Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 581 Môn đồ (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1784 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ngưng Hương ngưng hương, mười dặm ngửi thấy hương, như mộng như ảo, như ẩn như hiện.

Giai nhân như ngọc, tóc đen uyển chuyển, hờ hững mà không dung tục, đẹp mà không ướt át.

Âm thanh của tự nhiên, lay động theo chiều gió, cầu cũng không được, trằn trọc khó ngủ.

Ngưng Hương các tọa lạc ở ngoại ô phía đông thành, chính là một chỗ tồn tại đặc thù của Nghiễm Châu thành. Người ở nơi này đều là các nữ tử phong trần, quốc sắc thiên hương, tài nghệ vô song, cho dù là nha hoàn thị nữ bưng trà rót nước cũng đẹp như tiên tử, xuất trần thoát tục, tuyệt đối là những người mà các nam nhân tha thiết ước mơ.

Nhưng một nơi kỳ dị như vậy cũng không ai biết nó xuất hiện khi nào, ai là chủ nhân. Đương nhiên từng có không ít người hiếu kỳ tới tìm tòi, bất quá từ đó về sau cũng không nghe tin tức gì về họ nữa. Quan phủ cũng không có hỏi qua chuyện gì phát sinh. Mỗi này có không ít thương nhân quan gia giàu có tụ lại đây, hưởng thụ sự tươi đẹp của nơi này, bao gồm nữ nhân trong đó.

Cho nên, mọi người dần dần quen với sự tồn tại của nơi này.

Ngưng Hương biệt viện dựng sát bên núi, rừng đào làm bạn, dòng suối nhỏ chảy ngang, trang nhã không bụi trần, cảnh sắc mỗi phương đều làm cho tâm thần vui vẻ, ý cảnh thăng hoa.

Đi vào biệt viện, đá xanh sạch sẽ gọn gàng lát dưới chân, đi trên mà tâm thần sảng khoái. Hai bên vườn hoa muôn màu muôn vẻ, phảng phất như là cảnh trong mơ. Nhìn về phía trước là một lầu các hoa lệ tinh xảo lẳng lặng đứng nghiêm.

Trong biệt viện, tại một ôn tuyền lộ thiên, có mấy nữ tử lụa mỏng che người đang đùa giỡn náo nhiệt, nước suối tung tóe qua ánh mặt trời để lộ hào quang cầu vồng.

Một bức tranh xuân sắc vô cùng mỹ lệ, cho dù ai nhìn thấy cũng không nhịn được mà rung động trong lòng.

- Đại mỹ nhân, Diệp ca ca của các nàng tơi đây, đừng chạy a! Các nàng trốn đi đâu rồi, ha ha!

- Hôm nay ca ca nếu bắt được ai, thì người đó phải hảo hảo bồi tiếp ca ca... ca ca bảo chứng sẽ cho các ngươi dục tiên dục tử, làm tiên nữ chân chính...

Tại một phương của biệt viện truyền đến những lời dâm đãng, đó là của một lão đầu nhi tóc hoa râm đang chơi đùa với một đám nữ tử, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt kinh thường xung quanh.

Những nữ tử này cũng không tầm thường, thân pháp linh động phiêu dật, uyển chuyển như đàn bướm vờn hoa. Mà lão đầu nhi kia thì lại càng nhanh hơn, hai chân như gió, không chút chạm đất, đuổi theo đùa giỡn không dừng lại.

- Oa! Mùi hoa nhài, nhất định là tiểu Thiền nhi rồi...

Lão đầu nhi không biết từ trên người ai mò xuống một cái yếm, đưa lên mũi hít hít, khuôn mặt say mê:

- Lão Tà nói không sai, Ngưng Hương các quả nhiên không giống với những thanh lâu khác, thật là một địa phương tốt a! Diệp Vãn Phong ta nếu ngày cũng có nhiều mỹ nhân vây quanh như vậy thì tốt biết mấy. Ha ha ha ha.

Không có sai, lão đầu nhi này chính là lãng tử tiêu dao hảo sắc như mệnh Diệp Vãn Phong.

Mười năm trước Diệp Vãn Phong bị Phượng Dương Lâu bắt giữ, nhiều lần biến chuyển lại vào tay "Đạo thần" Tư Không Tuyệt. Sau đó bị đưa về Vạn Ác Cốc. Nhắc tới nơi đó, hắn vô cùng thống khổ. Một nơi không có trân sản rừng biển, không có mỹ nữ như mây, không có phồn hoa vô biên... một thứ vui cũng không có. Nếu không phải lần này mấy xú gia hỏa của Vạn Ác Cốc đột nhiên rời đi, chỉ sợ chính mình sẽ bị buồn bực tới chết!

Cũng may tất cả đều đã là quá khứ, tương lai tươi đẹp đang vây quanh. Vứt bỏ tạp niệm, Diệp Vãn Phong lại cười lớn nhằm phía chúng nữ, như thể muốn phát tiết uất ức tích tụ bao năm.

Nhìn nhìn lão đầu nhi đối diện, Lam Duệ Minh thu hồi ánh mắt, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười.

- Lam tướng quân, người biết hắn?

Ngồi cạnh hắn là một nam tử anh tuấn, trên trán lộ ra mấy phần âm lãnh - Đại thiếu gia Thái Ân Khắc.

So với năm đó, Thái Ân Khắc đã thay đổi rất nhiều. Tâm trí thành thục, bớt đi sự lỗ mảng tuổi trẻm tính cách âm trầm, càng lúc càng giống phụ thân Thái Vũ của hắn.

- Thái thiếu gia chớ xem thường lão đầu kia, hắn chính là tông sư cao thủ giang hồ năm đó Diệp Vãn Phong. Người này hảo sắc như mệnh, nơi đó có mỹ nữ nơi đó có bóng hình của hắn. Bất quá hắn đã mất tính mười năm, không nghĩ tới hôm nay lại gặp hắn chỗ này.

Thái Ân Khắc uống một ngụm rượu, vui mừng nói:

- Lam tướng quân đối với chuyện trên giang hồ cũng là biết không ít a.

- Thái thiếu gia quá khen.

Lam Duệ Minh khiêm tốn nói:

- Mạt tướng cũng chỉ biết một phần thôi, chẳng qua người này từng xuất hiện ở Tương Dương, cho nên vừa vặn còn nhớ rõ hắn.

- Tương Dương...

Vẻ mặt Thái Ân Khắc trở nên cổ quái, tựa hồ lại nghĩ tới gì đó.

Lam Duệ Minh thấy thế nói:

- Không biết có phải Thái thiếu gia đang phiền não vì sự tình của Lý Nhạc Phàm?

Nghe được ba chữ Lý Nhạc Phàm, mí mắt Thái Ân Khắc giật giật hai cái, trong lòng buồn bực uống một ngụm rượu.

- Thái thiếu gia không cần quá lo, Lý Nhạc Phàm mất tích mười năm, nếu sẽ xuất thế thì đã xuất thế, vì sao nhất định phải đợi tới mười năm? Lời đồn của giang hồ không thể tin được. Mà cho dù là hắn đi nữa cũng không dám đối mặt với mười vạn tinh binh ở Nghiễm Châu thành.

- Không sai, có trọng binh của Nghiễm Châu thành, họ Lý kia nhất định không dám xuất hiện.

Nghe lời nói thế, tâm tình Thái Ân Khắc bình phục rất nhiều.

Cái tên Lý Nhạc Phàm đã trở thành ác mộng của hắn, nó mang theo sự tuyệt vọng và sợ hãi, cho dù là so với tử vong còn đáng sợ hơn.

"Đông..."

Tiếng đàn vọng ra từ trong lầu các. Mọi người đều im lặng lắng nghe.

Giai điệu uyển chuyển ưu thương, khiến người ta không khỏi hồi tưởng lại tràng cảnh ly biệt...

Giai điệu lại thoải mái cao vút, giống như con người biến đổi thất thường...

Thân ở trong tình cảnh này, trong lòng nổi lên chút phiền muộn!

Tiếng đàn dần tắt, mọi người cảm ngộ thật lâu mới từ từ tỉnh lại.

Bọn họ cam nguyện ở chỗ này chờ một ngày chính là vì tiếng đàn trăm nghe không chán này.

- Tiếng đàn của Ngưng nhi cô nương quả là tiên khúc, nhân gian khó nghe được vài lần a!

- Nếu có thể được thấy dung mạo của Ngưng nhi cô nương, kiếp nầy sống không uổng!

Chỉ tiếc tiên tử không nhiễm bụi trần, chỉ có thể đứng xa nhìn thôi.

- Ài...

Mọi người cảm khái một phen, nhưng không ai đi tìm kiếm người đánh đàn. Tựa hồ trong lòng bọn họ thì nơi đó chính là cấm địa không thể vượt qua.

Một lát sau mọi chuyện lại trở nên giống như bình thường.

...

Tại một chỗ tối trong lầu các.

- Tiểu thư, Đại tôn có tin tức truyền đến...

Một người đeo mặt nạ xuất hiện ở trong phòng, lấy ra một khối lệnh bài ngọc bích tiến lên phía trước nói:

- Tiểu thư, đại hội Ẩn Lâm lần này quan hệ trọng đại, những tôn giả khác cũng sẽ ra mặt, Đại tôn hi vọng người sớm chuẩn bị.

Ngưng nhi nhận lấy ngọc bài, truyền một đạo ý niệm mỏng manh vào trong, sau đó khẽ gật đầu, ngọc bài cũng hóa thành tro bụi.

- Ta hiểu, ngươi đi về trước phục lệnh đi.

- Dạ.

- Đứng lại! Ngươi là ai? Nơi này không cho phép ngoại nhân ra vào!

Người thần bí vừa lui ra, dưới lầu các có tiếng ồn ào vang lên, một thanh âm hùng hậu truyền đến:

- Tại hạ Quan Trọng Nghĩa, cầu kiến Ngưng nhi cô nương...

- Đông Chí, để cho hắn vào đi! Hắn không phải là tục nhân...

Ngữ khí Ngưng nhi êm ái, phảng phất như gió xuân lướt qua mặt, khiến cho người ta say mê trong đó.

Cửa phòng mở ra, một nam tử cao lớn khôi ngô cất bước đi vào, kèm theo một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi.

Người này anh khí bừng bừng, trong mắt thỉnh thoảng chớp lóe duệ quang, không biết còn say hay đã tỉnh.

- Ngưng nhi cô nương quá khen, ta cũng chỉ là một tục nhân, tục nhân cực kỳ, nếu không sao lại hãm sâu trong tình cảnh mà không thể tự kiềm chế? Bất quá, thanh âm của Ngưng nhi cô nương còn dễ nghe hơn so với tưởng tượng của ta. Ha ha ha ha...

Quan Trọng Nghĩa gỡ hồ lô bên hông xuống, đưa lên miệng uống một hớp, trong khoảng thời gian ngắn mùi rượu lại xông ra bốn phía. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn Ngưng nhi gần như vậy, đôi mắt không chút che dấu ý yêu mếm của mình.

Không thể không nói, Ngưng nhi rất đẹp! Phi thường đẹp... Một thân lụa đen, tóc hai mai phiêu dật, ôn nhu như nước, hoàn mỹ tuyệt sắc!

- Quả nhiên là tuyệt sắc giai nhân...

Một bóng người xẹt qua, xuất hiện ở trong phòng. Người tới là một nam tử phong thái hiên ngang, một thân trường bào trắng, tay cầm tiêu ngọc, giở tay nhấc chân cũng có vẻ tao nhã.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự