Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 613 Nam Man cực địa, thập vạn hoang sơn (3)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2004 chữ · khoảng 7 phút đọc

Nam Man cực địa, thập vạn hoang sơn.

Nơi này chính là hoang ngoại chi địa (vùng đất hoang dã ở bên ngoài) từ xa xưa, không ở trong bản đồ Thần Châu, không có quốc độ, cũng không có hơi người, ngay cả rất nhiều thiên đạo tu sĩ cũng không muốn giao thiệp với nơi này.

Bởi vì ở ngoại vi của Nam Hoang, khắp nơi đều là hoang sơn dã lĩnh, là nơi cùng hung cực ác, còn có rất nhiều rất hung thú cường đại tung hoành sơn lâm, về phần nơi sâu thẳm trong Nam Hoang thế nào, cũng không có ai biết được.

Đêm đã vào khuya, bóng đêm dày đặc. Nam Hoang ngoại vi, yên tĩnh không tiếng động.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, một gã nam tử đang lẳng lặng ẩn núp bên cạnh một thủy đàm (đầm nước) ở một nơi sâu trong hoang sơn, hô hấp phảng phất như hòa hợp với khung cảnh xung quanh.

Người này vẻ mặt đầy bùn đất, thấy không rõ diện mạo chân thực của hắn. Một đầu tóc ngắn màu vàng xơ xác, thân trên xích lõa, lộ ra thể cách tinh tráng và vô số vết sẹo dữ tợn. Bên cạnh hắn, đặt một cây trường thương rỉ sét khắp nơi, trên đó mơ hồ còn có thể nhìn thấy dấu vết máu tươi nhiễm hồng.

Gió nhè nhẹ thổi, nổi lên tầng tầng gợn sóng.

Nam tử ánh mắt sắc bén, chăm chú quan sát động tĩnh giữa thủy đàm, ngay cả mỗi một gợn sóng biến hóa cũng ghi nhớ trong lòng.

Đây là một tòa thủy đàm phi thường kỳ dị, hai trượng chiều rộng, sâu không thấy đáy, một mảnh đen như mực. Bất cứ đồ vật gì chỉ cần rơi xuống đều nhanh chóng chìm xuống, ngay cả cành gỗ và là cây cũng không ngoại lệ.

Nam tử đã ẩn núp ở chỗ này ba ngày ba đêm rồi, đó là vì chờ đợi một con dị mãng trong đầm này. Đây.là lần thứ mười ba hắn thử, mỗi lần khiêu chiến cũng như là đang bồi hồi bên bờ sinh tử, hằng hà vết thương trên người sớm đã sớm làm hắn tê tê. Giờ phút này, hắn chỉ có một mục đích, chính là muốn giết chết dị mạng trong đầm kia.

Bóng đêm mông lung, ánh trăng nhẹ trôi.

Thời gian từ từ trôi qua, nam tử vẫn như cũ kiên nhẫn đợi.

Một lúc lâu, gợn sóng giữa thủy đàm rốt cục bắt đầu phát sinh biến hóa... Dần dần khuếch tán, từng vòng từng vòng, càng ngày càng dày.

"Tới rồi!"

Nam tử khẽ rên một tiếng, nắm thực chặt trường thương trong tay, trong lòng không có nửa điểm tâm tình ba động.

"Bồng!"

"Hoa lạp..."

Hắc thủy đàm đột nhiên nổ mạnh, một đạo thân ảnh thực dài xuất hiện trong màn sương.

Hơi nước tán đi, chỉ thấy một thân hình dài đến ba trượng, thân mình to như thùng nước của mãng xà nổi lên giữa thủy đàm, trong miệng phun không ngừng ra nuốt vào một đoàn bạch sắc quang hoa, có vẻ vô cùng vui sướng.

Toàn thân cự mãng mọc đầy lân phiến màu trắng, mang đến một cảm giác nhẵn nhụi bóng loáng, một đôi mắt to như nắm tay phát ra lam quang, hai bên hàm có đôi răng nanh thực dài đâm ra, có vẻ sắc nhọn, như đao lại như sừng, hàn quang lấp lánh.

Ngay lúc dị mãng hưởng thụ nguyệt quang tưới nhuần, nam tử đã di chuyển!

Thân thể hắn cong lại, hai chân như lò xo đẩy người bắn về phía dị mãng kia...

"Tật!"

Nam tử cổ tay run run, thiên địa chi lực xung quanh từ từ ngưng tụ trên trường thương, hình thành thế xoắn ốc.

"Lang lang..."

Trường thương đánh thẳng lên người dị mãng, phảng phất kim thạch chạm nhau!

Nhưng một kích hung mãnh như thế, cư nhiên không hề lưu lại nửa điểm dấu vết trên người súc sinh này, quả nhiên là không thể tưởng tượng nổi.

Thấy kết quả như thế, nam tử thần sắc không đổi, tiếp tục điều chỉnh thân hình, dùng tới một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân!

"Bồng..."

Lần va đập mãnh liệt này, đã đánh dị mãng ra khỏi thủy đàm, nhưng vẫn không tạo thành thương tổn nào có tính thực chất trên người nó.

Bất quá, nam tử chính là muốn đánh dị mãng ra khỏi thủy đàm, miễn cho nó một khi tỉnh táo lại liền trốn vào trong thủy đàm, như vậy thực khiến bản thân buồn bực.

Liên tục hai lần bị đả kích, thú tính của dị mãng bộc phát, nộ không thể xé xác đối phương, trong miệng phát ra tiếng kêu như trẻ con.

"Khấu yêu..."

Một tiếng rống giận, dị mãng xoay người quét đuôi, hung hăng quất lên mình nam tử!

"Bồng..."

Nam tử bị đập xuống mặt đất, một thân dính đầy của bùn lầy.

Nếu là lúc bình thường, dị mãng chỉ cần thoát thân, đã sớm tiến vào trong thủy đàm, nhưng mới rồi bị hai lần đánh đau, hận ý trong lòng có thể tưởng tượng được, thế nào có thể dễ dàng bỏ qua.

Thứ giống "khỉ" trước mắt, tay cầm thiết côn, năm lần bảy lượt tìm đến mình làm phiền, mỗi lần đánh không đánh liền bỏ chạy, thua rồi vẫn quay lại đánh, quả thực làm phiền chết thôi, giảo hoạt đa đoan, thực sự là đáng hận a!

"Khấu yêu..."

Lại là một tiếng rống giận, dị mãng lần nữa bắn về phía nam tử, chuẩn bị dùng đuôi hiểm hiểm đập xuống. Không ngờ, nam tử vặn vẹo thân thể một chút, hiểm hiểm né tránh công kích.

"Ba..."

Cái đuôi nện xuống, trên mặt đất lưu lại một vết thực sâu.

Nhân cơ hội này, nam tử trở tay một cái xuất ra một chiêu hồi mã thương, thẳng đến chỗ bảy tấc dưới cổ dị mãng.

"Lang lang..."

Kim thạch cùng vang, vẫn không có bất cứ hiệu quả gì.

Cùng lúc đó, dị mãng đầu đong đưa, một đạo hàn quang hiện lên.

"Phi (tiếng cười)!"

Không hề phòng ngự, trên ngực nam tử lại nhiều thêm một vết thương mới.

"Lang lang..."

"Lang lang... Lang lang..."

Từng tiếng băng lạnh vang lên, trường thương vẫn như cũ không thể lưu lại trên thân dị mãng chảy nửa điểm dấu vết, còn trên người nam tử lại có thêm đềy vết thương máu chảy ròng ròng.

"Con mẹ nó súc sinh, cả người trên dưới căn bản không có một nhược điểm, quả thực chính là quái vật đao thương bất nhập."

Nam tử phun ra một búng máu, hung tợn nói: "Nếu xát không chết ngươi, lão tử sẽ đánh ngươi thành bánh thịt!"

Nói rồi, nam tử nhảy mạnh lên trời, đem lực lượng bản thân đẩy đến cực chí!

"Liêu Nguyên thương pháp - Tinh Hỏa Càn Khôn!"

Một tiếng quát lớn, nam tử từ trên trời hạ xuống, cùng thương kết hợp giống như thiên địa rộng lớn, lớn đến vô hạn, lấy lực đạt đạo, vạn vật tan biến... Đây là cảnh giới của hắn, lực lượng chi đạo, phá diệt chi đạo.

Cảm nhận được uy hiếp đến sinh mệnh, dị mãng sao còn dám giữ lại chút gì, hét lên điên cuồng, trong miệng phun ra một đoàn hàn khí.

Hàn khí vừa ra, mặt đất xung quanh đều bao phủ một tầng băng sương dày đặc mông lung., nhẹ nhàng ***ng vào cũng hóa thành bột phấn.

Nam tử cảm giác hàn ý băng lãnh thấu cốt, không nhịn được rùng mình, lực đạo trong tay nhất thời giảm đi một chút.

"Oanh oanh oanh..."

Liên tiếp phá hủy, chấn động thiên địa.

Hàn vụ và hỏa quang hòa thành một đoàn, vách núi chung quanh lại càng bị tàn phá tan hoang.

Hỏa quang ảm đạm, hàn vụ tán đi, thân thể của nam tử và dị mãng nằm giữa muôn vàn đất đá.

"Bồng..."

Nam tử mạnh mẽ đứng lên, hai tay trống trơn, thanh trường thương vừa rồi không biết bị chấn đi nơi nào. Chỉ bất quá, hắn cũng không để tâm, dùng tay không lao về phía dị mãng.

Dù rằng vết thương chồng chất, trên người nam tử vẫn tản ra khí tức anh dũng.

Trái lại dị mãng, mặc dù hung tính vẫn còn, phẫn nộ không ngừng, nhưng trong mắt đã có ý niệm lùi bước.

Một người càng đánh càng mạnh, một vật lại nao núng lui dần, uy thế mất hết, tình thế hoàn toàn nghịch chuyển.

"Bồng!"

Nam tử cứng rắn thừa nhận một kích của dị mãng, rồi sau đó không để ý tới lại tiếp tục đấm vào đầu dị mãng.

Cả hai đều chịu một kích, đồng thời ngã xuống.

Nam tử lần nữa đứng lên, lần nữa nhằm phía dị mãng, lần nữa huy động nắm tay.

Dị mãng phản ứng cực nhanh, vội vàng đem thân thể quấn tròn lại, tạo thành phòng thủ nghiêm ngặt.

"Bồng!"

"Bồng! Bồng! Bồng!"

Bạo lực! Cường hãn! Dũng mãnh!

Một quyền một quyền lại một quyền, nắm tay của nam tử cũng đã chảy đầy máu, mà dị mãng cũng chỉ có thể nghẹn ngào khóc không thành tiếng.

Không biết đã quá bao lâu, nam tử cảm thấy mệt mỏi, hắn rốt cục đấm, hư thoát nhìn cự vật trước mặt.

Trải qua nhiều tháng va chạm, hắn rốt cục cũng chinh phục được dã thú này, trong lòng như có ánh sáng quét qua, nhất thời hào tình tràn đầy, cảm thấy ý niệm trong đầu vô cùng thư sướng.

"Hống..."

Một tiếng hú dài, nam tử nhìn ánh mắt e sợ của dị mãng nói: "Đại gia hỏa, kỳ thực lần này cũng không tính là ngươi thua, lão tử đánh ngươi lên bờ, ngươi liền không có ưu thế, bị thiệt thì tự nhiên không tính, xem như ngươi giúp lão tử luyện vậy. Chiếm phần hơn lâu như vậy, giờ thả cho ngươi một lối thoát, ngươi đi đi!"

Dị mãng không biết sinh trưởng ở hoang sơn này đã bao nhiêu năm, đã thông linh tính. Nó hiển nhiên hiểu ý của đối phương, cái đầu cự đại không ngừng lắc lư, rồi sau đó uể oải lê thân về phía thủy đàm.

Nam tử thấy thế, chỉ nhún vai, trong lòng không biết vì sao sinh ra một loại tâm tình khó tả.

Ngẩng đầu nhìn trời, một chút ánh rạng đông xuất hiện phía chân trời.

Một chỗ cao trong hoang sơn, mây mù tràn ngập.

Nam tử ngồi xếp bằng trên một tảng đá trơn nhẵn, trường thương đặt ngang trước đầu gối.

Hắn lúc này, một thân dơ bẩn được tẩy rửa sạch sẽ, hiển hiện khuôn mặt vốn có. Mày rậm mắt to, khí vũ bất phàm, mục quang thỉnh thoảng lộ ra hàn ý lãnh lệ.

Người này chính là Vương Sung, hắn ở ngoại vi Nam Hoang này đã ba năm, kinh qua vô số lần sanh tử khiêu chiến rèn luyện bản thân. Hôm nay hắn rốt cuộc lần nữa bước qua một ngọn hoang sơn, lại đi về phía trước, đó là nơi sâu thẳm trong hoang sơn.

Nhìn phía trước bị sương mù dày đặc che đi nơi sâu thẳm trong đại hoang, mặt Vương Sung lộ vẻ do dự. Đó là một mảnh thế giới không người nào đặt chân đến, đối mặt với tất cả mọi thứ đều chưa biết, trong tâm hắn vẫn còn chút do dự và sợ hãi. Đương nhiên, Vương Sung không phải không có dũng khí, mà là vì mỗi người đều có một loại bản năng tự bảo vệ.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự