Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Chương thứ mười một

Bạn đang đọc Thanh Thủy của Tỉnh Thuợng Tam Xích

Phiên bản Dịch · 1728 chữ · khoảng 6 phút đọc

Lão đạo nghe vậy lạnh lùng trả lời: ” Hắn sống ta còn không sợ, chết đi rồi có thể làm gì? ”

Yến Xích Hà thấy nhiều lời vô ích, tay trái nắm chặt kiếm, trong miệng hô lớn đạo pháp. Lão đạo bị một trận gió lớn quất vào mặt, cảm giác đau nhức như dao cắt qua. Ánh sáng bắn về phía lão, cúi đầu nhìn xuống hoảng hốt nhận ra hai chân hóa thành đá không thể di chuyển từ lúc nào. Dưới đất chui lên 2 con dê rừng to lớn bổ thẳng về phía này. Lão ta nghĩ đây là thuật ảo ảnh, nín thở cắn lưỡi dùng máu nhỏ xuống. Hai con vật kia gặp máu bốc cháy như bị thiêu đốt. Thì ra là hình cắt từ hai mảnh giấy hóa thành.

Nam tử nhân lúc đó ra sức mang Tiểu Man tung người nhảy lên ngọn liễu. Gốc cây này cách tháp bát giác Lưu Ý (1) khá gần. Hắn nhanh chóng nhận ra thứ mùi tanh bay tới. Tiểu Man bất ngờ bị mang lên cao, hoa mắt sợ hãi, suýt chút lảo đảo ngã xuống. Nàng nắm chắc y phục người bên cạnh, chẳng dám lơ là phút nào. Phía trước phát ra rất nhiều tiếng ” ùng ùng “, cây cối đổ gãy, bụi bặm nổi lên tưởng sương mù. Dần dần hiện ra hình ảnh thấp thoáng của thanh quỷ. Nó bước nhanh chóng tiến về nơi này.

Lão đạo không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy, trong miệng thầm đọc bùa chú, bay đến hướng đó truy bắt. Tiểu Man hét chói tai, cành liễu không hiểu sao biến thành hàng ngàn con rắn độc bò về phía nàng. Âm thanh chúng phát ra trong đêm thật kinh hoàng. Yến Xích Hà chẳng dám chậm trễ, nhún chân nhảy lên đỉnh bảo tháp. Lão đạo từ đầu đến cuối đều cưỡi thanh kiếm mềm mại tựa dải lụa xem xét mọi chuyện.

Nam tử trẻ tuổi thấy tình hình không ổn vung tay lên thét to ” Ra Tụ “. Thanh kiếm trong vỏ nghe gọi nhanh chóng bay ra. Tốc độ của nó nhanh như chớp, toàn lực hướng về đối thủ. Lão đạo bất ngờ chưa kịp phòng bị. Trong khoảnh khắc đó, dưới cổ truyền lên cảm giác lạnh như băng, máu từng giọt nhỏ xuống không ngớt.

” Ra Tụ ” uống xong máu người lập tức trở về. Lão đạo nhìn ” Diệt Hồn ” của mình, xem ra đối đầu trực tiếp chưa chắc có cơ hội thắng. Vừa rồi Yến Xích Hà nhân nhượng, bằng không lúc nào có khi lão đã mất mạng. Mặt mày lão xám như tro tàn, thu kiếm lại, nhìn về phía kẻ trước mặt căm hận nói: ” Được….được lắm…..Hôm nay được so tài với các hạ, quả nhiên tài giỏi giống lời đồn. Lần này ta nợ ngươi một mạng, có dịp chắc chắn trả lại. ”

Người trẻ tuổi mỉm cười bình tĩnh cất tiếng: “Vậy ta đợi. Ngươi muốn đấu lại bất kì lúc nào ta cũng sẽ tiếp. ”

Lão đạo hừ lạnh, hóa thành làn khói xanh bay về phía nam. Yến Xích Hà tra kiếm vào vỏ, đá văng chiếc cửa khóa kín, bên trong là không gian tối om như mực. Một mùi ẩm ướt thối rữa xông vào mũi. Hắn cùng Tiểu Man bước vào, đi qua tấm bình phong. Tiểu Man nhìn thấy vật trên bàn thì bước chân loạng choạng, gần như ngất đi, may mà được người bên cạnh đỡ lấy. Đầu của thanh quỷ để trên bàn thờ, ngâm trong một chiếc bình trong suốt, khuôn mặt vẫn giữ nguyên như lúc đầu. Hắn bước tới vớt chiếc đầu ra. Bên dưới còn giữ vết cắt do kiếm gây nên nhưng chưa mục nát. Chẳng qua thịt chỗ đó đã sớm biến thành màu trắng.

Yến Xích Hà nhẹ nhàng bọc chiếc đầu lại, thở dài khó xử. Nếu trả thứ này, tương lai ai dám đảm bảo Gì Sông Thanh không tiếp tục đi hại dân chúng? Nhưng nếu tùy tiện vứt đi, thanh quỷ không đầu chẳng thể sống lâu nữa, chắc chắn vĩnh viễn chẳng được đầu thai.

Hắn ngẩng đầu hỏi Tiểu Man “Gì Sông Thanh mang hình dáng này, ngươi còn thích hắn không?”

Nàng im lặng không nói. Một lúc sau nước mắt thi nhau rơi xuống. Nàng dùng ống tay áo lau đi, cười nhẹ rồi khẽ vuốt cằm.

Nam tử tiếp tục nói: ” Hắn bây giờ nhận ra ngươi nhưng không dám đảm bảo sau này vẫn còn đủ tỉnh táo ”

“Ta biết.”

“Ngươi chấp nhận đi theo hắn?”

“Ta nguyện ý.”

Yến Xích Hà dường như hơi giật mình, nhíu mày hỏi: ” Tại sao?”

“Không vì sao cả”

Người trẻ tuổi cúi đầu, ra hiệu bằng tay ý bảo nàng đứng bên cạnh cửa sổ. Tiểu Man ngó mặt ra ngoài. Trong bóng đêm không nhìn rõ hình dáng thanh quỷ. Tiểu Man trên hành lang dài cúi người xuống. Thanh quỷ ngửi được mùi lạ đột nhiên bổ nhào về phía đó, giống như loài khỉ, từng bước bám vào các cạnh của tháp leo lên.

Yến Xích Hà không dám do dự, yên lặng chẳng một tiếng động đến phía sau nàng. Ánh sáng chợt lóe lên, Tiểu Man thấy trên cổ chảy rất nhiều máu, thấm ướt cả y phục. Khuôn mặt nàng vẫn vậy, chẳng qua nơi cổ bị lưỡi dao sắc bén cắt đứt. Thi thể nàng lúc này mới ngã xuống về phía sau. Nam tử đưa tay đỡ được nàng. Hắn đứng thẳng trên đỉnh tháp hô lớn lên gây sự chú ý.

Thanh quỷ nghe thấy giận dữ kêu to, cánh tay duỗi thẳng cố gắng bắt người trước mặt. Tháp bát giác Lưu Ly cũng vì vậy mà nghiêng ngả, gỗ vụn bay tán loạn xung quanh, không ngừng kêu ” cót két ” như sắp đổ. Yến Xích Hà nhanh mắt phát hiện bàn tay thanh quỷ hướng đến, giống như một làn khói tránh đi bay tới nơi khác. Gạch đá rơi xuống như mưa, chạm mặt đất kêu lên những âm thanh đổ vỡ. Hắn tránh né nhưng kiên trì không rút kiếm ra. Chỉ một lòng chạy trốn yêu quái, dần dần bị áp đến bên tường.

Người trẻ tuổi thi triển phép thuật khiến thanh quỷ tạm thời không thể tiến lên. Hắn cất to giọng: ” Gì Sông Thanh, người ngươi muốn tìm ở đây “. Vừa nói hắn vừa đem thi thể Tiểu Man nhẹ nhàng đặt xuống.

Nàng cho dù đã chết nhưng vẫn còn hơi ấm bên người. Vẻ mặt tựa ngủ say, chẳng qua có chút gầy đi, cả làn da trắng bệch như tuyết. Thanh quỷ bỗng giật mình đứng yên, ngẩn ra một lúc chẳng biết nghĩ gì.

Sau đấy, mặt đất rung chuyển dữ dội, bên tai vang lên những tiếng kêu không dứt. Tiếng kêu ấy như khóc lóc, như đau đớn lại tựa như bất lực. Người bên trong thành nghe thấy đều sợ hãi lo lắng. Yến Xích Hà tới gần đặt đầu nó vào vị trí. Thanh quỷ không phản kháng nhận lấy, tựa như đang mải đau khổ chưa nhận ra có người tới gần. Da thịt nó giống như nến sáp hòa tan, nước trong cơ thể từ từ rơi xuống mặt đất, lộ ra cả xương cốt bên trong. Đợi đến khi da thịt dính sát vào xương thì cổ họng phát ra tiếng gầm rú kinh hoàng.

Yến Xích Hà đi tới nhìn xuống, thanh quỷ bây giờ trở thành hình dáng nhỏ như động vật. Lưng hơi còng xuống nhưng vô cùng linh hoạt. Con ngươi trong suốt nhìn hắn mấy cái.

Hắn chợt quát lên với nó “Ngươi nên đi rồi, từ nay đừng bao giờ trở lại!”

Thanh quỷ quay đầu nhìn về phía núi nhưng chưa chịu di chuyển, dường như còn luyến tiếc gì đó. Yến Xích Hà cũng yên lặng quan sát. Thi thể Tiểu Man phía sau bỗng nổ tung, một bóng đen xé rách da thịt chui ra ngoài. Nam tử trẻ tuổi chú ý lại mới biết hóa ra nàng cũng cùng một dạng giống như thanh quỷ, chẳng qua vóc dáng nhỏ hơn một chút. Nàng chắp tay trước ngực cảm tạ hắn. Hắn khẽ mỉm cười đáp lễ.

Thanh quỷ giật mình nhảy đến bên cạnh đồng loại. Yến Xích Hà mặc dù không thấy rõ mặt mũi bọn họ nhưng cảm giác hai người đang thân thiết hỏi han nhau sau bao ngày xa cách. Trong bóng đêm nhìn xa như đôi tình nhân mặn nồng, không nhanh không chậm nắm tay nhau đi về phía ngọn núi đằng trước.

Nam tử lần cuối cùng gặp Triệu Chí Lễ khi hắn đã bị cách chức, vừa tức lại vừa giận Yến Xích Hà. Hắn cũng lười giải thích, ngồi đó nhàn nhã câu cá.

Cuối cùng cũng có động tĩnh, hắn nhanh chóng thu dây bắt được con cá trắm đen khỏi mặt nước. Thuận tay ném nó vào giỏ trúc, không quan tâm hỏi: ” Vậy thái thú và huyện lệnh bây giờ ra sao?”

Triệu Chí Lễ thở dài: ” Còn làm sao được nữa, Phan đại nhân hạ lệnh che kín núi Thúy Bình, không cho phép ai ra vào. May mắn về sau không gặp yêu quái, tất cả đều bình an. Chẳng qua ta bị cách chức coi như răn đe ”

Nam tử nghe xong suy nghĩ gì đó. Trên mặt hồ xuất hiện một con cá nhỏ vẫy đuôi bơi qua bơi lại không chịu bỏ đi, giống như thấy đồng bọn bị bắt, không nỡ xa nhau. Hắn đột nhiên đưa tay vào giỏ trúc đem con vừa bắt được ném xuống nước.

Triệu Chí Lễ kinh ngạc hỏi: ” Ngươi làm gì vậy? ”

Ai ngờ Yến Xích Hà chỉ mỉm cười không trả lời. Hai con cá trắm đen bơi vòng quanh vài vòng rồi rời đi.

Hoạn nạn mới thấy chân tình.

Vượt qua tất nhiên được hưởng hạnh phúc.

——————————–

Bạn đang đọc Thanh Thủy của Tỉnh Thuợng Tam Xích
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi amycola
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 26
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự