Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 587 Phá kình vạn trọng lực (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2032 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Ngoại công cứu con!

Tên ngu ngốc nhà ngươi kêu la cái gì, sợ người khác không biết ngươi bị trói sao...

Mắng một tiếng, Diệp Vãn Phong xách theo Thái Ân Khắc đang bị điểm huyệt hiện thân ở trên bờ tường.

- Hắc hắc, náo nhiệt náo nhiệt, thật sự là náo nhiệt...

Diệp Vãn Phong cười khan hai tiếng:

- Các ngươi tiếp tục, các ngươi tiếp tục đi, ta chỉ là người tới xem náo nhiệt mà thôi, các ngươi không cần phải để ý đến ta, này...

Đang nói đột nhiên ngừng lại, ánh mắt Diệp Vãn Phong dừng tại một người, khuôn mặt kinh ngạc như thấy quỷ!

- Ngươi... Ngươi... Ngươi... Ngươi, ngươi là Lý Nhạc Phàm? Thật sự là ngươi!?

Cánh tay Diệp Vãn Phong run lên, suýt nữa đem Thái Tư Khắc đánh rớt xuống. Hắn không biết hôm nay có phải ngày xui xẻo của hắn hay không, cư nhiên ở chỗ này lại gặp tên sát tinh Lý Nhạc Phàm. Mỗi lần nhìn thấy sư đồ Lý Nhạc Phàm, trên người mình chắc chắn sẽ không phát sinh chuyện tốt gì. Lần này... xem ra cũng sẽ không có chuyện tốt gì a!

Diệp Vãn Phong thật là hận! Hận tại sao mình không quản được hai chân của mình, hận vì chính mình thích xem náo nhiệt, thích đi quản chuyện người khác. Hiện tại bị nhiều người như vậy nhìn chằm chằm, muốn đi sợ là đã trễ rồi.

Không để ý tới Diệp Vãn Phong đang âm thầm kêu khổ, ánh mắt Nhạc Phàm gắt gao nhìn chằm chằm người trong tay đối phương. Người kia chính là kẻ thay đổi vận mệnh của mình, phá hủy cuộc sống của mình. Cho dù cách xa mười năm, cho dù trí nhớ tan nát, hắn cũng vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên được người này.

- Thái... Tư... Khắc!

Bởi vì cái gọi là, kẻ thù gặp mặt mắt đỏ ngầu, Nhạc Phàm kêu lên từng chữ từng chữ trong tên của đối phương, hung quang trong mắt bạo trướng, sát khí nồng đậm lại lần nữa ngưng tụ, hóa thành một đạo lệ mang nhắm thẳng vào đối phương!

"A!"

Hết lên kinh hãi, Thái Tư Khắc bị sát khí ngưng tụ kia đánh tan sạch sẽ can đảm. Hắn vừa nhìn đối phương đã biết hắn là ai, hắn đồng dạng cũng không quên được người này, người làm mình lo lắng hãi hùng suốt hơn mười năm, tùy thời sẽ xuất hiện ở trong ác mộng.

- Là ngươi! Dĩ nhiên là ngươi! Thật sự là ngươi!

Thái Tư Khắc thất kinh, nhìn đôi mắt đỏ ngầu kia, hắn cảm giác mình đang chìm trong tuyệt vọng, dày vò, bào mòn linh hồn.

- Không! Không... Đừng có giết ta! Đừng có giết ta! Van ngươi bỏ qua cho ta! Chuyện năm đó không phải là ta làm, chuyện không liên quan đến ta... Cha mẹ cứu ta... Ngoại công cứu ta...

Dưới sự bao phủ của sát khí, tâm thần của Thái Tư Khắc tan vỡ, nước mũi ***g bồng, nước mắt dàn dụa, không còn nửa điểm bộ dáng của thiếu gia.

- Dừng tay, Lý Nhạc Phàm ngươi dừng tay...

Lạc Khuê không nhịn được kêu lên. Dù đối phương làm sai chuyện gì thì người ta cũng là cháu của mình, nhìn thấy người ta như thế sao hắn không chua xót được.

- Đừng có giết ta... Cứu ta...

- Câm miệng! Ồn chết đi được!

Nghe được Thái Tư Khắc mất đi lý trí la to, Diệp Vãn Phong không khỏi phiền lòng, tiện tay điểm vào huyệt câm của đối phương nói:

- Hắc hắc! Chuyện này không có bất cứ quan hệ nào lão phu, các ngươi có thù báo thù, có oán báo oán... Tiểu tử này cứ giao cho các ngươi xử lý đi, lão phu chỉ xem náo nhiệt, không có hứng thú chõ mõm vào.

Vừa nói xong, Diệp Vãn Phong dùng sức đem Thái Tư Khắc ném ra ngoài.

Cũng không biết là cố ý và vô tình, Thái Tư Khắc bị ném ra thật xa, hướng thẳng tới chỗ của Lý Nhạc Phàm.

- Không!

Thấy một màn này, Thái Tư Khắc suýt nữa bị dọa cho hồn phi phách tán!

Lạc Khuê lại càng kinh hãi hơn, đang muốn mở miệng cầu cứu Cảnh Hành Viễn thì dị biến xảy ra! Hai đạo quang ảnh phá không mà đến, chia ra chỉ hướng Nhạc Phàm và Thái Ân Khắc.

"Phanh!"

Nhạc Phàm dùng một quyền đánh tan quang ảnh. Động tác của hắn cũng bị chậm nửa nhịp. Chính trong nửa nhịp này, một bóng trắng khác đã đem Thái Tư Khắc quấn lấy, trực tiếp cứu đi.

Nói đến là đến, nói đi là đi, thế gian nào có chuyện tiện nghi như vậy?

"Gào!"

Lửa giận của Nhạc Phàm bạo trướng, thân hình thoáng một cái đã tiêu thất tại chỗ, để lại một vết thật sâu trên mặt đất... Khi hắn xuất hiện lần nữa, bóng trắng kia cũng đã bị ép cho dừng lại, nhìn kỹ thì thấy một lão giả tóc trắng xoá, trên mặt đủ loại dấu vết của năm tháng.

Người này đúng là Mộ Dung nhất tộc Cát lão, kỳ thực hắn tới đã lâu, chẳng qua là lặng lẽ quan sát, vẫn chưa nông nóng xuất thủ. Nếu không phải Thái Ân Khắc xuất hiện, chỉ sợ hắn vẫn còn ngồi xem, tìm cơ hội cấp cho Nhạc Phàm một kích trí mệnh. Đương nhiên, cứu Thái Tư Khắc cũng là một cái nhân tình lớn, tạo điều kiện đẩy mạnh hợp tác của Mộ Dung thị và Lạc gia sau này, cơ hội này không thể bỏ qua.

"Hừ!"

Cát lão lạnh mặt, đang muốn mở miệng nói vài lời nhưng không lường trước rằng Nhạc Phàm đã tung nắm đấm tới, một câu cũng không nói.

Người này quả thực là một kẻ mãng phu thuần phát!

Cát lão thầm mắng một câu, bảo vệ Thái Tư Khắc lui ra tránh, cũng không chống chọi cùng đối phương, hơn nữa còn không biết là cố ý hay vô tình mà nhích gần về phía Lạc Khuê và Cảnh Hành Viễn.

Lùi một chút, Cát lão cất cao giọng nói:

- Cảnh cung phụng, người này đã nhập ma đạo, nếu không diệt trừ sẽ dẫn tới tai họa cho muôn dân, không bằng ta và ngươi liên thủ đem hắn tiêu diệt, như thế nào?

Lời thật tàn (nhẫn)! Kết thật độc!

Lời của Cát lão đúng là muốn dồn Nhạc Phàm vào chỗ vạn kiếp bất phục.

Lấy quan sát của hắn, tu vi của Lý Nhạc Phàm cũng không cao, chỉ là đối phương có một thân lực lượng quỷ dị, chỉ dựa vào thủ đoạn của một mình hắn, thật sự khó có thể diệt sát Lý Nhạc Phàm. Hắn xảo quyệt mời Cảnh Hành Viễn liên thủ, vừa có thể thuận nước dong thuyền, vừa có thể diệt trừ hậu hoạn, vừa kiếm được một phần địa vị, có thể nói là một công ba việc.

- Liên thủ...

Cảnh Hành Viễn nghe vậy đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó lại lộ vẻ do dự. Cao thủ có tôn nghiêm của cao thủ, mình đường đường là tu sĩ Thiên đạo trung cảnh, lại muốn cùng với tu sĩ khác liên thủ đối phó một người trong giang hồ, chuyện này nếu truyền đi, khó tránh khỏi chê cười của người khác. Nhưng Lý Nhạc Phàm có một thân lực lượng quỷ dị, vừa rồi mình đã ăn thiệt thòi không nhỏ, cho dù mình xuất toàn lực đem đối phương giết chết, nói không chừng cũng chỉ là lưỡng bại câu thương, cũng chỉ là tiện nghi cho người khác.

Nhìn đối phương do dự bất định, Cát lão âm thầm cười lạnh, hắn nếu đã mở miệng, dĩ nhiên là có nắm chắc thuyết phục đối phương. Đang định tiếp tục khuyên bảo, quả đấm của Nhạc Phàm đã vụt tới.

Một quyền thịnh nộ! Quyết tâm giết người!

Cừu nhân trước mắt, Nhạc Phàm há cho phép hắn được cứu đi!?

- Hừ! Lý Nhạc Phàm, ngươi thật cho là lão phu không làm gì được ngươi sao?

Bị truy kích lâu như vậy, lửa giận của Cát lão không nhịn được xông lên đầu:

- Càn khôn đẩu chuyển, tinh di bách biến!

Hét vang lên, thân thể Cát lão rơi vào trạng thái vặn vẹo cực độ, quyền cước thành một thể, chân nguyên trong cơ thể tuần hoàn kết nối, tạo thành một bình chướng thiên địa tròn trịa bao vây lấy chính mình!

Công kích của Nhạc Phàm toàn bộ đều rơi vào bình chướng của Cát lão, giống như đánh vào trên bọt biển, vô lực vô vi, thậm chí còn có thể bị lực lượng của mình bắn ngược lại!

Thủ đoạn như thế, quả thực làm cho người ta tức hộc máu. Nếu tùy tiện đổi lại bất cứ người nào, chỉ sợ cũng sẽ ngừng tay, nhưng Nhạc Phàm lại không có dừng tay, công kích của hắn vẫn như mưa rào rơi xuống, mãnh tới mãnh đi, càng ngày điên cuồng, mỗi quyền đánh ra thì lực lượng lại tăng thêm một phần, nước chảy mây trôi, liên miên không dứt...

Ngắn ngủn mười hơi thở, hai người giao thủ đã không dưới trăm chiêu.

Cát lão càng đánh càng kinh hãi, càng đánh càng xem trọng Lý Nhạc Phàm thêm mấy phần. Hắn tiện tay đem Thái Tư Khắc ném về phía Lạc Khuê, xoay người nghênh tiếp Nhạc Phàm, khí thế bành trướng lên thêm vài phần.

- Thiên địa vô tận, thương hải chuyển!

Trong nháy mắt, Cát lão đánh ra mười hai đạo thủ quyết biến hóa, hóa quyền thành chỉ. Trong phạm vi trăm trượng, thiên địa lực đều ngưng tụ lại trên đầu ngón tay của hắn, có thể nói là lấy điểm phá mặt, vừa khéo vừa mãnh.

- Thuật thần thông!

Cảnh Hành Viễn thét lên kinh hãi, biểu hiện trên mặt vô cùng phức tạp.

Thuật thần thông, tên như ý nghĩa, là một loại kỳ thuật thần kỳ phi thường, một khi thi triển, liền có uy năng khổng lồ và uy thế vô hạn... Nghe nói, những thuật thần thông này chính là dựa vào thuật tu tiên thời kỳ viễn cổ suy diễn ra, phát triển tới nay, rất nhiều thuật thần thông với uy lực cường đại cũng đều thất truyền trong các loại chiến dịch. Cho dù là ở tu hành giới hiện tại, thuật thần thông trọn vẹn cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa phần lớn đều bị các môn phái cất kỹ, ngoại nhân căn bản là không cách nào chạm đến.

Đây cũng là tại sao Cảnh Hành Viễn lại kinh ngạc như vậy.

Thiên đạo tại thiên địa, vô cùng vô tận, bát ngát mênh mông.

Cao thủ thiên đạo tức là người đem bản thân hòa nhập vào thiên địa, nắm giữ quy tắc biến hóa của thiên địa, do đó mượn hoặc nắm giữ uy thế của thiên địa, tùy theo một thứ gọi là "cảnh giới"!

Cát lão tuy rằng chưa đột phá thiên đạo thượng cảnh, nhưng thần thông này cung đã cảnh giới của hắn đẩy tới đỉnh phong... Lực lượng của hắn tiếp xúc thiên địa lực! Uy của hắn đã tiếp xúc uy thế của thiên địa!

Nếu như nói, mới vừa rồi Cát lão và Nhạc Phàm giao thủ chẳng qua là trò chơi trẻ con, như vậy tình thế bây giờ, mới thực sự là quyết đấu lực lượng!

Một người là cao thủ thiên đạo chưởng khống thiên địa lực, một người khác cũng là một người điên với lối chiến đấu mạnh mẽ.

Báo lỗi Thương Thiên : http://4vn/forum/showthread.php?p=443886 (http://4vn/forum/showthread.php?p=443886)

Tám về Thương Thiên!!!!!!!! : http://4vn/forum/showthread.php?t=33869

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự