Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 501 Sinh mệnh nộ phóng (3)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1670 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dạo này bận nhiều việc, cho nên post chương nào hay chương đó thôi!

"Phác..."

Cửu U hàn sát khí không ngừng phun trào.

Mắt thấy cục diện khó có thể tiếp tục áp chế, Nhạc Phàm ôm lấy Linh Khu, đột nhiên hướng lỗ hổng của Cửu U lao tới, tốc độ so với vừa rồi còn nhanh hơn mấy phần.

Đúng là không có bất kỳ kỹ xảo nào, chỉ thuần túy là lực lượng.

Nhạc Phàm không sợ hàn sát xâm thực, hướng xuống đất áp tới.

Nhìn tới lúc này, Minh Hữu cuối cùng cũng minh bạch là Nhạc Phàm muốn làm gì. Mà đám người Tang Nha tộc trưởng lại là trợn mắt hốc mồm.

Bọn họ đây là lần đầu tiên nhìn thấy Nhạc Phàm ở dưới trạng thái như thế này, lực lượng áp đảo hết thảy quả thực khiến cho người ta run sợ!

"Oanh..."

Bụi bay mù mịt, khí lưu loạn chuyển...

Rốt cục, Linh Khu cũng vững vàng áp xuống đất, đem Cửu U khí trấn áp bên dưới.

Bất kỳ thứ gì cũng có cực hạn thừa thụ của nó, mặc dù thân thể của Nhạc Phàm đã trải qua thiên chuy bách luyện của nguyên khí, nhưng nó vẫn như cũ là thân thể huyết nhục. Hắn nửa quỳ ở trên mặt đất, miễn cưỡng khom người chống đỡ thân thể, từng ngụm từng ngụm tiên huyết phun ra, nhuộm đẫm mặt đất bằng một phiến đỏ sẫm.

Kỳ tích đột nhiên phủ xuống như thế, khiến cho đám người Tang Nha tộc trưởng và mười hai thần tướng mừng rỡ không thôi, nhìn Nhạc Phàm với vết thương chồng chất, một điểm oán giận trong lòng nhất thời tan thành mây khói, duy chỉ có Minh Hữu là tràn đầy chua sót, không hề có nửa điểm vui mừng.

- Đại ca...

Minh Hữu thầm cảm kích, hai tay bỗng nhiên vung lên, ngay sau đó lập tức thi triển ra cấm pháp tu phục phong ấn, cùng Linh Khu dung hợp thành một thể.

Thủ quyết được đánh ra là một tổ hợp huyền diệu, khống chế rất tinh tế, tâm thần cũng rất chuyên biệt...

Lúc này biểu tình của Minh Hữu hết sức nghiêm nghị, mi tâm chớp động bắn ra một đạo ánh sáng thiêng liêng, như muốn xua đi tất cả hắc ám.

Một lát trôi qua, dưới sự phối hợp của mọi người, đạo cấm chế cuối cùng cũng được hoàn thành. Phong ấn tái hiện, bình chướng vô hình nhanh chóng bành trướng, trong nháy mắt đã bao trùm cả không gian của đại điện. Mà Nhạc Phàm cùng với yêu sư biến thành "Huyết thai" đều bị bài xích ở bên ngoài.

- Đại ca!

Nhìn Nhạc Phàm nặng nề ngã xuống, đám người Minh Hữu cảm thấy vô lực, thậm chí ngay cả đứng thẳng cũng vô pháp làm được. Bọn họ có thể cảm thụ được khí tức của đối phương đột nhiên rất suy yếu, gần như không có chút hi vọng sống sót.

Một tiếng ông ông, "Thái A" Thần kiếm sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tự động bay trở lại trong tay phải của Minh Hữu, linh tính trên thân kiếm cổ xưa dường như đã mất đi.

Đại địa lại trở về với sự yên tĩnh, Cửu U hàn khí cuối cùng cũng bị trấn áp, hàn sát ở trong không khí cũng dần dần tiêu tán, chỉ để lại một đoàn "Huyết thai" tiến hóa chưa hoàn toàn không có chút nhúc nhích .

"Tư tư!"

Mất đi nguồn lực lượng, "Huyết thai" giống như phát cuồng, thân hình không hề theo quy tắc nào bành trướng lên, càng ngày càng lớn... Tựa hồ tùy thời đều có thể bạo tạc.

- Nó muốn làm gì!

Đám người Tang Nha sắc mặt ngưng trọng, bọn họ hiển nhiên cảm nhận được cổ năng lượng khổng lồ uẩn hàm bên trong "Huyết thai"!

- Nó muốn dùng cách ngọc đá cùng tan, cùng chúng ta đồng quy vu tận!

Lời nói của Minh Hữu giống như tạc một gáo nước lạnh, khiến cho người ta không tự chủ được mà rùng mình.

Huyết thai tự bạo, tất sẽ đem nơi này sang thành bình địa. Đến lúc đó, phong ấn sẽ bị phá hư, tất cả nỗ lực lúc trước của chúng ta đều sẽ tan thành mây khói. Tràng tai họa này phảng phất như kéo dài vô cùng vô tận, hiện tại thì còn ai có thể khống chế được tràng diện hiện tại?

Trần Hương hôn mê, Minh Hữu hư nhược đến nổi không thể hư nhược thêm, Nhạc Phàm lại gục ngã xuống đất.

Không có trợ giúp, không có thời gian, không có hi vọng...

Mọi người trầm mặc không nói, bóng ma của sự tuyệt vọng lại lần nữa bao phủ khắp nội tâm!

"Khụ khụ khụ..."

Một trận ho khan kịch liệt đánh vỡ không khí trầm mặc, mọi người nhìn lại, chỉ thấy Nhạc Phàm đang chậm rãi đứng lên, tiên huyết trào ra từ trong miệng vẫn chưa dừng lại.

Nhạc Phàm thoáng quay đầu nhìn Trần Hương đang hôn mê, hai mắt đỏ sẫm phảng phất như đang che dấu sự không đành, không đành chết đi, lại càng không đành rời xa Trần Hương, nhưng chính hắn cũng không có sự lựa chọn nào khác.

Trong lúc thở dốc, thần trí của Nhạc Phàm dần dần trở nên lờ mờ, một vài hình ảnh quen thuộc xẹt qua trong đầu.

Lão nhân an ủi, phụ nữ chờ đợi, hài tử ngơ ngác, truyền thừa tín ngưỡng, cuộc sống yên tĩnh, còn có ký thác hi vọng.

Mất đi thứ mình đã có, lại càng quý trọng cái đang có.

Đây là những truy cầu của một người bình thường đối với cuộc sống, cũng là thái độ sống của Nhạc Phàm. Bởi vì hắn mất đi đã quá nhiều, quá quá nhiều.

Sâu trong linh hồn, sự tuyệt vọng vô pháp đè nén được.

"Hống..."

Sát ý kèm theo tiếng nộ hống trực tiếp trùng pháp cửu thiên, toàn thân Nhạc Phàm bạo phát ra khí thế lăng lệ.

Hắc sắc lưu quang đột phá lớp da lao ra, hình thành một "tiễn" ảnh cự đại mơ hồ có thể thấy được một chút thất thải quang mang vờn quanh, bạo xạ ra hàn mang khủng bố.

Không hề có dấu hiệu báo trước, Nhạc Phàm giống như một quang tiễn bắn thẳng về phía "Huyết thai" do yêu sư hóa thành. Hắn thoáng quay đầu liếc mắt một cái, đó cũng là lưu niệm cuối cùng trong lòng hắn...

Thiên địa vẫn bất biến, tinh tú vô chuyển di,

Hóa thân Thất Tình Tiễn, xuyên qua luân hồi kiếp.

Sinh mệnh nộ phóng phảng phất như lưu tinh sáng chói, mang đi hết thảy hắc ám, để lại trong lòng người ta một ánh sáng hi vọng.

...

Ở bên ngoài địa cung, mặt đất đã yên tĩnh trở lại, tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Lúc này, một đám thân ảnh đang xuyên thật nhanh qua rừng cây, mà dẫn đầu đúng là một đầu mãnh thú cùng một kẻ thiếu niên, bọn họ đúng là Tiểu Hỏa, Thiên Sinh cùng với Thủ Lăng tộc nhân.

Bởi do thiên địa dị tượng, Thiên Sinh lo lắng thánh giả cùng với tộc trưởng phát sinh vấn đề, lập tức cùng với Tiểu Hỏa trở về mang theo tộc nhân một đường chạy tới.

- Phía trước chính là thánh hồ, mọi người chạy nhanh lên một chút.

Thiên Sinh vừa đi vừa nói, thần tình trên mặt đặt biệt ngưng trọng, mặc dù hiện tại địa chấn đã chấm dứt, nhưng cổ bất an trong lòng cũng không có giảm đi nửa điểm, thậm chí còn mãnh liệt hơn.

Tiểu Hỏa sợ rằng cũng có tâm tình như vậy, co chân phóng như điên, trong miệng thỉnh thoảng còn phát ra tiếng gầm gừ đầy lo lắng.

"Oanh..."

Đột nhiên một tiếng nổ vang lên kinh động cả hải đảo, Tiểu Hỏa cùng với đám người Thiên Sinh không khỏi dừng bước lại, nhìn về phía tiến nổ phát ra. Chỉ thấy ở trên đỉnh của ngọn Tuyết Sơn không hiểu sao lại sụp đổ, ngay sau đó một đạo hắc sắc lưu quang phá vỡ thiên không bay ra, mơ hồ mang theo một chút hồng quang, cuối cùng vẫn lạc vào bên trong vô tận hải vực.

Gào lên một tiến, Tiểu Hỏa bỗng chuyển mình trực tiếp đuổi theo đạo lưu quang kia... Không đợi đám người Thiên Sinh kịp phản ứng, thì đã chỉ còn lại một đạo tàn ảnh nhạt nhạt.

Mọi người không sao hiểu được, mục quang dồn dập hướng về phía Thiên Sinh, thấy hắn cũng là nghi hoặc không thôi.

Theo Thiên Sinh được biết, Tiểu Hỏa tuy rằng vẫn còn dã tính, nhưng cũng không có làm loạn gì, nó có thể làm ra cử động thất thường như vậy, tất nhiên là có đại sự phát sinh.

- Chẳng lẽ đại ca bọn họ...

Ý niệm tới đây, trong lòng Thiên Sinh mãnh liệt sao động, khuông mặt trong nháy mắt tối sầm lại.

- Thiên Sinh, chúng ta có tới xem một chút hay không...

Nghe được toan tính của mấy người phía sau, Thiên Sinh lắc lắc đầu, hắn hiện tại cũng không biết chuyện gì xảy ra. Nếu như thật sự có gì ngoài ý muốn, thì thánh giả và tộc trưởng bọn họ hiện tại như thế nào?

Trầm ngâm trong chốc lát, Thiên Sinh cuối cùng cũng quyết định, nói:

- A Lạp cùng với A Đồ hãy đi xem một chút nơi đó, nếu như có tình huống gì lập tức truyền tin lại. Những người còn lại theo ta tới thánh hồ.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự