Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 514 Thiếu niên cường thế (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2092 chữ · khoảng 7 phút đọc

- "Thiên Địa Chí Tình Sách" là cái gì?

Không phải là người trong cuộc, vĩnh viễn sẽ không biết giá trị chân chính của nó.

Vào thời kỳ thượng cổ, tu sĩ vì mưu cầu lợi ích mà không ngừng tranh đấu, vì lực lượng của bọn họ quá mức cường đại, khiến cho muôn dân thiên hạ không sao thừa thụ nổi, cuối cùng dẫn đến một tràng đại kiếp.

Một tràng kiếp nạn lớn chưa từng có này đã dẫn đến sự tiêu hủy của vô số văn hiến kinh điển, chỉ còn lại một ít pháp quyết tàn khuyết lưu truyền lại đời sau, mà « Thiên Địa Chí Tình Sách » chính là một trong những bộ điển tịch được bảo tồn hoàn chỉnh nhất, nó cùng với « Cửu Huyền Diệt Thần Đồ », « Quy Nguyên Tiên Khí », « Thiên Ma Dẫn », « Tử Loan Chân Long Giám » đều được gọi là "Thượng cổ ngũ đại kỳ thư".

Theo truyền thuyết, ngũ đại kỳ thư chính là sự tập trung tinh hoa trí tuệ từ thượng cổ, phía trên được ghi lại tường tận về pháp môn tu hành thiên đạo, luyện đến trình độ phá toái hư không, trở thành tồn tại vĩnh hằng.

Mặc dù đây chỉ là truyền thuyết, nhưng cũng không có ít người tin tưởng, dã tâm độc chiếm không sao áp chế được. Mõi lần ngũ đại kỳ thư xuất thế đều kéo theo một hồi tinh phong huyết vũ, đừng nói là người trong giang hồ, cho dù là tu sĩ cao cao tại thượng cũng vì nó mà ra tay, dẫn đến sinh linh đồ thán.

Mà giờ khắc này, Thiên Địa Chí Tình Sách trong truyền thuyết lại xuất hiện ở trước mắt, phảng phất như có thể chạm tay vào.

Tham lam, kích động, nóng bỏng, tha thiết, hâm mộ, suy tư, nghi hoặc.

Nhiều ánh mắt chiếu vào trên người Tạ Tiểu Thanh, nội tâm bị phóng đại tới vô hạn. Giờ khắc này, trước mặt mọi người không chỉ là một bản bí tịch, mà còn là một con đường thông thiên.

- Thiên Địa Chí Tình Sách?!

- Đó... Đó chính là một trong ngũ đại kỳ thư!?

- Ta nếu tu luyện nó, ai còn có thể khi dễ ta?

- Ngũ đại kỳ thư có thật có lợi hại như vậy?

- Vô địch thiên hạ, ta muốn vô địch thiên hạ?

- Nhất định phải cướp được nó, nhất định phải cướp được nó!

- Nó là của ta, nó là của ta...

Từ trong đám người truyền đến trận trận hơi thở gấp rút, lý trí cùng với sợ hãi đều bị tham lam thay thế, nếu như không có gì ngăn cản, bọn họ chắc chắn sẽ làm ra cử động điên cuồng!

Mắt thấy cục diện sắp mất đi khống chế, Vong Tình công tử cùng với Thống Ba tiên tử cuối cùng cũng phục hồi tinh thần trở lại. Hai người đưa mắt nhìn nhau, lập tức làm ra quyết định.

- Các ngươi còn không dừng lại!

Một tiếng quát lớn như dòng suối băng lạnh, dập tắt tâm hoả của mọi người.

Thống Ba tiên tử lập tức hướng về Tạ Tiểu Thanh nói:

- Cô nương thật là thông minh, thật là thủ đoạn! Chỉ bất quá tâm địa của cô nương quá ác độc. Ngươi cho rằng chỉ dựa vào một quyển sách cổ kỳ quái, là có thể khơi mào lên sự đại loạn trong giang hồ ư? Hừ! Ngươi không khỏi có phần quá ngây thơ rồi.

Tiên tử vừa nói, nhất thời có không ít người được thức tỉnh.

Hiện tại tính thật giả còn chưa được xác định, nếu mình ra tay thì khác nào tự tìm đường chết, huống chi còn có tu sĩ đang nhìn chằm chằm bên cạnh. Bọn họ đừng nói là nghĩ tới chuyện ăn thịt, cho dù là nước súp cũng còn không có mà húp nữa là.

- Ngươi nói ta ngây thơ sao? Hừ hừ! Buồn cười, quá buồn cười...

Tạ Tiểu Thanh châm chọc nói:

- Cuốn « Thiên Địa Chí Tình Sách » này có phải là thật hay không, ta nghĩ rằng tên họ Bộ kia hẳn là rõ ràng hơn ta.

- Ngươi...

Bộ Vân Thiên tức giận định phản bác, nhưng Tạ Tiểu Thanh đã cắt ngang:

- Hơn nữa nói đến sự ác độc thì ta cũng không bằng với tu sĩ được, họ Bộ kia vì chiếm đoạt một vật mà diệt cả nhà người ta, có thể nói là súc sinh còn không bằng, mà các ngươi chẳng những bao che đồng môn, còn muốn dồn ta vào chỗ chết.

- Câm mồm!

Bộ Vũ Tình nhịn không được, đâm một kiếm về phía mi tâm của Tạ Tiểu Thanh, hiển nhiên là muốn đem đối phương giết chết trong một kiếm.

Nguy hiểm trước mặt, Tạ Tiểu Thanh cũng không kịp né tránh, sách cổ trong tay tùy ý vung ra.

"Phác!"

Sách cổ tiếp xúc cùng với kiếm quang, Tạ Tiểu Thanh bình yên vô sự, kiếm ảnh tiêu tán vô tung.

Nhìn thấy một màn quỷ dị như thế, mọi người trong quảng trường đều cảm thấy mờ mịt, mà Bộ Vũ Tình thì lại vừa sợ vừa giận.

Phải biết rằng tu sĩ hơn xa so với người bình thường, một kiếm một lòng muốn dồn người ta vào chỗ chết, căn bản là không thể yếu được, Tạ Tiểu Thanh há có thể tùy tiện đón đỡ? Chẳng lẽ là do tác dụng của bản sách cổ?

Ý niệm khẽ động, Bộ Vũ Tình lộ ra ánh mắt tham lam, thầm nghĩ: Nếu như ta đem cuốn sách này giao cho sư phụ, chẳng lẽ không phải là một cái công lớn? Nói không chừng còn có thể đề thăng địa vị trong Thánh Vực.

Trong mắt Bộ Vũ Tình lúc này chỉ còn có cuốn sách cổ kia, lúc nàng đang muốn ra tay lần nữa, Vong Tình công tử đột nhiên cản ở trước mặt nàng:

- Ai khiến ngươi động thủ!

- Ta, ta...

Cảm nhận được sự tức giận của đối phương, Bộ Vũ Tình có chút sợ hãi, nhưng lợi ích trước mắt, nàng cũng không cam tâm buông bỏ:

- Dịch Phong Tình ngươi tránh ra, đừng tưởng rằng mình nhập môn sớm hơn mấy năm liền là ngươi đặt biệt hơn người, chuyện ta muốn làm, không cần ngươi phải quản.

Vong Tình công tử lạnh lùng nói:

- Chuyện của ngươi, ta vốn không muốn quản, nhưng Tạ Tiểu Thanh chính là muội muội của Lý Nhạc Phàm, mà Lý Nhạc Phàm lại là bằng hữu của mấy vị sư huynh Ngũ Tử, Thạch Càn. Dịch mỗ há có thể để cho ngươi tùy ý sát hại.

- Hừ! Lý Nhạc Phàm cũng không phải bằng hữu của ta, ta tại sao phải cố kỵ? Chỉ là một con tiện tỳ, ta đã muốn giết, Ngũ Tử sư huynh cũng không có quyền quản ta, cho dù là sự phụ biết được cũng sẽ không có ý kiến gì.

Bởi vị thù đã thương cha, Bộ Vũ Tình đối với Lý Nhạc Phàm vẫn luôn có hận ý, cộng thêm chuyện hôm nay liên quan đến tiền đồ của huynh trưởng, như thế nào có thể để cho Tạ Tiểu Thanh còn sống. Đương nhiên, lý do chủ yếu chính là « Thiên Địa Chí Tình Sách » trong tay Tạ Tiểu Thanh.

Sát tâm nổi lên, Bộ Vũ Tình âm thầm truyền âm cho Bộ Vân Thiên:

- Đại ca, người giúp ta bám trụ họ Dịch, ta ra tay giết chết tiện tỳ kia, đem kỳ thư hiến tặng cho sư phụ, đây chính là một cái đại công...

Bộ Vân Thiên kẽ nhích tai, trừng trừng mắt tỏ ý minh bạch.

Khi hai người đang truyền âm, một đạo thanh quang từ xa vọt tới, rơi thẳng xuống trước mặt Tạ Tiểu Thanh.

Mọi người hướng mắt nhìn lại, thì thấy một gã nam tử trẻ tuổi, dáng người cũng không tính là khôi ngô, nhưng lực bộc phát lại khiến cho người ta không dám không coi trọng.

Chưa rõ người ta là ai, Bộ gia huynh muội cũng tạm thời chưa dám vọng động, yên lặng theo dõi kỳ biến.

- Thanh nhi, muội không sao chứ?

Người vừa tới ân cần nhìn Tạ Tiểu Thanh, hơi trách cứ:

- Nha đầu nhà ngươi, sao không nói tiếng nào đã bỏ đi báo thù? Ta cùng bọn người Long huynh đệ đều rất lo lắng cho muội a. Muội cũng không phải không biết sự lợi hại của tu sĩ. Nếu như muội có mệnh hệ nào, chẳng phải là ta đã phụ sự phó thác của Tạ bá bá sao? Chuyện báo thù cần bàn bạc kỹ lưỡng, sao lại có thể lỗ mãng như vậy được.

Tạ Tiểu Thanh giờ khắc này đang bị cừu hận che mắt, cũng không để ý tới lời khuyên của người khác.

- Thù diệt gia bất cộng đái thiên, kẻ thù ở trước mắt mà huynh lại làm như không thấy, huynh không sợ làm cho Tạ bá bá thất vọng sao, không sợ những huynh đệ vì tiêu cục chết đi thất vọng sao?

Tạ Tiểu Thanh giống như phát cuồng nói:

- Tốt tốt tốt! Huynh đã muốn làm con rùa rúc đầu thì cứ tiếp tục làm, Tạ Tiểu Than ta cho dù tan xương nát thịt cũng không tiếc.

Dứt lời, Tạ Tiểu Thanh liền muốn lao lên liều mạng, Tông Lạc Thần một tay giữ chặt lấy nàng:

- Thanh nhi, huynh hiểu rõ tâm tình của muội. Huynh sao có thể không hận không khổ? Trên đời này có mấy người có thể buông bỏ cừu hận được? Tông Lạc Thần ta vĩnh viễn sẽ không quên một chiều kia của sáu tháng trước... Một kẻ ma quỷ phá hủy cuộc sống của chúng ta, khiến cho máu nhuộm khắp thiên địa! Thân nhân, bằng hữu đều chết đi, trong khi chính mình lại bất lực...

Lúc này, trong lòng Tông Lạc Thần thật hận thật hận, nhưng hắn phải nỗ lực quên đi, thậm chí còn xem như không thấy cừu nhân trước mắt, hắn sợ rằng nếu mình nhịn không được thì có thể vọng động, vĩnh viễn đánh mất đi cơ hội báo thù.

Tạ Tiểu Thanh dần dần ổn định lại tâm tình, nước mắt ngăn không được rơi xuống.

- Thanh nhi, biên quan hiện tại đang chiến loạn, bọn Long huynh đệ không sao rút ra được, lấy lực lượng đâu để báo thù?

Tông Lạc Thần vỗ vỗ bả vai của nàng, trấn an nói:

- Bất quá muội yên tâm, nợ máu phải trả bằng máu, ta sẽ không để cho cha và Tạ bá bá chết vô ích.

Tạ Tiểu Thanh bướng bỉnh lắc đầu, không nói một lời đứng nguyên tại chỗ.

Tông Lạc Thần thần sắc phức tạp, bất đắc dĩ nói:

- Thanh nhi, nếu muội hiện tại muốn báo thù, vậy thì để cho ta giúp muội, ta không hi vọng muội bị tổn thương. Về sau đừng nghĩ tới cừu hận nữa, cố gắng sống cho tốt...

- Lạc Thần đại ca...

Tâm thần Tạ Tiểu Thanh chấn động, có một loại dự cảm không tên, tựa hồ như đối phương sắp rời xa mình.

- Vạn Tương Chiến quyết!

Rống to một tiếng, toàn thân Tông Lạc Thần được bao phủ bởi thanh quang, phảng phất như một đóa hỏa diễm hừng hực.

Dữ dội! Điên cuồng! Phẫn nộ!

Sát khí nồng đậm tỏa ra khiến cho mọi người trong quảng trường đều phải kinh hãi thất sắc, người này là dã thú đến là địa ngục sao?

Đây là võ công gì?

Bốn vị tu sĩ hơi trầm xuống, âm thầm cảnh giác.

Ngay sau đó, Tông Lạc Thần phảng phất như lệ quỷ lao thẳng tới Bộ Vân Thiên.

Bộ Vân Thiên đầu tiên là ngẩn ra, rồi lại cười lạnh không thôi:

"Đang lo không có cơ hội hạ thủ, đây chính là ngươi tự tìm chết!"

Tốc độ cực nhanh, mọi người còn chưa kịp nháy mắt thì song phương đã so đấu được mấy chiêu.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự