Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 568 Hung tinh (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1842 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tuyệt Mệnh cốc.

Nhạc Phàm và Giang Tiểu Phong được người của Bạch gia an bày ở trong một trang viên.

- Ngày ngày đều phải ăn no. Ăn no mới có sức suy nghĩ, ăn no mới có sức làm việc, ăn no...

Dưới ánh nắng rực rỡ, Giang Tiểu Phong nằm dài trên bãi cỏ, hai mắt khép hờ, khóe miệng ngậm một cọng cỏ, vừa hưởng thụ ánh nắng ấm ám, vừa ngêu ngao hát, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Một bên, Nhạc Phàm lẳng lặng ngồi xếp bằng ở trên một bệ đá trơn nhẵn, cúi đầu không nói, tựa hồ như đang suy tư gì đó.

- Lý đại ca, ta thấy người từ lúc tới nơi này đều buồn bực không nói, người đang suy nghĩ gì vậy?

"..."

Thấy Nhạc Phàm không đáp lại, Giang Tiểu Phong tự trả lời mình:

- Người không nói ta cũng biết, người đang lo lắng Bạch gia trị không hết được bệnh của người sao?

"..."

- Y thần Bạch gia không phải là tầm thường, người xem lão đầu kia chỉ tùy tiện liếc mắt đã biết được bệnh trạng của người, khẳng định không phải là nhân vật đơn giản a...

"..."

- Hơn nữa, ta nghe Tam sư phụ nói, nơi này có một vị y đạo thánh thủ, cũng là tồn tại y thuật cao nhất của thiên hạ, cho dù là lão rùa đen Độc vương kia cũng phải chào thua đứng sang một bên!

"..."

Nhạc Phàm cũng không có mở miệng, không khỏi Giang Tiểu Phong không khỏi có chút vô lực, hắn ngồi dậy mở to hai mắt, chân thành nói:

- Lý đại ca, người cứ yên tâm đi, ta thấy người không phải là người đoản mệnh, nhiều sóng to gió lớn như vậy đều đã vượt qua, tương lai nhất định sẽ vô cùng oai hùng.

- Ân?!

Nhạc Phàm chăm chú hai mắt, chợt nhìn về phía Giang Tiểu Phong điểm một chỉ, một đạo kình khí phá không bay tới!

"Xuy!"

Không nghĩ tới đối phương đột nhiên lại ra tay, Giang Tiểu Phong bị dọa tới mức đờ cả người, cả phản ứng cũng không kịp làm ra, chỉ có một ý niệm ở trong đầu: Chẳng lẽ người chê ta nói quá nhiều, hay là bởi vì ta biết quá nhiều, muốn giết người diệt khẩu!

"Ba!"

Một tiếng vang nhỏ, Giang Tiểu Phong sững sờ tại chỗ. Khẽ cảm thụ lại thân thể, hắn không phát hiện ra bất kỳ vết thương nào. Đây là chuyện gì? Thanh âm vừa rồi là gì?

Giang Tiểu Phong theo bản năng quay đầu đi, chỉ thấy một vật nhỏ to cỡ nắm tay, toàn thân đầy lông xanh xuất hiện ở bên cạnh người mình. Vật nhỏ này hình như là bị thương nặng, co lại thành một đoàn, sau đó bắt đầu thối rửa, trong chớp mắt đã hóa thành một bãi chất lỏng màu xanh.

Thấy một màn này, Giang Tiểu Phong không khỏi nhảy dựng lên, tim đập thình thịch.

Lại một chớp mắt khác, bãi chất lỏng bị thấm sạch vào trong lòng đất, chỉ để lại một đám tử khí mơ hồ.

- Lý đại ca, đây rốt cuộc là thứ gì?

Giang Tiểu Phong lau từng giọt mồ hôi lạnh, trong lòng cảm kích bất tận với Lý Nhạc Phàm. Hắn không dám nghĩ tới, nếu vừa rồi mình vật nhỏ cổ quái kia chạm phải, cuối cùng sẽ hóa ra dạng gì.

- Tam sư phụ nói thật không có sai, khó trách nơi này gọi là Tuyệt Mệnh cốc, ngay cả mặt cỏ nằm phơi nắng cũng có nguy cơ tới sinh mạng, sau ra tiểu ca ta về sau phải cẩn thận hơn mới được!

Lý Nhạc Phàm liếc mắt nhìn thảm cỏ trước mặt, không biết là đang suy nghĩ gì.

"A!"

Đột nhiên có một tiếng kêu kinh hãi vang dội khắp khe núi.

Nhìn lại, đó là một thiếu nữ diện mạo xinh đẹp đang hướng trang viên đi tới, quỳ gối trước mặt cỏ khóc lóc không ngừng:

- Lục Nhi! Lục Nhi sao lại chết rồi? Lục Nhi sao lại chết rồi! Là ai? Là ai giết chết Lục Nhi của tiểu thư nhà ta?

"Hử! Tiểu nha đầu này là ai?"

Giang Tiểu Phong chột dạ rụt cổ lại, đem ánh mắt hướng về chỗ khác, làm ra vẻ chuyện này không liên can tới ta! Đáng tiếc càng tránh né, phiền toái lại càng tìm tới nhanh hơn.

Thiếu nữ ngắm nhìn bốn phía, nhìn thấy Giang Tiểu Phong rụt thân hình lại, rõ ràng là kẻ có tật giật mình, lử giận trong lòng nhất thời nổi lên ba trượng!

Hay cho một tên tiểu tặc, dám giết chết Lục Nhi của tiểu thư nhà ta!

Thiếu nữ đi nhanh tới, một tay túm lấy Giang Tiểu Phong, hung hăng nói:

- Tiểu tặc nhà ngươi còn muốn trốn, đi với ta tới gặp tiểu thư, chờ tiểu thư xử trí!

- Lục Nhi? Cái gì mà hồng với lục, ta không biết ngươi đang nói gì nữa.

Bị một tiểu cô nương túm lấy, Giang Tiểu Phong sao vui vẻ được, cho nên giãy ra nói:

- Buông tay buông tay, nha đầu điên ngươi muốn làm gì? Rõ ràng là có đoàn lông xanh kia chọc tới ta trước, chuyện này không thể tính là do ta. Ta mới là người bị hại!

- Cái gì mà không tính? Người bị hại?

Thiếu nữ nghe vậy cũng không có ý buông tha:

- Tiểu tặc nhà ngươi đã giết chết Lục Nhi, còn muốn nói sạo sao? Ở đây chỉ có hai người, nếu không phải là ngươi thì chính là hắn...

Vừa nói, nàng vừa nhìn về phía Lý Nhạc Phàm.

- Bất quá, lúc nảy tại sao bổn cô nương nhìn ngươi ngươi lại né tránh? Hơn nữa còn có vẻ mày gian mắt chuột, khẳng định không phải là người tốt!

Đối phương nói một tràng, Giang Tiểu Phong nghe một chữ cũng không lọt lỗ tai. Kỳ thực hắn cũng rất oan uổng, bình thường tuy là nói dối vô số lần, nhưng lần này là hắn nói thật, nhưng sao người ta lại không tin? Hoàn hảo, da mặt hắn đủ dày, người ta nói gì hắn cũng không thèm để ý.

- Ngươi... Tiểu tặc nhà ngươi rốt cuộc có đi theo ta hay không?

Thiếu nữ gấp gáp đề thăng lực đao trên tay. Bất quá Giang Tiểu Phong cũng không phải là đèn đã cạn dầu, vẫn giống như mọc rễ tại chỗ, mặc cho đối phương tùy ý lôi kéo, nửa bước cũng không có di.

- Nha đầu điên nhanh buông tay ra, chúng ta chính là khách nhân của nơi này.

- Khách nhân? Với dạng khách nhân hung ác như ngươi, Tuyệt Mệnh cốc chúng ta tuyệt đối không hoan nghênh!

- Ngươi, ngươi...

- Ngươi cái gì mà ngươi!

Nghe thiếu nữ phản bác, Giang Tiểu Phong giống như bị mắc gì trong cổ họng, khó khăn không nói ra lời.

"Được rồi, mình đến đây cầu người ta, ngàn vạn lần không thể đắc tội với người của Bạch gia. Được rồi, tiểu ca ta nhịn."

Nghĩ nghĩ xong, Giang Tiểu Phong lập tức nở nụ cười lấy lòng:

- Tiểu muội muội, có chuyện gì từ từ mà nói, cần gì phải động tay động chân? Cái đám xanh xanh tên Lục Nhi kia, là nó muốn tập kích ta, cho nên mới bị ta ngộ sát.

- Ai là tiểu muội muội của ngươi!

Thiếu nữ tức giận nhìn hắn:

- Tiểu tặc nhà ngươi cho dù tâm chưa bị thối, nhưng miệng cũng đã bị thối, không thể bỏ qua cho ngươi!

- Ta thật sự là oan uổng mà!

Giang Tiểu Phong đưa ánh mắt nhờ giúp đỡ về phía Lý Nhạc Phàm, đối phương không có nửa điểm phản ứng, chẳng qua là chậm rãi đi tới bên cạnh bãi cỏ, chân mày hơi nhíu lại.

- Dược Nhi...

- Làm sao vậy? Mới vừa rồi xảy ra chuyện gì?

Đúng lúc này, hai gã nam tử bước nhanh vào nơi này, mà một vị đúng là Bạch Đông Hoa đã gặp lúc trước.

Thiếu nữ tên Dược Nhi nghe tiếng gọi, vội kêu lên:

- Cửa thiếu gia, tiểu Phương tử, các người mau tới đây bắt lấy tên tiểu tặc này, hắn đã giết chết Lục Nhi của tiểu thư, không thể buông tha cho hắn được.

- Cái gì? Lục Nhi đã chết!?

Vị thanh niên đi một bên Bạch Đông Hoa nghe vậy thì kinh hãi kêu lên, khẩn trương nhìn quanh, cuối cùng dừng ở chỗ của Nhạc Phàm.

Bạch Đông Hoa thì bình tĩnh hơn nhiều, chẳng qua là vẫn có vẻ âm trầm. Đối với người của Bạch gia mà nói, Tuyệt Mệnh cốc chính là kiêu ngạo trong lòng bọn họ, quyết không thể cho phép ngoại nhân làm càn được. Huống chi chuyện này cũng không phải là nhỏ...

- Hừ! Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?

Bạch Đông Hoa không hỏi Dược Nhi, mà là nhìn về phía Giang Tiểu Phong, ánh mắt như thể muốn đem đối phương băm thành chín chín tám mươi mốt đoạn, sau đó đem đi làm thuốc!

- Hiểu lầm, đây chỉ là hiểu lầm...

Thấy ánh mắt bất thiện của đối phương, Giang Tiểu Phong âm thầm kêu khổ. Giang Tiểu Phong ta từ khi nào phải chịu uất ức như vậy, nếu không phải là mình đang cầu người ta, chỉ sợ hắn đã sớm phát tác.

Đáng giận nhất là, Lý Nhạc Phàm ở phía sau không hề nói một câu hỗ trợ, số mình đúng thật là quá khổ a!

- Kỳ thực chuyện là như vậy...

Giang Tiểu Phong cười cười bất đắc dĩ:

- Ta vốn là vừa ăn cơm xong, cho nên nằm trên bãi cỏ này nghỉ ngơi một lát... ai người được vật nhỏ tên Lục Nhi kia đột nhiên xuất hiện, Lý đại ca vì cứu ta cho nên mới ra tay đả thương nó. Nhưng là, ai biết được vật nhỏ kia sau khi bị thương lại biến thành bộ dáng như thế này...

Nghe được lời đối phương, Bạch Đông Hoa chuyển sang phía Dược Nhi, trầm mặt nói:

- Lục Nhi không phải là ở chung một chỗ với tiểu thư sao? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này?

- Ta... Ta cũng không biết mà.

Dược Nhi tỏ vẻ vô tội nói:

- Ta đang giúp tiểu thư nấu thuốc, có thể là Lục Nhi đã len lén chạy đến đây rồi.

- Ta biết.

Đúng lúc này, Nhạc Phàm mở miệng nói:

- Nó là vì tiểu hoàng xà mà đến.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự