Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 588 Phá kình vạn trọng lực (2)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2140 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hai bên giao thủ, tất nhiên là kinh thiên động địa!

"Oành!"

"Cha! Suyễn! Suyễn! Cha! Cha!"

Quyền của Nhạc Phàm và chỉ của Cát lão va chạm, tiếng vang khổng lồ vọng khắp trời đất, không gian tựa hồ khó có thể thừa thụ lực lượng của hai người, phát ra những tiếng vỡ thanh thúy, giống như là vỏ trứng bị vỡ vụn vậy!

Thấy tình cảnh này, Cát lão không khỏi lộ vẻ kinh dị. Mặc dù hắn vẫn luôn đánh giá cao thực lực của Lý Nhạc Phàm, nhưng đến khi giao thủ mới biết, lực lượng của đối phương còn cường đại hơn mình tưởng tưởng gấp mấy lần. Lực lượng hết sức thuần túy, không có bất kỳ tạp chất, quả thực so với bất kỳ thần binh lợi khí nào cũng muốn khủng bố hơn!

- Thương hải vô biên, vạn cơn sóng dữ!

Thủ quyết lại biến hóa, chỉ của Cát lão lại hóa thành trảo, từ trên giáng xuống, mũi nhọn của trảo nhằm thẳng đến đỉnh đầu của Nhạc Phàm!

Đối mặt với biến hóa như thế, Nhạc Phàm dứt khoát tung ra một quyền đối kháng với lòng bàn tay của đối phương, không có bất kỳ kỹ xảo nào đáng nói.

"Oanh!"

Lần va chạm này phải mãnh liệt gấp mười lần lúc trước, song phương đều bị dư lực đánh văng ra!

Sóng khí rào rạt, lan ra rất rộng.

Trong sân, trừ bỏ Cảnh Hành Viễn ra, người người đều bị sóng khí lật cho ngã ngửa, ngay cả giang hồ tông sư Diệp Vãn Phong cũng không ngoại lệ.

- Đáng ghét!

Hai chiêu đều bất lợi, Cát lão đối với Lý Nhạc Phàm lại càng hận thấu xương, đang định tiếp tục phát động thế công, quyền thứ ba của Nhạc Phàm đã tới theo kỳ hạn.

"Phanh!"

Lại là một quyền, đem uy thế mà Cát Lão tốn công xây dựng trực tiếp đánh tan.

Chẳng qua, thế công của Nhạc Phàm cũng chưa kết thúc. Ngay khi hắn vừa ổn định thân hình, quyền thứ tư lại tới nữa rồi...

Quyền thứ bốn không nhanh không nặng, cũng không có khí thế hung mãnh, trong sự khó hiểu của Cát lão dễ dàng xé rách bình chướng tạo ra từ thiên địa lực của hắn, rơi thẳng xuống ngực Cát lão...

Chuyện quá mức đột nhiên, Cát lão vội vặn vẹo thân thể, dùng một chiêu chuyển lực, may mắn tránh được đại bộ phận quyền kình. Bất quá kinh mạch trong thể nội cũng bị lực lượng của Nhạc Phàm xâm thực, khiến cho việc vận chuyển chân nguyên có chút bất ổn.

- Đây là quyền gì?

Sắc mặt Cát lão đại biến, kinh hãi chợt lóe lên trong mắt, kể cả Cảnh Hành Viễn cũng phải động dung.

Phải biết rằng bình chướng thiên địa chính là phòng ngự bảo đảm nhất của cao thủ thiên đạo, cũng giống như khôi giáp của chiến sĩ, bảo hộ những chỗ trọng yếu của cao thủ thiên đạo. Nếu như một người chiến sĩ ở trên chiến trường mà không có khôi giáp, thì cũng chỉ là giống như một mỹ nhân trần truồng trước mặt cường đạo, hậu quả tuyệt đối thê thảm...

Trong nháy mắt, Cảnh Hành Viễn liền làm ra quyết định, cùng với Cát lão liên thủ đối phó địch nhân!

Một địch nhân khủng bố như vậy, nếu không diệt trừ, hậu hoạn vô cùng.

Thân hình khẽ động, Cảnh Hành Viễn mang theo kim luân bị tàn phá một góc xuất hiện ở bên cạnh Cát lão, hai người cũng không nói thêm lời thừa, chẳng qua là ngầm hiểu lẫn nhau gật gật đầu.

Cùng lúc đó, quyền thứ năm của Nhạc Phàm đã lao tới.

"Hừ!"

- Lật mây chuyển mưa, lôi đình vạn cân!

- Bách thế kim luân chuyển!

Cát lão và Cảnh Hành Viễn lộ ra sát cơ, đồng loạt ra tay, mỗi người đều xuất ra tuyệt chiêu của mình!

- Phá ... kình ...

Thanh âm khàn khàn của Nhạc Phàm vang lên, mang theo uy thế trước nay chưa từng có và sát niệm không quản tất cả lao tới!

Phá kình nặng bao nhiêu?

Một quyền mười lực! Hai quyền trăm lực! Ba quyền ngàn cân! Bốn quyền vạn trọng... Vạn trọng nặng như một vùng đại địa, phá kình lực, phá vạn trọng!

"Oanh"

"Oành! Oành! Oành!"

Va chạm kịch liệt, tiếng vang quanh quẩn trong trời đất!

Uy thế khôn cùng lại đem mây đen trên trời tách ra... Mây đen tan hết, bầu trời vẫn âm u như cũ.

Kình khí hung mãnh, trong phạm vi chừng mười trượng, tất cả cây cối phòng ốc đều bị đập nát, mấy tên binh sĩ đều bị sôi trào huyết khí, hộc máu ngã xuống đất!

Mà Thái Tư Khắc dưới sự bảo vệ của Lạc Khuê, chỉ thừa nhận áp lực đã bị giảm bớt, nên bình yên vô sự.

"Oa nha nha!"

Diệp Vãn Phong hai lần bị lật ngã, tức đến nhịn không được, kêu ầm lên:

- Con mẹ nó, ta chỉ xem náo nhiệt mà thôi, không cần đối với ta như vậy chứ? A! Quả nhiên là như vậy, mỗi lần gặp Lý Nhạc Phàm cũng đều phải gặp xui xẻo, ta...

Tiếng nói chưa dứt, bên tai Diệp Vãn Phong đã có tiếng bước chân xa xa truyền tới! Tiếng bước chân hỗn độn, rất nhiều rất nhiều...

- Mẹ của ta, cư nhiên lại có nhiều người tới như vậy, mười vạn tinh binh của Tổng đốc quả nhiên không phải là nói ngoa, khí thế này...

Người phải giữ mình, đạo lý này sao Diệp Vãn Phong không hiểu qua, hắn không dám vì thống khoái nhất thời rồi sau đó thống khổ cả đời:

- Phiền toái này là của Lý Nhạc Phàm... Hắc! Lý Nhạc Phàm đánh tới chỗ nào, khói ma cũng theo tới chỗ đó, câu nói này quả nhiên không sai, quả thực so với tiểu tử Giang Tiểu Phong còn muốn tai họa hơn! Thật không biết ta làm ra chuyện gì mà gặp phải người này. Hắc hắc! Dù sao chuyện này cũng không liên quan tới lão phu, quản hắn làm cái gì. Thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp họa, lão phu cũng không muốn gặp họa... nơi này thị phi quá nhiều, không nên ở lâu, trước tiên nên đi vẫn tốt hơn.

Diệp Vãn Phong thừa dịp không có ai chú ý, lặng lẽ ẩn nấp rồi chuồn đi.

- Ha ha! Lão đầu này quả thực có chút ý tứ.

Quan Trọng Nghĩa ẩn trong chỗ tối, nhìn thấy một màn này không khỏi bật cười.

Ở bên cạnh hắn, Quách Tường Phong và Ngưng nhi đều có vẻ mặt nghiêm túc.

Bất cứ chuyện gì, chỉ cần liên lụy đến tu sĩ liền không phải chuyện nhỏ. Phải biết rằng tu sĩ thiên đạo có đại năng lực đại lực lượng, tranh đấu ở giữa bọn họ có tính hủy diệt không thua chiến tranh.

Nếu là lúc trước kia, tranh đấu của tu sĩ quyết không thể lan đến gần người thế tục. Song hiện tại loạn thế như thủy triều, tranh đấu của tu sĩ cũng không còn quá nhiều cố kỵ.

- Nếu như còn đánh tiếp, chỉ sợ cả Nghiễm Châu thành cũng xong hết rồi.

Quách Tường Phong nhìn về phía Ngưng nhi, tựa như muốn trưng cầu ý kiến của nàng:

- Chúng ta có nên đi ngăn cản bọn họ không?

- Quách tử, ta nói ngươi, ngươi không có uống rượu tại sao lại hồ đồ?

Quan Trọng Nghĩa nuốt ngụm rượu nói:

- Chúng ta cũng không phải là những người nhàm chán của Thánh Vực, ngăn cản bọn họ làm gì? Mà Lý Nhạc Phàm kia đúng là tới báo thù, sát tâm vô cùng kiên quyết, người nào cũng không thể dao động, chúng ta nếu đi ngăn cản, trước tiên không nói tới ngăn bọn họ được hay không, chỉ sợ phải gặp đánh nhau với Lý Nhạc Phàm trước, tràng diện chỉ có thể là loạn thêm.

- Lão Quan, ngươi đúng là càng uống càng thanh tỉnh.

Quách Tường Phong cười nhạt, cũng không có so đo, chỉ đưa ánh mắt hướng vào phía trong sân.

Va chạm qua đi, nội viện yên tĩnh một chút!

Bụi mù tản ra, trong sân không có một bóng người, chỉ có một hố to mười trượng lưu lại!

Người đâu? Ba người kia đã đi nơi nào?

Ánh mắt mọi người đảo qua bốn phía, trừ bỏ kiến trúc tàn phá tiêu điều ra cũng không có phát hiện gì.

- Kia, ở trên trời, mau nhìn lên!

Một tiếng thét kinh hãi, mọi người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Cảnh Hành Viễn và Cát lão đang lơ lững giữa không trung, đầu tóc rối tung, vẻ mặt âm u, ống tay áo tàn phá thê thảm, nhìn qua có chút chật vật.

Vậy còn Lý Nhạc Phàm thì như thế nào?

Giữa không trung cũng không có bóng của Lý Nhạc Phàm, không lẽ đối phương bị hai người đánh chết, nếu thế thì đúng là nhẹ cả người rồi.

Ai ngờ hố to đột nhiên nổ tung, một bóng người bước ra từ giữa đống đất đá, ngoài Nhạc Phàm ra còn là ai?

Giờ khắc này, quần áo Nhạc Phàm đều bị rách nát, vết thương chằn chịt, chẳng qua là hộp sắt sau lưng vẫn chưa bị hao tổn chút nào.

Hắn bước ra từng bước một, lửa giận phiêu tán, phảng phất như vừa bước ra từ bãi tha ma, tử khí dày đặc.

Tử khí ngưng tụ thành một lớp sương đen vờn quanh Nhạc Phàm, quỷ dị làm người ta không lạnh mà run!

Tiểu hoàng xà vẫn như cũ quấn quanh tay hắn, phát ra tiếng kêu phẫn nộ!

Nhìn Lý Nhạc Phàm bình yên vô sự, Cát lão và Cảnh Hành Viễn đều lộ vẻ kinh sợ, bọn họ nghĩ sao cũng không thông, đả kích mảnh liệt như thế, đối phương chẳng những không có hóa thành tro bụi, ngược lại khí thế còn tăng lên! Về phần những vết thương ngoài da kia, lại có thể khép lại với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy!

Đánh không chết! Đánh không sợ! Đánh không bại!

Một người như vậy, cho dù là ai cũng phải thấy nhức đầu vạn phần.

- Khắc nhi!

Một tiếng gọi truyền đến, chỉ thấy một nam nhân trung niên mặc hoa phục cẩm y vọt vào trong sân.

Nhạc Phàm nhận ra người này, trong ký ức của hắn, nam nhân này chính là phụ thân của Thái Ân Khắc, đầu lĩnh của Thái gia - Thái Vũ.

Mười năm, Thái Vũ cũng không có bao nhiêu biến hóa, chẳng qua là tóc mai đã có màu hoa tiêu.

- A! Là ngươi!? Dĩ nhiên là ngươi...

Thái Vũ kinh hãi nhìn Lý Nhạc Phàm, phảng phất như nhớ về cái đêm mười năm trước, cái đem làm cho hắn sợ hãi tột cùng...

Ngay sau đó, lại có một đoàn tướng lĩnh binh lính kéo tới, mà người cầm đầu là một nam tử trung niên thân mặc chiến giáp uy phong lẫm liệt, trên trán để lộ vẻ sát phạt quyết đoán, không giận mà có uy. Đúng là con trưởng của Lạc Khuê - Đại tướng quân Lạc Tề!

May là Lạc Tề vốn đang chuẩn bị về nhà, bởi vậy vừa nhận được tín hiệu cứu viện, hắn lập tức suất lĩnh đại đội nhân mã mau chóng chạy tới, vừa kịp lúc chưa có chuyện gì quá tệ xảy ra.

- Bảo hộ Tổng đốc!

Lạc Tề nhìn tình thế xung quanh, lập tức ra lệnh:

- Đội trọng nỏ chuẩn bị, đội đại đao, trọng thương vây lấy kẻ địch cho ta!

Mấy vạn tinh binh đông nghìn nghịt trong nháy mắt đem cả phủ tổng đốc nhét kín, nước chảy không lọt.

Những binh sĩ này đều trải qua trăm trận chiến, sát khí ngất trời, nhiều người hội tụ một chỗ, uy thế vô cùng cường đại!

Không khí bị đè nén mà ngưng trọng!

Đối mặt với tràng cảnh này, sắc mặt Nhạc Phàm lạnh lùng.

Chiến trường, sát trường... Một hình ảnh quen thuộc hiện lên trong đầu, tay cầm đao, giết chóc bốn năm tâm không chùn.

Máu tươi vô tận phủ khắp người, cảnh hôm nay há loạn được lòng ta.

Lạc Tề vung tay lên, lạnh lùng hét một chữ:

- Giết!

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự