Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 517 Thiến niên cường thế (4)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2201 chữ · khoảng 8 phút đọc

- Đây, đây là dã thú gì?

- Chưa từng gặp qua!

- Thực... thực sự quá bưu hãn đi! Ngay cả tu sĩ cũng phải chịu thiệt, khó trách thiếu niên kia lại dám kiêu ngạo như vậy.

- Hắc hắc, cái này gọi là ác nhân tự có ác nhân trị.

- Đáng đời!

Thích Minh Hữu liếc mắt nhìn đám người Bộ Vân Thiên cách đó không xa, cũng không có ý tiếp tục động thủ, chỉ đưa mắt nhìn về phía Vong Tình công tử, bộ dáng hờ hững.

"Ba người này đến tột cùng có lai lịch ra sao, trên người rõ ràng không có nửa điểm khí tức của chân nguyên, nhưng lại tạo ra được một loại áp lực dị thường, còn có kỳ thú kia, ta chưa từng thấy qua...

Vong Tình công tử âm thầm phỏng đoán, đám người Thích Minh Hữu vốn có xuất thân là thợ săn, thủ đoạn đương nhiên hắn không thể lý giải, còn về Tiểu Hỏa, thì lại càng huyền diệu.

Không khí trở nên khẩn trương, giống như cung đã lên dây. Nhưng làm mọi người không nghĩ tới chính là, Thích Minh Hữu cư nhiên lại thu hồi, hướng sang phía hai người Tạ Tiểu Thanh.

- Đại tỷ yên tâm đi, vị đại ca này chẳng qua là bị thương gân cốt, không có việc gì đâu.

Đợi Thích Minh Hữu xem qua thương thế của Tông Lạc Thần, Thiên Sinh lập tức đem một lạp đan hoàn màu xanh bỏ vào trong miệng của Tông Lạc Thần, trợ giúp hắn hấp thu.

"Bách thảo đan" chính là đan dược cổ truyền của Tần Hoàng Đảo, có tác dụng nối gân nối cốt, điều dưỡng thương thế.

Linh đan vừa vào miệng, Tông Lạc Thần đã cảm giác được có một cổ hàn lưu di chuyển khắp thân thể, khiến cho hắn cảm thấy thư sướng, ngay cả bả vai huyết nhục mơ hồ cũng dần dần khôi phục tri giác.

- Lạc Thần đại ca...

Tạ Tiểu Thanh mừng quá ứa nước mắt, hướng về phía Minh Hữu vái lạy:

- Tạ ơn, tạ ơn tiểu huynh đệ có ân cứu mạng, xin nhận Tiểu Thanh một lạy.

- Mau đứng lên!

Thích Minh Hữu vội vàng đỡ lấy đối phương nói:

- Đại tỷ nói như vậy, đúng là khiến cho Minh Hữu ta tổn thọ.

Tạ Tiểu Thanh lắc đầu, kiên trì nói:

- Tiểu huynh đệ đã cứu tính mạng của chúng ta, Tiểu Thanh ta tự nhiên phải vái lạy.

Tông Lạc Thần cũng phụ họa nói:

- Thanh nhi nói không sai, phần nhân tình này của tiểu huynh đệ, Lạc Thần ta vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.

- Các người tất cả đứng lên đi!

Thích Minh Hữu đỡ lấy hai người, hơi phiền muộn nói:

- Nhạc Phàm đại ca đối với ta ân trọng như núi, cũng là người thân duy nhất trên đời của ta, cho nên bằng hữu của hắn dĩ nhiên cũng là bằng hữu của ta. Lại nói tiếp, hôm nay có thể gặp hai người thì cũng là duyên phận, chuyện ân đức sau này không cần nhắc lại.

- Người nói cái gì?

Tạ Tiểu Thanh trợn mắt hốc mồm nhìn đối phương, giọng run run nói:

- Tiểu huynh đệ, người nói Nhạc Phàm đại ca, có phải là Lý Nhạc Phàm hay không?

Thích Minh Hữu gật đầu cười nói:

- Trừ bỏ Nhạc Phàm đại ca ra, ai còn có thể làm huynh trưởng của ta.

- Lý đại ca, Lý đại ca...

Tạ Tiểu Thanh kích động không thôi, trong mắt ứa ra hai dòng lệ. Nàng vĩnh viễn sẽ không quên được bóng lưng đã trở thành ấn ký trong tâm hồn của mình. Nhưng hồi ức ngây ngô, mông lung lại vừa sùng kính xoẹt qua trong đầu. Lau đi nước mắt, Tạ Tiểu Thanh cười sáng lạn:

- Tiểu huynh đệ, người làm sao biết được Lý đại ca? Huynh ấy giờ ở đâu? Có khỏe hay không?

- Đại ca...

Thích Minh Hữu có chút buồn bả, nói tránh đi:

- Những chuyện này về sau ta sẽ kể lại tỉ mỉ. Trước tiên phải xử lý chuyện nơi này đã.

Lời nói như gáo nước lạnh, đem Tạ Tiểu Thanh trở về thực tế, mục quang của nàng lại trở nên lạnh lẽo, hướng về phía một phương kia. Bộ gia huynh muội lúc này lại nhếch nhác thêm vài phần, cũng may là chỉ chấn thương phủ tạng, chưa có nguy hiểm đến tánh mạng.

Ăn vào đan dược của Thống Ba tiên tử, khí tức của Bộ gia huynh muội cuối cùng cũng ổn định lại.

- Khụ khụ khụ... Con súc sinh chết tiệt, tiểu nhân ti bỉ chết tiệt, cư nhiên lại dùng thủ đoạn hạ lưu đánh lén.

Bộ Vũ Tình oán độc nhìn nhìn, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương. Tuy rằng chịu thiệt thòi không nhỏ, nhưng nàng vẫn chưa nhận thức được sự lợi hại của đối phương, khư khư cho rằng đối phương đây là dùng thủ đoạn.

Bộ Vân Thiên không chút đổi sắc, ánh mắt âm lãnh nhìn đám người Thích Minh Hữu. Hắn nguyên bản là một người tâm cơ thâm trầm, nhưng lúc này ai cũng có thể cảm thụ được sát ý và oán niệm nồng đậm trên người hắn!

"A!"

Một tiếng kêu sợ hãi đột nhiên phát ra, hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Chỉ thấy ngón tay của Bộ Vũ Tình đang chỉ vào Tiểu Hỏa, sắc mặt tái nhợt nói:

- Ta nhớ ra rồi! Ta nhớ ra rồi, là nó, chính là nó... Quái vật lông đỏ này chính là thứ Lý Nhạc Phàm lúc trước thường hay mang theo, chính là nó!

Bộ Vũ Tình như thế nào quên được, lúc trước chính vì tiểu thú lông đỏ này mà nàng bị Lý Nhạc Phàm đã thương. Không nghĩ tới, hôm nay nàng đồng dạng là bị tiểu thú lông đỏ này hạ nhục, quả nhiên là oan nghiệt quá sâu!

Lý Nhạc Phàm? Quái thú lông đỏ!?

Ba người trẻ tuổi này có quan hệ thế nào với Lý Nhạc Phàm?

Không ít người nhìn lẫn nhau, đều không có chút đầu mối!?

"Lại là Lý Nhạc Phàm! Vì cái gì lại là Lý Nhạc Phàm!"

Bộ Vân Thiên cắn chặt hàm răng, trong lòng phẫn hận nghĩ:

"Đi tới chỗ nào cũng có bằng hữu của thằng nhãi này, thật là âm hồn bất tán! Chẳng lẽ hắn đã trở lại? Chẳng lẽ hắn không có chết? Hắn có ở chỗ này hay không? Mới vừa rồi ra tay chẳng lẽ chính là hắn? Hiện tại ta nên làm gì? Làm sao bây giờ?"

Lý Nhạc Phàm mười năm không thấy xuất hiện, giờ khắc này đột nhiên lại có tin tức của hắn, điều này có phải là biểu thị cho nhân vật truyền kỳ sắp trở về?

Diệp Thiên Tầm và Diệp Thiên Hằng đưa mắt nhìn nhau, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc, rồi lại chuyển sang hưng phấn:

- Gia gia, tôn nhi đã nhiều lần nghe hội chủ nhắc về Lý Nhạc Phàm, hắn đúng là lợi hại như trong truyền thuyết sao?

- Đương nhiên lại lợi hại, mười năm trước trên giang hồ có ai không biết tới cái tên Đao Cuồng Lý Nhạc Phàm, hắn là nhân vật tài ba chân chính a...

Diệp Thiên Tầm kích động nói:

- Không nói trước lực ảnh hưởng của hắn đối với giang hồ, riêng về thực lực thì thiên hạ ít có người có thể so sánh với hắn, nhớ năm đó Lý Nhạc Phàm một chiêu liên tiếp đánh bại ba vị cao thủ thiên đạo trung cảnh, mới khiến cho giang hồ ngày hôm nay có được quyền tự chủ. Theo ta được biết thì hai vị là tu sĩ của Nguyệt Nhuận Sa Phong, còn vị còn lại là trưởng bối của sư môn Vong Tình công tử. Quả thực là một chiến tích ngạo thị thiên hạ.

- Ba vị cao thủ thiên đạo trung cảnh?

Diệp Thiên Hằng động dung nói:

- Trước kia tôn nhi chỉ nghe qua một chút tin đồn về hắn, không nghĩ tới hắn lại lợi hại như vậy.

- Đúng a!

Diệp Thiên Tầm cảm thán nói:

- Hắn xác thực là rất mạnh, chỉ tiếc là sau đại hội võ lâm hắn cũng biến mất tăm, đã mười năm, hội chủ cũng đã nhiều lần cho người tìm kiếm nhưng không có chút tin tức.

Diệp Thiên Hằng trầm ngâm nói:

- Lý Nhạc Phàm và hội chủ của chúng ta là bằng hữu sinh tử chi giao, nếu như hai người liên thủ, chắc chắn có thể cải biến được bố cục thiên hạ, đưa Thiên Địa Minh thoát khỏi khốn cảnh.

- Những người này có quan hệ không cạn với Lý Nhạc Phàm, chúng ta nhất định phải lấy lễ đối đãi.

- Gia gia nói rất đúng, Thiên Hằng sẽ an bài thích đáng.

Định luận xong, hai ông cháu liền muốn hướng đám người Thích Minh Hữu đi tới, không ngờ lúc này thị phi lại nổi lên.

- Tiểu tử thúi, ngươi đến tột cùng là có quan hệ gì với họ Lý kia?

Bộ Vũ Tình trợn mắt hỏi, Thiên Sinh bước ra một bước nói:

- Một nữ nhân xấu xí như ngươi cũng xứng để hỏi thiếu chủ chúng ta sao? Tự mình soi gương đi thôi, hừ!

Mọi người nghe lời nói ngoan độc của Thiên Sinh đều á khẩu không trả lời được. Mặc dù Bộ Vũ Tình có chút chật vật, nhưng phong tư trác tuyệt của nàng cũng không vì thế mà vị che mất. Nếu như ngay cả nàng cũng gọi là nữ nhân xấu xí thì trên thế gian này có bao nhiêu người được coi là đẹp.

Đương nhiên, A Đồ thì có thể lý giải được ý nghĩ của Thiên Sinh, hai người dù sao cũng sinh ra ở Tần Hoàng Đảo, ở trong mắt bọn hắn, thì nữ nhân cường tráng mới được gọi là "đẹp".

- Ngươi... các ngươi... tốt tốt tốt lắm!

Bộ Vũ Tình giận dữ đến phát cuồng: Bộ Vũ Tình ta, cùng với các ngươi không chết không ngừng!

Lời vừa nói ra, sắc mặt mọi người đều đại biến, ngay cả Vong Tình công tử cũng nhịn không được nheo mắt lại.

Nữ nhân này quả thật điên cuồng, quả thật liều lĩnh, hiện tại làm sao còn có thể kết thúc tràng xung đột này đây?

Hiển nhiên, lời của nàng cũng không có đe dọa đến đám người Thích Minh Hữu, Thiên Sinh lại khinh thường liếc nhìn đối phương nói:

- Ngươi cho mình là ai? Còn muốn không chết không ngừng, ngươi có bản lãnh đó sao?

- Khinh người quá đáng!

Bộ Vũ Tình nắm chặt kiếm trong tay, giọng căm hận nói:

- Đừng tưởng rằng núp sau lưng con thú vật kia thì ta không làm gì được các ngươi. Đại ca, Linh Phong muội muội, chúng ta cùng nhau động thủ, ta cũng không tin không đối phó được bọn họ.

Thống Ba tiên tử nhướng mày, đang muốn mở miệng thì Bộ Vân Thiên đã nói trước:

- Đủ rồi Vũ Tình, còn ngại chính mình mất chưa đủ thể diện hay sao? Chúng ta trở về.

- Nhưng đại ca...

- Trở về!!!

Bộ Vân Thiên cũng thật quyết đoán, mặc dù rất không cam lòng, nhưng hắn biết hôm nay đã không có bất kỳ cơ hội hạ thủ nào.

- Hừ! Cái nhục ngày hôm nay, ngày khác bổn tiểu thư nhất định sẽ trả lại cho các ngươi gấp trăm lần...

Bộ Vũ Tình không cam lòng trợn mắt nhìn Thiên Sinh, hừ một tiếng dài. Nữ nhân này rốt cuộc là còn có đầu óc hay không, rõ ràng là đánh không lại, nhưng trước khi đi còn nói lời ngoan độc, có phải là chán sống hay không?

- Đứng lại! Ai cho các ngươi đi?

Hừ lạnh một tiếng, Minh Hữu chậm rãi mở miệng nói:

- Vào nhà cướp của, lại còn giết sạch nhà người ta. Hôm nay nếu không đem chuyện này làm rõ, các ngươi ai cũng đừng nghĩ tới chuyện rời đi.

Lời còn chưa dứt, A Đồ đã vọt lên trước mặt đám người Bộ Vân Thiên, đem bọn họ ngăn lại. Tiếp theo đó, Thiên Sinh cũng quỷ mị xuất hiện ở bên cạnh A Đồ, không có nửa điểm động tĩnh.

Hảo khinh công!

Mọi người kinh hãi thất sắc, bọn họ nãy giờ vẫn nghĩ chỉ có đầu thú kia là lợi hại, không nghĩ tới hai người trẻ tuổi này đồng dạng cũng không đơn giản. Mà vị thiếu chủ cường thế kia chỉ sợ rằng còn lợi hại hơn.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự