Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 590 Kiếm thánh (2)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2019 chữ · khoảng 7 phút đọc

Song, biến hóa của chuyện này lại lần nữa vượt ra khỏi tưởng tượng của mọi người.

- Dừng tay lại!

Một thanh âm nhàn nhạt từ trên trời dưới đất, bốn phương tám hướng truyền đến, mang theo uy nghiêm lớn vô cùng. Loại uy thế này không phải là của thiên địa, mà là của tự thân, không có dựa vào bất kỳ ngoại lực nào!

Lực lượng cường đại! Lực lượng cường đại chân chính!

Nhạc Phàm dừng bước, hai mắt đỏ tươi nhìn về phía trước... chỉ thấy một nam tử trung niên vận áo đen tuyền bồng bềnh mà tới.

Người này ngũ quan anh tuấn, đầu tóc nửa trắng nửa đen, chòm râu thật dài đong đưa theo gió, phảng phất như tiên trong loài người. Nhất là ấn đường của hắn, thỉnh thoảng lộ ra một cổ khí tức sắc bén, làm cho người ta chấn kinh... Hắn đúng là người ở trong quan tài bằng băng.

Người áo đen tuyền đi tới trước mặt Nhạc Phàm, trực tiếp đánh giá đối phương nói:

- Tiểu huynh đệ, ta thấy người khí mạch không thông, lực không phát hết, xem ra người bị thương rất nặng, đáng tiếc đáng tiếc!

Thở dài, người áo đen tuyền lắc đầu, cũng không biết hắn đáng tiếc thứ gì.

Giữa không trung, Cát lão và Cảnh Hành Viễn đưa mắt nhìn nhau, đều có vẻ kinh hãi. Lấy thực lực thiên đạo trung cảnh đỉnh phong của bọn họ cũng nhìn không ra nửa điểm khí cơ trên người đối phương, cứ như là đang nhìn một đoàn không khí. Nếu như nhắm mắt lại, bọn họ tuyệt đối không biết sự tồn tại của đối phương.

Muốn đạt tới cảnh giới này, trù khi đem ba trăm sáu mươi lăm huyệt khiếu toàn bộ thu liễm. Thiên đạo hạ cảnh chính là lĩnh ngộ cảnh giới của mình, cùng với thiên địa dung hợp. Thiên đạo trung cảnh chính là đem thiên địa lực dung hợp vào thể nội, thiên đạo thượng cảnh chính là phải luyện hóa thiên địa lực! Mà muốn luyện hóa thiên địa lực, bước thiết yếu đầu tiên là phải lĩnh ngộ cảnh giới của mình, dung hợp cùng với thiên địa!

Thiên địa dung hợp vào thể nội và bản thân dung hợp với thiên địa, nhìn như không khác là bao, song trên thực tế thì quả là một trời một vực. Một bên là theo đuổi thiên địa lực , một bên là nắm giữ thiên địa lực. Bản chất khác nhau quyết định lực lượng mạnh yếu khác nhau.

Có thể nói không chút nào khoa trương rằng, Cát lão và Cảnh Hành Viễn cho dù hợp lại cũng không phải là đối thủ của người áo đen tuyền này. Đây chính là lực lượng! Lực lượng cường đại tuyệt đối!

Cát lão và Cảnh Hành Viễn chậm rãi hạ xuống mặt đất, lui sang một bên, bọn họ biết, giờ này khắc này cũng không phải là lúc bọn họ có thể hành động theo ý thích.

- Phụ thân... Khắc nhi...

Lạc Dung từ hậu viện chạy tới, song vừa nhìn thấy núi thây biển máu trước mắt, cả người như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh lẻo, trừ bỏ sợ hãi vẫn là sợ hãi!

Đánh giá Lý Nhạc Phàm toàn thân là máu đứng trong sân, Lạc Dung lại lần nữa phát run. Dù đã nghe nhiều lời đồn đãi về hắn, song nàng không nghĩ tới hắn có thể điên cuồng tới mức này, so với lời đồn thì căn bản không cùng một cảnh giới!

- Phụ, phụ thân mọi người không có sao chứ!

Lấy lại tinh thần, Lạc Dung vội tới hỏi thăm, nhìn bộ dáng thê thảm của nhi tử, trong lòng lại có một trận chua xót. Nàng vội vàng lấy ra hai hạt đan đưa cho Lạc Khuê và Thái Ân Khắc. Ăn vào xong, huyết sắc của hai người cũng khôi phục không ít.

Nương! Nương cứu con... Cứu con... Con không muốn chết... Con không muốn chết mà!

Trì hoãn một chút, Thái Tư Khắc khóc nức nở ôm lấy mẫu thân mình.

Một người chừng ba mươi tuổi đầu lại giống như một tiểu hài tử, chỉ có thể nói rằng hắn đã bị kinh hãi quá độ.

- Không có việc gì rồi, không có việc gì rồi, nương đã mời tới cao thủ, hắn nhất định có thể che chở được con.

Lạc Dung trấn an nhi tử, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Thái Vũ, đối phương cũng bất đắc dĩ lắc đầu.

Lúc này, Lạc Tề đã đi tới:

- A Dung, người nọ là cao thủ muội mời tới hỗ trợ sao? Hắn là ai? Thật sự có thể ngăn lại Lý Nhạc Phàm?

Lạc Dung trịnh trọng gật đầu nói:

- Đại ca yên tâm! Tiền bối chính là cố nhân của sư phụ muội, vô cùng lợi hại, Lý Nhạc Phàm tất nhiên không phải là đối thủ của hắn.

Thấy muội muội như thế, Lạc Tề tò mò hỏi:

- Thật không? Vị tiền bối này đến tột cùng là người phương nào?

Liếc liếc bóng lưng của người áo đen tuyền, Lạc Dung thấp giọng nói:

- Đại ca huynh hẳn là nghe nói qua tên của người, vị tiền bối này họ Tiết, người đời thường gọi là Kiếm thánh Tiết đế!

- Là Kiếm thánh Tiết đế!

Lạc Tề đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo lại lộ vẻ kinh sợ:

- Cái gì!? Dĩ nhiên là hắn...

Nói tới Tiết Thiên Lan, người này từng là đệ nhất cao thủ trong bạch đạo của giang hồ, sự tích của hắn trên giang hồ cũng không ghi lại quá nhiều. Cho dù là bên trong Thương Thiên giám cũng không có bao nhiêu.

Tiết Thiên Lan thành danh nhờ vào một kiếm áp đảo phần lớn cao thủ của hắc bạch hai đạo, danh vọng tuyệt đối không ở dưới Bạch Vũ Đế. Chỉ tiếc người này ở hơn ba mươi năm trước đột nhiên im hơi lặng tiếng. Trên giang hồ không có ai biết tung tích của hắn, cũng không có nghe qua bất kỳ tin tức gì về hắn. Có người nói hắn chết rồi, có người nói hắn điên rồi, còn có người nói hắn bế quan không ra. Cho nên mọi người cũng dần dần quên đi sự hiện hữu của hắn.

Có thể nói Tiết Thiên Lan khi còn sống là một truyền kỳ. Mà nay đột nhiên xuất hiện ở nơi này, đúng là làm người ta nghi hoặc không thôi.

Tựa hồ nghĩ đến cái gì, Lạc Khuê tiếp lời:

- A Dung, vị Tiết tiền bối này, chẳng lẽ là người trong hòm quan tài bằng băng năm đó?

- Đúng vậy.

Lạc Dung bình tĩnh gật đầu, trong mắt có chút phức tạp không dễ dàng phát giác. Ngay sau đó nàng đưa ánh mắt chuyển về phía trước.

- Tránh ra!

Mặc dù Nhạc Phàm dừng bước, nhưng sát khí trên người hắn cũng không có giảm đi, ngược lại còn nồng đậm thêm!

Nhìn người trước mắt, trong hai mắt màu đỏ tươi của Nhạc Phàm có thêm một chút cảnh giác... Người này rất mạnh! Phi thường mạnh! Chẳng qua cho dù là địch nhân cường đại cũng không ngăn cản được quyết tâm của hắn.

Cảm nhận được sát khí lẫm lệ của đối phương, biểu tình của Tiết Thiên Lan vẫn không thay đổi, ngược lại lộ ra thần thái tiêu điều:

- Tiểu huynh đệ, hôm nay ngươi giết người đã quá nhiều rồi, vẫn là dừng tay đi! Đắc đạo mười năm, thành ma một khắc, người cần gì phải như thế?

- Tránh ra!

Nhạc Phàm hét to một tiếng, Ngư Trường kiếm trực tiếp chém về phía đối phương..

Tiết Thiên Lan không có tránh né, lấy chỉ làm kiếm bắn ra một đạo kiếm quang, tùy ý đón tiếp.

- Tránh ra!

Không có khí thế ngập trời, không có chiêu số hoa mỹ, kiếm chỉ đơn giản như thế cư nhiên lại dễ dàng ngạnh kháng đoản kiếm của Nhạc Phàm. Thời gian, kỹ xảo, lực đạo hoàn toàn không có thứ gì không hoàn hảo.

Nhìn thấy một màn như vậy, mọi người sững sờ tại chỗ, nhất là Cát lão và Cảnh Hành Viễn, hai người có cảm xúc càng sâu. Bọn họ tất nhiên là hiểu được lực lượng của Lý Nhạc Phàm là cỡ nào, thế mà người áo đen tuyền kia chỉ dùng hai ngón tay đã đem thế công sắc bén của đối phương tiếp được, thủ đoạn như vậy quả thực là nghe rợn cả người.

Không chỉ là bọn hắn, cho dù là Nhạc Phàm cũng phải giật mình.

- Kiếm đúng là hảo kiếm, kiếm pháp cũng không tệ...

Người áo đen tuyền thản nhiên bình luận:

- Chỉ tiếc, ngươi là người luyện đao, lấy kiếm thay đao đúng là bôi nhọ thanh danh của chuôi kiếm này rồi! Không nên ở trước mặt Tiết mỗ sử dụng kiếm, nếu không ngươi vĩnh viễn cũng không làm gì được ta.

Khẩu khí thật lớn! Lòng tin thật cường đại! Song cũng không có ai lại cho là hắn tự đại, giống như đây chính là điều đương nhiên!

Không sai, người áo đen tuyền chính là Kiếm thánh một thời, cảnh giới của hắn chính là "Kiếm"! Phóng nhãn khắp thiên hạ, có mấy người dám so sánh với hắn về kiếm đạo, kiếm ý, kiếm tâm. Danh hiệu thánh trong kiếm không phải là phù du!

"Phốc xích!"

Một chỉ nhẹ nhàng đánh ra, nhất thời đem Nhạc Phàm chấn lùi lại mấy bước!

Nhạc Phàm lần đầu tiên cảm nhận được áp lực cường đại như thế!

An ổn lại bàn tay có chút tê dại, Nhạc Phàm thu hồi đoản kiếm, nhưng cũng chưa có ý định buông bỏ.

Tiết Thiên Lan thấy thế vẫn bình tĩnh nói:

- Vốn hết thảy ân oán trên giang hồ cũng không liên quan tới ta, song ta đã đáp ứng ra tay giúp người ta, cho nên ngươi cũng nên trở về đi!

"..."

Nhạc Phàm im lặng không nói, hai bàn tay nắm chặt!

Trở về? Như thế nào mà trở về? Trở về nơi đâu? Nhà ta không có, thân nhân ta mất, chính mình còn có thể trở về chỗ nào đây? Mười năm, oán hận mười năm, há có thể vì một câu nói mà vứt bỏ?

- Ngươi, vẫn không có ý định buông bỏ sao?

Sắc mặt Tiết Thiên Lan chuyển sang lạnh lẽo, ma tính trong thể nội lại rục rịch:

- Tốt! Rất tốt! Đóng băng ba mươi năm, ngươi cũng là kẻ giao thủ đầu tiên của Tiết mỗ sau khi xuất quan. Ta biết ngươi thân chịu trọng thương, cũng không tính chiếm tiện nghi của ngươi... Tiết mỗ cả đời chỉ tu một kiếm, nếu ngươi có thể tiếp được một kiếm này của Tiết mỗ, Tiết mỗ liền không đi quản chuyện ở nơi này nữa.

Đang khi nói chuyện, ánh mắt Tiết Thiên Lan liếc về phía đám người Quan Trọng Nghĩa đang ẩn nặc.

- Oa! Bị phát hiện rồi...

Quan Trọng Nghĩa giật mình:

- Người này đến tột cùng là ai? Cư nhiên chỉ dùng một ánh mắt đã là người ta rung động, thật lợi hại!

Quách Tường Phong gật đầu nói:

- Ý cảnh người này tu luyện chính là "Kiếm", không biết hắn cùng với kiếm ma so sánh với thì như thế nào.

- Ý cảnh người này tuy mạnh, nhưng so với kiếm ma hẳn phải kém hơn một bậc.

Ngưng nhi nói một câu, rồi lại khôi phục vẻ trầm mặc.

Báo lỗi Thương Thiên : http://4vn/forum/showthread.php?p=443886 (http://4vn/forum/showthread.php?p=443886)

Tám về Thương Thiên!!!!!!!! : http://4vn/forum/showthread.php?t=33869

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự