Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 114 Ngoại truyện 2

Bạn đang đọc Tiên Giới Tẩu Tư Phạm của Lý Tùng Nho

Phiên bản Dịch · 5608 chữ · khoảng 20 phút đọc

Lần thứ hai Sở Trầm Uyên bế quan ngắn bất ngờ, chỉ chưa tới một tháng. Sau khi xuất quan, Sở Trầm Uyên lập tức sầm mặt xuất hiện trước mặt Đoạn Lăng Phong.

Đối với ánh mắt cảnh giác lại hiểu rõ của Đoạn Lăng Phong, Sở Trầm Uyên bỏ qua trình tự khiêu chiến tất yếu, không nói một lời trực tiếp nhào tới Đoạn Lăng Phong. Vì trong Cửu Thiên Huyền cung, hai người đã hẹn ngầm ai cũng không thi triển tiên thuật, mà dựa vào kỹ năng quyền đá, dựa vào tu vi nỗ lực áp chế đối phương.

Sau khi Sở Trầm Uyên lại một lần phát huy vượt mức, hắn cuối cùng áp được Đoạn Lăng Phong dưới thân. Gần như không có bất cứ do dự nào, Sở Trầm Uyên nhanh chóng giam cầm tu vi của Đoạn Lăng Phong. Sau khi xác nhận Đoạn Lăng Phong không thể động cũng không thể nói, không thể nào phản kích, ánh mắt Sở Trầm Uyên trầm trầm cúi người nhìn chăm chăm Đoạn Lăng Phong, rồi không làm bất cứ động tác dư thừa nào nữa.

Hành động của Sở Trầm Uyên quá kỳ quái, ánh mắt lại càng cổ quái không thể diễn tả, Đoạn Lăng Phong sau khi phẫn nộ, rất nhanh lại trở nên không hiểu gì. Sở Trầm Uyên muốn làm gì? Đánh hắn một trận? Sao còn không động thủ? Sở Trầm Uyên âm trầm nhìn hắn như thế là có ý gì? Lẽ nào là quan sát muốn đánh ở đâu?

Đoạn Lăng Phong bị Sở Trầm Uyên áp không thể động đậy, trong đầu bắt đầu hồ loạn suy đoán hành động của Sở Trầm Uyên. Đáng tiếc hắn nghĩ muốn nát đầu cũng không đoán được ý đồ của Sở Trầm Uyên, chỉ cảm thấy thân thể Sở Trầm Uyên càng áp càng thấp. Mắt thấy hai người sắp dán vào nhau, Sở Trầm Uyên đột nhiên nhảy lên, dáng vẻ hơi thê thảm chạy về hướng tẩm cung.

Đoạn Lăng Phong, “…”

Khốn kiếp, ngươi còn chưa giải cấm chế cho ta.

Sở Trầm Uyên đã chạy xa không cảm ứng được ánh mắt nóng cháy của Đoạn Lăng Phong, trong đầu hắn lúc này chỉ có một ý nghĩ, hắn thật sự muốn hôn Đoạn Lăng Phong, không phải ảo giác, cũng không phải là xúc động nhất thời. Trong thời gian bế quan, Sở Trầm Uyên vẫn luôn xoắn xuýt chuyện này. Hắn không thể tiếp nhận hắn lại có suy nghĩ này với Đoạn Lăng Phong, bỏ qua chuyện cả hai đều là nam nhân không nhắc, rõ ràng hắn và Đoạn Lăng Phong không hợp nhau chút nào, rốt cuộc hắn nhìn trúng Đoạn Lăng Phong chỗ nào? Tư thế uy vũ khi huơ quyền đánh đấm?

Sở Trầm Uyên vốn muốn dựa vào bế quan để đẩy Đoạn Lăng Phong ra khỏi cuộc sống, nhưng ban ngày còn được, chỉ cần tới tối hắn sẽ không thể kìm lòng mơ thấy Đoạn Lăng Phong. Đến sau đó tình trạng càng phát triển tới mức ban ngày hắn cũng sẽ không tự chủ được nghĩ tới Đoạn Lăng Phong, sau một lần hắn xém chút tẩu hỏa nhập ma, Sở Trầm Uyên cuối cùng chọn xuất quan, hắn muốn tìm Đoạn Lăng Phong thử một lần.

Ôm suy nghĩ như thế, Sở Trầm Uyên cố gắng áp được Đoạn Lăng Phong, rất nhanh dục vọng rục rịch muốn động khiến hắn không thể tiếp tục trốn tránh sự thật này. Khi sắp sửa mất khống chế, Sở Trầm Uyên không chút tiền đồ chạy trốn, hắn không biết nên đối diện Đoạn Lăng Phong thế nào.

Sở Trầm Uyên bị cảm xúc của mình vây khốn, tới mức quên luôn hoàn cảnh hiện tại của Đoạn Lăng Phong. Đoạn Lăng Phong mở mắt trân trân nhìn Sở Trầm Uyên biến mất trước mặt, trong lòng xác định Sở Trầm Uyên căn bản chính là cố ý, cố ý phong trụ tu vi của hắn, cố ý ném hắn lại đây.

Tối hôm đó, Đoạn Lăng Phong cứng người nằm trên phiến đá thanh ngọc suốt đêm. Bên kia, Sở Trầm Uyên trở tới trở lui không ngủ được rồi đột nhiên nhớ tới Đoạn Lăng Phong, đợi khi hắn vội vàng chạy tới địa điểm hai người đánh nhau, thì thấy Đoạn Lăng Phong đã không còn ở đó, mà Sở Kinh Hồng vẻ mặt tức giận đợi hắn.

Chuyện này kết thúc bằng việc Sở Trầm Uyên bị Sở Kinh Hồng giáo huấn cho cẩu huyết lâm đầu, đối diện với Sở Kinh Hồng thịnh nộ, Sở Trầm Uyên liên tục bảo đảm sẽ không tìm Đoạn Lăng Phong gây phiền nữa. Nhưng rất nhanh Sở Trầm Uyên lại ý thức được một vấn đề, nếu hắn không tìm Đoạn Lăng Phong gây phiền, hắn sẽ không thể nào nói chuyện với Đoạn Lăng Phong.

Có lẽ do biểu hiện trước đó của hắn quá chết toi, Đoạn Lăng Phong đối với hắn hoàn toàn là một bộ nhìn như tiên khí. Ngay cả đối với Cố Vũ, Đoạn Lăng Phong cũng đều có thể nói mấy câu, duy chỉ với hắn, Đoạn Lăng Phong thời khắc đều mang vẻ mặt phòng bị, ngay cả mở miệng cũng lười.

Sở Trầm Uyên, “…”

Sau khi nghĩ rồi nghĩ, lại thương nghị nửa ngày với quân sư quạt mo Cố Vũ, Sở Trầm Uyên đưa ra được một kết luận, hắn cần tiếp tục tìm Đoạn Lăng Phong gây phiền, như vậy Đoạn Lăng Phong mới có thể chú ý tới hắn. Nhưng vì không để Đoạn Lăng Phong triệt để ghét hắn, chuyện khiêu chiến gây hấn sẽ để Cố Vũ ra mặt, đợi khi Cố Vũ kéo được thù hận kha khá rồi, hắn sẽ xuất hiện.

Cố Vũ, “…”

Nhị điện hạ, tha cho ta, ta cũng đánh không lại Đoạn Lăng Phong a!

Không cho Cố Vũ cơ hội kháng nghị, Sở Trầm Uyên rất nhanh xác định kế hoạch truy cầu mới nhất của hắn. Khi Cố Vũ mỗi ngày không thể không vắt cân não nghĩ cách khiêu khích Đoạn Lăng Phong, sau khi Cố Vũ cuối cùng quen với việc thỉnh thoảng bị Đoạn Lăng Phong đánh một trận, mấy người cũng từ thiếu niên trở thành thanh niên.

Lúc này, Sở Kinh Hồng vừa mới cùng Vân Tịnh Y bên nhau, Đoạn Lăng Phong không còn tiện đi theo cạnh Sở Trầm Uyên nữa. Trong Cửu Thiên Huyền cung chỉ có mấy người như thế, sau khi Sở Trầm Uyên kéo Cố Vũ cố ý tạo cảm giác tồn tại, quan hệ của Đoạn Lăng Phong và Sở Trầm Uyên cũng hòa hoãn rất nhiều. Hai người tuy đánh từ nhỏ tới lớn, nhưng cũng coi như cùng trưởng thành, lại thêm nhiều năm đánh nhau ăn ý, rất nhanh đã trở nên thân cận. Thời gian này cũng là thời gian mà quan hệ của Sở Trầm Uyên và Đoạn Lăng Phong tốt đẹp nhất. Vì thế khi những người khác đều cảm thấy Vân Tịnh Y không xứng với Sở Kinh Hồng, chỉ có Sở Trầm Uyên xuất phát từ nội tâm hy vọng hai người vĩnh viễn bên nhau.

Đáng tiếc thời gian này không được bao lâu, thân phận thật sự của Vân Tịnh Y bại lộ. Đối diện với cơn giận của tiên đế và các thế gia đứng đầu là Lư gia liên tục bức ép, hoàn cảnh của Sở Kinh Hồng nhất thời như bị lay lắt giữa bão, liên đới tới người bên cạnh Sở Kinh Hồng cũng chịu không ít chỉ trích.

Sở Trầm Uyên phẫn nộ Vân Tịnh Y liên lụy Sở Kinh Hồng, lại đau lòng Đoạn Lăng Phong theo đó bị ủy khuất, vì sinh tử của Vân Tịnh Y mà lần đầu tiên xung đột kịch liệt với Sở Kinh Hồng.

Đối diện với cơn giận của Sở Trầm Uyên, Sở Kinh Hồng vẻ mặt khổ sở nói, “Nếu có một ngày đệ và Lăng Phong gặp chuyện giống vậy, đệ sẽ làm thế nào?”

Sở Trầm Uyên, “Đại ca, đệ…”

Sở Kinh Hồng không để ý tới biểu tình quái dị “sao huynh lại nhìn ra” của Sở Trầm Uyên, chỉ vỗ vỗ vai hắn, “Huynh đã không được rồi, có thể bảo vệ Lăng Phong chỉ có đệ thôi.”

Sở Trầm Uyên rất nhanh hiểu ý Sở Kinh Hồng. Vân Lam tác loạn, chi thứ của Sở gia rục rịch muốn động, tiên đế cần phải cho tiên giới một câu trả lời. Sự hy sinh của Sở Kinh Hồng đã không thể tránh né, lúc này, có thể đứng ra cũng chỉ có Sở Trầm Uyên.

Gần như trong một đêm, Sở Trầm Uyên thay đổi vẻ cà lơ phất phơ trước kia, triệt để trưởng thành. Đáng tiếc cho dù hắn nỗ lực thế nào, kết cục tốt nhất của Sở Kinh Hồng cũng chỉ là bị rút tiên cách đày tới Hư Vô hải. Mà là bạn học của Sở Kinh Hồng, Đoạn Lăng Phong tự nhiên cũng cùng bị đày.

Ngày Sở Kinh Hồng bị đày, chính là lúc Sở Trầm Uyên được xác định trở thành tiên đế kế nhiệm. Sau khi nghe được tin tức này, quan hệ đã hòa hoãn giữa Đoạn Lăng Phong và Sở Trầm Uyên lại lần nữa hạ xuống điểm băng. Trong mắt Đoạn Lăng Phong, người có tư cách ngồi lên vị trí tiên đế chỉ có Sở Kinh Hồng, mà hành vi của Sở Trầm Uyên không cần nghi ngờ chính là phản bội Sở Kinh Hồng.

Đối với suy nghĩ này của Đoạn Lăng Phong, Sở Trầm Uyên không phải không muốn giải thích, nhưng lúc đó toàn bộ tinh lực của hắn đều dùng trên việc củng cố địa vị. Đợi khi hắn cuối cùng dùng thủ đoạn mạnh mẽ trấn trụ cả tiên giới, hoàn toàn ngồi ổn trên vị trí tiên đế, lén lút chạy tới Hư Vô hải, đón tiếp hắn là Đoạn Lăng Phong vẻ mặt hoài nghi, hắn đã lỡ mất cơ hội tốt nhất để giải thích.

Sự hoài nghi của Đoạn Lăng Phong kéo dài ba ngàn năm. Trong ba ngàn năm, bất kể Sở Trầm Uyên làm gì, trong mắt Đoạn Lăng Phong đều là có dụng tâm khác. Hắn càng bức Đoạn Lăng Phong quá chặt, càng khiến Đoạn Lăng Phong phản cảm. Theo tu vi của Đoạn Lăng Phong càng lúc càng cao, Sở Trầm Uyên đã không cách nào giống như trước kia lén lút phái người chú ý tất cả hành động của Đoạn Lăng Phong, tất cả người hắn phái tới cạnh Đoạn Lăng Phong, đều bị Đoạn Lăng Phong đuổi khỏi Hư Vô hải.

Đối với hành động này của Sở Trầm Uyên, ngay cả Bách lão cũng câm nín.

“Lăng Phong tâm tính thuần khiết, không thích hợp với cuộc sống tại Lăng Tiêu thiên. Lại nói Đoạn gia cũng tuyệt đối không đồng ý các ngươi bên nhau, Trầm Uyên ngươi hà tất phải vậy?”

Sở Trầm Uyên trầm mặc không nói, hoàn toàn không nghe lọt khuyên giải của Bách lão.

Sau khi Sở Trầm Uyên đi, Sở Kinh Hồng âm thầm nói với Bách lão. “Tình cảm kéo dài nhiều năm của Trầm Uyên cũng không dễ thay đổi, nếu không phải Lăng Phong còn gánh tội danh lưu đày, không thể quang minh chính đại xuất hiện trước mặt người khác, hai người bên nhau cũng là một chuyện tốt.”

Bách lão không tán đồng nói, “Lăng Phong căn bản vô ý với Trầm Uyên, Sở Trầm Uyên tội gì phải dằn vặt?”

Sở Kinh Hồng nhẹ cười, hàm ý sâu xa nói, “Trầm Uyên quấn Lăng Phong ba ngàn năm, Lăng Phong không phải cũng theo hắn quấn ba ngàn năm sao. Tính cách của Lăng Phong trực tiếp, nếu không thích một người, trực tiếp ngó lơ, chứ sao lại hết lần này tới lần khác bị Trầm Uyên chọc giận, từ nhỏ tới nay vẫn không hợp với Trầm Uyên. Chỉ là Lăng Phong tâm tư đơn thuần, chưa nghĩ tới chỗ này mà thôi.”

Bách lão, “…”

Nếu nghĩ kỹ, thì thật đúng là vậy. Có Sở Kinh Hồng nói thế, Bách lão cũng lười quản Sở Trầm Uyên, mặc hắn liên tục dùng danh nghĩa bế quan chạy tới Hư Vô hải chịu giày vò. Dù sao dưới mí mắt ông, Lăng Phong cũng không thể chịu thiệt, mỗi lần đều là Sở Trầm Uyên bị đánh thành đầu heo. Tình trạng này kéo dài tới khi Sở Mặc ra đời, Sở Kinh Hồng qua đời.

Tuy Sở Trầm Uyên không thích Sở Mặc, nhưng trên người Sở Mặc dù sao cũng lưu huyết thống Sở gia. Dưới tình trạng Sở Trầm Uyên tự biết sẽ không có hậu đại, Sở Mặc sẽ là người thừa kế duy nhất của hắn. Vì thế, Sở Trầm Uyên sớm đã đón Sở Mặc về tiên giới. Cũng nhờ đó hắn không còn cần phải lén lút tới Hư Vô hải nữa, mà đổi thành Đoạn Lăng Phong dùng danh nghĩa bảo vệ Sở Mặc xuất hiện ở Lăng Tiêu thiên. Tuy thái độ của Đoạn Lăng Phong đối với hắn vẫn ác liệt như xưa, nhưng có thể luôn nhìn thấy Đoạn Lăng Phong, đối với Sở Trầm Uyên mà nói đã đủ thỏa mãn.

Sở Trầm Uyên vốn cho rằng quan hệ của hắn và Đoạn Lăng Phong sẽ vẫn ác liệt như thế, nhưng hắn không nghĩ tới, sự xuất hiện của Tiêu Dật vốn không chút liên can nào tới hắn, không chỉ ảnh hưởng tới Sở Mặc, mà tiếp theo còn ảnh hưởng tới quan hệ của hắn và Đoạn Lăng Phong.

Khi vướng mắc giữa Tiêu Dật và Sở Mặc càng lúc càng sâu, liên đới quan hệ của hắn và Đoạn Lăng Phong cũng bắt đầu phát triển theo hướng tốt. Đặc biệt là sau khi tuyển tú kết thúc, chỉ số thông minh của Sở Trầm Uyên nhanh chóng nâng cao, không thầy tự thông học được cách tự ngược giả đáng thương, nũng nịu bán manh giả khả ái… một đống thủ đoạn.

Cũng như hiện tại, Sở Trầm Uyên một tay tòng teng, vẻ mặt thỏa mãn nhìn Đoạn Lăng Phong thay hắn dọn dẹp đồ đạc. Thỉnh thoảng hắn còn giả vờ yếu đuối vô lực, dựa lên người Đoạn Lăng Phong cọ tới cọ lui.

Những lúc này, Đoạn Lăng Phong đều nhịn rồi nhịn, khi thực sự nhịn không được nữa muốn phát tác, Sở Trầm Uyên luôn đúng lúc lộ ra vẻ mặt đáng thương vô cùng với hắn.

Đoạn Lăng Phong, “…”

Là người từng may mắn được thấy Sở Trầm Uyên giả đáng thương, Sở Mặc câm nín không nói nên lời đồng thời cũng chỉ có thể thừa nhận, người không cần mặt mũi, thật sự có thể thiên hạ vô địch.

118: Ngoại truyện 3

Sau khi yêu thú tác loạn ở Linh Hư cảnh, Sở Trầm Uyên lấy lý do bị thương cần người chăm sóc lưu Đoạn Lăng Phong lại bên người. Rồi kéo dài cả tháng. Có kinh nghiệm cánh tay bị thương lần trước, Sở Trầm Uyên vui vẻ chạy nhảy trên con đường không cần mặt mũi. Ỷ vào hắn là bệnh nhân, hết lần này tới lần khác khiêu chiến ranh giới của Đoạn Lăng Phong.

Đoạn Lăng Phong hết nhịn rồi nhịn hành động của Sở Trầm Uyên, một lòng muốn Sở Trầm Uyên mau lành bệnh thì hắn có thể trở về bên Sở Mặc. Nhưng thời gian một tháng trôi qua, thương thế của Sở Trầm Uyên không có chút khởi sắc nào lớn, vẫn là một bộ yếu ớt vô lực, hoàn toàn không thể rời khỏi hắn. Đến hiện tại, cho dù Đoạn Lăng Phong có khinh suất, cũng cảm thấy được khác thường trong đó.

Sau một lần theo lệ kiểm tra, nhân lúc Đoạn Lăng Phong không có mặt, y tiên Vương Đức Hỉ khổ sở nhìn Sở Trầm Uyên, “Bệ hạ, thương thế của ngài?”

“Hử?”

Vương Đức Hỉ quyết tâm, khuyên giải, “Bệ hạ, một tháng rồi, ngài cũng nên khỏi rồi.”

Là y tiên khâm điểm của Sở Trầm Uyên, Vương Đức Hỉ sau khi hưng phấn, rất nhanh ý thức được Sở Trầm Uyên căn bản là đang đập chiêu bài của hắn. Cho dù y thuật của hắn tại tiên đình không tính là đỉnh cao, nhưng dù sao hắn cũng là y tiên. Có ai từng nghe qua thương thế do y tiên xuất thủ, một tháng còn chưa lành hay không.

Sở Trầm Uyên giả bệnh quá vui vẻ, nhưng hắn thì đã bị đồng liêu chê cười suốt ngày. Nếu chỉ đơn thuần là bị chê cười cũng được, nhưng hắn thật sự không dám chọc tới Đoạn Lăng Phong. Sở Trầm Uyên không thấy qua ánh mắt Đoạn Lăng Phong nhìn hắn lần trước, giống như hắn không chịu trị khỏi cho Sở Trầm Uyên. Dưới áp lực của cao thủ bậc chín, Vương Đức Hỉ xém chút ôm Đoạn Lăng Phong kêu oan, không liên quan tới hắn, là Sở Trầm Uyên muốn giả bệnh mà.

Ánh mắt Vương Đức Hỉ khẩn thiết, chỉ hy vọng Sở Trầm Uyên có thể hiểu cho hoàn cảnh của hắn. Lại nói Sở Trầm Uyên cũng đã giả đủ rồi chứ, còn giả nữa thì không hay đâu. Đáng tiếc, Sở Trầm Uyên không tiếp thu ý kiến của Vương Đức Hỉ, ngược lại sầm mặt. Vương Đức Hỉ giật thót, lắp ba lắp bắp muốn giải thích, Đoạn Lăng Phong đúng lúc bước vào.

“Thế nào rồi?” Đoạn Lăng Phong tùy tiện nói.

Dưới ánh mắt hàm ý sâu xa của Sở Trầm Uyên, Vương Đức Hỉ vô cùng nhanh chóng đổi sang vẻ lo lắng, “Thương thế của bệ hạ gần đây vẫn không chuyển biến tốt, còn cần tiếp tục dưỡng một thời gian nữa để xem.”

“Ngươi xác định?” Đoạn Lăng Phong hồ nghi nói.

Vương Đức Hỉ thầm kêu khổ, còn phải làm ra vẻ thành khẩn gật đầu. Vừa gật đầu vừa thỉnh thoảng lo lắng nhìn Sở Trầm Uyên một cái, vẻ trung tâm canh cánh chuyện thân thể của Sở Trầm Uyên.

Đoạn Lăng Phong nhìn động tác của hắn đột nhiên cười lạnh, uy lực bậc chín trên người đột nhiên phóng ra, hoàn toàn bức lên người Vương Đức Hỉ.

“Nói, ngươi có phải là người của dư nghiệt Vân Lam không?”

Tội danh dư nghiệt Vân Lam này quá lớn rồi, Vương Đức Hỉ sợ hãi trừng to mắt, không hiểu sao mình lại có dính dáng tới dư nghiệt Vân Lam.

“Lăng Phong?” Sở Trầm Uyên nhanh chóng lên tiếng.

Đoạn Lăng Phong ngăn Sở Trầm Uyên nói tiếp, nhíu mày, “Ngươi có cảm thấy thân thể không thoải mái ở chỗ nào không? Hắn xem cho ngươi cả tháng rồi, lại không có khởi sắc gì, lẽ nào không cảm thấy kỳ quái sao?”

Sở Trầm Uyên và Vương Đức Hỉ, “…”

Vương Đức Hỉ ủy khuất nhìn Sở Trầm Uyên, ánh mắt như nói: Bệ hạ, ta đã nói ngài nên lành rồi mà, hiện tại làm gì giờ?

Sở Trầm Uyên chột dạ, đang định tìm cớ gì đó để giải thích thay Vương Đức Hỉ một phen, Đoạn Lăng Phong đã không kiên nhẫn muốn điểm lên người Vương Đức Hỉ. Đứng trước sinh tử, Vương Đức Hỉ không bận tâm phân phó của Sở Trầm Uyên được nữa, buột miệng thốt ra, “Oan uổng mà, là bệ hạ muốn giả bệnh, không liên quan tới ta.”

Sở Trầm Uyên, “…”

Đoạn Lăng Phong, “…”

Chuyện này kết thúc bằng Sở Trầm Uyên bị Đoạn Lăng Phong đánh thành đầu heo. Khi Đoạn Lăng Phong tức giận bừng bừng muốn trở về Hư Vô hải, Sở Trầm Uyên liều mạng kéo Đoạn Lăng Phong, mắt thấy Đoạn Lăng Phong sắp xuất thủ lần nữa, thời khắc mấu chốt Sở Mặc lại tới.

Sở Trầm Uyên dùng cái đầu heo cố gắng lộ ra vẻ mặt cầu trợ giúp với Sở Mặc.

Sở Mặc, “…”

Hắn thật sự không muốn thừa nhận người này lại là tiên đế!

Lần này Sở Mặc tới Lăng Tiêu thiên là vì chuyện của Vân Tịnh Hàn, hắn nhận được tin tức của Vân Trạch Hải, đám người Vân Tịnh Hàn hiện tại đang ở đại trạch Lư gia. Vân Trạch Hải đã an bài xong chuẩn bị tiếp ứng, chỉ đợi hành động của Sở Mặc. Chuyện này rất nhanh di chuyển lực chú ý của Đoạn Lăng Phong, sau khi lạnh nhạt giũ Sở Trầm Uyên trên người xuống, Đoạn Lăng Phong cự tuyệt nói chuyện với Sở Trầm Uyên.

Cho dù chỉ số thông minh của Sở Trầm Uyên có thấp, cũng biết lúc này nhất thiết đừng khiêu khích Đoạn Lăng Phong nữa, chỉ đành lặng lẽ chú ý nhất cử nhất động của Đoạn Lăng Phong.

Trong đại trạch Lư gia, khi hai cao thủ bậc mười muốn tự nổ, Sở Trầm Uyên nghĩ cũng không nghĩ trực tiếp ném trấn thiên ấn cho Đoạn Lăng Phong, không chú do dự chắn trước mặt Đoạn Lăng Phong. Hành động của hắn nhận được hồi báo, sau khi vụ nổ kết thúc, người đầu tiên tới bên cạnh hắn là Đoạn Lăng Phong. Nhìn Đoạn Lăng Phong đưa tay đỡ hắn, Sở Trầm Uyên thuận thế lại lần nữa ỷ lên người Đoạn Lăng Phong. Dù sao hiện tại hắn thật sự bị thương, chứ không phải giả bệnh gì, Đoạn Lăng Phong cũng không thể đẩy hắn ra đi.

Chuyện tiếp theo trên cơ bản đều do Sở Mặc xử lý, Sở Trầm Uyên lấy cớ bị thương sớm đã kéo Đoạn Lăng Phong trở về Lăng Tiêu thiên.

Trong thời gian đợi Vương Đức Hỉ qua, Sở Trầm Uyên lại nổi tinh thần không cần mặt mũi lên, cẩn thận từng chút thăm dò thái độ Đoạn Lăng Phong. Hắn phát hiện có lẽ hành động trước đó của mình đã cảm động Đoạn Lăng Phong, độ kiên nhẫn của Đoạn Lăng Phong đối với hắn đã tăng cao rất nhiều. Bao gồm hắn vẫn luôn kéo tay đối phương, đối phương đều không giãy ra.

Sở Trầm Uyên trong lòng hưng phấn, trên mặt lại không dám lộ ra. Hắn gần như là dựa hẳn lên người Đoạn Lăng Phong, si mê nhìn gương mặt của đối phương. Khi bọn họ còn nhỏ, tiên đế từng khen tướng mạo Đoạn Lăng Phong rất được. Năm đó sở dĩ hắn cảm thấy Đoạn Lăng Phong giống tiểu cô nương, cũng là vì tướng mạo Đoạn Lăng Phong rất đẹp.

Ánh mắt Sở Trầm Uyên quá nóng cháy, Đoạn Lăng Phong không thích ứng nghiêng nghiêng người, “Sao rồi?” Trong lòng thì không kiên nhẫn lầm bầm, Vương Đức Hỉ sao chưa tới nữa?

Sở Trầm Uyên đúng lúc ho lên vài tiếng, khàn giọng nói, “Không sao.”

Tiếng ho khiến Đoạn Lăng Phong nhớ tới chuyện vừa rồi, hắn hơi do dự, muốn rút cánh tay bị Sở Trầm Uyên kéo ra, kết quả rút hoài rút không ra, chỉ đành đưa tay khác vỗ vỗ lưng Sở Trầm Uyên.

Động tác của Đoạn Lăng Phong khiến khóe miệng Sở Trầm Uyên cong lên, ngước mắt nhìn Đoạn Lăng Phong đang nhíu mày nhìn mình. Thoáng chốc ánh mắt hai người giao nhau, Sở Trầm Uyên nhất thời mê mẩn mất trí, ma xui quỷ khiến sáp tới, hôn Đoạn Lăng Phong.

Đoạn Lăng Phong, “…”

Hành động của Sở Trầm Uyên hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Đoạn Lăng Phong, hắn nhất thời không kịp phản ứng. Khi Đoạn Lăng Phong còn đang nghĩ Sở Trầm Uyên làm vậy là ý gì, Sở Trầm Uyên thấy hắn không đẩy ra, trong lòng cuồng hỉ, sắc đảm bao trời trực tiếp dùng sức đè Đoạn Lăng Phong dưới thân.

“Lăng Phong, ta… thích ngươi.”

Lần đầu tiên bày tỏ suốt bốn ngàn năm, Sở Trầm Uyên kích động tới nói không rõ ràng. Hắn vừa nói vừa muốn hôn Đoạn Lăng Phong lần nữa.

Trước đó thời gian quá ngắn, hắn chỉ lo kích động, vẫn chưa kịp cảm thụ xúc cảm mềm mại ấm áp trên môi Đoạn Lăng Phong. Khi Sở Trầm Uyên lại hôn trụ Đoạn Lăng Phong, Đoạn Lăng Phong đột nhiên phản ứng lại, không chút khách khí trở người đè Sở Trầm Uyên xuống, sau một trận đánh dữ dội, Sở Trầm Uyên lại bị đánh thành đầu heo.

Không cho Sở Trầm Uyên cơ hội giải thích, Đoạn Lăng Phong trực tiếp bỏ đi. Lúc này sắc trời đã sáng, Đoạn Lăng Phong vốn muốn trở về Hư Vô hải, nhưng sau khi lấy trục cuốn truyền tống ra lại hơi do dự một chút, trong đầu vụt qua cảnh tượng Sở Trầm Uyên chắn trước mặt hắn vừa rồi, do dự một khắc, quay đầu đi tới nơi ở lúc nhỏ tại Lăng Tiêu thiên.

Đoạn Lăng Phong tuy là người Đoạn gia, nhưng từ nhỏ trưởng thành ở Lăng Tiêu thiên. Từng cành cây ngọn cỏ ở đây đều tràn đầy hồi ức của hắn. Đoạn Lăng Phong hoài niệm nhìn những thứ hắn dùng lúc nhỏ, Sở Trầm Uyên giữ gìn nơi này rất tốt, duy chỉ có…

Mấy bộ y phục rải rát trong phòng ngủ, là ngoại bào của Sở Trầm Uyên. Đoạn Lăng Phong mở tủ áo, phát hiện bên trong đều là y phục của Sở Trầm Uyên. Hắn cuối cùng cũng hiểu tại sao thời gian trước khi chăm sóc Sở Trầm Uyên, luôn cảm thấy trong tẩm cung của Sở Trầm Uyên trống trải, thì ra nơi này mới là chỗ ở chân chính thường ngày của Sở Trầm Uyên.

Đoạn Lăng Phong tâm tình phức tạp đóng tủ lại, không biết nên làm sao đối diện tất cả. Hắn tuy phản ứng chậm chạp, nhưng không có nghĩa là hắn ngốc. Lời bày tỏ của Sở Trầm Uyên và tất cả những gì trước mắt hắn, đều chứng minh cùng một chuyện. Trước đó, trong mắt Đoạn Lăng Phong Sở Trầm Uyên có rất nhiều vị trí, bạn chơi hồi nhỏ, người đáng ghét, tiên đế, đệ đệ của Sở Kinh Hồng, nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ rằng Sở Trầm Uyên lại thích hắn.

Đoạn Lăng Phong ngồi trên giường, nghĩ tới chuyện giữa hai người suốt bốn ngàn năm. Từ lần gặp đầu tiên đánh nhau, đến vừa rồi hắn đánh Sở Trầm Uyên, hắn thế nhưng lại có thể nhớ rõ mỗi lần xung đột giữa hai người. Mà mỗi lần dưới nắm đấm của hắn dành cho Sở Trầm Uyên, đều là sự dung túng của Sở Trầm Uyên dành cho hắn. Cho dù hắn có đánh Sở Trầm Uyên hung tàn cỡ nào, Sở Trầm Uyên cũng rất ít khi trả đòn, càng không cần nói dùng trấn thiên ấn áp chế tu vi của hắn.

Nghĩ tới đây, tâm tình Đoạn Lăng Phong càng thêm phức tạp. Hắn bất giác nhớ tới nụ hôn vừa rồi, trên thực tế, hắn không ghét, ngược lại có cảm giác không thể nói rõ…

Đoạn Lăng Phong xoắn xuýt chỉnh lý suy nghĩ trong đầu, một bóng người quen thuộc thò đầu vào nhìn.

“Lăn vào đây!”

Hắn vừa nói xong, Vương Đức Hỉ khổ mặt nhích vào từng chút.

“Có việc?”

Vương Đức Hỉ gật đầu, mặt đưa đám nói, “Đoạn công tử, ngài đi xem bệ hạ chút đi, bệ hạ không chịu uống thuốc. Lần này bệ hạ thật sự bị thương, tuyệt đối không phải giả bệnh.”

Đoạn Lăng Phong nhíu mày, Vương Đức Hỉ lại thấp giọng lầm bầm, “Không biết ai tàn nhẫn như thế, bệ hạ đã bị nội thương rồi, lại còn nhẫn tâm đánh bệ hạ một trận, thật sự là thương càng nặng thêm.”

Lời của Vương Đức Hỉ khiến Đoạn Lăng Phong trở nên lo lắng, vừa rồi hình như hắn quá tức giận, quên khống chế lực đạo. Thân ảnh chắn trước mặt hắn khi nguy cấp và bóng dáng bị hắn đè dưới người đánh đấm chồng lên nhau, Đoạn Lăng Phong cảm thấy có phần chột dạ.

“Thuốc đâu?”

Vương Đức Hỉ bảo thuốc ở chỗ Sở Trầm Uyên, thấy Đoạn Lăng Phong nhanh chóng biến mất, Vương Đức Hỉ lau mồ hôi, thầm nghĩ bệ hạ ta chỉ có thể giúp ngài tới đây thôi.

Khi Đoạn Lăng Phong lại xuất hiện trước mặt Sở Trầm Uyên, còn chưa kịp nói gì, Sở Trầm Uyên đã nhảy bật lên ôm chầm lấy Đoạn Lăng Phong.

“Lăng Phong, ta thích ngươi, cho dù ngươi đánh chết ta, lần này ta cũng không thả ngươi đi nữa.”

Sở Trầm Uyên một hơi nói xong rồi ôm cứng lấy Đoạn Lăng Phong, áp toàn bộ trọng lượng thân thể lên người Đoạn Lăng Phong. Vì Sở Trầm Uyên so với Đoạn Lăng Phong còn cao hơn nửa cái đầu, nên lúc này có cảm giác như Đoạn Lăng Phong bị Sở Trầm Uyên bao trùm.

Đoạn Lăng Phong nhịn rồi nhịn, mới khắc chế được không đẩy Sở Trầm Uyên ra.

“Nghe nói ngươi không chịu uống thuốc?”

Mắt Sở Trầm Uyên sáng lên, Đoạn Lăng Phong không vì tức giận rời khỏi Lăng Tiêu thiên đã là niềm vui bất ngờ rồi, hiện tại lại còn lo lắng chuyện hắn có uống thuốc hay không. Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ Đoạn Lăng Phong cũng quan tâm hắn đó. Sở Trầm Uyên hưng phấn run rẩy toàn thân, càng ôm chặt Đoạn Lăng Phong, quả thật hận không thể mọc luôn trên người Đoạn Lăng Phong.

“Lăng Phong, ngươi đút ta, ta liền uống.” Sở Trầm Uyên liếm mặt, được một tấc lấn một thước.

Đoạn Lăng Phong, “…”

Tuy rất muốn ném Sở Trầm Uyên trên người sang một bên, nhưng Đoạn Lăng Phong nhìn bộ dáng mặt xưng bầm tím do bị mình đánh của Sở Trầm Uyên, trong lòng không biết làm sao, chỉ đành bưng thuốc tới bên môi hắn.

“Này!”

Sở Trầm Uyên vì hành động của Đoạn Lăng Phong mà thoáng chốc kích động tới đỏ mắt. Hắn lăng lăng nhìn chén thuốc trước mặt, ánh mắt từ chén thuốc di chuyển lên mặt Đoạn Lăng Phong. Cho dù Đoạn Lăng Phong hiện tại lộ vẻ không kiên nhẫn, nhưng Sở Trầm Uyên nhìn thế nào cũng đều cảm thấy ánh mắt Đoạn Lăng Phong lộ ra sự dịu dàng. Hắn hưng phấn đẩy chén thuốc trong tay Đoạn Lăng Phong ra rồi nhào lên, liều mạng đè Đoạn Lăng Phong hung hăng hôn xuống. Đoạn Lăng Phong liên tục thỏa hiệp khiến hắn nhìn thấy hy vọng, Sở Trầm Uyên thô bạo cắn môi Đoạn Lăng Phong, khẩn cấp vươn đầu lưỡi liếm khóe miệng Đoạn Lăng Phong, rồi muốn len vào, chân chính tiến vào lãnh địa của hắn.

Đoạn Lăng Phong bị động tác của Sở Trầm Uyên làm kinh ngạc, quái dị chớp chớp mắt, theo thói quen muốn giơ tay đánh người, nhưng khi nhìn thấy vết ứ thâm trên mặt Sở Trầm Uyên thì hơi chần chừ. Sự chần chừ của hắn đối với Sở Trầm Uyên có thể nói là khích lệ, Sở Trầm Uyên suồng sã thò tay vào trong y phục của Đoạn Lăng Phong, len tới chỗ mà hắn ngày nhớ đêm mong.

“Rắc!” Một tiếng thanh thúy.

Đoạn Lăng Phong lạnh mặt một tay đẩy Sở Trầm Uyên ra, một tay vặn cổ tay mềm nhũn rũ xuống của Sở Trầm Uyên.

Sở Trầm Uyên giống như hoàn toàn không cảm thấy đau, vội vàng đảo mắt nhìn cổ tay bị gãy, không chút do dự lại nhào lên, một tay ấn Đoạn Lăng Phong hồ loạn hôn.

Đoạn Lăng Phong nhíu mày, cảm thấy trên mặt toàn là nước miếng của Sở Trầm Uyên, hắn rất nhanh bắt lấy tay còn lại của Sở Trầm Uyên, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Sở Trầm Uyên thì làm sao cũng không vặn được. Ánh mắt của Sở Trầm Uyên kiên định chấp nhất, giống như sức mạnh điên cuồng, ẩn ẩn mang theo chút ủy khuất.

Đoạn Lăng Phong nói không rõ tư vị thoáng chốc trào lên trong lòng, hắn không biết làm sao nhắm mắt lại, buông lỏng tay. Dù sao Sở Trầm Uyên chỉ còn một tay có thể động, cũng không thể làm gì được.

Đoạn Lăng Phong lại lần nữa thỏa hiệp khiến Sở Trầm Uyên lộ ra cuồng hỉ, hắn không chút do dự thò tay mò vào trong y phục của Đoạn Lăng Phong, kiên định lần tới mục tiêu ban đầu.

“…” Đoạn Lăng Phong lập tức trừng to mắt, câm nín nhìn Sở Trầm Uyên.

Hắn cuối cùng cũng hiểu được câu nói lần trước của Sở Mặc, người không cần mặt mũi, thật sự có thể vô địch thiên hạ.

Bạn đang đọc Tiên Giới Tẩu Tư Phạm của Lý Tùng Nho
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự