Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 80 Tin tức thân nhân

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 3403 chữ · khoảng 12 phút đọc

"Ngươi còn nhận ra ta không?"

Từ sư gia bị ném xuống đất đang rên rỉ, nghe Nhạc Phàm hỏi thì ra vẻ hồ đồ nói: "Hả? Các hạ là ai ta đích xác thật không nhớ nổi, nhưng ngươi ngang nhiên xông vào nha môn, lại còn đả thương quan dịch, chẳng lẽ không sợ vương pháp sao?'

"Được! Được lắm!" Nhạc Phàm khẽ gật đầu tán thưởng.

Nghe Nhạc Phàm tán thưởng như thế, Từ sư gia không có một chút cao hứng nào, ngược lại một làn khí lạnh xông lên tận não hắn.

Nhìn Nhạc Phàm đang tiến gần hơn nữa, Từ sư gia càng phát lạnh. Cuối cùng y không chịu nổi áp lực, run run nói: "Ngươi... Ngươi muốn gì, đây... đây là... là nha môn, chẳng lẽ ngươi... ngươi còn muốn ngồi tù lần nữa?"

Nhạc Phàm vẫn không dừng lại, chậm rãi bước từng bước một, mỗi bước lại tựa như dẫm đạp vào tâm lí của y.

Đến sát mặt Từ sư gia, Nhạc Phàm dừng lại, điềm đạm hỏi: "Nói như thế thì giờ ngươi đã nhớ ra ta rồi sao?"

Từ sư gia phát hiện bản thân đã lỡ miệng, muốn rút lại cũng không còn kịp nữa, chỉ có thể gan lỳ gật đầu mà thôi.

Nhạc Phàm nói tiếp: "Ta không muốn nghe lời thừa nữa! Ta muốn biết chân tướng sự việc Lưu Thủy thôn bị hủy hoại."

"Lưu Thủy thôn là bị sơn tặc... A!" Từ sư gia chưa kịp nói hết thì đã hét lên một tiếng thảm thiết.

Người hạ thủ chính là Nhạc Phàm, nghe đáp án giống như cũ khiến hắn không còn đủ kiên nhẫn, liền dùng cấm thuật 'Tiệt mạch chi pháp' trong 'Y kinh', tạm thời cắt đứt tâm mạch của Từ sư gia, khiến hắn đau đớn không thôi, và còn cảm nhận một nỗi sợ hãi từ từ cảm nhận cái chết.

Thủ pháp độc ác dị thường như thế, năm đó Vạn tiên sinh đã dặn kĩ Nhạc Phàm, nếu không phải là tình huống bất đắc dĩ lắm thì tuyệt đối không thể dùng được. Nhưng hiện tại thân nhân còn không biết nơi nào, làm sao hắn còn kiên trì nổi? Hắn tự nhiên không còn cấm kị điều gì nữa.

"Ta nói rồi, ta cần biết chân tướng sự việc. Nếu như ngươi có thể chịu đựng nổi đau đớn, ta cũng không ngại mà chờ ngươi vậy." Ngữ khí của Nhạc Phàm có phầm âm u, khiến Mã tri phủ đứng bên cạnh nghe mà lông tóc dựng đứng cả lên. Lão chỉ dám yên lặng đứng bên cạnh, cầu mong Hồ Hiến Hải có thể đến sớm hơn.

"A... Ôi..."

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp nha môn, ngay cả đám nha dịch đang năm lăn lộn trên mặt đất cũng vội vàng bò dậy lẩn ra xa, sợ kẻ kế tiếp lại là chính mình.

"A... đau quá... đau quá! Ta nói, ta nói mà. A! Cầu xin ngươi dừng tay!" Từ sư gia là sư gia cao quý của Trữ Huyền thành, chưa từng chịu đựng nỗi đau da thịt như thế, hơn nữa lại là đau đớn đến tan nát cả tim gan. Sự cứng cỏi trong tâm can trong nháy mắt đã bị phá tan, y chỉ có thể kêu khóc cầu xin tha mạng.

Nhạc Phàm phất tay trái lên người Từ sư gia một cái, giúp hắn giải thoát được nỗi đau. Hắn nhìn chằm chằm y mà mở miệng: "Nói!"

Từ sư gia thở dài một tiếng, vừa muốn cất lời thì, "hưu!" Một cây ngân châm nhỏ xíu từ cửa lớn bắn thẳng vào, mục tiêu chính là Từ sư gia...

Nhạc Phàm hừ lạnh! Ngay lúc phi châm tiến thẳng tới mục tiêu, thân người hắn nhoáng lên nhanh đến nỗi mắt thường khó có thể nhìn thấy được tốc độ di chuyển. Nhạc Phàm đứng chắn trước mặt Từ sư gia, tay phải vung lên chặn cây ngân châm lại. "Đinh!" một tiếng, ngân châm cắm thẳng lên cây cột.

"Có độc!" Tay Nhạc Phàm bị cứa đứt, hắn liền cảm thấy một nỗi đau khác lạ truyền lại, lập tức điều động thất tình chi khí hóa giải độc tố...

Kẻ đánh lén tịnh không đánh giá thấp đối thủ nên châm vừa rồi đã toàn lực phát ra, chỉ là hắn không tưởng nổi Nhạc Phàm lại phản ứng nhanh như thế, hơn nữa lại không hề sợ độc. Vì thế hắn không dám lưu lại, lập tức trốn khỏi hiện trường.

Nhạc Phàm đương nhiên biết nơi kẻ đánh lén ẩn nấp, cũng tự tin có thể đuổi theo y, nhưng hắn không động thân mà chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Từ gia sư đang nằm trên mặt đất. Hắn biết rõ, bản thân rất nhanh sẽ biết được đáp án mình mong muốn.

Từ sư gia hồi tỉnh lại, trán đổ mồ hôi lạnh, trong lòng tỏ ra thương tâm, kích động nói: "Đa tạ thiếu hiệp cứu mạng! Ta kỳ thật biết cũng không nhiều lắm, chuyện của Lưu Thủy thôn ta cũng chỉ là biết tin tức sau này. Thế nhưng căn cứ theo sự hiểu biết của ta thì bọn họ đều bị giết người diệt khẩu. Chỉ có điều trên quan còn có quan to hơn, bọn họ nói là sơn tặc thì chúng ta cũng chỉ dám phụng mệnh hành sự thôi."

Nhạc Phàm liền hỏi tiếp: "Vậy còn có ai còn sống không?"

Từ sư gia thở dài nói: "Người toàn thôn căn bản đều chết hết, chỉ có bốn người là không rõ tin tức."

Nhạc Phàm tinh thần phấn chấn vội hỏi: "Là ai?"

Từ sư gia suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chỉ nghe nói một thợ săn, một lão tiên sinh và tôn nữ, còn có một tên hỗn đản. Danh tự bọn họ là gì thì ta thật sự không nhớ."

Nhạc Phàm nghe biết được tin tức thân nhân thì tảng đá đè nặng trong lòng cũng được vứt bỏ. Lưu Thủy thôn chỉ có một gia đình thợ săn, mà lão tiên sinh và tôn nữ khẳng định là Vạn tiên sinh và Vạn Nhã. Mặc dù bọn họ không có tin tức gì, nhưng theo tình huống nguy cấp lúc đó mà suy ra, không có tin tức thì là tin tốt, nói không chừng bọn họ đã sớm bỏ đi rồi. Nhạc Phàm nỗ lực an ủi bản thân như thế.

Trầm ngâm một lát, Nhạc Phàm nói: "Ngươi biết ai gây nên chuyện này không?"

Từ sư gia nói: "Ta chỉ biết chuyện này và Thái phủ có quan hệ, bởi vì mọi chuyện sau đó họ đều xử lý hết."

"Lại là Thái gia. Hừ! Các ngươi cứ chờ đó! Ta sẽ đến tìm các ngươi." Nhạc Phàm mặc dù trong lòng đầy hận thù, nhưng hắn vẫn giữ được tỉnh táo, liền hỏi tiếp: "Tô Ký trà lâu đó cũng bị niêm phong, đừng nói với ta là lão bản nơi đó cũng là quân phản loạn đó!"

Từ sư gia cười khổ nói: "Đó là chuyện nói ra ngoài thôi, là Hồ đô sự sai người niêm phong, nghe nói sau đó cũng không có một ai còn sống nữa."

"Xem ra tất cả đều không đơn giản, trong đó có thể còn ẩn chứa nhiều bí mật." Nhạc Phàm càng nghĩ càng thêm lo lắng, hắn hỏi tiếp: "Ngươi còn biết chuyện gì nữa không?"

Từ sư gia nói: "Ta nghe Nhâm tri phủ nói, Thái gia và Giang Nam thủ phú Triệu gia dường như đã kết minh, ta nghĩ Triệu gia cũng biết vụ này. Về phần những người khác... Ta cũng chỉ là hạ nhân, về phần những người khác ta cũng không rõ ràng lắm."

Nhạc Phàm khẽ gật đầu nói: "Được! Đã như thế này rồi, ta và ngươi cũng không liên hệ gì nữa." Nói xong hắn liền bỏ đi.

Trước khi bỏ đi, Nhạc Phàm đột nhiên nói với Từ sư gia: "Nếu ngươi còn muốn sống, ta khuyên ngươi nhanh chóng rời khỏi nơi đây. Nếu ta đoán không sai, vừa rồi chính là người của Thái gia đến giết người diệt khẩu."

"..."

Từ sư gia trầm mặc.

Đi ra khỏi nha môn, Nhạc Phàm nhảy lên ngựa phi thẳng về Lưu Thủy thôn, hắn cần có thời gian chuẩn bị...

"Cái gì? Người đã bỏ đi rồi ư?" Hồ Hiến Hải đem theo quan binh chạy đến nha môn, nhưng lại nghe người đã bỏ đi, hắn lập tức giận dữ quát: "Mẹ nó, tên nào ăn gan hùm mà dám tới đây làm loạn?"

Lúc này Từ sư gia đã rời đi dưỡng thương, Mã tri phủ liền đem cả câu chuyện thuật lại...

"Cái gì? Cả đầu bạc trắng? Bốn năm trước? Chẳng lẽ hắn quay về sao? Không thể nào, hắn lại có thể còn sống mà quay về sao? Không thể nào, tuyệt đối không thể..." Hồ Hiến Hải lẩm bẩm một mình, ngữ khí lộ vẻ run run, tựa hồ như cảm thấy sợ hãi.

Mã tri phủ càng thêm tò mò, không biết sao Từ sư gia và Hồ đô sự lại sợ hãi người vừa rồi như thế. Cho dù hắn có là nhân vật giang hồ thì cũng không cần sợ hãi như thế chứ.

Bất quá Mã tri phủ cũng hiểu rõ đạo làm quan, biết rằng một số chuyện không nên hỏi, vì thế cũng chỉ lẳng lặng đứng một bên.

Hồ Hiến Hải đột nhiên ngẩng đầu nói: "Nếu ở đây không có việc gì thì ta đi vậy, cáo từ!"

Chào Mã tri phủ xong, Hồ Hiến Hải lập tức vội vã chạy đến Thái phủ.

...

Quyển 4: Lộ nan hành

Chương 19: Thỉnh bang hung

Tác giả: Tử Mộc Vạn Quân

Dịch thuật: cdt

Tối đến, một âm mưu nhằm vào Lý Nhạc Phàm đang được triển khai tại Thái phủ...

Thái Vũ lần này bỏ ra hết tất cả vốn mình có, vận dụng tất cả lực lượng và tiền tài, mời đến hơn hai mươi vị giang hồ nhất lưu cao thủ trợ giúp. Phải nói Trữ Huyền thành là nơi thông thương yếu địa, tịnh không thiếu võ lâm cao thủ, nếu không cho dù Thái Vũ giàu có nhất phương cũng không thể mời đến nhiều nhất lưu cao thủ như thế.

Bốn huynh đệ Ngô Đông, Ngô Tây, Ngô Nam và Ngô Bắc chính là cao thủ trong cao thủ. Bọn họ là tiên thiên cao thủ do Vương Tống đặc biệt mời đến, mặc dù chỉ mới vừa tiến đến cấp bậc tiên thiên nhưng trên giang hồ cũng được xem là những người thực lực hàng đầu. Nếu không phải Thái gia là chỗ dựa tốt và hữu dụng, Vương Tống tuyệt không phái cao thủ như thế đến bảo hộ.

Lúc này, bốn huynh đệ Ngô Đông ngồi ngay ngắn bên cạnh Thái Vũ, híp mắt yên lặng nghe mọi người thương nghị, trong mắt hiện lên vài tia nhìn khinh thường, một lời cũng không thèm nói.

Một gã mặt mày xấu xí đứng lên nói: "Thái lão bản đối đãi bọn ta hào sảng như thế, Khang Tín ta tuyệt đối toàn lực ứng phó."

"Không sai, nhận tiền của người thì phải giúp người thoát nạn. Thái lão bản cứ yên tâm đi! không chỉ một tên tiểu tử mới về từ chiến trường, bất cứ người nào xuất thủ, Dương Ngọc ta đều có thể giải quyết được!" Một trung niên nam tử ngạo nghễ nói.

"Không tự lượng sức, ha ha..." Một tràng cười trong trẻo vang lên trong đại sảnh.

Bị một nữ tử cười nhạo, Dương Ngọc trở nên giận dữ, rít giọng nói: "Tiện tỳ, dám cười nhạo lão tử như thế, còn không xéo ra đây cho ta."

Một thân ảnh chợt lóe lên. "Ba!" một tiếng vang vọng cả đại sảnh, Dương Ngọc trên mặt đã dính vết năm ngón tay mờ mờ.

Dương Ngọc đang muốn há miệng mắng chửi, nhưng lời vừa đến miệng thì vội nuốt lại, bởi vì người vừa đến chính hắn cũng biết, và là một người hắn rất e sợ.

Nữ tử đó khoảng hai mươi tuổi, môi đỏ răng trắng xinh đẹp dị thường. Cách ăn mặc lại càng khiến nàng đẹp thêm, khiến người khác không nhịn được có tham vọng ham muốn, bất quá kẻ đã biết nàng thì không dám vọng tưởng điều gì.

Bởi vì nàng tuy tuổi nhỏ nhưng đã là siêu nhất lưu cao thủ bậc Tụ Đính kì. Nàng không chỉ võ công quỷ dị xuất thủ độc ác, mà còn là thánh nữ của hắc đạo Ngũ giáo Thiên Tà Tông. Từ khi nàng xuất đạo giang hồ tới nay đã có vô số kẻ chết dưới tay nàng, những kẻ bình thường thì căn bản không dám chạm vào nọc độc. Nàng chính là người đang vang danh trên giang hồ, Tiểu ma nữ Quan Tâm.

"Vừa rồi chỉ là giáo huấn ngươi loạn ngôn, nếu còn tái phạm ta sẽ cắt lưỡi ngươi." Quan Tâm mặc dù mặt vẫn tươi cười nhưng lời nói lại khiến cho người ta lông tóc dựng đứng cả lên.

Quan Tâm quay đầu nói: "Tiểu nữ Quan Tâm, nghe nói Thái lão bản bỏ tiền ra mời cao thủ đối phó cừu gia, cho nên không mời mà tới, không biết có quấy rầy không?" Nói xong nàng liền cười ra vẻ thân thiết nhìn Thái Vũ.

Thái Vũ thấy Quan Tâm tâm hồn liền nhộn nhạo, nghe được câu hỏi mới hồi tỉnh thần tình mà nói: "Đương... đương nhiên không có vấn đề gì!" Ho khan hai tiếng, lão nói tiếp: "Quan Tâm cô nương, mời ngồi."

"Ta nghĩ, hai ngày này cừu gia sẽ tới, đến lúc đó không tránh khỏi một trường ác chiến..."

"Cha, tiểu tử tóc bạc đó đúng là còn sống quay về à?" Thái Ân Khắc vội vàng chạy vào đại sảnh, cắt đứt lời nói của Thái Vũ, rồi y nhìn đám người giang hồ tụ tập đầy trong nhà, trong lòng chợt dấy lên một nỗi bất an.

Thái Vũ thấy nhi tử giờ mới về thì biết tiểu tử này lại đến Linh Lung Các mà phong lưu. Lão vốn trong lòng đã phiền não thì càng trở nên tức giận hơn nên quát lớn: "Bao nhiêu bằng hữu giang hồ đang ngồi đây, ngươi to tiếng thế còn ra thể thống gì, còn không mau ngồi xuống."

Thái Ân Khắc thấy cha động nộ, liền không dám hỗn hào, chỉ cố nén oan khuất mà ngồi xuống bên cạnh. Vừa liếc mắt qua người bên cạnh, đôi mắt hắn liền dừng lại vô pháp quay đi.

"Đẹp... Đẹp quá!" Thấy Quan Tâm đang ngồi bên cạnh, nỗi sầu trong lòng Thái Ân Khắc nhanh chóng bay theo chín tầng mây, hai mắt cứ dán lên người mỹ nhân quốc sắc thiên hương.

Lúc này, ngoài đại sảnh một tên hạ nhân cung kính nói: "Bẩm cáo lão gia, Hồ đô sự đến bái phỏng."

Thái Vũ nghe thế ngẩn ra, thầm nghĩ: "Không ngờ là hắn cũng không mời mà đến, xem ra cũng đã nghe được tin tức rồi. Tốt, đã như thế thì ta cũng không cần khách khí nữa. Hắc hắc!"

"Nhanh mời vào."

"Hồ đô sự mời ngồi." Thái Vũ thấy Hồ đô sự tiến vào, khẽ mỉm cười nói: "Ta nghĩ ngươi tới chỉ sợ là vì chuyện của tiểu tử tóc bạc đó!"

Hồ Hiến Hải ngồi xuống nói: "Không sai, hôm nay có người đến làm loạn nha môn, căn cứ theo lời Mã tri phủ thì người đó đúng là Lý Nhạc Phàm. Chuyện năm đó chúng ta đều có tham dự, vốn là muốn trảm thảo trừ căn, không ngờ là tên sát tinh đó lại có thể còn sống mà thoát khỏi 'Tử Dịch Doanh' quay về. Hiện nay muốn đối phó hắn chỉ sợ không còn dễ dàng như thế nữa. Bất quá xem ra Thái lão bản đã có chuẩn bị hết rồi!" Nói xong hắn nhìn những người giang hồ ở xung quanh.

Thái Vũ tự tin nói: "Ta tin là lần này nhất định có thể trảm thảo trừ căn. Nhưng chuyện này cũng cần Hồ đô sự trợ giúp mới được."

Hồ Hiến Hải mặt ra vẻ đại nghĩa nói: "Ta và Thái lão bản tất nhiên là ngồi cùng thuyền, tự nhiên nghĩa bất dung từ." Nhưng trong lòng hắn lại đệm thêm một câu: "Nếu ngươi để lão tử lãnh đấu trận đầu, lão tử mới mặc kệ ngươi."

"Tốt!" Thái Vũ âm trầm nói: "Ta muốn cả thiên hạ không dung thứ hắn, ngay cả chân trời góc biển cũng không có nơi cho hắn dung thân."

Mấy năm nay, Thái gia phát triển cực nhanh, dục vọng bành trướng vô hạn đã khiến Thái Vũ say men thắng lợi, đối với người uy hiếp địa vị hắn thì càng tỏ vẻ tâm ngoan thủ lạt. Ngay cả phu nhân lão là Lạc Dong cũng không chịu nổi hành động của lão mà phải rời bỏ Thái gia.

Sau khi an bài mọi sự thì mọi người đều bỏ đi, ngay cả Tiểu ma nữ Quan Tâm cũng rời khỏi trong ánh mắt lưu luyến không rời của Thái Ân Khắc. Hiên tại trong đại sảnh chỉ còn lại cha con Thái Vũ, Hồ Hiến Hải và bốn huynh đệ Ngô Đông.

Thái Vũ nói: "Bây giờ ở đây đều là người của mình, mọi người có ý kiến gì cứ nói thẳng ra."

Hồ Hiến Hải nói: "Không biết Thái lão bản cần ta làm điều gì?"

Thái Vũ híp mắt lại, lạnh lùng nói: "Ta hi vọng Hồ đô sự dùng lực lượng của quan phủ truy nã Lý Nhạc Phàm, khiến hắn không thể quang minh chính đại sinh sống được. Về phần giang hồ ta đã có tính toán khác."

Hồ Hiến Hải nghe thấy không phải mình là người xông trận đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói: "Chuyện nhỏ này tuyệt không là vấn đề gì cả."

Thái Vũ cười nói: "Vậy nhờ Hồ huynh một chuyến." Rồi lão quay sang đám Ngô Đông cung kính nói: "Nếu gặp lúc quyết định thì phiền bốn vị tiền bối xuất thủ mới được."

Bốn người đám Ngô Đông giờ đã hơn bảy mươi tuổi, một tiếng tiền bối nhận cũng không có gì hổ thẹn.

"Thái lão bản không phải đã tìm nhiều cao thủ hỗ trợ như thế sao? Vậy còn nhờ bốn huynh đệ chúng ta xuất thủ làm gì?" Ngô Đông ngữ khí mặc dù bình thản, nhưng ai nấy đều thấy được ngạo khí hiện lên giữa đôi mày của lão.

Thái Vũ tịnh không có một chút vẻ bất mãn, ngược lại còn ra vẻ rất cần thiết. Bọn họ thân là tiên thiên cao thủ, dù sao cũng là cao nhân nhất đẳng, đối với đám cao thủ giang hồ tự nhiên không xem vào đâu cả.

"Vốn là ta cũng tìm nhất lưu cao thủ ám sát Từ sư gia, hi vọng có thể cắt đứt tin tức của Lý Nhạc Phàm, nhưng cuối cùng lại thất bại." Thở dài một tiếng, Thái Vũ nói tiếp: "Lý Nhạc Phàm đã có thể từ 'Tử Dịch Doanh' mà sống sót trở về, vậy hắn đương nhiên có điểm hơn người, chí thiểu cũng là siêu nhất lưu cao thủ. Đám giang hồ cao thủ này tuy cũng là nhất lưu, nhưng chúng chỉ là một đám ô hợp, không làm chuyện lớn được.

Năm đó Lý Đàm một mình giết được ba mươi tên Ám Ảnh tổ. Lý Nhạc Phàm này là nhi tử của y, khẳng định cũng sẽ không kém! Ta mời nhiều người đến như thế chỉ là đề phòng mà thôi, nếu đám giang hồ đó có thể giải quyết vấn đề thì tự nhiên không dám phiền đến bốn vị tiền bối."

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự