Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 585 Thù và hận (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2283 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nội viện phủ tổng đốc trầm tĩnh dị thường.

Trước phòng khác Lạc Khuê chắp tay mà đứng, tuy phẫn nộ trong lòng nhưng hắn vẫn duy trì phong phạm của người đứng đầu.

Bênh cạnh là bảy tên cao thủ đứng ở bảy phương vị, xung quanh có ba trăm binh lính ba tầng trong ba tầng ngoài không ngừng chạy qua lại, loáng thoáng dâng lên một cổ khí thế. Không sai, đây chính là một tiểu hình chiến trận.

Chiến trận này là do Lạc Khuê dùng một số tiền lớn thông qua môi giới đặc thù mới thu được vào tay. Hắn vốn là có ý thông qua chiến trận này để sáng chế ra chiến trận lợi hại hơn, dùng tốt ở trên chiến trường.

Chỉ tiếc, chiến trận biến hóa vô cùng huyền diệu, muốn sáng chế một cái thì không phải là chuyện ngày một ngày hai. Bởi vậy cho tới bây giờ thì Lạc Khuê cũng chỉ nắm giữ vẻn vẹn hai bộ tiểu hình, đừng nói tới chi là trung hình và đại hình.

Tiếng kêu thảm thiết bên trong phủ cuối cùng cũng biến mất, chỉ còn lại một mảng tĩnh lặng.

Trong sự chăm chú của đám người Lạc Khuê, một bóng người từ đàng xa đi tới, từng bước từng bước tới gần...

Người tới toàn thân nhiễm nháu, hai mắt phát ra quang mang thù hận! Sau lưng của hắn có một hộp sắt dài, đồng dạng cũng bị máu tươi nhuộm đỏ. Hắn trông như là ma quỷ mới từ bể máu của địa ngục đi ra.

Tử khí và sát ý nồng đậm tản ra.

"Phệ!"

Một bóng đen lóe lên, chỉ thấy một con rắn nhỏ kỳ dị xuất hiện ở trên vai người tới, thè thè cái lưỡi đỏ, khắp thân bao phủ bởi lân giáp.

- Là... là hắn! Dĩ nhiên là hắn! Dĩ nhiên là hắn!!!

Nhìn người tới, Lạc Khuê không kìm nén được gào lên, không để ý tới tôn nghiêm và thể diện. Hắn trợn trừng hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm đối phương, không khỏi hiện lên một chút khiếp sợ.

Hắn vĩnh viễn sẽ không quên, hắn làm sao quên được một người khiến người ta ăn ngủ không ngon, khiến thiên hạ biến sắc.

- Lý... Nhạc... Phàm...

Lạc Khuê hít một hơi thật sâu, gọi ra từng chữ từng chữ trong tên của đối phương. Người chung quanh đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó lập tức lộ ra vẻ kinh hãi!

Lý Nhạc Phàm là ai?

Trong khoảng thời gian này tin tức về Lý Nhạc Phàm trải dài khắp mọi nơi, cho dù là người ru ru ở trong nhà cũng phải nghe tới tên hắn.

Lời đồn nào phải hư danh, nếu nói ấn tượng của giang hồ về Lý Nhạc Phàm là gì, vậy cũng chỉ có một chữ - hung!

Hung thần ác sát! Hung tàn dữ dội! Máu lạnh điên cuồng!

Có lẽ ngươi không sợ sinh tử, có lẽ ngươi dũng cảm gan dạ, nhưng khi ngươi đối mặt với một tên điên, một tên cuồng ma, một tên coi thường sinh mệnh, ngươi sẽ như thế nào?

Dù mọi người đều đã trải qua trăm trận chiến, cũng tránh không được mà run sợ trong lòng!

- Lý Nhạc Phàm! Ngươi dám...

Tự biết thất thố, Lạc Khuê vốn còn muốn nói vài lời để lấy lại chút mặt mũi, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng kia, không khỏi sửa lời nói:

- Lý Nhạc Phàm, ta bất kể ngươi là người hay quỷ, nơi này không chấp nhận cho ngươi càn rỡ!

Lời của Lạc Khuê tuy tàn khốc, nhưng hắn cũng không dám vọng động. Lý Nhạc Phàm lợi hại, đâu phải chỉ riêng hắn biết đâu.

Nghe được có người gọi ra tên mình, Lý Nhạc Phàm đột nhiên dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía trước.

Trong trí nhớ của Nhạc Phàm thì người này cũng không có mấy ấn tượng. Bất quá hắn lại biết, người này chính là tổng đốc Lạc Khuê, là ngoại công của Thái Ân Khắc!

Đương nhiên, Nhạc Phàm cũng không có đi cân nhắc những quan hệ phức tạp này, đây chỉ là một ý niệm thẳng đuột ở trong lòng.

- Thái Ân Khắc ở nơi nào?

Mấy chữ nhàn nhàn lại lạnh lẽo như sông băng vạn trượng, giống như mang theo cô độc và thù hận ngàn vạn năm!

"Phệ phệ!"

Tiểu hoàng xà và Nhạc Phàm tâm ý tương thông, tự nhiên cũng cảm nhận được cơn tức giận không thể kìm chế này. Bất quá, tiểu hoàng xà hiểu được, Nhạc Phàm cũng không hi vọng có người khác nhúng tay vào chuyện này, bởi vì hắn muốn dùng hai tay của mình để giải quyết hết thảy. Cho nên, tiểu hoàng xà lặng lẽ lùi về cổ tay của Nhạc Phàm, xoay quanh bất động.

Ở trong lòng, Lạc Khuê đã đem Thái Ân Khắc trách cứ vô số lần, đồng thời cũng âm thầm may mắn là Thái Ân Khắc vẫn chưa về, nếu không thì không biết sẽ thành bộ dáng ra sao nữa.

Chấn chỉnh lại tinh thần, Lạc Khuê trầm giọng nói:

- Lý Nhạc Phàm, chuyện năm đó tuy là do Khắc nhi dựng lên, nhưng hắn khi đó chẳng qua là trẻ tuổi nông nổi, hành động theo cảm tính mà thôi, cũng không phải là hung thủ chân chính sát hại thân nhân ngươi, ngươi hà tất phải đuổi tận giết tuyệt?

"..."

Nhạc Phàm nhìn chằm chằm, sát khí trên người cũng chưa giảm nửa điểm.

Phân rõ phải trái không được, Lạc Khuê đành phải quát lớn:

- Lý Nhạc Phàm, mười năm trước ngươi chính là trọng phạm do triều đình truy nã, chẳng lẽ ngươi hôm nay còn muốn giẫm lên vết xe đổ phải không? Nếu ngươi bây giờ lui ra, bổn quan niệm tình ngươi nôn nóng báo thù, tha cho ngươi một mạng. Nếu ngươi còn chấp mê bất ngộ, đừng trách bổn quan đem ngươi bắt lại!

Nếu như đổi lại là người khác, Lạc Khuê há có thể sẽ thỏa hiệp như thế? Đường đường là Tổng đốc Lưỡng Quảng, tay cầm mười vạn trọng binh, ai dám nghịch ý của hắn. Bất quá, đối mặt với một địch nhân cường đại và điên cuồng, không ai lại dám tùy tiện đắc tội.

- Thái Ân Khắc ở nơi nào?

Ngữ khí Nhạc Phàm vẫn lạnh như băng, không có chút che dấu sát ý trong lòng. Loại quyết tâm giết người này, cho dù là trời long đất lở cũng đừng hòng thay đổi!

Thấy đối phương kiên quyết như thế, sắc mặt Lạc Khuê không khỏi hơi đổi. Hắn liên tưởng tới đủ loại tin đồn về Lý Nhạc Phàm, hắn là người một khi đã hạ quyết tâm thì không có khả năng vì một hai câu của người khác mà thay đổi.

Lạc Khuê biết, chuyện hôm nay không cách nào kết thúc tốt đẹp được, bất quá hắn cũng không sợ hãi. Là người nắm quyền một phương, nếu trên tay không có chút điểm nội tình thì chỉ sợ hắn đã bị người ta giết chết trăm nghìn lần rồi.

- Lý Nhạc Phàm, ngươi đã chấp mê bất ngộ như thế, vậy thì đừng trách lão phu không khách khí! Loạn Tinh trận, phá thiên địa, giết giết giết!

Ra lệnh một tiếng, ba trăm binh lính đồng thời kết hợp, tụ thành một đoàn, giống như vòng xoáy tinh tú không ngừng vận chuyển, đem Nhạc Phàm vây ở chính giữa.

Những binh lính này xếp thành đội hình nhìn như tán loạn, nhưng kỳ thực hành động của bọn họ lại nhất trí một cách thần kỳ, mỗi một động tác giống như đã trải qua ngàn vạn lần tập luyện, không có bất kỳ sai lệch nào.

Binh trận hung hiểm, Nhạc Phàm không một chút để ở trong lòng, ngược lại sải bước tiến về phía trước.

"Tùy... Tùy... Tùy....!"

Bước chân nặng nề giống như giẫm đạp trong lòng mọi người... Khó chịu, đau đớn, không cách nào an tĩnh được. Mỗi khi Nhạc Phàm bước một bước, sát khí lại nặng thêm mấy phần, binh sĩ nào tới gần một chút đều có cảm giác sắp nghẹt thở.

Sợ hãi sẽ cho người ta sụp đổ, mà biện pháp duy nhất chính là phản kháng, liều mạng phản kháng!

- Giết!

Chiến trận khẽ động, công kích sắc bén ùn ùn kéo đến.

Rút giây động rừng, đây chính là uy lực của chiến trận... Lấy lực lượng nhỏ nhất đổi lấy công kích cường đại nhất!

"Đương... Đương..."

"Phác... Phác... Phác..."

"Oành..."

Binh khí ào ào bổ tới, nhưng nhịp chân của Nhạc Phàm vẫn không có dừng lại, từng bước từng bước... Phảng phất như vĩnh viễn cũng sẽ không dừng lại.

- Cút!

- Cút cút cút...

Một tiếng rống giận tràn ngập hận ý tràn khắp trời đất, trong khoảng thời gian ngắn, sóng khí cuồn cuộn, phong vân biến sắc!

Rồi sau đó, trong vòng ba trượng quanh Nhạc Phàm sinh ra một cái ***g vô hình, bất kỳ binh lính nào chạm phải đều bị lực lượng khủng bố này ăn mòn...

"A!"

"Oành!"

"Oành! Oành! Oành!"

Binh sĩ trong chiến trận, người này tiếp người kia ngã xuống, phát ra tiếng kêu thảm thiết! Bọn họ chết trong thống khổ, thất khiếu chảy máu, nếu có người kiểm tra thi thể bọn họ, nhất định sẽ phát hiện, ngũ tạng lục phủ, kinh mạch xương cốt của những binh lính này đều đã bị đánh nát bấy!

Cứ như vậy, không có bất kỳ kỹ xảo nào, Nhạc Phàm cứng rắn đi thẳng một đường xuyên qua chiến trận.

Nhìn thấy một màn như vậy, sắc mặt Lạc Khuê âm u sắp chảy nước.

"Tùy! Tùy! Tùy!"

Thời điểm Nhạc Phàm còn cách Lạc Khuê năm trượng, bảy tên cao thủ bên cạnh Lạc Khuê cuối cùng cũng ra tay.

Giật như gió! Nhanh như điện!

Bảy bóng người giống như quỷ mỵ xông về phía Nhạc Phàm...

Bảy người này là bảy cao thủ tiên thiên do Lạc gia dốc toàn lực bồi dưỡng ra, mỗi người đều có tuyệt chiêu của riêng mình. Bảy người hợp nhất, cộng thêm uy lực của chiến trận, đây tuyệt đối là một lực lượng cường đại. Khó trách Lạc Khuê có thể an ổn ở vị trí này nhiều năm như vậy, xem ra nội tình xác thực thâm hậu.

"Oành! Oành! Oành! Oành!"

Vừa va chạm phải ***g tráo, bảy tên cao thủ không ngoài dự tính bị bắn trở lại, bất quá bọn hắn cũng không giống những binh lính kia bị chấn chết, chẳng qua là nội phủ bất định, huyết khí cuồn cuồn mà thôi.

- Thất Tinh hợp!

Một chiêu thất bại, bảy người thoáng điều chỉnh lại, sau đó nhảy lên trời cao. Trên không trung, bảy bóng người kết hợp điệp gia hoàn mỹ với nhau, hình thành một cổ lực lượng vô cùng khổng lồ. Lực lượng cường đại như vậy, đã muốn vượt ra khỏi bình chướng của cảnh giới tiên thiên, mơ hồ chạm tới cảnh giới thiên đạo.

Không sai, đã tiếp cận biên giới của thiên đạo, dẫn động lực lượng thiên địa!

- Một kích liên thủ của bảy huynh đệ chúng ta, Lý Nhạc Phàm ngươi có dám tiếp không!

Bảy người cười lên như điên, bọn họ đối với tuyệt chiêu của mình vô cùng tin tưởng, nếu đối phương dám ngạnh kháng trực diện, bọn họ nhất định có thể đem đối phương đánh thành trọng thương, thậm chí trực tiếp đánh chết!

Vừa nghĩ tới nhóm người mình có thể đem một nhân vật trong truyền thuyết đánh bại, bảy người quả thực nhịn không được cười vang.

Uy thế thật lớn, nhưng biểu tình của Nhạc Phàm không có một chút biến hóa, thậm chí bước chân cũng không có dừng lại chút nào.

"Oành!"

Thế công của bảy người phá tan ***g tráo vô hình, rơi thẳng hướng đỉnh đầu của Nhạc Phàm, đối phương không chút nghĩ ngợi, tay phải tùy ý đánh ra một quyền!

"Răng rắc cách cách!"

"Oành!"

Quyền ý như thiên, sát phạt quyết đoán!

Cùng với quyền thế của Nhạc Phàm va chạm, thế công của bảy người giống như củi mục bị đánh tan, bảy người cũng bị đánh thành thịt vụn!

Vụn thịt bay tứ tung, mưa máu phun đầy trời. Máu tanh! Tàn nhẫn! Cuồng bạo!

Một màn kia không chỉ làm người ta rung động, mà còn là sợ hãi phát ra từ nội tâm!

Bọn lính đình chỉ tấn công, gấp rút lui lại giống như nhìn thấy quỷ.

Bọn họ tuy đã nhiều lần sống ở ranh giới của sinh tử, nhưng hiện tại, nam tử này đã nói cho bọn họ biết có một thứ đáng sợ hơn cái chết, đó chính là tuyệt vọng!

Mới vừa rồi còn ba trăm binh lính sống sờ sờ, không lâu sau chỉ còn lại có không tới trăm người.

Nhìn thi thể đầy đất, lòng tuyệt vọng tự nhiên sinh ra.

Mọi người tránh ra, thân ảnh Nhạc Phàm trực tiếp bại lộ trước mắt Lạc Khuê. Đối phương kinh sợ nhìn chằm chằm hắn, một lời cũng nói không ra.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự