bá này muốn đuổi sạch giết tuyệt bọn họ rõ ràng không có khả năng.

- Ha ha! Nhạc mỗ cũng hiểu được thế lực đứng sau lưng các ngươi, trận doanh tán tu chúng ta đích xác khó có thể diệt sạch các ngươi, nhưng muốn chúng ta tha các ngươi rời đi vậy cũng không thể. Bí mật nơi Thất Thải Thành Bảo này một khi bị tu sì của ba đại tông môn biết, những người chúng ta liền không có cơ hội gì nữa.

Nhạc Bá giọng điệu có chút ôn hòa nói.

- Không biết Nhạc tiền bối có đề nghị gì?

Vũ Văn Nhu ánh mắt sáng lên, đã đoán được điều gì đó.

- Tình cảnh trước mắt chỉ có một con đường đó chính là các ngươi gia nhập chúng ta, mọi người cùng tấn công Thất Thải Thành Bảo. Nếu kết quả thành công tất nhiên sẽ không thể thiếu ích lợi của các ngươi.

Nhạc Bá cưỡi tủm tỉm nói.

- Ha ha! Ta có thể cho các ngươi một chút thời gian để suy nghĩ.

- Không cần suy nghĩ. Vũ Văn gia tộc chúng tôi đồng ý.

Vũ Văn Nhu quả quyết nói, trong đôi mắt sáng lộ ra vài phần cơ trí

- Ngươi rất thông minh.

Nhạc Bá lộ vẻ tán thưởng nói, nếu đổi lại là hắn ở trong hoàn cảnh này chỉ sợ cũng phải sau suy nghĩ do dự một lúc mới bất đắc dĩ lựa chọn như thế.

- Ta cũng đồng ý.

Trong mắt Dương Vũ lộ ra vài tia bất đắc dĩ nói.

Đích xác mọi người không có đường lui. Nếu để mặc cho con cháu hai đại gia tộc đi, người trận doanh tán tu khẳng định sẽ không yên tâm. Nếu đánh bừa vậy hậu quả cũng sẽ rất nghiêm trọng, thậm chí sẽ dẫn tới hâu hoạn và phiền toái vô cùng.

- Tốt. các ngươi đi theo ta.

Nhạc Bá cười đối với kết quả này không cảm thấy bất ngờ. Dẫn theo mọi người đi về phía trận doanh bên kia. Rất nhanh phía trước bay tới hai gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, một gã đại hán khôi ngô tay cầm cự phủ, người còn lại là một nữ tữ dung nhan xinh đẹp, vóc người thon thả.

Dương Phàm liếc mắt nhìn, hai người nàv đều là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.

- Hai vị này cùng là thủ lĩnh trong trận doanh tán tu chúng ta. Cao Phách đạo hữu cùng Mộng Ban nữ đạo hữu.

Nhạc Bá cười giới thiệu.

- Hoan nghênh các ngươi gia nhập.

Nữ tu Mộng Ban kia hé miệng cười, dáng vẻ quyến rũ, khí chất hợp lòng người, trong đôi mắt kia lộ ra ánh sáng tinh thuần khiến cho người khác không ý thức được thất thần.

Dương Phàm nhìn Mộng Ban thầm nghĩ:

" Nàng này hơn phân nửa là có am hiểu loại công phép tinh thần."

Lại không nghĩ tới ánh mắt của hắn dẫn tới sự chú ý của nàng này, Mộng Ban kia theo dõi hắn thêm mấy lần. trong mắt lộ ra một tia kỳ dị.

- Đạo hữu này là?

Mộng Ban tò mò hỏi.

Vũ Văn Nhu liền vội vàng đáp:

- Hắn là Dược sư tân khách của Vũ Văn gia tộc chúng ta. Dương dược sư của Tiên Hồng Y Quán kinh đô.

- Ngươi chính là Dược sư truyền kỳ của kinh đô sao?

Nghe được lời này, Nhạc Bá cùng Mộng Ban ánh mắt đều sáng ngời, người sau lại thêm vài phần hứng thú.

- Vũ Văn tiểu thư quá khen rồi. Dương mỗ chỉ là một gã Dược sư thôi.

Dương Phàm thản nhiên nói. bộ dáng vinh nhục không sợ hãi.

Dưới sự quan sát chăm chú của ba cường giả Trúc Cơ Kỳ không ngờ hắn có thể trấn định tự nhiên như thế, chỉ riêng điểm này cũng đủ để cho người khác kính nể. Rất nhanh. Vũ Văn gia tộc và Dương gia đã cắm trại phía dưới Thất Thải Thành Bảo. Sau khi bố trí hết thảy những việc này, Nhạc Bá tìm ba người Dương Vũ, Vũ Văn Nhu và Dương Phàm cùng đi thương nghị đại sự.

Trong lều trại, cấm chế rất mạnh.

Dưới ngọn đèn có tổng cộng sáu người ngồi xếp bằng, phân biệt là ba vị thủ lĩnh của trận doanh tán tu cùng với ba người Dương Phàm. Mấy người khách sáo vài câu. liền đi thẳng vào vấn đề.

- Hai đoàn người các ngươi đã dự định cùng chúng ta tấn công Thất Thải Thành Bảo, như vậy khẳng định cũng phải xuất lực. Tu sĩ trong trận doanh tán tu chúng ta chia làm ba đội thay nhau tấn công tòa thành, tu sĩ tham chiến phải đã ngoài Ngưng Thần Kỳ. Không bằng như vậy, các ngươi liền xuất ra hai đội cùng chúng ta tạo thành năm tiểu đội. cùng nhau tấn công tòa thành.

Nhạc Bá đưa ra sách lược mà ba vị thủ lĩnh trận doanh tán tu đã thương nghị tốt trước đó.

Vũ Văn Nhu không có lập tức phản ứng, nàng muốn hiểu thục lực trận doanh tán tu một chút trước.

Danh sách của trận doanh tán tu chính đạo có mười sáu người đều là tu sĩ Ngưng Thần Kỳ, sau khi tiến vào Cửu u Bí Cảnh đã chết hai ba tu sĩ Luyện Khí Kỳ cùng một tu sĩ Ngưng Thần Kỳ. Sau khi chia làm ba đội, không sai biệt lắm tất cả tu sĩ Ngưng Thần Kỳ đều phải ra trận. Dù sao cũng phải nói điểm chênh lệch thực lực giữa hai đại gia tộc cùng trận doanh tán tu chủ yếu ở chỗ bên kia có ba gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tọa trấn, đây là khoảng cách không thể vượt qua.

- Tốt. chúng ta đồng ý.

Vũ Văn Nhu và Dương Vũ nhìn nhau, đồng ý quyết sách này. Hai đại gia tộc cùng phái ra một đội, tập hợp tất cả tu sĩ Ngưng Thần KỲ đều phái lên. Sau đó, ánh mắt ba người Nhạc Bá dừng lại ở trên người Dương Phàm.

- Không biết ta có thể đảm trách nhiệm vụ gì?

Dương Phàm cười cười hỏi.

Nhạc Bá trầm ngâm nói:

- Trận doanh tán tu chính đạo chúng ta tiến vào Cửu u Bí Cảnh từng có một gã Dược sư Luyện Khí hậu kỳ, nhưng bất hạnh chết mấy ngày trước trong một hiểm. Hiện tại chúng ta muốn liên tục tác chiến cùng với dân bản xứ trong tòa thành này sợ rằng sẽ có một chút thương vong, các hạ đã là Dược sư truyền kỳ đệ nhất kinh đô. Nhạc mỗ hy vọng Dương dược sư có thể vất vả một chút giảm bớt thương vong cho hai bên liên minh chúng ta.

- Đây là chức trách của Dương mỗ.

Dương Phàm đương nhiên cũng không cự tuyệt. Loại công thành đại chiến này thương vong khẳng định sẽ có. Nhưng đối với Dương Phàm mà nói chẳng phải là một cơ hội tăng tu vi lên sao?

- Nhạc đạo hữu! Hai đại gia tộc chúng ta đã liên minh cùng các ngài, không biết có thể biết sách lược công thành được không? Trận pháp thượng cổ phía ngoài Thất Thải Thành Bảo này cường đại dị thường, nếu cứ đánh bừa như vậy sợ rằng có chút khó khăn.

Vũ Văn Nhu nói.

Dương Vũ cũng nói thêm:

- Nếu ba vị đạo hữu muốn tiêu hao linh thạch của trận pháp hộ thành này, Dương mỗ có thể kết luận điểm này không thể thực hiện được. Bởi vì lúc trước chúng ta từng tiến vào trong tòa thành đó, phát hiện một lượng lớn linh thạch dự trữ, đáng tiếc ở bên trong không thể mở trữ vật ra.

Mộng Ban cười dài nói:

- Hiện tại mọi người là đồng minh, sách lược công thành đương nhiên có thể nói cho các ngươi.

- Kính cẩn lắng nghe!

Dương Phàm cười nói. Hắn rất muốn biết phương pháp phá thành chân chính của thủ lĩnh trận doanh tán tu này, cùng ý nghĩ của mình có giống nhau hay không.

- Theo chúng ta phân tích, bản thân tòa thành này ngoại trừ cứng rắn ra thật sự không có chỗ đặc biệt gì khác. Mấu chốt chân chính là ở đại trận hộ thành của nó. Đây là một kỳ trận thượng cổ hiếm thấy, những dân bản xứ kia không biết pháp lực, hàng năm muốn mở trận pháp này ra khẳng định cần vận chuvển một lượng linh thạch nhất định làm đầu mối vận chuyển, trận pháp này kết nối với thiên địa linh khí, hoàn toàn có thể tự cung tự cấp. Cho nên, nếu muốn phá thành chỉ có một biện pháp đó chính là trong ứng ngoại hợp phá hư đầu mối trận pháp trong tòa thành.

Thanh âm Mộng Ban như mộng như ảo, trong cặp mắt trong suốt kia lóe ra những tia sáng tinh thần, khiến cho người khác lâm vào hãm sâu. Dương Phàm cảm giác đôi mắt nàng này như cố ý vô tình đối diện với chính mình, không ngờ khiến hắn sinh ra một loại cảm giác thất thường, thiếu chút nữa lâm vào trong đó. Cũng may là cảnh giới của hắn khá cao, định lực cũng rất đáng sợ. chống cự lại loại thần thông tinh thần của đối phương.

- Nội ứng ngoại hợp. từ trong ra ngoài.

Dương Phàm âm thầm gật đầu, phương pháp này cùng với suy nghĩ của mình đúng là không mưu mà hợp.

- Chúng ta còn phát hiện một đặc điểm, đại trân hộ thành này có thể ngăn cản loại công kích pháp thuật, thậm chí bao gồm cả Pháp Bảo công kích, nhưng chúng ta chỉ cần không sử dụng pháp lực là có thể không bị ngăn cản tiến vào. Tuy nhiên nói như vậy sẽ phải thừa nhận hỏa lực đáng sợ từ đám dân bản xứ trên tường thành. Dưới tình huống không sử dụng pháp lực chúng ta không thể chống lại bọn họ từ trên cao đánh xuống.

Nhạc Bá tiếp tục phát biểu.

- KỲ trận thượng cổ này quả nhiên kỳ quái.

Ba người Dương Phàm không khỏi suýt xoa lấy làm kỳ.

- Chúng ta còn có một phỏng đoán, mọi người ở trong tòa thành sở dĩ không thể sử dụng pháp lực hơn phân nửa cùng liên quan đến kỳ trận thượng cồ này. Chỉ cần phá giải được nó, tòa thành này chẳng khác gì thùng rỗng kêu to.

Trong mắt Nhạc Bá hiện lên một đạo tinh quang.

- Không sai! Chỉ cần phá được trận pháp này, chúng ta có thể dễ dàng tàn sát hàng loạt dân trong thành.

Đại hán khôi ngô Cao Phách vốn trầm mặc không nói gì, đột nhiên lên tiếng, trong mắt hung quang hiện lên.

Tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành!

Mấy người Dương Phàm có thể tưởng tượng ra tràng cảnh đó, không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Trong tòa thành này ít nhất cũng có bốn năm nghìn người ở, nếu thật sự muốn đồ thành vậy chẳng phải là máu chảy thành sông sao.

- Vấn đề mấu chốt là chúng ta làm thế nào để phá hư đầu mối trận pháp.

Vũ Văn Nhu nói một câu trúng điểm yếu hại.

- Đúng vậy! Chúng ta thay nhau công thành chính là làm màn đệm cho sách lược mấu chốt nhất này.

Nhạc Bá cười tủm tỉm nói:

- Tuy rằng chúng ta ngày đêm công thành không ngừng nhưng mục đích chính là muốn tiêu hao linh thạch đầu mối trận pháp, sau đó chờ đến thời điểm những dân bản xứ kia đi đổi linh thạch, xác định vị trí đấu mối trận pháp, nhất cử công kích phá hư nó.

- Kế này thật tuyệt diệu. nhưng chúng ta ít nhất phải có một người lẫn vào trong tòa thành, thời điểm bọn họ đổi mới linh thạch mới xác định được vị trí cụ thể đấu mối trận pháp.

Dương Vũ đưa ra nghi vấn.

- Ha ha! Điểm này chúng ta tự nhiên có phương pháp, đến lúc đó các ngươi liền biết.

Nhạc Bá vẻ mặt tươi cười nói.

Nói ra toàn bộ sách lược cho ba người này, nhưng điểm mẫu chốt duy nhất lại che giấu. Rất nhanh, thủ lĩnh hai phe liên minh thương nghị ổn thỏa sách lược cụ thể, quyết định nghỉ ngơi nửa ngày, ngày mai bắt đầu thay nhau công thành.

Ngày thứ hai. trời vừa tờ mờ sáng. trận doanh liên minh chính đạo tạo thành năm đội ngũ bắt đầu thay phiên nhau công kích đại trận bảy màu bao quanh tòa thành. Dương Phàm là Dược sư duy nhất của toàn bộ trận doanh liên minh nên không cần phải xuất thủ, chỉ cần có tu sĩ bị thương hắn đều trước tiên chạy tới.

"Hưu hưu hưu"

Cung tên trong tay võ giả trên tường thành đều là cấp bậc Linh Khí, rót chân khí vào rồi toàn lực xạ kích, tên mang theo kình phong đáng sợ, uy thế không thể coi thường, do không nghĩ tới Pháp Bảo ở trong tay võ giả thế tục còn có thể phát huy ra uy lực như thế. Đặc biệt những võ giả Tiên Thiên trên tường thành bắn tên ra lại càng đáng sợ, thậm chí có thể phá vỡ quang mang hộ thể của tu sĩ Ngưng Thần Kỳ.

Mỗi đội ngũ năm tu sĩ không ngừng thay phiên công kích, công kích từ sáng sớm cho đến tận ban đêm. Tại trong quá trình này, Dương Phàm mơ hồ cảm nhận được lực lượng kỳ trận thượng cổ chậm rãi SUY yếu, nhưng loại SUY yếu này vô cùng nhỏ.

"Với tiến độ như thế, không tới mười ngày nửa tháng sợ rằng không thể làm suy yếu tám phần lực lượng của trận pháp này."

Dương Phàm lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

Chỉ khi nào linh thạch tiêu hao hơn phân nửa thì dân bản xứ trong thành mới có thể đổi mới linh thạch. Vào lúc ban đêm cho đến tận đêm khuya vẫn như cũ có một đội tu sĩ phụ trách tấn công tòa thành. Dân bản xứ thủ hộ trên tòa thành bởi vì trận pháp chỉ có thể ngăn cản bất cứ công kích pháp thuật nào nhưng không thể ngăn cản lực công kích thuần túy, cho nên bọn họ cũng phải phái người tùy thời canh gác.

" Không biết tận doanh tán tu chính đạo này dùng loại phưong pháp nào để trong ứng ngoại hợp đây?"

Dương Phàm đi đến một góc héo lánh, mặt lộ vẻ trầm ngâm, đồng thời triển khai cảm quan ra bốn phía. Sau khi xác định không ai giám sát mình, trong tay hắn xuất hiện thêm một con băng xà nhò dài chừng ba thước. Trải qua bốn năm ngày tu dưỡng trong Tiên Hồng Không Gian, thương thế linh hồn của Lưu Ly Hàn Tinh Xà đã phục hồi như cũ. Vì tăng thực lực của nó lên. Dương Phàm thậm chí còn cho nó một khối Vạn Niên Băng Tủy để cho nó liên tục tu luyện.

- Đi. tiến vào tòa thành.

Dương Phàm thả Lưu Ly Hàn Tinh Xà xuống.

"Phốc"

Lưu Ly Hàn Tinh Xà rơi xuống mặt đất lập tức tiến vào trong lòng đất, lưu lại một cái động khẩu sâu không thấy đáy. Con rắn này không hổ là Lưu Ly Nham Tinh Xà biến dị. có được thần thông độn thổ đến khó tin, xuyên qua tầng nham thạch không cần tốn quá nhiều sức lực, thậm chí có thể nói như cá gặp nước.

Dương Phàm âm thầm gật đầu, bảo trì liên hệ với Lưu Ly Hàn Tinh Xà.

Chỉ sau thời gian nửa khắc, Lưu Ly Hàn Tinh Xà xuyên qua tầng nham thạch cứng rắn dài mười mấv trượng, chui vào được phía dưới tòa thành. Sau đó. Lưu Ly Hàn Tinh Xà bằng vào lực lượng cơ thể phá vỡ tầng trận pháp bảy màu trong lòng đất, tiến vào trong tòa thành. Dương Phàm phân phó cho nó ở trong lòng đất trong tòa thành tùy cơ hành động, đồng thời giám thị từng người dân bản xứ có thực lực cường đại.

Xuvên thấu qua cảm quan của Lưu Ly Hàn Tinh Xà. Dương Phàm cũng có thể mơ hồ cảm ứng được tầm mắt của nó, đối với tình huống trong tòa thành có hiểu biết nhất định.

Sáu ngày sau.

Liên minh tán tu chính đạo công kích vội vàng không ngừng. Dưới tác dụng của vị thần y Dương Phàm, năm đội ngũ gần như có thể bảo tri không hề có tổn thương. Mà kỳ trận thượng cổ xung quanh tòa thành lực lượng đã suy yếu bốn năm thành. Trong lúc đó, Dương Phàm cũng không biết mình đã trị liệu cho bao nhiêu tu sĩ, tu vi liên tục tăng lên, trong mơ hồ sắp tiếp cận cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ.

Ngay tại ngày thứ bảy, dị biến đột nhiên phát sinh, kỳ trận thượng cổ xung quanh tòa thành hào quang chói lọi, lại khôi phục đến trạng thái cường thịnh.

- Cái gì?

Tình hình như thế khiến cho các nhân vật thủ lĩnh thế lực liên minh sắc mặt rất khó coi.

- Không nghĩ tới bọn họ có thể đổi mới linh thạch nhanh đến mức này.

Nhạc Bá lộ vẻ tiếc nuối nói.

- Đành phải tiếp tục công kích!

Mộng Ban sắc mặt không đổi nói.

- Ngươi đã khống chế được mấy người rồi?

Nhạc Bá truyền âm hỏi Mộng Ban.

- Kỳ trận thượng cổ kia có một nữa chống cự đối với loại thần thông tinh thần, cộng với khoảng cách có hạn, thi triển Mộng Thiên Đại Pháp có chút tiêu hao tinh thần, cho tới bây giờ ta mới chỉ khống chế được hai võ giả.

Mộng Ban đáp.

- Được rồi, ngươi tiếp tục cố gắng. Bảo người bị ngươi khống chế đến lúc đó cẩn thận chút.

Nhạc Bá gật gật đầu.

- Đáng tiếc hai võ giả mà ta khống chế cũng không phải cao tầng của dân bản xứ. Nếu có thể khống chế một gã võ giả Tiên Thiên thì sự tình đã tốt rồi. Bởi vì ở trong những dân bản xứ này số lượng võ giả Tiên Thiên rất ít, địa vị cũng rất cao. Tiếc là nếu muốn khống chế một võ giả Tiên Thiên thập phần khó khăn.

Mộng Ban lộ vẻ tiếc nuối nói.

Ngày công thành thứ tám của trận doanh liên minh. dị biến lại phát sinh.

" Vù vù vù"

Có mấy tên nỏ rất lớn phá không phóng tới, kình phong cường đại gào rít ở trong hư không đến chói tai.

" Phốc"

Một gã tu sĩ Ngưng Thần Kỳ bị đâm thủng bả vai, ngã xuống trong vũng máu, còn có một kiện Linh Khí phòng ngự hạ phẩm bị phá vỡ một vết rất rõ ràng.

- Công kích thật đáng sợ!

Dương Phàm âm thầm kinh hãi, đám người Nhạc Bá cũng sắc mặt đại biến. Chỉ thấy trên tường thành kia không biết từ khi nào nhiều thêm bốn năm nỗ xa công thành cỡ lớn. (Nỗ xa = xe nỏ = balista trong AOE)

Nổ xa này cũng không phải chủng loại giống ở thế tục giới, phía trên còn điêu khắc đồ án cùng trận pháp phức tạp kỳ quái. Mỗi khi phát động đều có linh quang lóe lên. Dương Phàm mặt lộ vẻ dị sắc cũng nhìn ra một đặc điểm của trận phép thượng cổ này đó là tu sĩ ở bên trong không thể dùng pháp lực nhưng sử dụng linh thạch thúc động các loại khôi lỗi máy móc hoặc là vật chết cũng không bị hạn chế gì. T

- Trước lui lại đã. Dương dược sư mau tới cứu người.

Ba vị thủ lĩnh vội vàng ra lệnh.

Rất nhanh đội tu sĩ kia đã lui xuống. Dương Phàm chạy qua cứu chữa. Cũng may nổ xa kia mỗi một lần phóng đều phải chuẩn bị nỗ tiễn lại một lần, cho nên có đủ thời gian lui lại. Dương Phàm kiểm tra tình hình thương người bị thương, không khỏi hít một hơi khí lạnh. Toàn bộ bả vai bị xuyên thủng, tên tu sĩ kia gần như sắp lâm vào tử vong. Cũng may còn có thần y như Dương Phàm tọa trấn ở đây mới cứu được hắn một mạng. Chờ sau khi Dương Phàm hoàn toàn chữa khỏi thương thế cho đội tu sĩ này, chính hắn đột nhiên ngẩn ra, sau đó vé mặt vui mừng. Trải qua nhiều ngày liên tục trị liệu không ngờ trong vô tình hắn đột phá, đạt tới cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ.

Trúc Cơ trung kỳ!

Dương Phàm hít sâu một hơi, cứ tiếp tục với tình hình này chính mình tại trong Cửu u Bí Cảnh còn có thể tăng lên thêm một bước, bậc cao dường như không thể chạm vào kia cũng không phải xa xôi như vậy.

Đúng lúc này, Nhạc Bá cầm một cây nỗ tiễn từ trên tường thành bắn xuống đi tới, mặt lộ vẻ kinh hãi.

- Tài liệu chế tạo nổ tiễn của công thành nổ xa này siêu việt hơn cả cấp bậc Linh Khí, so với Linh Khí thượng phẩm của ta còn cứng rắn hơn mấy lần, tài liệu luyện chế ra thứ này sợ rằng chính là tài liệu luyện chế Pháp Bảo.

Mọi người nghe vậy vừa mừng vừa lo. Lo chính là uy lực của nỗ tiễn này, vui mừng chính là bảo vật trong Thất Thải Thành Bảo này còn lớn hơn so với trong tưởng tượng. Dưới sự hấp dẫn như thế, mấy vị thủ lĩnh nhìn nhau trong mắt đều lộ ra vẻ hưng phấn và chờ mong.

- Công kích, đội tiếp theo! Mãnh liệt công kích cho ta!

- Công kích! Đội tiếp theo mãnh liệt công kích cho ta!

Công thành nỗ xa xuất hiện không những không có đánh tan ý niệm xâm lấn trong đầu những tu sĩ từ bên ngoài tới này, ngược lại còn làm cho bọn họ càng thêm tham lam điên cuồng.

Đội tham chiến tiếp theo chính là Vũ Văn gia tộc.

- Mọi người phân tán ở trong không trung, áp dụng công kích du đãng, cẩn thân công kích nổ tiễn của nỏ công thành kia.

Vũ Văn Nhu bắt đầu chỉ huy mọi người phát động công kích, không ngừng di động trong không chung, thay đổi vị trí liên tục.

"Hưu hưu hưu"

Cứ nhu vậy, công thành nỏ tiễn uy hiếp ít đi một chút, tối thiểu cũng không dễ dàng bị miễu sát.

"Keng keng. Ầm ầm"

Công kích liên miên không ngừng, trong quá trình này cũng có mấy tên tu sĩ bị thương đều được Dương Phàm chữa khỏi kịp lúc. Đối với Dương Phàm mà nói chỉ cần còn có nửa hơi, ta cũng có thể kéo ngươi từ quỷ môn quan trở về. Tốc độ trị liệu của hắn làm cho người khác nhìn cũng kinh hãi. Thương thế có nghiêm trọng mấy cũng chỉ mất một chút công phu. về phần vết thương nhẹ bình thường cũng chỉ mất thời gian một hai lần hô hấp.

Trong vô hình, có Dương Phàm tổn tại lập tức giảm tỉ lệ tử vong của trận doanh tán tu tới mức thấp nhất. Từ khi hắn gia nhập tới nay, không một tu sĩ nào của năm đội bị thương vong. Cho dù gãy xương, cụt tay hay gãy tay. Dương Phàm sử dụng Ngọc cốt Thuật trong một lát liền có thể trị tốt như cũ.

Ba gã cường giả Trúc Cơ Kỳ Nhạc Bá kia đối với thủ đoạn của Dương Phàm ngạc nhiên thán phục không thôi, đồng thời cũng kinh ngạc tốc độ trị liệu cùng lục duy trì liên tục trong thời gian dài của hắn. Bọn họ mơ hồ phát hiện Dương Phàm đối với trị liệu thương bệnh thập phần tích cực, hoàn toàn là một tinh thần lặng lẽ kính dâng không cầu hồi báo. Đám tu sĩ tham chiến cũng biết dạng thần y như Dương Phàm tồn tại, cho nên thời điểm chiến đấu tận lực tránh không để vết thương vào những nơi trí mệnh. Bọn họ hiểu rằng chỉ cần không bị miễu sát trong nháy mắt, cho dù trọng thương nặng mấy cũng không sợ.

Thời gian từng phút trôi qua, chúng tu sĩ công kích không chút sợ hãi, lực lượng của đại trận bảo hộ tòa thành Thất Thải Thành Bảo đang dần dần giảm xuống. Tiếp tục như vậy qua mấy ngày, mắt thấy lực lượng trận pháp xung quanh Thất Thải Thành Bảo sắp suy yếu được năm thành. Thông qua kinh nghiệm lần trước, bọn họ biết được sau khi này lực lượng của kỳ trận thượng cổ kia suy yếu xuống dưới năm thành thì đám dân bản xứ kia sẽ đổi mới linh thạch. Trong thời khắc này, bất kể là Dương Phàm hay là ba vị thủ lĩnh trong trận doanh tán tu đều lộ vẻ vạn phần sốt sắng.

- Chuẩn bị tốt chưa?

Nhạc Bá truyền âm hỏi.

- Ta đã khống chế bốn võ sĩ dân bản xứ. Bọn họ đang chặt chẽ chú ý động thái phía này.

Mộng Ban cười dài nói:

- Tin rằng chúng ta rất nhanh có thể tìm được điểm đầu mối then chốt của kỳ trận thượng cổ này.

- Chỉ hy vọng như thế.

Nhạc Bá khẽ thở dài:

- Thời gian không thể quá lâu, bằng không địa phương này chung quy sẽ bị thế lực khác phát hiện.

Đồng thời lúc này, Dương Phàm thông qua liên hệ với Lưu Ly Hàn Tinh Xà cảm giác được mỗi một hành động của đám nhân vật cao tầng trong tòa thành.

- Nhạc tiền bối. trong doanh địa đột nhiên mất tích một người.

Một tu sĩ Luyện Khí KỲ báo cáo.

- Cái gì? Có người mất tích?

Sắc mặt Nhạc Bá đại biến, một tay xốc lên người nọ hung hăng hỏi:

- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

- Tiền bối! Tiểu nhân cùng không biết rõ. Theo tình hình thì đại khái hắn rời đi trong hai ngày gần đây, trước đó hắn là một gã trận pháp sư, không có tham gia chiến đấu.

Tu sĩ Luyện Khí Kỳ này run giọng nói.

" Ầm"

Nhạc Bá vẻ mặt âm trầm, trực tiếp đá tu sĩ Luyện Khí Kỳ kia ra khỏi doanh trướng.

- Trong trân doanh tán tu chúng ta có thể có nội gian.

Nhạc Bá nói với Mộng Ban và Cao Phách:

- Chúng ta phải đẩy nhanh kế hoạch hơn nữa, nếu để thế lực khác tiến tới xen vào vậy phiền toái đó.

Lại qua nửa ngày, Mộng Ban đột nhiên nói:

- Có động tĩnh.

ồ? Bọn họ hình như là đi về tám hướng.

Mộng Ban mặt lộ vẻ kinh ngạc.

- Tám hướng?

Nhạc Bá nao nao:

- Xem ra bố trí của kỳ trận thượng cổ này có chút rườm rà. Đã có tám hướng vậy khẳng định phải đổi mới linh thạch cả tám hướng.

Chuyện nàv có thể có chút phiền toái.

Hai người cau mày, đại hán Cao Phách khôi ngô kia cũng không tham dự vào loại kế sách này.

- Không tốt! Có những tu sĩ khác đang đi về hướng này, giống như là tu sĩ ma đạo. Đúng lúc này, lại có tu sĩ tới báo tin.

- Cái gì? Tu sĩ ma đạo!

Nhạc Bá thần sắc ngưng trọng, triển khai thần thức. đồng thời nhìn về phía xa xa. Chỉ thấv mặt khác của Thất Thải Thành Bảo bay tới mấy chục tên tu sĩ, cả đám tràn đầy Thiên Ma khí.

- Đó là trận doanh tán tu ma đạo!

Tất cả tu sĩ tham chiến nhanh chóng rút về doanh!

- Khẩn trương đề phòng!

- Mọi người đề phòng!

Trong lúc nhất thời, tu sĩ hai bên liên minh tán loạn, toàn bộ phi về phía doanh địa tập trung cùng một chỗ.

" Hưu hưu hưu..."

Đúng lúc này, trong trận doanh tán tu ma đạo đối diện bay ra ba tu sĩ trên người tỏa ra huyết quang. Hai nam một nữ trên người đều lộ ra một cỗ khí huyết sát.

- Đó là ba gã đệ tử của Huyết Ma lão tổ, đều là tu sĩ đã ngoài Trúc Cơ trung kỳ.

Nhạc Bá sắc mặt ngưng trọng nói.

Dương Phàm ngưng mắt nhìn phát hiện ở trong trận doanh của đối phưong có Huyết Ma lão thất, còn có một mãnh Lăng Việt Sơn ở phía trước. Huyết Ma lão thất là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ đứng ở bên trái, phía bên phải là một nữ tử độ tuổi thanh xuân mặc quần đỏ, một đôi mắt câu hồn lạc phách, lộ ra mị lực thành thục mê người, cũng có tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Còn có một nam tử trung niên tu vi cao hơn, Trúc Cơ hậu kỳ. Đứng ở giữa hiển nhiên là thủ lĩnh của những người này.

- Huyết Ma lão ngũ, lão lục, lão thất.

Cao Phách kinh ngạc nhìn ba người đối diện đang tới, không ngờ hắn đều nhận biết. Dưới ánh mắt khác thường của đám người Dương Phàm, hắn tùy tiện nói:

- ta từng gặp ba người bọn họ.

- Ha ha ha! Nhạc đạo hữu, Cao đạo hữu. Nhiều năm không gặp. vẫn khỏe chứ!

Huyết Ma lão ngũ cười ha hả, dường như rất đắc ý.

Nữ tử thanh xuân quần đỏ vẻ mặt u oán nói:

- Ôi! Các ngươi cũng thật không có phúc hậu, có một khối địa bảo như vậy không ngờ cũng không thông báo mấy huynh đệ chúng ta một tiếng.

Đôi mắt ưng của Huyết Ma lão thất quét nhìn mọi người, dừng lại trên khuôn mặt của Mộng Ban, vẻ mặt cười tà nói:

- Nếu ta đoán không sai, cô bé xinh đẹp khí chất không tệ này chính là Mộng cô nương, đệ tử của Linh Hà tiên tử rồi?

- Hừ! Không nghĩ tới trận doanh ma đạo các ngươi đê tiện vô sĩ như thế, phái người nằm vùng trong trận doanh chúng ta.

Mộng Ban vẻ mặt chán ghét nói, nhìn thấy những tu sĩ Huyết Ma này nàng liền phát ra chán ghét từ trong linh hồn.

- ít lời vô nghĩa đi, người thấy có phần. Nếu đã để chúng ta biết bí mật tòa thành này, trận doanh tán tu các ngươi đừng mơ tưởng độc chiếm.

Huyết Ma lão ngũ vẻ mặt bá đạo, không chút phân rõ phải trái nào.

Dương Phàm bất động thanh sắc, nhìn tình huống giằng co giữa hai bên ở trong mắt, cũng là vẻ mặt lạnh nhạt. Rất nhanh, thủ lĩnh hai bên tụ tập cùng một chỗ thương nghị phân chia ích lợi. người tham gia đều là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.

Cuối cùng, trận doanh tán tu chính đạo cùng trận doanh tán tu ma đạo đạt thành hiệp nghị: Trước tiên hai bên cùng hiệp lực công phá Thất Thải Thành Bảo, về phần bảo vật bên trong phân chia như thế nào liền xem bổn sự mỗi người đi.

Kết quả thương nghị cuối cùng không ra ngoài phán đoán của Dương Phàm.

Kết quả là hai trận doanh tán tu chính ma hai đạo vì ích lợi chung, trong khoảng thời gian ngắn cùng liên hợp với nhau. Trải qua đàm phán, đại liên minh tán tu chính ma tổng cộng chia làm tám đội phát động mãnh liệt công kích đối với Thất Thải Thành Bảo.

Lần này, lại thêm ba gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, hỏa lực cũng càng mạnh.

Tuy nhiên trong thời khắc đó, trận pháp xung quanh Thất Thải Thành Bảo lại tỏa ra quang mang bảy màu lộng lẫy, trong chớp mắt khôi phục đến trạng thái đỉnh.

- Đáng chết!

Huyết Ma lão thất mắng to một tiếng.

- Sao lại thế này? Không có đầu mối then chốt phá hủy trận phép sao?

Nhạc Bá vẻ mặt khó hiểu nói.

- Theo người ta khống chế giải thích toàn bộ đại trận có tám chỗ cần được khảm linh thạch, hơn nữa mỗi một chỗ đều có võ giả Tiên Thiên tọa trấn.

Mộng Ban khẽ thở dài:

- Ba người ta khống chế cũng không phải đối thủ của võ giả Tiên Thiên.

- Bên phía trận doanh tán tu ma đạo có dị động gì không?

Nhạc Bá hỏi

- Bọn họ đang đào đường hầm dưới nền đất, cùng dự định từ mấy đường hầm đó lẻn vào trong tòa thành, sau đó trong ứng ngoại hợp.

Mộng Ban đáp.

- Xem ra chỉ có đợi thôi.

Nhạc Bá lắc lắc đầu.

Đại liên minh tán tu chính ma hiệp lực công kích Thất Thải Thành Bảo, cứ cách mấy ngày trận pháp đều được đổi mới Linh thạch một lần. Một ngày nọ, trên lầu thành lại nhiều thêm mấy chục công thành nổ xa, hình thành nhiều uy hiếp hơn đối với tu sĩ phía dưới. Xem ra. những dân bản xứ kia cũng có chút khủng hoàng, tăng thêm rất nhiều nhân lực

Hưu hưu hưu Hưu hưu hưu....

Mưa tên từ trên tường thành bắn xuống, kèm theo một trận chấn động không khí chính là những nổ tiễn to lớn. Rất nhanh, đại liên minh tán tu chính ma xuất hiện tử vong. Một gã tu sĩ Ngưng Thần Kỳ bị nổ tiễn xuyên thủng tim lập tức vong mạng.

Sau đó, cứ cách hai ngày đều có thương vong xuất hiện. Dương Phàm bận rộn túi bụi. tu vi không ngừng liên tục tăng lên. Tuy nhiên, hiện tại hắn đã bước vào Trúc Cơ trung kỳ, những tu sĩ bị thương đều là Ngưng Thần Kỳ, tốc độ tu vi tăng lên cũng tính bình thường.

Lại qua mấy ngày, phía nam Thất Thải Thành Bảo bay tới một đội tu sĩ ước chừng có hơn hai mươi người. Tất cả đều đồng một màu là tu sĩ Ngưng Thần Kỳ, trong đó còn có hai gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.

- Đó là tu sĩ thuộc Quỷ Huyễn Môn!

Có người kinh hô.

- QUỷ Huyễn Môn là đại phái quỷ tu duy nhất trong Ngư Dương Quốc, đồng thời cũng am hiểu huyễn thuật tinh thần.

Mấv trăm năm trước QUỷ Huyễn Môn còn có cường giả Nguyên Anh KỲ tọa trấn, là đại phái siêu cấp trong Ngư Dương Quốc, sau đó bởi vì tên lão tổ Nguyên Anh KỲ kia tạo hóa mới suy bại xuống làm một nhập lưu một phái.

Nhưng dù vậy, thực lực Quỷ Huyễn Môn cũng không thể coi thường, trong tông môn có ba bốn vị tu sĩ Kim Đan bậc cao tọa trấn.

- Đáng giận! Trong trận doanh tán tu ma đạo chúng ta không ngờ cũng có người nằm vùng!

Huyết Ma lão thất gần như vô lực nói.

Đi đầu Quỷ Huyễn Môn chính là một nam tử mắt quỷ âm dương quái khí là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ. Bên cạnh hắn có một cô bé nhìn như vô tư thanh thuần mặc váy ngắn màu trắng, vài phần trẻ con không ngờ cũng là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, đương nhiên tuổi thật của nàng khẳng định không phải giống như bề ngoài.

- Hắc hắc! Chuyện tốt như vậy đương nhiên không thể thiếu Quỷ Huyễn Môn chúng ta. Nam tử mắt quỷ thanh âm không nam không nữ làm cho người khác nghe thấy nổi cả da gà

- Hi hi! Tốt. tốt lắm. Nơi này thật nhiều người. Bình Tương thích nhất đó.

Cô bé mặc váy ngắn màu trắng kia vẻ mặt khờ dại lãng mạn hô lên.

Kết quả trải qua một phen khúc chiết. Quỷ Huyễn Môn cũng gia nhập đại liên minh tu sĩ nhân loại tấn công Thất Thải Thành Bảo. Đám người Nhạc Bá rốt cuộc hiểu được bí mật về Thất Thải Thành Bảo không có khả năng giấu điếm thế lực lớn khắp nơi đều có tai mắt riêng của mình, có lẽ một người thủ hạ của ngươi chính là người trong trận doanh đối phương tới nằm vùng. Sau mấy ngày, lục tục có tu sĩ của các thế lực lớn nhỏ chạy tới góp vui

Trong lúc nhất thời. người ngoài Thất Thải Thành Bảo như thủy triều dâng, một hai trăm tu sĩ đều là đến từ những tinh anh mới nổi của Ngư Dương Quốc. Trong mơ hồ, tại Thất Thải Thành Bảo một trận công thành đại hỗn chiến sắp bùng nổ trong Cửu u Bí Cảnh.

Tiếp theo, tấn công Thất Thải Thành Bảo diễn ra mãnh liệt liên tục trong thời gian ngắn ngủn nửa tháng, nơi này tụ tập một hai trăm tên tu sĩ, trong đó số lượng tu sĩ ngoài Ngưng Thần Kỳ chiếm ít nhất sáu thành.

Tất cả mọi người tin tưởng Thất Thải Thành Bảo bị phá chỉ là một vấn đề thời gian. Dương Phàm thống kê đại khái một chút, kết quả cho ra một kết luận kinh người: " Sáu bảy thành tất cả thế lực trong Cửu u Bí Cảnh đều tập kết tại Thất Thải Thành Bảo."

Điều duy nhất khiến cho người khác cảm thấy bất ngờ chính là ba đại tông môn cường đại nhất Ngư Dương Quốc không ngờ không ai chạy tới. Điểm này khiến cho rất nhiều tu sĩ âm thầm suy đoán, có lẽ trong Cửu u Bí Cảnh này còn có thứ gì đó hấp dẫn lớn hơn nữa. Cho nên mới khiến ba đại thế lực đỉnh cấp của Ngư Dương Quốc bị kiềm chế không rãnh phân thân tới đây. Kể từ đó, các thế lực lớn ngoài Thất Thải Thành Bảo như quần long vô chủ, chỉ bằng ích lợi ngắn ngủi mà tập kết cùng một chỗ. Trong phần đông thế lực tại đây, thực lực cường đại nhất chủ yếu chính là hai trận doanh tán tu chính ma, còn có hai lưu môn phá khác là Quỷ Huyễn Môn và Kim Hồng Môn.

Tiếp xuống phía dưới chính là những thế lực nhị lưu giống như Vũ Văn gia kinh đô đại khái có bảy tám thế lực. Thực lực cũng không thể coi thường, chỉ là không có cường giả Trúc Cơ Kỳ tọa trấn. Tu sĩ nhân loại tập kết hàng loạt khiến cho dân bản xứ trong Thất Thải Thành Bảo hoảng sợ, lại càng phái thêm nhiều nhân thủ. Trên tường thành, số lượng công thành nổ xa đã gia tăng tới ba bốn mươi chiếc, điều này tạo thành uy hiếp rất lớn đối với chúng tu sĩ phía dưới, thường xuyên có thương vong xuất hiện.

Dưới tình huống đó. Dương Phàm bắt đầu bận rộn. Hắn cũng không quan tâm là thế lực nhà ai, chỉ cần gặp được tu sĩ bị thương, đối phương không cự tuyệt, hắn đều chủ động trợ giúp trị liệu.

Đây chính là thời cơ tốt để tăng lên tu vi nha!

Dương Phàm mừng thầm trong lòng, hận không thể phân thân thành vô số. Chỉ tiếc Dược sư trong trận chiến này cũng không chỉ có một mình hắn, trong các trận doanh khác cũng có một số Dược sư. Ngoại trừ tăng lên tu vi ra, Dương Phàm còn có thể thu được một chuyện tốt khác. Tài liệu chế tạo tiễn của nỏ công thành vô cùng cứng rắn, có thể làm tài liệu tốt nhất luyện chế Pháp Bảo. Thời điểm hắn cứu người cũng mượn gió bẻ măng, lấy cớ rút nỏ tiễn ra liền thu lấy. Đối với việc này, những tu sĩ được cứu chữa kia tự nhiên không nở phản đối cùng so đo.

So với sinh mạng của chính mình, một nỏ tiễn chỉ là vật ngoài thân mà thôi. Kể từ đó, mỗi lần hắn trị liệu cho một người gần như đều có thể thu được một mũi tên nỏ công thành. Cứ dần dần. chính Dương Phàm cũng không biết mình đã thu được bao nhiêu nỏ tiễn, đến cuối cùng hắn cũng có chút chết lặng. Theo Dương Phàm đoán tài liệu của mỗi một nỏ tiễn giá trị ít nhất có thể so với một kiện Linh Khí thượng phẩm. Dương Phàm ở nơi này thường xuyên xuất hiện, cũng dẫn tới sự chú ý của những thế lực này. Chúng Dược sư đối với tốc độ cùng hiệu quả trị liệu của hắn vô cùng ngạc nhiên thán phục vạn phần, trong lòng sinh tâm hâm mộ.

Dần dần. thanh danh thần y đệ nhất kinh đô được lưu truyền trong những tu sĩ này. Những tu sĩ từng được Dương Phàm cứu trị trong ánh mắt nhìn về phía hắn đều lộ ra cảm kích cùng tôn kính từ trong nội tâm.

- Các ngươi xem, quốc vương dân bản xứ ra rồi.

Ngay tại lúc này, trong trận doanh tu sĩ dẫn phát một trận chấn động. Dương Phàm vừa liếc mắt nhìn liền thấy trên tường thành kia xuất hiện một lão già đầu đội vương miện. trong tay cầm quyền trượng. Quốc vương dân bản xứ nhẹ nhàng giơ quvền trượng trong tay lên, võ giả phụ trách công kích trên tường thành đều ngừng lại.

Rất nhanh, một gã đại hán dáng người kim giáp đi ra, lớn tiếng nói chuvện với chúng tu sĩ ở phía dưới. Đáng tiếc chính là ngôn ngữ dân bản xứ nơi này chúng tu sĩ căn bản nghe không hiểu.

Dương Phàm đoán đám người dân bản xứ này có lẽ muốn đàm phán với chúng tu sĩ ngoài thành.

- Hì hi! Quyền trượng trong tay quốc vương dân bản xứ dường như không phải vật tầm thường.

Cô bé mặc váy ngắn trong Quỷ Huyễn Môn vẻ mặt thật thà nói.

- Hắn là quốc vương dàn bản xứ, giết chết hắn.

Nam tử mắt quỷ bên cạnh nàng lạnh lùng nói.

- Được. vậy giết chết hắn.

Cô bé mặc váy trắng cười hì hì bỗng nhiên nhắm mắt lại. Thoáng chốc. một cỗ dao động kỳ dị từ vị trí của nàng nhộn nhạo đi tới trên tường thành. Quốc vương dân bản xứ cảm thấy cả người không thoải mái, thân mình đột nhiên rét run, vừa chuẩn bị lên tiếng đột nhiên sắc mặt trắng nhợt. Ngav sau đó, hắn nhắm mắt lại, hai tay ôm đầu dáng vẻ vô cùng thống khổ. Võ sĩ dân bản xứ bốn phía gào thét tán loạn.

- A!

Đột nhiên, quốc vương dân bản xứ phun ra một búng máu. thân mình ngã quỵ, thất khiếu đổ máu tắt thở vong mạng. Theo quốc vương dân bản xứ chết đi, trên tường thành một trận đại loạn. Võ sĩ kim giáp lớn tiếng gầm lên, thanh ảm như sét đánh mới chấn trụ được tình hình.

" Giết người vô hình. bí kỹ này có chút giống với Tiên Hồng bí quyết của ta."

Dương Phàm đều nhìn trong mắt chuyện phát sinh trước sau, âm thầm kinh hãi năng lực quỷ dị của cô bé váy ngắn kia. Đây là công kích tinh thần, trận pháp bảo hộ Thất Thải Thành Bảo cũng không thể ngăn cản toàn bộ.

- Quỷ Huyễn Môn!

Mộng Ban thấp giọng nói, chăm chú nhìn cô bé váy ngắn cách đó không xa.

- Thật không nghĩ tới nàng có thể tu luyện Mộng Hồn Đại Pháp trong truyền thuyết tới cảnh giới như thế.

Quỷ Huyễn Môn không hổ từng là đại phái siêu cấp, nếu không phải lão tổ Nguyên Anh Kỳ ngã xuống, thực lực hiện tại hẳn là có thể cùng chống lại những tông môn đứng đầu như Thanh Nguyên Môn.

- Quốc vương dân bản xứ chết rồi, các thế lực lớn đều đã đào xong đường hầm đi thông vào trong tòa thành, xem ra ngày phá được thành cũng không xa.

Nhạc Bá vẻ mặt lãnh đạm nói.

- Hiện tại ta đã khống chế tám gã tu sĩ. Tu sĩ trong Quỷ Huyễn Môn am hiểu bí thuật tinh thần tới chậm, nhưng số lượng khống chế rất có thể nhiều hơn so với ta.

Mộng Ban giọng điệu rất ngưng trọng.

Tại phía khác. Dương Phàm cũng không có nhàn rỗi, trong khi chữa thương cho người khác tăng lên tu vi của mình, đồng thời âm thầm quan sát thế cục khắp nơi.

"Xem ra những dân bản xứ này đã kiên trì không nổi nữa."

Dương Phàm thầm nghĩ trong lòng.

Dưới sự công kích liên tục của tu sĩ nhân loại. tòa thành của dân bản xứ gần như cứ cách một ngày đều phải đổi mới linh thạch cho trận pháp một lần. chúng tu sĩ cũng đại khái thăm dò ra vị trí xếp đặt linh thạch.

Sau khi quốc vương dân bản xứ chết đi. tên võ sĩ kim giáp kia tạm thời ổn định lại thế cục. Đương nhiên, tu sĩ Quỷ Huyễn Môn cũng từng thử giết võ sĩ kim giáp này, nhưng toàn bộ đều kết thúc bằng thất bại.

Dương Phàm suy đoán thực lực võ sĩ kim giáp này đã đạt tới đỉnh của võ giả thế tục, thậm chí có thể không kém hơn so với Vũ Vãn Liệt của Yến Vương phủ. Bí thuật thần bí của tu sĩ QUỷ Huyễn Môn tuy rằng dị thường cường đại nhưng cự ly khá xa, lại có kỳ trận thượng cổ ngăn cách, chỉ có thể phát huy được hai ba phần uy lực. Muốn tiêu diệt võ giả cấp bậc này đích xác có chút khó khăn. Tuy nhiên, Dương Phàm lại thực sự chứng kiến từng có hai gã võ giả Tiên Thiên bị cô bé kia dùng phương thức quỷ dị khó lường giết chết.

Thủ đoạn này quả thực nghe rợn cả người.

Sau khi quốc vương dân bản xứ chết. liên minh tu sĩ nhân loại liên tục công kích bảy ngày bảy đêm, thế lực khắp nơi đều chủ mưu phát động trong ứng ngoại hợp lần cuối cùng. Thành hay bại ngay tại trong mấy ngày tới. Dương Phàm thường xuyên bảo trì liên hệ với Lưu Ly Hàn Tinh Xà, cũng sai nó vì chính mình đào bới hai thông đạo ngầm thật sâu và bí mật. để thời điểm cuối cùng còn sử dụng.

- Nhìn!

Tại một khắc, Dương Phàm đột nhiên từ Lưu Ly Hàn Tinh Xà thấy được một số dị động của dân bản xứ trong tòa thành. Sau một lát. trên tòa thành xuất hiện một trận hỗn loạn nhỏ, tổng cộng hai mươi võ sĩ dân bản xứ nâng một cái máy cổ quái rất lớn đi lên. Bộ dáng vô cùng cố hết sức. Đây là một chiếc nỏ công thành còn lớn hơn mấy cái trước gấp hai lần, phía trước có một đầu rồng dữ tợn trông rất sống động, miệng há lớn, bên trong tối như mực, tài liệu không rõ. Bên trong còn có thể nhìn thấy một chút lửa cháy. Phía sau cái máy này có chút giống vói cái mai rùa. trên bề mặt điêu khắc trận pháp khó hiểu phức tạp lộ ra hơi thở từ cổ xưa.

Khi chiếc máy đầu rồng này đứng vững trên tường thành. Dương Phàm bỗng cảm nhận được một cỗ hơi thở hủy diệt đang áp bách tới. Trực giác nói cho hắn biết chiếc máy này rất nguy hiểm cũng thực sự rất đáng sợ. Đặt biệt thời điểm khi chiếc miệng rồng đen nhánh kia quay về phía hắn. Dương Phàm lại một trận hết hồn, linh hồn lâm vào run rẩy. Đầu rồng lưng rùa, đây hình như là thần thú thời thượng cổ nào đó?

Dương Phàm âm thầm cẩn thận, cùng vật đó tạo một khoảng cách nhất định, cố gắng không đứng ở trên một đường trước miệng rồng kia. Mấy tên dân bản xứ trên tường thành mở ra một lỗ trên lưng rùa, lấy mấy chục khối linh thạnh khảm vào trong đó. Khi mấy chục khối linh thạch được khảm xong, đầu rồng lưng rùa bỗng run lên, hồn thể trận pháp bắt đầu lưu chuyển, cặp mắt rồng kia lóe ra hào quang khiến tim người cũng phải gia tốc đập.

- Đó là cái gi?

Tu sĩ trong trận doanh phía dưới bắt đầu suy đoán.

- Vật ấy dường như ta từng thấy trong sách cổ rồi, trong lúc nhất thời nhớ không rõ lắm.

Mộng Ban cau mày.

- Thứ này rất nguy hiểm. ngươi kêu con cháu gia tộc lui lại một khoảng cách.

Dương Phàm vẻ mặt trịnh trọng nói với Vũ Văn Nhu.

Vũ Văn Nhu cũng không nghĩ nhiều, lập tức cho chúng tu sĩ rút khỏi mấy trăm trượng.

- Dương dược sư! Ta cảm giác vật ấy có chút giống với Diệt Nguyên Pháo trong truyền thuyết.

Vũ Văn Nhu nhìn chằm chằm chiếc máy đầu rồng lộng lẫy kia một lát rồi nói.

- Diệt Nguyên Pháo?

Dương Phàm nao nao.

Nhưng vào lúc này, chiếc đầu rồng trên tường thành bắt đầu di chuyển, chiếc miệng rồng tối om chỉ về phía tập trung dày đặc trận doanh tu sĩ.

- Mọi người cẩn thận, vật ấy có thể là Diệt Nguyên Pháo truyền lưu từ thời thượng cổ. Có thể nói là vật cấm kỵ, mọi người mau tránh ra.

Có tu sĩ kiến thức rộng rãi hướng mọi người cảnh báo.

Hưu hưu hưu...

Những tu sĩ phản ứng mau đều nhanh chóng bay về lên trên không. Mà đúng lúc này, trận phép trên lưng rùa của Diệt Nguyên Pháo kia đột nhiên sáng ngời. triển hiện ra một đường cong cùng hoa văn phức tạp. Bỗng nhiên, trong hai mắt đầu rồng kia bộc phát ra quang mang chói mắt.

Sau đó chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn.

"Oanh"

Một đạo ánh sáng chói mắt màu trắng từ trong miệng rồng phụt ra. Trong lúc nhất thời. đất trời rung động, thiên địa linh khí hỗn loạn, rất nhiều tu sĩ màng tai bị trực tiếp đánh rách tả tơi, thậm chí có người tại trong hào quang chói mắt kia lập tức bị mù, trước mắt một mãnh tối đen.

Hưu

phốc

Những nơi nào ánh sáng màu trắng đi qua, tất cả mọi vật đều hôi phi yên diệt, ngay cả một chút cặn bã không còn.

"Oanh long!"

Cột ánh sáng màu trắng kia oanh kích đến nơi nào đó, sau đó bùng nổ ra nguyên khí hủy diệt cường đại lan tràn suốt phương viên một dặm. Trong lúc nhất thời, ngoài tòa thành tiếng kêu thảm thiết liên miên không dứt. Đất đá văng tung tóe, bụi mù nổi lên bốn phía. Sau một lúc lâu, hết thảy khôi phục sự yên lặng, ánh mắt có thể nhìn rõ, một đường tròn đường kính hai mươi trượng được lưu lại chỗ đó. Tại trong không gian hai mươi trượng này, mặc kệ là trong không trung hay là trên mặt đất, tất cả mọi vật đều hôi phi yên diệt!

- Đây chính là Diệt Nguyên Pháo sao?

Dương Phàm hít một hơi khí lạnh. không khỏi dùng ánh mắt hoàn toàn mới nhìn kỹ chiếc máy đầu rồng lưng rùa trên tường thành kia.

Dưới uy lực của Diệt Nguyên Pháo liền dễ dàng giết chết hai mươi tên tu sĩ, còn có không ít tu sĩ bị trọng thương nữa. Liên minh tu sĩ nhân loại lập tức lâm vào một mãnh hoảng sợ, chúng thủ lĩnh mặt lộ vẻ kinh hãi nhìn chăm chú kỳ vật thượng cổ đầu rồng lưng rùa trên tường Thất Thải Thành Bảo kia. Địa phương bị Diệt Nguyên Pháo đánh trúng lưu lại một hố sâu không thấy đáy, đường kính chiếm phạm vi hai mươi trượng. Trong khu vực hai mươi trượng này chính là phạm vi tử vong, hết thảy vật chất đều hôi phi yên diệt, tu sĩ dưới bậc cao sợ rằng không ai có thể chịu đựng mà còn sống sót.

Tiếp đó lấy hố sâu to lớn này làm trung tâm, trong phương viên năm mươi trượng tất cả tu sĩ dưới Trúc Cơ Kỳ đều khó thoát khỏi cái chết, lưu lại mười mấy cỗ thi thể. Dư uy do Diệt Nguyên Pháo bùng nổ chung quy còn lan tràn đến phạm vi ước chừng một dặm, vượt xa hơn trăm trượng uy lực liền nhỏ đi rất nhi

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 83

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự