Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 539 Tài phú khổng lồ

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 3112 chữ · khoảng 11 phút đọc

Từng là Tam công chúa của Đại Minh, Chu Tĩnh Nguyệt khi ở địa vị này của Đại Đồng Thành cũng có chút xấu hổ.

Tĩnh chính là "nghĩa quân" chống lại sự thống trị của Minh triều, mà Địch gia vốn là bộ hạ cũ của Đại Minh, thế mà hiện tại bọn họ lại ở chung một trận doanh, nói khó nghe một chút thì bọn là đều là phản tặc của Đại Minh!

Ở vào hoàn cảnh như vậy, áp lực của Chu Tĩnh Nguyệt không thể bảo là không lớn.

Cũng may là Chu Tĩnh Nguyệt chỉ lo sự vụ của Phàm Môn, cùng với Tĩnh cũng có rất ít va chạm. Cộng thêm sự tồn tại của Long Tuấn và Đinh Nghị cũng góp phần hóa giải dần dần mâu thuẫn của song phương, thậm chí là giúp đỡ lẫn nhau. Chí ít thì hiện tại bọn họ đều có chung một kẻ địch là Chu Cảnh Khang.

- A Tuấn, ngươi vội vã cho người tới tìm ta, có phải xảy ra chuyện gì hay không?

Chu Tĩnh Nguyệt lãnh đạm nói, chẳng qua là đôi mi thanh tú của nàng vẫn làm cho lời của nàng có phần nhu nhuyễn.

Nhìn thấy nhị nữ đã tới, trong mắt Long Tuấn và Đinh Nghị không sao che dấu được sự yêu mến, những người khác cũng tỏ vẻ khách khí. Nhiều năm phối hợp, giữa bọn họ đã hình thành nên sự ăn ý.

- Chu nha đầu, các ngươi tới đúng lúc lắm.

Long Tuấn bước tới nghênh đón nhị nữ, hướng Thích Minh Hữu nói:

- Vị này là huynh đệ của sư phụ - Thích Minh Hữu, chúng ta đang muốn hỏi tin tức của sư phụ.

- Sư phụ!?

Chu Tĩnh Nguyệt và Chu Phượng đưa mắt nhìn nhau, có chút nghi hoặc, Thích Minh Hữu thì các nàng chưa nghe nói qua, còn sư phụ thì đúng là Long Tuấn và Đinh Nghị chỉ có một vị, đó là hung thần của một thế hệ - Đao Cuồng Lý Nhạc Phàm!

Đáng tiếc, hắn đã bặc vô âm tín suốt mười năm nay, chẳng lẽ...

Tâm thần chấn động mạnh, nhị nữ kinh dị nhìn Long Tuấn:

- Chẳng lẽ là, có tin tức của Lý tiên sinh?

Đinh Nghị vội vàng tiếp lời:

- Không sai, Minh Hữu huynh đệ đúng là có tin tức về sư phụ, các ngươi xem, ngay cả Tiểu Hỏa cũng đã trở về!

Nhị nữ đưa ánh mắt về phía thiếu niên, rồi lại dời xuống kỳ thú dưới chân hắn, đây rõ ràng là Tiểu Hỏa năm xưa, tuy rằng đã khác biệt nhiều, nhưng dưới sự chỉ dẫn của Đinh Nghị, các nàng rất nhanh chóng nhận ra.

Có Tiểu Hỏa, Chu Tĩnh Nguyệt cũng không có hoài nghi về Thích Minh Hữu, chỉ đưa ánh mắt dời trên người đối phương.

- Minh Hữu huynh đệ mau nói đi! Sư phụ hiện giờ như thế nào?

Long Tuấn lại mở miệng hỏi, mọi người đều có vẻ mặt nghiêm túc.

Đã mười năm, bọn họ đã chờ đợi suốt mười năm rồi.

Nhìn thấy đủ loại ánh mắt thiết tha, Thích Minh Hữu cảm thấy chua sót trong lòng, mười năm trước Lý Nhạc Phàm đã đồng quy vu tận với yêu sư, chuyện này cùng mình và Thủ Lăng nhất tộc có quan hệ rất lớn.

Hiện tại người đã không còn, hỏi hắn trả lời làm sao? Hắn không đủ nhẫn tâm để nói ra một tin tức khiến người ta rơi xuống vực thẳm tâm hồn.

Có đôi khi, một lời nói dối thiện ý cũng có thể làm sống dậy ước mơ và lòng tin vào cuộc sống.

Ý niệm xoay chuyển, Thích Minh Hữu cuối cùng mở miệng nói:

- Mọi người yên tâm, Nhạc Phàm đại ca hiện giờ vẫn còn sống, và còn sống rất tốt...

Lời vừa nói ra, mọi người nhất thời thấy nhẹ nhõm trong lòng. Chuyện gì khác chưa nói, chỉ cần là còn sống thì còn có hi vọng!

- Tốt, thật tốt quá! Sư phụ còn sống, sư phụ còn sống...

Trong mắt Long Tuấn và Đình Nghị ngấn lệ, giống như một đứa trẻ nhỏ người đời hắc hủi được người ta ôm vào trong lòng, một đứa cô nhi làm tìm được cha mẹ. Bọn họ cảm giác được tâm hồn mình tràn đầy hành phúc.

Nhìn biểu tình của mọi người, Thích Minh Hữu âm thầm gật gù. Hắn đã biết, lời hắn nói ra, dù là lời nói dối nhưng cũng là lời thích hợp nhất. Tuy rằng có một ngày mọi chuyện sẽ bị vạch trần, nhưng hắn tuyệt không hối hận cho lời đã nói ngày hôm nay.

Ở phía sau, Thiên Sinh và A Đồ đều lộ vẻ khó hiểu. Bọn họ dĩ nhiên là rõ về thực tế, nhưng chỉ là bọn họ không hiểu được vị sao thiếu chủ lại nói dối. Hai người rất muốn nói ra nghi ngờ trong lòng, bất quá cuối cùng cũng không nói ra.

...

Một lát sau, Long Tuấn và Đinh Nghị dần dần hồi phục tâm tình, vội lau khô nước mắt nói:

- Minh Hữu huynh đệ, đột nhiên nghe được tin của sư phụ, nước mắt không sao cầm được, đã để cho người chê cười, người mau nói tiếp đi. Vì sao sư phụ không có đi tìm chúng ta?

Đinh Nghị lơ đãng hỏi một câu, mọi người nhất thời ngẩn ra. Đúng a!! Mười năm, nếu còn sống thì hà tất gì không có nửa điểm tin tức?

- Chuyện này nói ra rất dài dòng...

Thích Minh Hữu thở ra một hơi thật dài:

- Năm đó, Lâu Thượng Lâu dùng tính mạng ta uy hiếp Nhạc Phàm đại ca, khiến hắn phải đi tìm bảo tàng cho bọn hắn, về sau chúng ta đi tới một hòn đảo lạ, có rất nhiều sự tình liên tiếp phát sinh...

Thích Minh Hữu lập tức đem sự tình năm đó thuật lại một lần, trừ bỏ chuyện Lý Nhạc Phàm đồng quy vu tận ra thì đều nói tất. Hắn nói Nhạc Phàm năm đó vì cứu mọi người nên đã cạn kiệt toàn bộ lực lượng, thân thụ trọng thương khó khôi phục, vì thế nên dưỡng thương ở trên tiểu đảo này, không tranh quyền thế.

Nghe lại câu chuyện giống như thần thoại của Thích Minh Hữu, mọi người đều thấy mê mẫn tâm trí.

- Không có chuyện gì là tốt rồi, không có chuyện gì là tốt rồi a!

Trần lão tướng quân giãn giãn nếp nhăn, cảm khái nói:

- Không nghĩ tới Nhạc Phàm tiểu huynh đệ lại trải qua nhiều chuyện như vậy. Hắn tuy hiện tại đã mất đi võ công, nhưng hắn cũng đã trải qua quá nhiều cực khổ rồi, bây giờ sống yên tĩnh cũng thật tốt.

- Đúng vậy!

Đinh Nghị mặt đầy nước mắt:

- Chỉ cần biết sư phụ hiện tại sống tốt là ta an tâm rồi.

Long Tuấn xoa xoa trán, sau đó lập tức lộ ra vẻ nghiêm nghị nói:

- Sư phụ ở Trung thổ có rất nhiều địch nhân, hiện tại ở trên đảo thì rất an toàn. Chúng ta hiện tại chưa thể vấn an người, tuyệt đối không thể để lộ nửa điểm tin tức.

- Đúng! Chuyện ngày hôm nay, tuyệt đối không thể để lộ ra nửa điểm.

Mọi người đều gật đầu đồng ý. Kỳ thực, không cần ai nhắc nhở thì mọi người đều có thể hiểu được.

Dù sao, ở đây đều là đầu não của Tĩnh và Phàm Môn, đều là bằng hữu của Lý Nhạc Phàm.

Thích Minh Hữu lại tiếp lời:

- Kỳ thực, Nhạc Phàm đại ca cũng rất nhớ mọi người, cho nên lần này ta phản hồi trung nguyên, trừ bỏ chuyện báo thù ra, còn chính là vì hoàn thành một tâm nguyện của đại ca.

Dứt lời, Thích Minh Hữu đánh ra một ấn quyết huyền diệu.

"Tư..."

Một màn phát sinh kế tiếp đúng là khiến cho mọi người phải trừng mắt há miệng!

Trong lòng bàn tay của Thích Minh Hữu đột nhiên xuất hiện một hắc động thâm thúy, phảng phất như một phiến không gian khác.

- Kia... Kia là vật gì?

Mọi người đều không có chút ý kiến nào, ngay cả Vân Phương với kiến thức rộng rãi nhất cũng cảm thấy mờ mịt.

Không đợi mọi người đặt câu hỏi, từ trong hắc động đã bay ra những cái rương gỗ, nhanh chóng phóng lớn tới hai thước!

- Đây là những thứ ta mang ra từ địa cung, dù sao cũng chỉ là đồ trưng bày, cho nên ta mang theo một phần ra ngoài.

Thích Minh Hữu vung tay lên, mười hai rương gỗ mở ra, toàn bộ đại đường nhất thời bao phủ trong một phiến nguy nga lộng lẫy!

...

Chương 39: Tu Di Giới Tử

"Xôn xao..."

Long Tuấn và Đinh Nghị dùng sức dụi dụi hai mắt của mình, bọn họ có chút không dám tin một màn trước mắt!

Là mười hai cái rương châu báu lớn, không phải là mười hai tảng đá a! Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy nhiều vàng bạc châu báu như vậy, đúng là ngay cả đến hai mắt cũng phải bị quang hoa làm cho đau nhức!

Không chỉ là bọn họ, những người xung quanh đều trở nên ngốc trệ.

Tiểu Hỏa thì lại tỏ vẻ nghi hoặc không thôi, đống sáng sáng lòe lòe này ăn được sao, có cái gì mà tốt chứ?

Thích Minh Hữu mỉm cười không nói, Thiên Sinh và A Đồ cũng không đổi sắc. So với tài phú trong địa cung thì chừng này cũng chưa đáng kể đến!

Tiền thì không có ai lại ngại nhiều cả, huống chi hiện tại lại là thời loạn thế.

Tĩnh vốn dĩ là không giàu có, nếu như không muốn nói là vật tư khan hiếm nghiêm trọng. Từ việc cò kè giữa bọn hắn và Vân Phương thì cũng đủ biết bọn họ túng thiếu như thế nào. Đã nhiều năm nay, triều đình đã không còn tiếp tế, Đại Đồng Thành có thể nuôi sống hơn mười vạn sĩ binh bách tính thì cũng đã không tồi rồi, huống chi là mua thêm trang bị mới. Nếu không có Chu Tĩnh Nguyệt thực hiện kinh doanh cho Phàm Môn, Tĩnh sợ rằng muốn giữ vững biên quan đúng là khó còn hơn lên trời.

Hiện tại nhu cần tiền bạc đúng là rất khẩn cấp. Với chừng này tài phú, bọn họ có thể làm rất nhiều chuyện, mở rộng binh lực, đổi mới trang bị, lo đủ ăn mặc, thậm chí là còn có thể dùng để phản thủ thành công, mưu đồ thiên hạ!

- Đây, đây đều là cho chúng ta?

Long Tuấn hung hăng nhéo Đinh Nghị một cái, khiến cho hắn kêu lên thảm thiết:

- Long Tuấn, tiểu tử nhà ngươi nhéo ta làm cái gì?

"Hắc hắc!"

Long Tuấn cười quái dị nói:

- Không có gì, ta chỉ là muốn nhìn xem, mình có đang nằm mơ hay không.

- Nằm mơ!?

Đinh Nghị nghe vậy buồn bực nói:

- Vậy ngươi tại sao không tự nhéo chính mình đi?

- Ta cũng không có bệnh, tại sao phải nhéo chính mình?

Long Tuấn cười có chút tà dị, khiến cho Đinh Nghị giận đến run người!

Hai người này cũng thường hay đùa giỡn như thế, mọi người đều làm như không thấy, chỉ có Thích Minh Hữu là trực tiếp nhìn bọn họ.

- Minh Hữu huynh đệ...

Trương Phong Nghị ôm quyền chấp lễ, vẻ mặt vạn phần kích động:

- Cảm ơn, cám ơn tiểu huynh đệ, không chỉ là vì chúng ta, mà còn là vì cả mấy vạn tướng sĩ của Đại Đồng Thành, cùng với ngàn vạn dân chúng của Đại Minh.

- Cùng với mấy vị so sánh thì việc Minh Hữu làm cũng chỉ là nhỏ bé không đáng kể.

Thích Minh Hữu khiêm tốn nói, cũng không vì có nhiều tài phú mà đắc chí, ngược lại còn âm thầm cảm khái:

- Bọn họ đều là thân nhân bằng hữu của đại ca, ta nhất định sẽ tận lực trợ giúp, xin người hay yên tâm đi!

Long Tuấn và Đinh Nghị hung hăng ôm Thích Minh Hữu một cái thật mạnh, vỗ vỗ bả vai đối phương:

- Minh Hữu huynh đệ, phần đại lễ này đúng là quá nặng đi, nhưng tình hình hiện tại đúng là chúng ta không thể không nhận, ân đức này, Long Tuấn ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên!

Dứt lời, hắn lại chắp tay thi lễ.

- A Tuấn nói không sai, đại nghĩa của Minh Hữu huynh đệ, Đinh Nghị cũng xin cúi đầu!

Đinh Nghị trịnh trọng chấp lễ, mọi người cũng nhao nhao chấp lễ theo.

Thích Minh Hữu hơi đổi trong tâm thần, xuất ra một cổ lực lượng vô hình nâng mọi người lên.

Cảm thụ được lực lượng vô hình truyền đến, mọi người đều âm thầm nghiêm nghị, không có ai nghĩ tới, một thiếu niên có vẻ non nớt lại có năng lực thế này!

Trong đó, Long Tuấn, Đinh Nghị và Chu Tĩnh Nguyệt là cảm thụ sâu sắc nhất. Bọn họ đều là cao thủ thiên đạo, thân kinh bách chiến, đối với thiên địa lực lượng mẫn cảm dị thường. Tuy rằng trong không gian mười trượng bọn họ cũng có thể điều động thiên địa lực lượng, nhưng để khống chế khéo léo như thế thì bọn họ đúng là khó làm được!

Rất rõ ràng, cảm ngộ thiên đạo của Thích Minh Hữu ở trên bọn họ không ít!

- Minh Hữu huynh đệ, đây chính là lực lượng truyền thừa? Tốt tốt tốt...

Đinh Nghị nói liền ba tiếng tốt, bản tính hiếu chiến lại nổi lên!

- Minh Hữu huynh đệ, ta thấy người bản lĩnh rất cao, nếu có thời gian rãnh, chúng ta sao không luận bàn một phen?

Đối mặt với lời mời nhiệt tình của Đinh Nghị, Thích Minh Hữu cũng cười đáp ứng. Hắn cũng muốn biết, đồ đề của đại ca có bao nhiêu bản lãnh.

Xúc động qua đi, mọi người đều bình tĩnh đi không ít, chẳng qua là mấy rương châu báu đúng là làm cho người ta nóng mắt!

- Tu Di Giới Tử!

Vân Phương đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi, trừng mắt nhìn cánh tay của Thích Minh Hữu.

- Tu Di Giới Tử? Là vật gì?

Đám người Trương Phong Nghị không hiểu ra sao, nhưng thật ra Long Tuấn cũng mơ hồ đoán ra được:

- Vân đại ca, ý người là thuật mà Minh Hữu huynh đệ vừa thi triển gọi là Tu Di Giới Tử?

- Đúng vậy! Khi ta sửa sang lại một quyển tàn thư, mơ hồ nhìn thấy được thuật này, nó chính là thượng cổ kỳ thuật, có thể đem đồ vật chứa trong giới tử, xuất vật ra từ hư không. Ở thời kỳ thượng cổ thuật này vô cùng thịnh hành, chẳng qua là hiện tại rất ít người biết, còn về Tàng Giới Thuật mà phần lớn tu sĩ sử dụng thì chỉ có thể biến vật lớn thành nhỏ, vô pháp đem chúng ẩn vào hư không, căn bản là không cùng một cấp bậc.

Vân Phương cố nén kích động đi tới trước mặt Thích Minh Hữu:

- Minh Hữu huynh đệ, chuyện năm đó, Vân Phương không thể hoàn thành việc Lý đại ca nhờ vã, thật sự là hổ thẹn, nhưng ngươi có thể có được thành tựu như ngày hôm nay, Lý đại ca khẳng định là rất thoải mái trong lòng!

Vì chuyện này mà Vân Phương đã cảm thấy canh cánh mười năm. Cho nên, hiện tại hắn liền chủ động bắt chuyện.

- Năm đó Lâu Thượng Lâu cực kỳ cường đại, Vân đại ca đúng là hữu tâm vô lực, Minh Hữu sao lại không biết được? Mà bản lãnh của ta cũng là do người ta truyền thừa lại, hơn nữa còn có Nhạc Phàm đại ca trợ giúp, cũng không đáng khoe khoang.

Thích Minh Hữu cũng biết năm đó Vân Phương đã hao phí không ít tâm lực, cũng tính là một phần ân tình.

Đột nhiên, tiểu Hoa lại kỳ quái lên tiếng:

- Mẹ của ta! Tu Di Giới Tử này quá cường đại đi, ta mà biết chiêu này thì sau này hành nghề trộm cướp không phải là vô địch thiên hạ sao?

- Vô địch cái rắm!

Tiểu Đậu phản bác:

- Nếu ta có một đống hỏa lôi, ám khí ở trên người, không phải là ngươi sẽ bại dưới tay ta sao?

Mọi người nghe vậy đều lắc đầu, Long Tuấn trừng trừng con mắt, rồi lại chuyển về phía Thích Minh Hữu nói:

- Minh Hữu huynh đệ người xem, cái Tu Di Giới Tử này đúng là tiện quá đi, không bằng người dạy cho chúng ta có được không? Như vậy sau này đánh giặc, vận chuyển đồ đúng là rất gọn, cứ dùng tư thế oai hùng mà thẳng tiến, hắc hắc!

Nhìn bộ dáng ân cần của đối phương, Thích Minh Hữu nổi cả da gà lên, vội vàng nói:

- Kỳ thực Tu Di Giới Tử cũng chỉ là tiểu thuật, chỉ là một loại biến huyễn của lĩnh ngộ thiên địa lực lượng, nếu chư vị muốn học, Minh Hữu tuyệt đối sẽ không giữ làm của riêng.

"Lĩnh ngộ thiên địa lực lượng?!"

Mọi người đầu tiên đều kinh hỉ, nhưng sau đó đám người Trương Phong Nghị lại cười khổ không dứt.

Long Tuấn, Đinh Nghị và Chu Tĩnh Nguyệt thì đã bước vào thiên đạo, nhưng bọn họ thì sao?

Bất quá, thấy đám người Long Tuấn có vẻ mặt kích động, đám người Trương Phong Nghị cũng lộ ra vài phần hâm mộ và vui mừng.

Đây cũng là một thời cơ tốt để mở rộng tương lai của đại soái, cũng là mở rộng tiền đồ cho toàn quân. Mọi người sao lại không hiểu được. Nói chung tất cả đều vui vẻ cả.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự