Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 593 Tin tức như sấm (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2215 chữ · khoảng 8 phút đọc

Trên đường rừng, hai thân ảnh một trước một sau chạy gấp đi, bọn họ chính là Nhạc Phàm cùng với nữ tử thần bí bắt Thái Tư Khắc đi.

Hai người truy đuổi hồi lâu, nhưng cũng không có ý định dừng lại.

"Đứng lại!"

Nhạc Phàm hét to một tiếng, tốc độ trong nháy mắt đề thăng, chặn ở trước mặt nữ tử kia.

Ngắm nhìn bốn phía, nơi đây loạn thạch san sát, cỏ dại mọc thành bụi, phương viên bên trong một chút cũng không có sinh lợi, cũng là một chỗ yên lặng.

Bất quá, ánh mắt Nhạc Phàm tập trung trên người một người, hoàn toàn không thèm để ý mình rốt cuộc đang ở nơi nào.

"Cư nhiên là ngươi!"

Nhìn rõ ràng nữ tử trước mắt, Nhạc Phàm hơi ngẩn ra.

Người này một thân váy trắng bồng bềnh, phong độ nghiêm trang, cho người ta một cổ mỹ cảm lạnh nhạt xuất trần, phảng phất như không giống người phàm tục, mà trên mặt mang theo một tấm mặt nạ bằng ngọc tinh xảo, rồi lại tràn đầy thần bí khí tức.

Nhạc Phàm đương nhiên nhớ được nàng, người này chính là nữ tử trong rừng trúc cùng những nhân sĩ giang hồ cùng nhau tranh đoạt ‘Tử diệp thất tinh quả’ - Băng Nguyệt tiên tử.

"Không nghĩ tới Lý tiên sinh còn nhớ rõ Băng Nguyệt…"

Khẽ khom người, Băng Nguyệt thả Thái Tư Khắc xuống dưới chân, hắn đã lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Nhạc Phàm lúc này, điên cuồng trong lòng đã giảm xuống, chẳng qua là liếc nhìn về Thái Tư Khắc trên mặt đất ngược lại nói: "Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi làm sao biết tung tích của Trần Hương?”

Trong trí nhớ bị tổn hại của Nhạc Phàm, có một bóng hình màu trắng xinh đẹp, chiếm cứ cuộc đời của hắn rất lớn một phần, mỗi lần hồi tưởng lại bóng hình xinh đẹp đó, trong đầu Nhạc Phàm liền nổi lên những nỗi đau không tên.Hắn biết, người kia tên là Trần Hương.

Băng Nguyệt ngữ khí ngậm ngùi nói: “Kỳ thực, Trần Hương được tính là sư tỷ của ta, ta cùng với nàng giống nhau, đều là người trong Thiên Môn.”

"Thiên Môn…"

Nhạc Phàm khẽ cau mày: “Ngươi tới tìm ta, đến tột cùng là có mục đích gì?”

Băng Nguyệt gật đầu nói: “Lý tiên sinh, Băng Nguyệt lần này đưa ngươi đi, thứ nhất là muốn giảm đi quá nhiều chết chóc, thứ hai là muốn bàn một điều kiện với Lý tiên sinh.”

“Điều kiện gì?”

Nhạc Phàm vẻ mặt không thay đổi, chẳng qua là lạnh lùng chăm chú nhìn đối phương.

Băng Nguyệt cũng không hề để ý tới thái độ của Nhạc Phàm, tự suy tính nói: “Lý tiên sinh, ta có thể nói cho người biết tin tức hiện tại của Trần Hương, bất quá ta có một điều kiện nho nhỏ, là hy vọng người có thể tạm thời quên đi thù hận, buông bỏ tính toán báo thù.

"Quên đi thù hận? Buông bỏ báo thù?"

Nhạc Phàm sắc mặt run lên, trong mắt sát khí nuốt vào ẩn hiện: "Ngươi cũng là muốn ngăn cản ta báo thù?"

"Lý tiên sinh hiểu lầm rồi."

Băng Nguyệt khe khẽ lắc đầu, trực tiếp đem Thái Tư Khắc đang hôn mê bất tỉnh ném cho Nhạc Phàm: “Băng Nguyệt cũng không phải là muốn ngăn cản Lý tiên sinh báo thù, chỉ là muốn người tạm thời quên đi ý định báo thù.”

"Ba!"

Nhận lấy Thái Tư Khắc, thân thể Nhạc Phàm khẽ run lên, vô danh chi hỏa đột nhiên bạo phát!

Mười năm! Thù hận suốt mười năm… Hôm nay cừu nhân đang ở trước mắt, cuối cùng rơi vào trong tay mình, chỉ cần mình động tay một cái liền có thể bóp chết đối phương, thậm chí có thể dùng mấy trăm loại phương pháp khác nhau, đem đối phương tàn nhẫn hành hạ cho tới chết!

Nhưng mà, trong lòng Nhạc Phàm không có nửa điểm hả hê sau khi trả thù, nếu có chỉ là bi phẫn và mất mát tràn đầy!

Tại sao? Tại sao trời cao lại đối với ta như vậy?

Thái Tư Khắc đáng chết, cho dù là ngàn đao vạn kiếm cũng chết không có gì đáng tiếc. Nhưng trên thế gian còn có bao nhiêu người giống như Thái Tư Khắc? Bị hãm hại nhưng vô lực phản kháng lại có bao nhiêu?

Nhạc Phàm không biết mình nên cảm thấy may mắn hay là bi ai… May mắn là bởi vì mình có lực lượng phản kháng, bi ai là bởi vì dù có lực lượng cường đại cũng không vãn đồi được sinh hoạt lúc đầu.

Nếu như có thể, hắn tình nguyện bỏ qua hết thảy những gì hắn có bây giờ, chỉ hy vọng đổi lại bình thản hạnh phúc ban đầu.

Một lúc lâu sau, Nhạc Phàm bình ổn lại tâm tình. Khi hắn nhìn lại Thái Tư Khắc, trong mắt thực đã không còn vẻ điên cuồng tức giận ban đầu, giống như là đối mặt với một kẻ đã chết, không có nửa điểm tâm tình dao động.

Nhìn biểu tình của đối phương có biến hóa, Băng Nguyệt không có nửa điểm không kiên nhẫn, ngược lại ôn nhu khuyên: "Người chết như đèn tắt, tất cả đều hóa thành hư không. Lấy cơ trí của Lý tiên sinh hẳn là hiểu, dù người có báo thù, nhưng người bị chết vĩnh viễn không thể sống lại nữa, người cần gì phải tự dày vò mình trong bể khổ. Dù sao người sống không nên chỉ sống mãi trong cừu hận của bản thân."

"Rất nhiều người vì ta mà chết, ta phải cấp cho họ một cái công đạo."

Nhạc Phàm bình tĩnh nhìn đối phương, trong mắt hiện lên vẻ thống khổ.

Băng Nguyệt nghe vậy cũng không khuyên bảo, ngược lại nói: "Lý tiên sinh, người cũng đã biết cừu nhân của mình là ai, thế lực của bọn họ thế nào?”

"Biết…”

Nhạc Phàm từng chữ từng chữ nói: "Chu Khang Cảnh, còn có Triệu Thiên Cân!”

Băng Nguyệt tiếp lời: "Chu Khang Cảnh chính là đương triều hoàng đế, thay trời nắm quyền, tay nắm quyền bính của cả giang sơn xã tắc. Mà Triệu Thiên Cân lại chính là Ma môn chí tôn, bằng vào thế lực của hai người bọn họ, người nghĩ sẽ báo thù như thế nào?"

"Ma môn chí tôn!?”

Nhạc Phàm tâm thần chấn động mãnh liệt, mặt lộ vẻ suy tư. Chu Khang Cảnh đúng là hoàng đế, chuyện này thiên hạ đều biết, hắn đến giờ vẫn không cảm thấy gì ngoài ý muốn, nhưng Triệu Thiên Cân… Theo lý giải của hắn, Triệu Thiên Cân hẳn là thiên hạ thủ phú, thế lực sau lưng hẳn là không kém, nhưng lại không nghĩ đến đối phương lại là Ma môn chí tôn.

Từ ngày đầu tiên bước chân vào giang hồ, Nhạc Phàm không hề có ý nghĩ gia nhập thế lực nào, càng không nghĩ tới mượn tay người khác giúp hắn đạt tới mục đích của mình, hắn chỉ muốn dựa vào lực lượng của mình đi báo thù, cấp cho người chết một công đạo. Chỉ có như vậy, hắn mới cảm thấy mình có ý nghĩa để sống, để tồn tại.

Nhưng bây giờ, hai cừu nhân trước mặt Nhạc Phàm, phảng phất như hai ngọn núi vô cùng khổng lồ làm áp lực trong lòng Nhạc Phàm thêm trầm trọng! Không thể vượt qua!

Lấy thế lực của hai người Chu Khang Cảnh và Triệu Thiên Cân, Nhạc Phàm chỉ bằng vào lực lượng một người muốn báo được đại thù, tuyệt đối là thiên nan vạn nan!

“Lý tiên sinh…”

Băng Nguyệt thấy thế tiếp tục nói: "Hiện tại giữa các thế lực lớn vẫn đang duy trì thế cân bằng vi diệu, cho nên thiên hạ mới có thể có một chút bình yên, nếu như người vì báo thù mà dẫn đến các thế lực lớn tranh đấu, đến lúc đó thiên hạ đại loạn, người chịu khổ thủy chung vẫn là dân chúng vô tội.”

Những lời này của Băng Nguyệt cũng không phải là không có đạo lý, Nhạc Phàm tuy rằng bây giờ một thân một mình, nhưng lực ảnh hưởng của hắn tuyệt đối không thể so với bất cứ một phương thế lực nào. Biên quan tĩnh quốc quân, Phàm Môn, Thiên Địa Minh… Những thế lực này lãnh đạo cũng cùng với Nhạc Phàm có quan hệ mật thiết, còn có không ít cao thủ thiên đạo có giao tình tốt với hắn. Nếu như những người này ở chung một chỗ, tuyệt đối là thế lực cường đại nhất thiên hạ.

Về tình huống như thế, ngay cả Nhạc Phàm chính mình cũng không phát giác. Có lẽ, là vì trong lòng hắn cho tới bây giờ chưa từng nghĩ đến việc sẽ lợi dụng người khác.

Trầm mặc một hồi lâu, Nhạc Phàm chậm rãi ngẩng đầu lên nói: "Ngươi, cho rằng tiếp theo ta nên làm thế nào?”

Biết đối phương đã chịu nghe lời mình, Băng Nguyệt nhẹ nhẹ thở phào nhẹ nhõm, nhàn nhạt mở miệng nói: “Ngày mười lăm tháng năm, chính là Ẩn Lâm đại hội được tổ chức năm năm một lần. Đại hội Ẩn Lâm chính là tranh đấu thiên đạo, đến lúc đó, Triệu Thiên Cân cùng với Chu Khang Cảnh cũng sẽ tham Gia. Tất cả tư oán, hảy để đến khi tham gia đại hội rồi giải quyết đi.”

"Ngày mười lăm tháng năm sao…"

Nhạc Phàm gật gật đầu, hít vào một hơi thật dài nói: "Nói cho ta biết, Trần Hương giờ đang ở đâu?"

"Trần Hương sư tỷ, nàng hiện còn may đã qua…"

Dưới mặt nạ, Băng Nguyệt biểu tình khẽ khác thường, nàng nói tiếp: "Chỉ là các người còn chưa tới thời cơ để gặp mặt.”

"Ngươi lừa ta…"

Nhạc Phàm sắc mặt run lên, toàn thân sát cơ nghiêm nghị.

Băng Nguyệt ngữ khí không thay đổi nói: "Ta không lừa người, Trần Hương sư tỷ bởi vì phạm sai lầm, bị tôn giả trừng phạt bế quan tư quá, không thể cùng gặp mặt. Người nếu thực muốn đi tìm nàng, vậy thì tại Ẩn Lâm đại hội tự mình hỏi tôn giả đi."

"Tôn giả là người thế nào?"

"Người cứ đợi chút, đến lúc đó tự nhiên sẽ gặp biết được hết thảy. Lời nói đến thế, mong rằng Lý tiên sinh suy nghĩ cho kỹ.

Băng Nguyệt không nói nhiều, sau khi nói xong liền chuyển thân rời đi.

Nhìn bóng lưng đối phương xa dần, Nhạc Phàm lặng lẽ đứng nghiêm.

Nếu như thế gian thật có nhân quả, vận mệnh thì sao?

Nếu quả thật có vận mệnh, nhân quả thì sao?

Nhạc Phàm nhìn qua Thái Ân Khắc đang trong tay mình, ngẩng đầu nhìn bầu trời… Thiên đạo vô cùng vô tận, mênh mông vô biên lại như hư không kia, cũng làm hắn nhìn không thấu, đoán không đến. Giống như một đạo bích chướng ngăn cách không thể vượt qua.

Trong cuộc sống tất cả tưởng niệm về thiên đạo, thế nào là thiên đạo?

Mịt mờ hồng trần, ai có thể trở lại?

Ba ngày sau, Nhạc Phàm phong trần mệt mỏi xuất hiện trên sườn núi một tòa núi nhỏ ngoài thành Ninh Huyện.

Nơi này là nơi hắn từng ở, nơi này có những hồi ức tốt đẹp hạnh phúc của hắn, nơi này đã từng là nhà của hắn. Giờ này, nơi này đã bị cỏ dại che dấu, chỉ có loáng thoáng có thể thấy được vài thanh gỗ mục khiến hắn nhớ về chút hồi ức.

Nhạc Phàm đoan chính quỳ gối trên cỏ, không nói một lời, cũng không hề làm gì, chỉ có tiểu phong xà lặng lẽ làm bạn.

Bên cạnh Nhạc Phàm, Thái Tư Khắc co tròn thân thể, sợ lạnh run.

Hối hận! Sợ! Đúng là báo ứng sao? Chẳng lẽ thật sự có báo ứng?

Thái Tư Khắc chưa từng nghĩ tới mình sẽ có một ngày như vậy, mặc dù hắn biết Lý Nhạc Phàm tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mình, nhưng hắn vẫn còn mơ mộng, lấy thế lực của nhà mình, tuyệt đối có thể bảo vệ bình an cho bản thân. Cho nên lúc Thái Tư Khắc mở mắt, nhìn thấy Lý Nhạc Phàm đứng ở trước mặt hắn, hắn sợ! Hắn chỉ hận sao mình không thể nhắm mắt lại, hy vọng hết thảy đều là mộng, một cơn ác mộng rất nhanh có thể tỉnh lại.

Còn đáng sợ hơn cả tử vong chính là đợi chờ tử vong, Thái Tư Khắc bây giờ giống như là một con dê đợi làm thịt, ngay cả quyền lợi kêu to cũng không có. Môi hắn khô nứt, thậm chí thần trí bắt đầu có chút mơ hồ.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự