Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 615 Về lại Lạc Dương (2)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1141 chữ · khoảng 4 phút đọc

"Nghênh Lai khách lâu" nằm giữa con đường lớn phía nam thành, tiếp đãi khách nhân từ nam tới bắc. Những năm gần đây, dưới 'khổ tâm' kinh doanh của Lăng Thông, khách lâu kinh doanh ngày càng phát đạt, quy mô phát triển càng lớn so với lúc đầu.

Nghênh Lai khách lâu có kiến trúc mang phong cách cổ điển, trang sức lấy đpn giản, thanh khiết làm chủ, trên dưới chỉ có hai tầng lầu, nhưng cũng là nhất cả thành Lạc Dương. Bởi vì nó có cả tửu lâu, quán trà, khách sạn, tạp kỹ,... Cơ hồ lũng đoạn đặc điểm của mấy ngành sản xuất. Hơn nữa tiêu phí cao thấp không đều, có thể tiếp nạp khách nhân mọi cấp độ, thân phận bất đồng, có thể nói thị chính thức tiến tới bình dân hóa, đại chúng hóa, muốn không phát đạt cũng không được a!

"Khách tự vân lai nghênh lai khách, bát phương bằng hữu tụ bát phương."

Nhìn đôi liễn trước cửa "Nghênh Lai khách lâu", trên mặt Thư Lam trên mặt bất giác tán tụng: "Nghênh Lai khách lâu này thực là có ý tứ, của ăn của để cái gì cũng có, lại còn quản lý được thế này, Lăng Thông này thật sự là thiên tài làm một ăn mười!"

Miêu thúc nghe xong, cười thành thực nói: "Tiểu thư nhà chúng ta cũng là một thiên tài mà, mười tuổi nhân đã theo lão gia lăn lộn trên thương trường, bây giờ đã có thể một mình cáng đáng mọi việc rồi."

Tiểu Oánh ở một bên phụ họa: "Chính thế chính thế, tiểu thư của chúng ta quả thực là nữ trung hào kiệt, Mộc Lan tái thế, là lợi hại nhất."

"Gia gia..."

Nghĩ về phụ thân, trong lòng Thư Lam đau xót: "Miêu thúc nói quá rồi, Tiểu Oánh cũng thực tinh quái. Ta nào phải thiên tài gì, chỉ bất quá là cố gắng chèo chống thôi. Nếu không phải thân thể phụ thân không khỏe, Đại Thông thương hội khẳng định có thể phát triển lên cao hơn. Bây giờ ta chỉ hy vọng, Đại Thông thương hội đừng lụi bại trong tay ta là được rồi."

Tiểu Oánh nghe vậy nhẹ nhàng le lưỡi, không dám nói tiếp nữa.

Miêu thúc khó khăn lắc đầu nói: "Miêu thúc nhìn tiểu thư lớn lên từ nhỏ, thế nào lại không biết năng lực của tiểu thư. Chỉ là tiểu thư mấy năm nay chịu áp lực quá lớn, quá mức lo lắng."

"Nhiều người như vậy chỉ nhìn vào phần cơm này của Đại Thông thương hội, Thư Lam không muốn để cho bọn họ thất vọng, đó đều là việc Thư Lam nên làm."

Thư Lam lạnh nhạt cười cười: "Đi thôi Miêu thúc, chúng ta đi vào trước an bài một chút bữa ăn. Tiểu Oánh, ngươi ở chỗ này chờ mấy người Lương Hộ và Thiên Vấn, miễn cho họ tìm lầm đường."

"Được, tiểu thư."

Tiểu Oánh vừa mới lên tiếng, chỉ thấy phía sau Thiên Vấn vội vã chạy tới.

"Lam thư..."

Thiên Vấn thở hổn hển mở mồm nói lớn: "Lam thư, người kia... Người kia cử động rồi."

"Cử động rồi, ai cử động rồi?"

Thư Lam đầu tiên là sửng sốt, rồi chợt hiểu: "Ngươi nói là... Nam nhân kia?!"

Thiên Vấn vội gật đầu không ngừng: "Đúng vậy đúng vậy, chúng ta mới sắp xếp hàng hóa xong, thì thấy người kia từ trên xe hàng đi tới, Lương Hộ bảo ta nhanh truyền tin đến, xem có cần đem hắn đến không."

Lần trước gặp sơn tặc rồi sau đó được cứu, Thư Lam và Miêu thúc vẫn hoài nghi là nam tử kia âm thầm ra tay trợ giúp, chỉ là đối phương lúc ấy vẫn giữ nguyên trạng thái ngây ngốc, thực sự bọn họ cũng không tiện mở miệng hỏi cái gì.

"Tiểu thư..."

Miêu thúc nhìn qua Thư Lam nói: "Chúng ta có cần trực tiếp hỏi hắn không?"

"Việc này... Hay là thôi đi!"

Thư Lam hơi chút do dự, cuối cùng lắc đầu nói: "Hắn không muốn nói, chúng ta cũng đừng hỏi làm gì, mặc kệ có phải hắn không, chỉ cần chân thành làm việc, chúng ta tự nhiên không thẹn với tâm."

Thiên Vấn mơ hồ cảm giác có gì đó không thích hợp.

Tiểu Oánh ở một bên lại càng không hiểu bọn họ đang nói gì, chỉ là toét miệng nói: "Tiểu thư, vậy là tốt rồi, đầu gỗ kia cuối cùng cũng thông suốt rồi!"

Thư Lam ngẩn ra: "Đầu gỗ? Cái gì đầu gỗ?"

Tiểu Oánh cười hì hì nói: "Chính là cái người mà chúng ta nhặt về, cũng giống như đầu gỗ, hắn nếu thông suốt rồi vậy sau này sẽ có thêm một người có thể hỗ trợ rồi!"

Thư Lam nhướng mày, không vừa lòng nói: "Ngươi tiểu nha đầu này, như thế nào tùy tiện đặt tên cho người khác, thực không lễ phép. Còn nữa, vị đại ca đó còn không phải là người của thương hội chúng ta, ngươi cũng khong nên nói hươu nói vượn trước mặt người khác."

Tiểu Oánh quệt miệng, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Thì vốn là thế mà? Ai bảo hắn cả ngày không cử động cũng không nói chuyện, lại còn không biết tên của hắn, không gọi hắn là đầu gỗ thì gọi là gì đây."

Miêu thúc cũng tức giận nói: "Tiểu nha đầu ngươi thực sự là càng ngày càng làm càn rồi, ngay cả tiểu thư nói cũng không nghe, xem ta thu thập ngươi thế nào đây!"

Vừa nói, Miêu thúc liền tiến lên nhéo lỗ tai tiểu cô nương, lúc này Thiên Vấn vội động thân, chắn trước mặt tiểu cô nương: "Miêu thúc muốn đánh thì đánh ta, Tiểu Oánh thân thể yếu đuối, không thể đánh được, hơn nữa sau này nàng nhất định sẽ nghe lời."

Nhìn thiếu niên thực thà trước mặt, Miêu thúc tức giận nói: "Tiểu tử ngươi đến xem náo nhiệt gì, biến sang một bên đi, cẩn thận lão thúc đá nát ** của ngươi!"

Thư Lam thấy thế không nhịn được cười nói: "Được rồi được rồi, các người đừng làm loạn nữa, nơi này là trên đường cái... Bất quá Thiên Vân của chúng ta thực sự là trưởng thành rồi, biết thương hoa tiếc ngọc rồi."

Thiên Vấn nghe vậy rụt cổ lại, Tiểu Oánh ở phía sau cũng ngượng đỏ cả mặt.

"Miêu thúc, thúc và Tiểu Oánh ở lại an bài nơi này, ta và Thiên Vấn đi gặp vị đại ca kia một chút."

Thư Lam đưa ra quyết định, liền cùng Thiên Vấn rời đi.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự